Kẻ Ẩn Nấp Trong Toa Than
Tiếng sột soạt phát ra từ góc tối phía sau Toa chứa than đá số 2 rất nhỏ, gần như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng nghiến rít kinh hoàng của bánh thép hỏa xa trên đường ray rỉ sét. Kể từ khi vượt qua nhịp cầu sập số 1, đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt đã mất đi toàn bộ hệ thống gioăng cao su giảm chấn bánh gầm. Không còn lớp đệm đàn hồi, toàn bộ cỗ máy nặng tám mươi tấn rung lên bần bật theo từng nhịp chuyển động của pít-tông. Những tấm thép bọc vỏ sườn tàu va đập vào nhau chan chát, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, nhức nhối dội thẳng vào màng nhĩ.
Nhưng Hùng không nghe lầm. Đôi tai của cậu thợ phụ mười chín tuổi, vốn được rèn luyện qua hàng ngàn giờ lắng nghe tiếng rít hơi nước để đoán áp suất nồi hơi, nhạy bén dị thường với những tần số âm thanh cơ học bất thường. Tiếng động vừa rồi không có nhịp điệu đều đặn của máy móc. Đó là tiếng kim loại cọ xát thô bạo vào những hòn than Antracit cứng cáp – tiếng động của một thực thể sống đang dịch chuyển lén lút.
“Thắng,” Hùng thì thầm qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế, tay cậu khẽ giật gấu áo kaki sờn rách của người thợ điện trẻ tuổi đang đứng cạnh bệ lò hơi. “Có người ở toa chứa than phía sau.”
Thắng giật mình, đôi mắt lanh lợi sau cặp kính gọng đen dày cộp nheo lại. Cậu đang dùng tay trái bám chặt lấy lan can thép để giữ thăng bằng, trong khi lòng bàn tay phải bị bỏng điện sạm đen rỉ máu – hậu quả của ca đấu nối sống dynamo ở tập trước – đang giật lên từng cơn đau rát. Thắng khẽ rít qua kẽ răng, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe: “Trần Thế đã bị Năm Sẹo xích chặt ở toa bọc thép sau cùng rồi cơ mà? Lẽ nào…”
“Không phải Trần Thế. Là kẻ khác. Kẻ đã cạy khóa hòm dụng cụ và trộm sạch số đinh tán đồng đỏ của chúng ta,” Hùng siết chặt nắm tay, bắp tay phải của cậu – nơi vết bỏng sâu rộp đỏ rỉ máu tươi đang rách toác ra dưới lớp băng gạc dính đầy nhọ than – nhói lên một cơn đau buốt xương tủy. “Hắn vẫn còn ẩn nấp trên tàu. Nếu không tóm cổ hắn, hắn sẽ phá hoại tiếp hệ thống ống dẫn nước làm mát. Lúc đó nồi hơi sẽ cạn nước và nổ tung.”
Hùng liếc nhìn về phía cabin lái. Ông Lâm vẫn đứng thẳng kiêu hãnh bên tay ga điều khiển lớn, bám chặt cần điều tốc bằng bàn tay trái loang lổ vết bỏng rộp rách da rỉ máu. Cánh tay phải của người lái tàu già bị liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực bên hông áo kaki sờn vai loang lổ vết máu khô. Gương mặt muối tiêu của ông đanh lại đầy lạnh lùng, đôi mắt nheo nheo nhìn thẳng vào màn sương mù dày đặc bên ngoài Đèo Sương Tử Thần qua khung kính bảo hộ đã vỡ nát hoàn toàn. Ông Lâm đang tập trung toàn bộ tinh thần để duy trì tốc độ tàu ở mức tối thiểu mười lăm cây số một giờ, bám sát mép vách đá dựng đứng sâu hun hút. Ông cần họ tự giải quyết mối đe dọa bên trong toa chứa than mà không được làm xao nhãng buồng lái.
“Không được dùng súng,” Hùng chặn tay Thắng khi thấy cậu thợ điện có ý định rút khẩu súng trường K63 cũ kỹ bọc vải bạt đang treo trên vách cabin. “N nồng độ bụi than Antracit trong toa chứa số 2 đang rất cao do chấn động mạnh từ gầm tàu hỏng giảm chấn. Một phát súng nổ, tia lửa từ đầu đạn có thể kích hoạt một vụ nổ bụi than cực kỳ nguy hiểm, thiêu rụi cả đầu máy.”
