Bão Đạn Sân Ga
Tiếng súng nổ vang giòn giã từ hướng cổng ga biên giới xé toạc màn sương đêm.
Hùng đứng chết trân giữa hành lang tối tăm, hai tai lùng bùng bởi thứ âm thanh chói lót vừa dội vào từ phía khoảng sân ga trung tâm. Gió bấc rít qua các khe hở của mái tôn rỉ sét, kéo theo hơi lạnh ẩm ướt của sương muối luồn vào da thịt. Dưới ánh đèn bão vàng vọt hắt ra từ phòng bản đồ, gương mặt cậu thợ phụ trẻ xám ngoét không còn một giọt máu. Trong túi áo bảo hộ kaki sờn rách, trang nhật ký mất tích của kỹ sư Pierre và chùm chìa khóa vạn năng rỉ sét của Trần Thế cọ vào nhau, phát ra những tiếng lách cách khe khẽ như một lời nhắc nhở lạnh lùng về những bí mật mà cậu đang nắm giữ. Cậu chưa kịp đưa chúng cho ông Lâm. Cơn bão đạn đã ập đến trước khi mọi kế hoạch dọn đường kịp bắt đầu.
“Hùng! Chạy mau!”
Tiếng quát trầm đục của ông Lâm vang lên từ phía phòng bản đồ. Người lính già lao ra, cánh tay trái gân guốc chộp chặt lấy báng khẩu súng trường K63 cũ kỹ đã được tháo vải bạt bọc ngoài. Khớp vai phải của ông nhói lên một cơn đau dữ dội do vết thương mảnh đạn năm xưa tái phát dưới áp lực của sự căng thẳng, nhưng đôi mắt muối tiêu của ông vẫn lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi dao cạo. Ông gạt mạnh chốt an toàn của khẩu súng, tiếng “tạch” cơ khí giòn giã vang lên giữa tiếng súng máy đang gầm rú ngoài sân ga.
Ông Toàn giám đốc ga bảo tàng cũng lao ra ngay sau đó. Bộ đại phục ngành đường sắt cũ kỹ của ông phẳng phiu nhưng giờ đây đã lấm lem những vệt bụi vôi sụt xuống từ trần nhà do chấn động của loạt đạn đầu tiên. Gương mặt ông Toàn đanh lại, đôi mắt già nua hằn lên những tia máu đỏ rực dưới cặp kính lão gọng đồng.
“Lâm! Đưa thằng bé chạy về xưởng rèn khởi động nồi hơi ngay!” Ông Toàn hét lên, giọng khản đặc giữa tiếng gầm rú của động cơ diesel từ những chiếc xe bán tải của phiến quân đang áp sát. “Tôi phải lên đài chỉ huy kích hoạt còi báo động. Không có còi báo, đồn biên phòng số 4 sẽ không biết chúng ta bị tấn công!”
“Toàn! Nguy hiểm lắm, bọn chúng có súng máy hạng nặng!” Ông Lâm giữ chặt vai người bạn già, giọng đầy lo lắng.
“Mạng của tôi không đáng giá bằng cỗ máy hơi nước và lô pháo cổ bọc thép kia!” Ông Toàn gạt tay ông Lâm ra, ánh mắt cương nghị quyết tử hằn rõ dưới ánh sáng mờ tối. “Nếu Pháo Đài Đường Sắt không khởi động kịp, tất cả chúng ta sẽ chết ở cái xó biên thùy này. Đi mau!”
Nói rồi, dáng người cao gầy của ông Toàn quay ngoắt, lao thẳng lên những bậc thang sắt dẫn lên đài chỉ huy ga xép cao năm mét nằm sát mép đường ray chính. Ông Lâm mím chặt môi, hàm răng nghiến chặt đến mức quai hàm nổi rõ những thớ cơ cuồn cuộn. Ông quay sang Hùng, đẩy mạnh cậu thợ phụ đang đứng run rẩy lùi lại phía sau.
“Bám sát tôi! Không được ngẩng đầu quá mép tà vẹt!”
Phía ngoài sân ga trung tâm bảo tàng, cảnh tượng hoang tàn và hỗn loạn đang diễn ra dưới làn bão đạn. Ba chiếc xe bán tải Toyota Hilux bọc thêm các tấm thép gia cố vỏ xe dày mười milimet của phiến quân Lý Sâm đã húc sập một phần rào chắn kẽm gai cổng chính. Ánh đèn pha halogen cực sáng từ những chiếc xe này xé toạc màn sương mù dày đặc, quét qua những xác toa tàu rỉ sét như những luồng kiếm ánh sáng chết chóc.
