Hơi Nóng Rò Rỉ
Tiếng sụp đổ của nhịp giữa Cầu đường sắt số 1 vẫn còn dội lại trong tâm trí những người thợ máy như một bóng ma vô hình. Sắt thép rỉ sét rít lên gầm rú dưới vực sâu trăm mét, nuốt chửng con đường rút lui duy nhất của đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt. Giờ đây, phía trước họ chỉ còn lại một lối đi duy nhất: Cửa ngõ Đèo Sương Mù – vùng thung lũng đá vôi hẹp bị sương mù bao phủ dày đặc quanh năm, ranh giới vô luật pháp đầy cạm bẫy của lính đánh thuê dưới quyền Trương Hoài.
Đầu máy hơi nước bọc thép nặng tám mươi tấn đang bò đi với tốc độ rùa bò mười lăm cây số một giờ. Lực va chạm tiếp đất kinh hoàng sau cú nhảy vượt cầu sập mố đã phá hủy hoàn toàn hệ thống gioăng cao su giảm chấn bánh gầm hỏa xa. Không còn lớp đệm đàn hồi, gầm tàu phát ra những tiếng nghiến rít kim loại chói tai, đanh và khô khốc. Mỗi nhịp bánh thép lăn qua khớp nối tà vẹt gỗ rỉ sét lại truyền một lực chấn động trực tiếp, dữ dội lên sàn cabin lái, khiến toàn bộ khung thép của đầu máy rung bần bật như muốn rã ra từng mảnh.
Trong không gian chật hẹp của Cabin lái tàu Pháo Đài Đường Sắt, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Hơi nước siêu nhiệt từ vết nứt mới rách toác ở mố nối sườn nồi hơi phun ra xối xả, tạo thành một màn sương trắng xóa nóng bỏng, che khuất hoàn toàn các đồng hồ đo áp suất. Mùi dầu mỡ bôi trơn bị đốt cháy khét lẹt trộn lẫn với bụi than Antracit tạo nên một hỗn hợp khí độc độc hại, khiến mỗi nhịp thở của những người thợ máy trở nên bỏng rát trong lồng ngực.
Ông Lâm đứng thẳng bên tay ga điều khiển lớn, bàn chân sần sùi bám chặt lấy sàn cabin đang rung lắc dữ dội không có giảm chấn để giữ thăng bằng. Vết thương sượt mảnh kính trên trán ông đã được bác sĩ Mai khâu dã chiến bằng chỉ nylon tạm thời ổn định, nhưng máu vẫn rỉ ra, trộn lẫn nhọ than đen kịt chảy dọc theo gò má đầy nếp nhăn sương gió. Cánh tay phải của người lái tàu già bị liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực bên hông áo kaki xanh sờn vai do vết thương mảnh đạn cũ rách toác rỉ máu dữ dội. Bàn tay trái bị bỏng rộp sâu rách da của ông – bàn tay duy nhất còn cử động – đang ghì chặt lấy van phanh hơi chính để điều phối tốc độ tàu di chuyển chậm rãi qua đoạn ray dốc đá.
“Chú Lâm! Áp suất lò hơi đang tụt nhanh quá! Kim đồng hồ chạm vạch năm bar rồi!”
Tiếng hét của Hùng vang lên qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế. Gương mặt cậu thợ phụ mười chín tuổi lấm lem nhọ than đen kịt, bắp tay phải bị bỏng sâu rộp đỏ rách da rỉ máu tươi – hậu quả của những nhát búa rèn dã chiến cắt toa ở tập trước – đang giật lên từng cơn đau buốt xương tủy mỗi khi cậu vung xẻng. Sự cố rò rỉ nước làm mát nồi hơi từ vết nứt mố nối sườn đang khiến nhiệt độ buồng đốt sụt giảm nghiêm trọng, đe dọa làm đầu máy chết máy vĩnh viễn giữa khe núi hẹp.
Ông Lâm nheo đôi mắt muối tiêu sắc lạnh nhìn qua khe hở cabin lái đã mất hoàn toàn kính bảo hộ do đạn súng máy bắn vỡ nát ở tập trước. Sương mù dày đặc bên ngoài Đèo Sương cuộn xoáy như những xúc tu xám xịt, hạn chế tầm nhìn xuống dưới mười mét. Ông không thể cho tàu dừng lại lúc này. Tiếng động cơ xe thiết giáp của lính đánh thuê Trương Hoài vẫn âm vang xa xăm dọc theo sườn núi đá vôi, báo hiệu các toán trinh sát địch đang ráo riết săn lùng đoàn tàu chở vàng lậu.
