Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đốt Lửa Nhóm Lò

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rầm rập của những bước chân dồn dập ngoài sân ga dội vào những bức tường gạch cũ kỹ của xưởng rèn dập ga bảo tàng đường sắt biên giới. Cánh cửa sắt bọc giáp dày mười lăm milimet vừa sập xuống, những đai ốc ren lớn rít lên ken két dưới lực vặn của ông Tư và Dũng. Tiếng kim loại va chạm nặng nề khóa chặt thế giới bên ngoài, nhưng không thể ngăn được tiếng súng máy RPD của phiến quân Lý Sâm đang bắn boong boong liên tục vào vỏ thép ngoài cửa xưởng. Khói súng và mùi sương muối ẩm ướt luồn qua những khe hở hẹp, mang theo hơi thở của tử thần đang cận kề.


Trong lòng xưởng rèn rộng lớn, không gian chìm vào một thứ ánh sáng mờ tối, chỉ được rọi sáng bởi ngọn lửa leo lét từ lò mồi của đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt. Cỗ máy khổng lồ nặng tám mươi tấn nằm im lìm như một con quái thú bằng thép rỉ sét đang chờ được đánh thức. Dưới sàn xưởng, chiến sĩ cảnh vệ trẻ Vĩnh đang thoi thóp, máu từ vết thương ở vai và chân phải thấm đẫm tấm bạt xanh dính dầu mỡ. Bác sĩ Mai đang quỳ bên cạnh anh, đôi bàn tay nhanh nhẹn xé băng gạc, cố gắng cầm máu trong điều kiện thiếu thốn ánh sáng.


Ông Lâm đứng lặng bên cạnh bệ bước lên cabin lái. Gương mặt muối tiêu của ông sạm đen vì nhọ than và khói súng, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực sau cái chết của ông Toàn và đồng chí Sơn. Khớp vai phải của ông nhói lên từng cơn đau dữ dội, vết thương từ mảnh đạn cũ thời chiến tranh biên giới như đang cào xé da thịt ông dưới áp lực của sự căng thẳng. Nhưng ông không được phép gục ngã. Lời hứa với ông Toàn về việc bảo vệ đoàn tàu di sản và tính mạng của những người còn lại đang đè nặng lên đôi vai gầy guốc của người lái tàu già.


“Hùng! Kiên! Lên cabin ngay!” Giọng ông Lâm trầm thấp, cộc cằn nhưng đầy uy lực xé toạc bầu không khí căng thẳng. “Chúng ta phải khởi động nồi hơi khẩn cấp. Không có áp suất, cỗ máy này chỉ là một cái quan tài bằng thép.”


Hùng run rẩy ôm chặt lấy chiếc xẻng xúc than bọc thép tự chế, đôi mắt sáng quắc đầy nhạy bén nhưng không giấu nổi vẻ sợ hãi. Cậu nhìn sang Kiên, cậu thợ phụ cơ khí có dáng người loắt choắt, răng sún, cũng đang tái mét mặt dưới chiếc mũ bảo hộ nhựa sứt quai. Cả hai nhanh chóng bám vào tay vịn sắt, leo lên cabin lái nóng bức.


“Xúc than Antracit sàng tuyển vào ghi lò! Nhóm lửa dốc sức lên!” Ông Lâm ra lệnh khi bước lên bệ cabin lái. “Kiên, kiểm tra kính đo thủy trình, đảm bảo nước cấp nồi hơi không dưới vạch an toàn. Hùng, phân phối than đều khắp mặt ghi, không được để tạo khoảng nguội!”


“Dạ… dạ cháu làm ngay!” Hùng hét lên để át đi tiếng súng máy đang dội vào từ bên ngoài. Cậu vục xẻng vào hòm chứa than đá Antracit sàng tuyển chất lượng cao. Từng vốc than đen bóng, sinh nhiệt lượng cực đại được Hùng rải mỏng, đều tay vào buồng đốt lò hơi đang đỏ rực ngọn lửa mồi.


Kiên cuống cuồng kiểm tra ống thủy đo nước cấp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán bám đầy bụi than đen kịt. “Báo cáo ông Lâm, nước cấp đạt mức hai phần ba kính đo! Đủ điều kiện tăng áp!”