Lý Sâm đứng trên thùng chiếc xe đi đầu, gã mặc chiếc áo khoác rằn ri quân đội cũ sờn rách vai, gương mặt rỗ loang lổ vết sẹo thuốc súng co giật điên cuồng dưới ánh lửa. Gã lăm lăm khẩu AK-47 báng xếp mạ kền, liên tục nã những loạt đạn ngắn vào cổng ga chính để áp chế tinh thần lực lượng bảo vệ ít ỏi.
“Bắn nát cái đài chỉ huy cho tao! Đừng để lão già gác ga chạm vào hệ thống còi báo!” Lý Sâm gầm lên qua chiếc loa cầm tay, giọng gã bị lấn át bởi tiếng nổ chát chúa của súng tự động.
Tại bục gác cổng ga, chiến sĩ cảnh vệ trẻ tuổi tên Vĩnh đang nằm rạp dưới những bao cát đã bị đạn súng máy cày nát, cát chảy ra ngoài xối xả xám xịt. Vĩnh đeo chiếc mũ ca-lô lệch sang một bên, đôi bàn tay ngăm đen run rẩy bám chặt lấy ốp lót tay bằng gỗ sờn của khẩu súng trường K63 cũ kỹ. Anh biết mình là chốt chặn duy nhất ngăn cản phiến quân tràn vào khu vực nhà kho bọc thép.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Vĩnh nhô người lên, bắn trả ba phát điểm xạ chuẩn xác vào kính chắn gió của chiếc xe bán tải đi đầu. Viên đạn 7.62mm găm trúng lớp kính bảo hộ tự chế tạo ra những vết nứt chân chim lớn, buộc gã tài xế phiến quân phải ngoặt lái tránh hướng bắn. Nhưng ngay lập tức, một luồng đạn súng máy RPD từ thùng xe bán tải thứ hai quét qua bục gác. Tiếng đạn rít boong boong đanh tai dội vào những tấm tôn rỉ sét xung quanh, băm nát vách gỗ chòi gác thành những mảnh vụn bay tung tóe.
“Thằng ranh con! Mày muốn chết!” Gã sẹo Bùi - phó tướng của Lý Sâm - gầm lên trên thùng xe thứ hai, ghì chặt báng khẩu RPD hạng nhẹ nã liên tiếp những loạt đạn dài áp chế dữ dội vị trí của Vĩnh.
Cùng lúc đó, ở phía dốc cỏ sát mép đường ray nhánh, đồng chí Sơn nhân viên thông tin ga đang bò rạp trên nền đất ẩm ướt bám đầy sương muối. Sơn đeo chiếc kính cận mỏng gá băng keo ở gọng, gương mặt thư sinh lấm lem bùn đất và dầu mỡ. Anh đang cố gắng bò về phía hộp cáp tín hiệu vô tuyến bị đạn bắn đứt lúc nãy. Lưng anh đeo chiếc máy phát sóng Morse cầm tay của Hungary sản xuất năm 1972 bọc trong hộp gỗ thông.
“Phải nối lại dây... phải báo về đồn biên phòng...” Sơn thì thầm, răng đập vào nhau cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Đôi bàn tay run rẩy của anh cố gắng tuốt lớp vỏ nhựa của hai đầu dây cáp đồng để xoắn chúng lại với nhau dưới làn đạn rít liên tục sát sườn núi.
Từ góc khuất của một toa xe hàng rỗng rỉ sét, ông Lâm và Hùng đang quan sát toàn bộ trận địa. Ông Lâm áp sát thân mình vào sườn thép dày của toa xe, đôi mắt muối tiêu nheo lại quan sát nhịp bắn của súng máy địch. Kinh nghiệm của một cựu binh thiết giáp giúp ông nhanh chóng phân tích tình thế chiến thuật.
“Thằng bắn súng máy trên xe thứ hai đang quét theo hình rẻ quạt,” ông Lâm nói nhỏ, giọng lạnh lùng và dứt khoát sát tai Hùng. “Nó dùng băng đạn tròn một trăm viên của RPD. Cứ khoảng mười lăm đến mười tám giây nó sẽ phải dừng lại ba giây để thay băng đạn hoặc hạ nhiệt nòng súng. Đó là cơ hội duy nhất để di chuyển.”
Hùng gật đầu lia lịa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má hòa cùng bụi than đen kịt. Cậu ôm chặt lấy cán xẻng bọc thép, cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tạch... tạch...*
Tiếng súng máy RPD đột ngột ngắt quãng. Khói súng bốc lên nghi ngút từ nòng khẩu súng của gã sẹo Bùi khi gã giật mạnh khóa nòng để thay hộp đạn tròn mới.