“Huy Chớp đâu! Ra cabin ngay!” Ông Lâm gầm lên qua ống đồng liên lạc, giọng cộc cằn dứt khoát.
Huy Chớp – thợ hàn áp lực cao nhanh nhẹn như sóc – nhào vào cabin lái, người lấm lem dầu mỡ đen kịt, vai đeo chiếc mỏ hàn tích điện dã chiến.
“Huy! Bò ra sườn ngoài đầu máy, xác định vị trí ống đồng bị nứt ở mố nối sườn nồi hơi!” Ông Lâm ra lệnh, tay trái vẫn ghì chặt van điều tốc. “Tàu đang chạy tốc độ mười lăm cây số một giờ để giữ lực chạy dynamo cấp điện cho đèn pha bọc thép. Cậu phải bám chặt lan can sườn, sẩy chân một nhịp là bánh thép nghiền nát xương đấy!”
“Rõ, chú Lâm!” Huy Chớp nghiến răng, gương mặt lầm lì không một chút sợ hãi. Cậu chộp lấy cuộn dây bảo hiểm bằng cáp dù quân sự, móc chặt vào đai lưng da rồi mở cửa sập cabin.
Gió đèo giật mạnh rít gào luồn qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương của sương đêm vùng cao tạt thẳng vào cabin nóng rực. Huy Chớp nhoài người ra ngoài sườn đầu máy đang rung lắc dữ dội không có giảm chấn. Thân hình nhỏ nhắn của cậu treo lơ lửng sườn tàu, hai chân đi ủng cao su bám chặt lấy gờ thép hẹp dính đầy dầu mỡ trơn trượt.
Từ vết nứt ở mố nối sườn, luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C phun ra xối xả xèo xèo, tạo thành một bức tường hơi nóng rát mặt, cản trở hoàn toàn tầm nhìn của Huy.
“Thấy vết nứt rồi! Ống đồng dẫn hơi nước dự phòng chính bị rạn nứt dài mười phân ngay sát khớp nối van xả phụ!” Huy Chớp hét lớn xuyên qua tiếng rít hơi nước và tiếng bánh thép nghiến ray.
Chưa kịp dứt lời, một luồng hơi nước siêu nhiệt áp lực cao đột ngột phụt mạnh ra từ khe nứt do lò hơi bị chấn động mạnh khi tàu nghiến qua một tà vẹt gỗ mục. Luồng hơi nóng bỏng rát tạt thẳng vào cánh tay trái của Huy.
“Áaaa!”
Huy Chớp thét lên đau đớn, suýt chút nữa buông tay khỏi lan can thép rỉ sét. Lớp da trên cánh tay trái của cậu bị hơi nước siêu nhiệt lột rách, đỏ rực và phồng rộp tức thì. Cả thân hình cậu chao đảo ngoài sườn tàu đang chạy chậm.
“Huy! Bám chặt!”
Hùng ở bên trong cabin lái chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, không chút do dự chộp lấy một tấm giẻ bạt bảo hộ dày, dội xô nước suối làm mát lên cho đẫm ướt rồi nhoài người ra cửa sập, che chắn sườn cho Huy Chớp khỏi luồng hơi nước nóng đang phun xối xả.
“Kiên! Lấy mỏ lết lực dã chiến ra đây!” Hùng hét lớn vào trong cabin lái.
Kiên thợ phụ, bàn tay phải dán băng gạc trắng loang lổ vết máu bỏng sâu từ tập trước, nỗ lực dùng tay trái lục lọi trong hòm dụng cụ cơ khí dã chiến để ném chiếc mỏ lết lực cỡ lớn cho Hùng.
Hùng dùng bàn tay trái lành lặn chộp lấy mỏ lết, bắp tay phải bị bỏng sâu rách da rỉ máu tươi đau buốt dữ dội khi gồng lực. Cậu áp sát thân người vào vỏ nồi hơi nóng bỏng, dùng tấm giẻ ướt đè chặt lên vết nứt ống đồng để giảm bớt luồng khí phun rát mặt, rồi đưa mỏ lết lực vào khớp nối van xả phụ.