“Đốt lò phân lớp! Tăng gió hút!” Ông Lâm hét lớn, tay trái gạt mạnh cần điều khiển quạt hút khói lò hơi tăng áp. Tiếng gió rít u u vang lên dữ dội từ ống khói phía trên, hút luồng khí nóng luân chuyển mạnh qua hệ thống ống dẫn hơi ngầm. Ngọn lửa trong lò hơi bắt đầu chuyển từ màu đỏ cam sang sắc trắng rực rỡ của nhiệt độ cao trên một ngàn độ C. Hơi nóng tỏa ra hầm hập, biến không gian chật hẹp của cabin lái thành một lò bát quái ngột ngạt, khó thở.


Ông Lâm bước lên sàn cabin thép để tiếp cận tay ga lớn điều khiển luồng hơi nước chính. Nhưng ngay khi chân ông vừa chạm vào tấm sàn kim loại sát bệ pít-tông, một cảm giác trơn trượt kinh hoàng ập đến.


*Rầm!*


Thân hình người lính già trượt mạnh văng ra phía sau. Khớp vai phải của ông đập thẳng vào cạnh sắc của bệ đỡ van xả bằng đồng thau. Một tiếng “khục” đớn đau nghẹn lại trong cổ họng ông Lâm. Vết thương mảnh đạn cũ bị chấn động mạnh rách toác ra dưới lớp áo kaki sờn vai, máu đỏ sẫm bắt đầu thấm đẫm lớp vải xanh công nhân. Cánh tay phải của ông hoàn toàn mất cảm giác, buông thõng xuống bất lực.


“Ông Lâm!” Hùng kinh hoàng buông xẻng xúc than, định lao lại đỡ người lái tàu già.


“Tránh ra! Giữ vững nhịp lò!” Ông Lâm nghiến răng gầm lên, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn tột cùng. Ông dùng tay trái bám vào tay vịn lò hơi, gượng lết thân mình đứng dậy. Ông cúi đầu nhìn xuống sàn thép cabin. Dưới ánh lửa đỏ rực của lò hơi, một lớp dầu nhờn đặc quánh, bốc mùi hôi thối của mỡ động vật trộn lẫn dầu công nghiệp nặng đang loang lổ khắp mặt sàn.


Đây không phải là dầu bôi trơn pít-tông thông thường. Đây là loại mỡ bôi trơn chịu nhiệt độ cao được Trần Thế cố tình rải ra trong đêm tối hoảng loạn để triệt hạ khả năng vận hành của ông Lâm. Kẻ phản bội đã tính toán cực kỳ tinh vi.


“Khốn kiếp... thằng Thế...” Ông Lâm rít qua kẽ răng, mồ hôi lạnh hòa cùng máu thấm đẫm vai áo. Ông dùng tay trái giật mạnh chiếc khăn rằn trên cổ, quấn chặt lấy khớp vai phải đang chảy máu để cầm cự, mắt trừng trừng nhìn vào đồng hồ đo áp suất nồi hơi.


Lúc này, do ngọn lửa than Antracit đang cháy rực ở nhiệt độ tối đa, hơi nước bốc lên dữ dội nhưng pít-tông vẫn chưa chuyển động để giải phóng áp lực. Kim đồng hồ đo áp suất bắt đầu nhảy vọt từ 4 bar lên 8 bar, rồi nhanh chóng chạm ngưỡng 10 bar.


“Áp suất tăng quá nhanh!” Kiên hoảng loạn hét lên, chỉ tay vào kim đồng hồ đang rung bần bật. “Hơi nước không tuần hoàn được! Có vật cản ngầm trong ống dẫn hơi chính!”


“Xả van xả áp phụ khẩn cấp! Trút bớt hơi ra ngoài!” Ông Lâm ra lệnh, tay trái cố gắng bám vào tay ga để giữ thăng bằng trên sàn tàu trơn trượt.


Kiên lao về phía van xả áp phụ bên sườn cabin, dùng cả hai tay bám vào vô-lăng đồng thau để vặn mở. Nhưng vô-lăng van xả cứng ngắc như đã bị hàn chết vào thân ống dẫn. Kiên rặn đỏ cả mặt, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên tay gạt nhưng chiếc van không hề nhúc nhích dù chỉ một milimet.


“Không được! Van bị khóa chặt rồi! Có dây thép buộc chết từ bên ngoài sườn cabin!” Kiên hét lên bất lực, nước mắt hòa cùng nhọ than chảy dài trên má.