“Ba giây! Chạy!”
Ông Lâm hét lớn, lập tức vọt ra khỏi góc khuất toa xe. Dáng người ông thẳng tắp, khẩu súng trường K63 kẹp chặt bên hông, ông di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc so với độ tuổi ngoài sáu mươi. Hùng cắm đầu cắm cổ chạy theo sau, chân đi giày vải dẫm lên những thanh tà vẹt gỗ mục nát trơn trượt.
Nhưng ngay khi họ vừa chạy được mười mét, Sơn ở phía dốc cỏ đã cố gắng nhô người lên để giữ chặt hai đầu cáp đồng vừa xoắn tạm. Ánh sáng từ chiếc đèn pha halogen của xe bán tải phiến quân quét trúng bóng dáng thư sinh của anh.
“Có thằng gỡ dây! Bắn chết nó!” Tiếng một tên phiến quân hét lên.
*Hưu... hưu... đoàng!*
Một loạt đạn súng máy từ chiếc xe Hilux thứ ba quét qua dốc cỏ. Ba viên đạn xuyên phá găm thẳng vào lồng ngực Sơn. Thân hình mảnh khảnh của người nhân viên thông tin trẻ tuổi khựng lại giữa khoảng không. Đôi mắt cận thị của anh giãn ra dưới ánh đèn pha, miệng hộc ra một ngụm máu đỏ tươi. Nhưng bằng một nỗ lực phi thường cuối cùng của bản năng trách nhiệm, đôi bàn tay gầy gò của Sơn vẫn ghì chặt lấy đầu dây cáp đồng, dùng chính sức nặng của cơ thể đang đổ xuống để ép hai đầu dây cáp nối liền dòng điện tín hiệu vô tuyến trước khi ngã gục vĩnh viễn trên nền đất lạnh.
“Sơn!!!” Hùng hét lên đau đớn, định lao ra phía dốc cỏ nhưng bị ông Lâm dùng cánh tay trái gân guốc giữ chặt lại.
“Không được ra! Nó hy sinh rồi! Lao ra là làm mồi cho súng máy!” Giọng ông Lâm khản đặc, hằn lên sự căm hờn tột cùng. Đôi bàn tay ông siết chặt báng súng K63 đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cùng lúc đó, tại bục gác cổng ga, chiến sĩ Vĩnh đã bắn hết viên đạn cuối cùng trong hộp đạn mười viên của khẩu K63. Anh đang cuống cuồng tìm bao đạn canvas chứa ba mươi viên dự phòng bên hông thì một quả lựu đạn chày do Bình lựu đạn ném từ cự ly ba mươi mét rơi thẳng vào trong chòi gác gỗ.
*Oành!!!*
Tiếng nổ đanh tai hất văng toàn bộ mái tôn và vách gỗ chòi gác thành một quầng lửa đỏ rực. Sức ép vụ nổ hất văng thân hình trẻ tuổi của Vĩnh ra ngoài sân bê tông ga. Mảnh lựu đạn găm trúng bắp vai và chân phải của anh, máu tươi phun ra xối xả loang lổ khắp bộ cảnh phục sờn vai. Vĩnh nằm rạp trên sàn ga, đau đớn rên rỉ, khẩu súng trường K63 văng xa tầm tay.
Lý Sâm cười lớn xảo quyệt, gã ra hiệu cho hai tên phiến quân cầm dao rựa tiến lại gần để kết liễu người chiến sĩ cảnh vệ trẻ.
“Lâm! Cover tôi!”
Ông Lâm hét lên một tiếng dứt khoát. Người lính già quỳ một gối xuống nền tà vẹt gỗ, tỳ báng súng K63 chắc chắn vào khớp vai phải đang đau nhức nhối. Ông nín thở, nheo mắt ngắm qua khe hở giáp sắt của toa xe hàng bên cạnh.
*Đoàng!*
Phát súng trường K63 điểm xạ tầm trung cực chuẩn của ông Lâm xé toạc màn sương. Viên đạn 7.62mm găm thẳng vào giữa trán tên phiến quân cầm dao rựa đi đầu, khiến hắn đổ gục xuống như một cây chuối bị đốn sát chân Vĩnh. Tên thứ hai kinh hoàng dừng lại, định tháo chạy nhưng phát súng thứ hai của ông Lâm đã bắn xuyên qua lồng ngực hắn, hất văng xác hắn xuống rãnh thoát nước đường ray.