Thắng nuốt nước bọt, gật đầu hiểu ý. Cậu chộp lấy chiếc xẻng xúc than bọc thép tự chế có khắc tên Hùng ở cán gỗ, dùng tay trái lành lặn ghì chặt báng xẻng sần sùi. Hùng rút chiếc đai dù bảo hiểm quân sự dẻo dai dắt bên hông ra, quấn một vòng quanh lòng bàn tay trái bị bỏng nhẹ. Họ khom người, áp sát sườn toa than, chuẩn bị băng qua khớp nối an toàn cơ học hẹp ngay sau đầu máy hơi nước.
Sương đêm Đèo Sương Tử Thần buốt giá tạt thẳng vào mặt hai người khi họ bước ra khỏi mái che cabin lái. Màn sương xám xịt cuộn xoáy dữ dội, tầm nhìn bị thu hẹp xuống dưới mười mét. Gió giật mạnh từ vực sâu rít lên từng hồi ghê rợn qua các khe hở bọc giáp của toa tàu. Dưới chân họ, tấm xích sắt nối toa đang căng kéo liên tục, nghiến vào nhau phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người do con tàu đang phải leo dốc cao dốc đứng.
Hùng nhoài người băng qua tấm khớp nối cơ học hẹp, chân đi giày vải quân nhu bám chặt lấy gờ thép dính đầy sương ẩm trơn trượt. Toa chứa than đá số 2 hiện ra như một lòng hố đen ngòm đầy đe dọa dưới bóng đêm sương mù. Hàng tấn than Antracit đen bóng được Bản Sơn tiếp tế chất cao như núi nhỏ, bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi than mịn bám đầy vách thép bọc hông.
Hùng áp tai vào vách thép toa than, nhắm nghiền mắt để tập trung thính giác tối đa. Giữa tiếng xịch xịch dồn dập của pít-tông và tiếng nghiến ray của bánh thép hỏng giảm chấn, cậu đột ngột nhận diện được một tần số âm thanh lạ: tiếng thở dốc hổn hển, đứt quãng của một kẻ đang chịu áp lực tâm lý cực lớn.
Cậu mở mắt, rọi ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão rỉ sét xuống sàn toa gỗ. Trên lớp bụi than đen kịt bám trên tà vẹt, có một vết loang lổ sẫm màu bốc mùi khét nhẹ. Đó là Dầu nhờn pít-tông trục khuỷu rò rỉ từ vết nứt sườn nồi hơi ở tập trước dính vào đế giày của kẻ phá hoại. Vết giày dính dầu mỡ kéo dài, biến mất sau đống than Antracit lớn ở góc trái toa chứa.
“Hắn ở kia,” Hùng ra hiệu bằng mắt cho Thắng, chỉ tay về phía đống than bị xáo trộn.
Thắng gật đầu, khom người tiến về sườn phải đống than để chặn đường lui, chiếc xẻng bọc thép trong tay trái sẵn sàng vung lên. Hùng bước chậm rãi từ sườn trái, tay trái siết chặt sợi đai dù bảo hiểm quân sự dẻo dai.
*BÙM!*
Một khối than lớn đột ngột đổ sụp xuống. Từ trong bóng tối của đống than Antracit, một bóng người loắt choắt, mắt la mày lét lao ra như một con thú bị dồn vào đường cùng. Đó chính là Lộc – tay chân thân tín của Trần Thế, kẻ phá hoại ngầm thứ hai vẫn còn ẩn nấp trên tàu. Gương mặt gã nhem nhuốc bụi than đen kịt, hàm răng nghiến chặt lộ ra vẻ hèn hạ nhưng đầy tàn độc. Trên tay phải của gã lăm lăm chiếc kìm cộng lực cầm tay bằng thép đúc khổng lồ – thứ vũ khí phá hoại cơ khí chuyên nghiệp đã cắt đứt xích khóa hòm dụng cụ ở tập trước.
Lộc gầm lên một tiếng khàn đặc, vung chiếc kìm cộng lực bổ thẳng vào đầu Hùng với lực vặn dốc sức. Cú bổ mang theo tiếng xé gió đanh gọn trong không gian hẹp.