Áp suất nồi hơi tiếp tục dâng cao kinh hoàng: 11 bar... 12 bar... rồi chạm vạch đỏ nguy hiểm 13 bar. Tiếng lò hơi rung lắc bần bật phát ra những âm thanh “u u” ghê rợn như một quả bom hẹn giờ sắp sửa nổ tung. Nếu áp suất chạm ngưỡng 15 bar, toàn bộ vỏ nồi hơi bằng thép rỉ sét sẽ vỡ toác, thiêu rụi cabin lái và tổ thợ máy thành tro bụi trong vòng chưa đầy mười phút.


“Bình tĩnh! Không được hoảng loạn!” Ông Lâm gầm lên, cố nén cơn đau buốt tận xương tủy ở vai phải. Ông quay sang Hùng, đôi mắt muối tiêu ánh lên tia nhìn sắc lạnh của một cựu binh thiết giáp. “Hùng! Tai của cậu để làm gì? Áp tai vào thanh thép truyền âm, lắng nghe tiếng rít hơi nước cho tôi! Tìm chính xác vị trí bị nghẽn hơi ngầm!”


Hùng hít một hơi thật sâu xuyên qua lớp khói than ngột ngạt. Cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng gạt bỏ tiếng súng máy RPD đang bắn boong boong ngoài cửa sắt và tiếng la hét hoảng loạn của Kiên ra khỏi tâm trí. Cậu chộp lấy một thanh thép dài dự phòng, áp một đầu vào vỏ nồi hơi nóng bỏng, đầu còn lại áp chặt vào tai trái. Thính giác thiên tài của cậu thợ phụ trẻ bắt đầu hoạt động ở giới hạn cực hạn.


Giữa tiếng gầm rú điếc tai của ngọn lửa và tiếng nước sôi sùng sục bên trong, Hùng nghe thấy một tần số âm thanh lạ. Đó là tiếng rít bén ngót, rợn người của luồng hơi nước áp lực cao đang bị dồn nén, phát ra từ khúc cua của đường ống dẫn hơi phụ sát vách ngăn cabin phía sau.


“Cháu nghe thấy rồi!” Hùng mở bừng mắt, chỉ tay vào khúc cua ống đồng bọc bạt bảo vệ. “Hơi nước bị nghẽn ngay sau khớp nối van xả áp phụ! Trần Thế đã dùng đinh vít sắt rỉ đóng chặt chốt khóa từ bên ngoài!”


“Kiên! Cầm xà-beng bẩy chốt khóa ra! Mau lên!” Ông Lâm ra lệnh.


Kiên cuống cuồng vớ lấy chiếc xà-beng thép nặng mười lăm ký, lao về phía khúc cua ống dẫn hơi nóng bỏng. Nhưng vì quá hoảng loạn trước tiếng rít gầm rú của lò hơi, cậu thợ phụ trẻ lóng ngóng dùng tay không chộp lấy thân van đồng thau đang ở nhiệt độ trên 150 độ C.


“Á!!!”


Một tiếng thét đau đớn xé lòng vang lên. Lòng bàn tay phải của Kiên bị bỏng rộp sâu vĩnh viễn, da thịt cháy sạm dính chặt vào thân van nóng bỏng trước khi cậu kịp giật tay lùi lại, ngã nhào xuống sàn cabin đầy dầu mỡ, khóc lóc thảm thiết vì đau đớn.


“Kiên!” Hùng hét lên, định lao lại cứu bạn.


“Không được dừng lại, Hùng!” Giọng ông Lâm đanh thép như búa tạ nện vào lòng sắt rèn. “Áp suất đã chạm vạch 14 bar! Cậu là thợ máy bọc thép, không phải kẻ nhát gan! Chộp lấy xà-beng, dùng lực toàn thân bẩy gãy chốt khóa van cho tôi!”


Hùng nhìn đôi bàn tay bỏng rộp của Kiên, nhìn vết máu đang loang lổ trên vai áo ông Lâm, và nhớ đến cái chết anh dũng của ông Toàn và đồng chí Sơn ngoài sân ga. Ngọn lửa căm hờn và trách nhiệm truyền thừa ý chí của người lính già đã thổi bùng lòng dũng cảm thép trong lồng ngực cậu thợ phụ mười chín tuổi.