“Đạn bắn tỉa từ phía toa xe! Bắn nát cái toa xe đó cho tao!” Gã sẹo Bùi gào lên điên cuồng, xoay nòng khẩu súng máy RPD nã đạn xối xả vào góc toa xe hàng nơi ông Lâm đang ẩn nấp.
*Boong! Boong! Boong! Boong!*
Những viên đạn súng máy liên tục bắn trúng vỏ thép dày hai mươi milimet của toa xe hàng bọc thép, tạo ra những tiếng va chạm kim loại đanh tai chói óc và những tia lửa bắn tung tóe sáng rực cả một góc tối. Sức mạnh hỏa lực của địch áp chế hoàn toàn vị trí của ông Lâm, khiến ông không thể nhô người lên bắn phát thứ ba.
“Hùng! Cầm xẻng bọc thép chạy men theo gầm toa hàng bên trái để tiếp cận Vĩnh!” Ông Lâm hét lên giữa tiếng đạn rít rầm rập. “Tôi sẽ bắn áp chế để thu hút súng máy của thằng Bùi! Khi tôi bắn, cậu phải lôi bằng được thằng Vĩnh vào xưởng rèn!”
Hùng nhìn chiến sĩ Vĩnh đang nằm thoi thóp giữa vũng máu ngoài sân ga hở, rồi nhìn ánh mắt cương nghị quyết tử của ông Lâm. Nỗi sợ hãi súng đạn trong lòng cậu thợ phụ trẻ bỗng chốc bị đẩy lùi bởi ngọn lửa căm hờn trước cái chết của Sơn và sự dũng cảm của người gác ga già. Cậu siết chặt cán xẻng bọc thép, hàm răng nghiến chặt gật đầu.
“Cháu hiểu rồi! Cháu sẽ lôi anh ấy về!”
“Đợi hiệu lệnh của tôi... Một... Hai... Ba... Bắn!”
Ông Lâm nhô người ra khỏi mép toa xe hàng, chấp nhận mạo hiểm trước làn mưa đạn RPD. Ông nã liên tiếp ba phát điểm xạ nhanh vào cabin chiếc xe bán tải của gã sẹo Bùi. Một viên đạn xuyên qua khe bọc thép sườn xe, găm trúng cánh tay phải của Bùi khiến gã rú lên đau đớn, nòng súng RPD bị lệch hướng bắn thẳng lên trời xanh mờ tối.
“Chạy mau, Hùng!”
Hùng lao ra như một mũi tên. Cậu chạy khom lưng sát đất, dùng chiếc xẻng bọc thép tự chế che chắn trước đầu để tránh các mảnh đạn văng. Cậu băng qua khoảng sân ga trống rỗng đầy khói súng, tiếp cận vị trí của Vĩnh.
“Anh Vĩnh! Cố lên!”
Hùng hét lên, quăng chiếc xẻng sang một bên, dùng hai tay nắm chặt lấy cổ áo cảnh phục của Vĩnh. Thân hình Vĩnh khá vạm vỡ, nặng gần bảy mươi ký, khiến cậu thợ phụ gầy gò phải dốc toàn bộ sức lực cơ bắp để kéo lết anh đi trên nền bê tông rạn nứt. Máu từ vết thương của Vĩnh nhuộm đỏ cả hai bàn tay Hùng, trơn trượt và nóng hổi.
“Bỏ... bỏ tôi ra... chạy đi...” Vĩnh thều thào, đôi môi trắng bệch vì mất máu.
“Không bỏ! Ông Lâm ra lệnh phải đưa anh về!” Hùng gầm lên, hai chân đạp mạnh xuống đất lấy đà, lôi lết Vĩnh từng mét một về phía cửa xưởng rèn dập ga bảo tàng đang mở hé cách đó mười lăm mét.
Gã sẹo Bùi sau khi băng bó vội vết thương ở tay, điên cuồng chỉ huy hai tên lính súng máy khác nã đạn xối xả vào hướng chạy của Hùng.
*Hưu... hưu... đoàng! Đoàng!*
Những viên đạn súng máy cày nát mặt bê tông sát gót chân Hùng, bắn văng những mảnh đá dăm găm rách da chân cậu đau rát. Ông Lâm liên tục bắn trả áp chế từ phía sau để phân tán hỏa lực địch, khẩu K63 của ông đã hết sạch đạn trong băng đạn mười viên. Ông nhanh chóng giật chốt khóa nòng, lên đạn thủ công bằng tay trái dẻo dai dưới làn đạn rít sát tai.