Khớp nối đồng thau bị rỉ sét lâu năm bám chặt vào ren thép, đông cứng lại dưới nhiệt độ cao. Hùng nghiến răng, gân xanh nổi đầy cổ, dùng toàn lực bả vai gồng mạnh bẻ mỏ lết. Vết thương bỏng sâu ở bắp tay phải của cậu rách toác ra, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc trắng, chảy loang lổ dọc theo cán mỏ lết thép rỉ sét.
“Xoay đi! Khớp nối kẹt ren rồi!” Huy Chớp gào lên, tay phải vẫn bám chặt lan can sườn, cố gắng giữ đầu que hàn đồng áp sát vết rách.
*KÍT... KÍT...*
Tiếng ren sắt rỉ sét nghiến vào nhau ken két đanh tai vang lên. Khớp nối van xả phụ nhích từng milimet dưới lực vặn quá tải của Hùng. Đúng lúc đó, Kiên dũng cảm dùng một cuộn băng keo chịu nhiệt cố gắng quấn tạm xung quanh vết nứt để ngăn hơi nóng, nhưng áp lực hơi nước quá lớn đã thổi bay lớp băng keo ngay lập tức, xé rách dải keo thành những mảnh vụn bay biến vào sương mù.
“Không được! Áp lực hơi nước lớn quá, băng keo không chịu nổi! Phải có đinh tán đồng đỏ để dập dẹt bịt kín vết rách dọc!” Huy Chớp hét lớn.
Ông Lâm ở trong cabin lái bám ga lớn điều phối tốc độ tàu bằng một tay trái dẻo dai. Ông biết rõ, nếu không bịt kín vết rách này bằng phương pháp vá ống đồng áp lực bằng đinh tán, nồi hơi sẽ sụt áp hoàn toàn vĩnh viễn xuống dưới năm bar, và đoàn tàu sẽ bị mắc kẹt làm mồi cho súng cối của Trương Hoài.
“Hùng! Vào khoang chứa dụng cụ dự phòng dưới bệ lò hơi, lấy hòm đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt ra đây!” Ông Lâm ra lệnh, đôi mắt sắc lạnh vẫn quan sát sương mù dày đặc phía trước.
“Rõ, chú Lâm!”
Hùng buông mỏ lết lực, nhảy lùi lại vào cabin lái dính đầy dầu mỡ trơn trượt. Cậu quỳ rạp xuống sàn thép, kéo sập tấm cửa sắt bọc bảo vệ khoang chứa dụng cụ dự phòng dưới bệ lò hơi rực lửa.
Hòm dụng cụ bằng tôn quân dụng màu xanh lá cũ kỹ nằm im lìm trong góc tối. Nhưng ngay khi tay Hùng chạm vào nắp hòm, tim cậu đột ngột thắt lại.
Chiếc ổ khóa đồng thau cổ điển bảo vệ hòm dụng cụ đã bị cạy phá, ren khóa bị cắt đứt gãy hoàn toàn bởi một vết cắt sắc lẹm của kìm cộng lực chịu lực lớn. Nắp hòm hé mở, để lộ ra những khay chứa trống rỗng bên trong.
Hùng run rẩy lục lọi khắp hòm tôn. Toàn bộ số đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt – vật liệu ma sát và liên kết dẻo dai duy nhất có thể bịt kín vết nứt rò rỉ hơi nước nóng – đã biến mất một cách bí ẩn không để lại một dấu vết.
“Không... Không còn một chiếc đinh tán nào cả!” Hùng đứng bật dậy, gương mặt lấm lem nhọ than trắng bệch đi vì chấn động. Cậu quay sang nhìn ông Lâm, giọng khản đặc lạc đi xuyên qua tấm bạt bọc cabin: “Chú Lâm... Hòm dụng cụ bị cạy khóa rồi! Ai đó đã lấy trộm toàn bộ số đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt của chúng ta!”
Ông Lâm im lặng nhìn hòm dụng cụ trống rỗng, đôi lông mày muối tiêu nhíu chặt lại đầy lạnh lùng. Ánh lửa đỏ rực hắt ra từ cửa lò hơi soi rõ vết sẹo mảnh đạn trên vai phải ông đang giật mạnh. Sự phản bội hèn nhát bên trong vẫn chưa kết thúc sau khi Trần Thế bị giam giữ. Có một kẻ phá hoại ngầm thứ hai vẫn đang ẩn nấp trên các toa tàu bọc thép Pháo Đài Đường Sắt, âm thầm cắt đứt nguồn sống của nồi hơi ngay khi họ tiến vào đoạn đèo sương mù dốc cao hiểm trở đầy cạm bẫy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!