Cậu chộp lấy chiếc xà-beng thép nặng trịch dính đầy dầu mỡ trơn trượt. Hùng quấn chặt chiếc khăn rằn thấm mồ hôi vào hai bàn tay để tăng ma sát bám, chân đạp mạnh xuống sàn thép cabin tránh lớp dầu nhờn của Trần Thế.


“Tránh ra!” Hùng hét lớn, lao về phía van xả áp phụ.


Cậu cắm sâu đầu nhọn của xà-beng vào khe hở giữa chốt khóa van bị buộc chặt bằng dây chì và đinh vít sắt rỉ. Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè mạnh xuống đòn bẩy thép.


*Két... rắc...*


Chiếc đinh vít sắt rỉ bị uốn cong dưới lực bẩy cơ học cực mạnh của Hùng, nhưng dây chì chịu lực vẫn chưa đứt hẳn. Kim đồng hồ áp suất nồi hơi đã chạm sát vạch đỏ nguy hiểm 14.5 bar, lò hơi bắt đầu rạn nứt phát ra những tiếng xì xì chói tai của hơi nước áp lực cao rò rỉ.


“Dốc toàn lực vào khớp vai, Hùng! Giật mạnh ngược chiều kim đồng hồ!” Ông Lâm gầm lên chỉ huy, tay trái ông cũng lao vào ghì chặt lấy thân xà-beng cùng Hùng dốc sức.


“Hự!!!”


Hùng hét lên một tiếng dứt khoát, dồn toàn bộ sức bền thể chất của một đứa con thợ mỏ vào cú giật quyết định.


*Phựt!!! Oành! Sầm!*


Sợi dây chì chịu lực bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực cộng hưởng của hai thầy trò. Chiếc van xả áp phụ bung mạnh ra ngoài sườn cabin lái với một lực đẩy kinh hoàng.


*Xì... xì... xì... u... u...*


Luồng hơi nước trắng xóa, siêu nhiệt nóng rực phun mạnh ra hai bên hông tàu hỏa bọc thép, tạo nên một tiếng rít chói tai vang dội khắp lòng xưởng rèn dập ga bảo tàng. Màn sương mù hơi nước nóng bao phủ hoàn toàn cabin lái, làm dịu đi nhiệt độ đang quá tải của vỏ nồi hơi.


Kim đồng hồ áp suất nồi hơi từ từ hạ nhiệt nhanh chóng từ vạch đỏ nguy hiểm 14.5 bar tụt dốc về mức an toàn 5 bar (Cấp 1: Áp suất khởi động). Hệ thống tuần hoàn hơi nước chính thức được thông suốt, pít-tông kéo bắt đầu chuyển động nhè nhẹ phát ra những tiếng “xịch... xịch...” đều đặn kiêu hãnh.


Ông Lâm buông tay khỏi xà-beng, ngã quỵ xuống bệ ghế lái, hơi thở dồn dập dốc sức. Khớp vai phải của ông máu vẫn chảy loang lổ nhưng gương mặt sương gió của người lái tàu già đã hiện lên một nụ cười lạnh lùng, đầy kiêu hãnh.


“Tốt lắm, Hùng... Cậu đã cứu cỗ máy này rồi.”


Hùng đứng thở dốc giữa làn hơi nước trắng xóa, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy chiếc xẻng xúc than bọc thép. Cậu nhìn sang Kiên đang được bác sĩ Mai sơ cứu vết bỏng ngoài vỏ toa bọc thép, rồi nhìn ngọn lửa lò hơi đang cháy rực rỡ dưới lớp than Antracit chất lượng cao. Cậu đã vượt qua thử thách sinh tử đầu tiên của Pháo Đài Đường Sắt.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi của tổ thợ máy nhanh chóng bị dập tắt bởi những tiếng va chạm kinh hoàng dội vào từ phía cửa sắt bọc giáp của xưởng rèn.


*Uỳnh!!! Uỳnh!!! Uỳnh!!!*


Tiếng búa tạ khổng lồ của phiến quân Lý Sâm đang nện liên tục vào cánh cửa sắt bọc giáp xưởng rèn vang dội khắp không gian. Những mối hàn liên kết cửa sắt bắt đầu rạn nứt, bắn ra những tia lửa điện nguy hiểm. Phiến quân đang nỗ lực dùng búa tạ phá cửa xưởng bọc thép để xông vào tàn sát toàn bộ tổ thợ máy dã chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!