*BOONG!*
Thắng phản xạ cực nhanh, dùng tay trái vung chiếc xẻng xúc than bọc thép chắn ngang đòn đánh. Chiếc kìm cộng lực thép đúc va chạm cực mạnh vào lưỡi xẻng sắt, bắn ra những tia lửa sáng rực xé toạc bóng đêm sương mù. Lực phản chấn cực lớn từ cú va chạm khiến Thắng bị chao đảo, bàn tay trái của cậu tê dại, chiếc xẻng suýt chút nữa tuột khỏi tay quay cơ học.
Lộc lợi dụng sự thông thuộc cấu trúc toa xe hẹp, gã đạp mạnh chân vào vách thép toa chứa, mượn lực nhảy vọt lên đống than, đá thẳng vào ngực Thắng. Thắng ngã nhào ra sau, lưng đập mạnh vào thành toa bọc thép, chiếc kính cận gá băng keo bị lệch hẳn sang một bên. Chiếc đèn bão rỉ sét rơi xuống sàn gỗ, bóng thủy tinh vỡ nát hoàn toàn làm ánh sáng vàng vọt tắt lịm, dìm toa chứa than vào bóng tối mù mịt của sương đêm Đèo Sương.
“Chết đi lũ rác rưởi!” Lộc điên cuồng gào lên, gã vung kìm cộng lực lao thẳng về phía Thắng đang nằm dưới sàn.
Trong bóng tối ngột ngạt ngập tràn bụi than bốc lên mù mịt, Hùng không thể nhìn rõ bằng mắt thường. Nhưng thính giác thiên tài của cậu đã khóa chặt tiếng gió rít từ chiếc kìm cộng lực của Lộc. Nén cơn đau buốt xương tủy ở bắp tay phải đang rách toác rỉ máu tươi, Hùng lao người tới, dùng cả thân hình gầy nhưng săn chắc húc mạnh vào hông Lộc.
Cú húc trực diện khiến cả hai ngã nhào xuống đống than Antracit sắc nhọn. Những hạt than cứng cáp cứa rách da mặt và lòng bàn tay của Hùng, nhưng cậu không buông lỏng lực khóa. Hùng dùng tay trái luồn sợi đai dù bảo hiểm quân sự vòng qua cổ tay phải đang cầm kìm cộng lực của Lộc, giật mạnh ra sau hông.
“Thắng! Giữ chặt chân hắn!” Hùng hét lớn qua bộ lọc mặt nạ phòng độc.
Thắng nén cơn đau ê ẩm ở lưng và trán bị trầy xước rỉ máu do va đập đá dăm, cậu bò dậy trong bóng tối, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến lên hai chân của Lộc. Lộc điên cuồng giãy giụa, gã dùng đầu húc mạnh vào mặt Hùng, đồng thời tay trái quơ lấy một hòn than Antracit lớn đập liên tiếp vào bả vai trái bị bỏng sạm của Hùng.
Cơn đau bỏng rát dội lên như kim châm muối xát khiến Hùng suýt chút nữa ngất đi. Tầm nhìn của cậu nhòe đi vì mồ hôi trộn lẫn bụi than bết chặt vào hốc mắt. Nhưng hình ảnh người lính già Lâm nén đau đớn bám ga lớn lái tàu bằng một bàn tay bỏng rộp rách máu rỉ ra dọc cán thép hiện lên trong tâm trí cậu thợ phụ trẻ. Cậu không được phép buông tay. Danh dự của người thợ máy hỏa xa bọc thép và di sản xương máu của những đồng đội cũ không cho phép cậu gục ngã trước một kẻ phản bội hèn hạ.
“Mày không thoát được đâu, Lộc!” Hùng gầm lên qua kẽ răng rớm máu. Cậu gồng hết tàn lực của bắp tay phải đang rách vết bỏng sâu rỉ máu tươi, siết chặt sợi đai dù bảo hiểm quấn quanh cổ tay Lộc, bẻ ngược khớp xương của gã ra sau hông.