Đúng lúc này, trên đài chỉ huy ga xép cao năm mét, ông Toàn đã tiếp cận được bảng điều khiển còi báo động khẩn cấp cổ điển. Ông dùng bàn tay gầy gò run rẩy gạt mạnh chiếc cần gạt bằng đồng thau chịu nhiệt.
*Hú... ú... ú... ú...*
Tiếng còi báo động cơ học khổng lồ của ga bảo tàng đột ngột vang lên. Âm thanh trầm đục, gầm rú dồn dập xé toạc màn sương đêm biên thùy, vang xa hàng chục cây số xuyên qua các thung lũng đá vôi để truyền tín hiệu cứu hộ khẩn cấp đến đồn biên phòng số 4 ở phía xa. Tiếng còi vang dội như một khúc ca kiêu hãnh của lòng yêu nước và trách nhiệm bảo vệ di sản quốc gia.
Lý Sâm biến sắc mặt khi nghe tiếng còi báo động.
“Khốn kiếp! Thằng súng cối đâu? Nã pháo nát cái đài chỉ huy cho tao! Mau lên!” Lý Sâm điên cuồng gào thét qua loa cầm tay.
Tên pháo thủ súng cối dã chiến của phiến quân nhanh chóng điều chỉnh góc nâng của khẩu súng cối 60mm đặt trên bệ cát sân ga. Hắn thả quả đạn cối nổ mạnh vào nòng pháo.
*Cộc... Hưu...*
Quả đạn cối vẽ một đường cong chết chóc xuyên qua màn sương đêm tối tăm.
*Oành!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng chói tai vang lên dội vách đá. Quả đạn cối găm trúng chính giữa buồng điều khiển đài chỉ huy ga xép. Toàn bộ cấu trúc bê tông và kính bảo hộ của đài chỉ huy đổ sập xuống đường ray chính trong một quầng lửa đỏ rực rỡ và khói đen kịt bốc cao nghi ngút.
Tiếng còi báo động khẩn cấp đang gầm rú dồn dập đột ngột tắt lịm vĩnh viễn. Đài chỉ huy ga bốc cháy dữ dội như một ngọn đuốc khổng lồ giữa đêm sương lạnh lẽo, chôn vùi thân hình quả cảm của ông Toàn giám đốc ga dưới đống đổ nát rực lửa.
“Không!!! Ông Toàn!!!”
Tiếng gào thét đau đớn xé lòng của ông Lâm vang lên giữa sân ga. Đôi mắt người lính già đỏ rực hằn lên sự căm hờn tột cùng khi chứng kiến người bạn già tri kỷ hy sinh ngay trước mắt mình. Ngọn lửa căm hờn bùng cháy dữ dội trong lồng ngực cựu binh thiết giáp Lâm 'Sắt Đá'. Ông biết cái chết của ông Toàn và Sơn không thể trở nên vô ích. Ông phải khôi phục đầu máy Pháo Đài Đường Sắt để đập tan lũ phiến quân tàn bạo này.
Lợi dụng màn khói đen kịt tỏa ra từ đài chỉ huy bị phá hủy che khuất tầm nhìn của địch, ông Lâm lao ra ngoài, hỗ trợ Hùng sốc nách chiến sĩ Vĩnh đang mất máu nặng chạy thoát khỏi làn súng máy.
“Vào xưởng rèn! Khóa chặt cửa sắt!”
Ba người dùng hết sức tàn cuối cùng lao thẳng vào trong không gian tối tăm của xưởng rèn dập ga bảo tàng. Ông Tư thợ rèn và Dũng từ bên trong nhanh chóng kéo sập cánh cửa sắt bọc giáp dày mười lăm milimet lại, dùng những đai ốc ren lớn khóa chặt cửa sắt từ bên trong.
*Rầm! Cọc! Cọc!*
Tiếng khóa cửa sắt vang lên nặng nề, cô lập tổ thợ máy dã chiến khỏi bão đạn súng máy đang bắn boong boong liên tục ngoài cửa xưởng. Nhưng áp lực sinh tử chỉ mới bắt đầu bủa vây Pháo Đài Đường Sắt.
Phía ngoài cửa xưởng rèn, tiếng súng máy của phiến quân Lý Sâm bắt đầu bắn dồn dập áp sát vách tường gạch cũ, kèm theo tiếng bước chân chạy rầm rập của toán lính cảm tử đang mang theo bình xăng và bom xăng Napalm chuẩn bị phóng hỏa đốt cháy xưởng rèn bọc thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!