*RẮC...*
Tiếng khớp xương kêu giòn giã vang lên trong bóng tối hẹp. Chiếc kìm cộng lực thép đúc tuột khỏi bàn tay tê liệt của Lộc, rơi cọc xuống sàn gỗ toa chứa than. Lộc hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, cả cơ thể gã gục xuống đống than Antracit, không còn lực kháng cự.
Thắng nhanh chóng chộp lấy chiếc kìm cộng lực dắt bên hông Lộc, ném mạnh ra ngoài sườn toa tàu rơi xuống vực sâu Đèo Sương Tử Thần. Cậu rút sợi xích sắt dự phòng dùng để chằng buộc hòm than, trói chặt hai tay hai chân của Lộc vào cột thép chịu lực chịu lực giữa toa hàng bọc thép.
Cuộc cận chiến kịch tính góc hẹp kết thúc. Bầu không khí trong toa chứa than số 2 ngột ngạt đến mức nghẹt thở, bụi than Antracit bay mù mịt bám đen kịt vào mặt và quần áo kaki rách vai của Hùng và Thắng. Hùng ngồi bệt xuống đống than, nhịp thở dồn dập dẻo dai qua bộ lọc ẩm của mặt nạ phòng độc, hai bàn tay run rẩy do kiệt sức và đau đớn vết bỏng bắp tay phải rách rỉ máu tươi loang lổ.
Thắng dùng tay trái lau vệt máu rỉ ra từ vết trầy xước trên trán, điều chỉnh lại chiếc kính cận gá băng keo rồi nhìn chằm chằm vào Lộc đang nằm rạp dưới đống than than khóc.
“Nói! Ai đã sai mày cạy khóa hòm dụng cụ trộm đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt?” Thắng gầm lên, tay trái ghì chặt báng xẻng bọc thép chỉ thẳng vào mặt Lộc.
Lộc nhổ ra một búng máu lẫn bụi than đen kịt xuống sàn gỗ. Gương mặt gã méo mó vì đau đớn khớp xương bẻ ngược, nhưng đôi mắt ti hí gian xảo của gã đột ngột co rút lại, lộ ra một vẻ điên cuồng tột độ. Gã ngước lên nhìn Hùng và Thắng, phát ra những tiếng cười khàn đặc, ghê rợn dội vào vách thép toa xe hàng.
“Ha ha... Chúng mày nghĩ bắt được tao là giữ được mạng sống cho đoàn tàu rỉ sét này sao?” Lộc ho sặc sụa, giọng gã run rẩy đầy đe dọa. “Trần Thế đã gửi xong tọa độ chạy tàu khẩn cấp cho Đại tá Trương Hoài từ trước rồi! Chúng mày không bao giờ vượt qua được Đèo Sương Tử Thần đâu!”
Hùng bước tới một bước, đôi mắt sáng quắc dưới đôi lông mày rậm bám đầy bụi than nhìn thẳng vào mắt gã nội gián phản bội: “Trương Hoài đã gài bẫy gì phía trước? Nói mau!”
Lộc cười sặc sụa, tiếng cười của gã bị nghẹn lại bởi bụi than ngột ngạt bốc lên từ gầm toa than chứa vàng lậu của Henry Vương. Gã gầm lên điên cuồng, giọng nói chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ đối với thế lực quân sự hạng nặng đang đón lỏng phía trước:
“Trương Hoài đã cho công binh rải mìn chống tăng tự chế và kích nổ sạt lở đá tảng khổng lồ khóa chặt hướng rẽ đường ray phụ tại Khúc cua tử thần chữ U km15! Đầu máy hơi nước rách nát của chúng mày đang lao thẳng vào cái bẫy sụt lún địa chất ở Hố sụt địa chất km12 phía trước! Chúng mày chuẩn bị nát thây dưới đáy vực sâu trăm mét sông lũ đi!”
Lời đe dọa của Lộc vang dội đanh tai trong không gian hẹp của toa chứa than, dội thẳng vào tâm trí Hùng và Thắng như một tiếng sét đánh ngang tai. Đoàn tàu hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt đang di chuyển mù sương hoàn toàn không có giảm chấn gầm bánh và phanh phụ hỏng vĩnh viễn, đang lao thẳng vào một cái bẫy sụt lún địa chất đứt gãy ray sạt lở đá tảng khổng lồ đón đầu của lính đánh thuê Trương Hoài phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!