Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bản Đồ Mật Và Sương Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối biên thùy mỗi lúc một dày, len lỏi qua từng kẽ hở của những tấm tôn rỉ sét, biến xưởng rèn dập ga bảo tàng thành một cái lòng chảo ẩm ướt và lạnh buốt. Ông Lâm đứng dậy từ thanh ray sắt lạnh ngắt ngoài cửa xưởng, chậm rãi phủi lớp nhọ than bám trên lòng bàn tay thô ráp. Nhịp rung động dồn dập truyền qua kim loại lúc nãy không phải là ảo giác. Đó là tần số của những động cơ diesel hạng nặng, xình xịch và nặng nề, di chuyển theo đội hình dọc lối mòn biên giới. Phiến quân của Lý Sâm đang áp sát.


Người lính già khẽ nheo mắt, nén cơn đau nhức nhối đang âm ỉ lan từ bắp vai phải xuống cánh tay. Vết thương mảnh đạn từ chiến dịch năm 1979 luôn nhắc nhở ông về cái giá của sự chậm trễ. Ông quay bước vào trong, nơi Hùng đang lóng ngóng cầm chiếc xẻng bọc thép tự chế đứng gác bên cạnh đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt. Ngọn lửa lò mồi vẫn cháy liu riu, hắt ánh sáng đỏ quạch lên gương mặt lo âu của cậu thợ phụ trẻ.


“Giữ lò ở mức bốn bar,” ông Lâm ra lệnh, giọng trầm thấp và cộc cằn dứt khoát. “Tôi qua đài chỉ huy gặp ông Toàn. Có biến rồi.”


Chưa kịp để Hùng trả lời, bóng dáng cao gầy của ông Toàn đã xuất hiện từ lối đi hẹp nối giữa xưởng rèn và tòa nhà chính. Vị giám đốc ga bảo tàng mặc bộ đại phục ngành đường sắt cũ kỹ nhưng phẳng phiu, mái tóc bạc phơ vuốt ngược ra sau đầu bám đầy những hạt sương li ti. Gương mặt nghiêm nghị của ông lộ rõ vẻ lo âu khi bước nhanh về phía ông Lâm.


“Lâm, vào phòng bản đồ ngay,” ông Toàn nói khẽ, mắt đảo nhanh quanh xưởng như đề phòng tai mắt. “Tôi vừa nhận được tin từ chốt tuần đường. Người của Lý Sâm đã vượt qua ngã ba biên mậu. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.”


Ông Lâm im lặng gật đầu, ra hiệu cho Hùng tiếp tục túc trực bên lò hơi rồi bước theo ông Toàn. Phòng bản đồ ga bảo tàng nằm sâu trong dãy nhà cấp bốn cũ kỹ, cửa sắt bọc kính bảo hộ dày cộp đã mờ đục theo thời gian. Khi cánh cửa khép lại, không gian ồn ào của gió núi bị triệt tiêu hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng tích tắc khô khốc từ chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc của ông Toàn đặt trên bàn gỗ.


Giữa căn phòng hẹp, một tấm bản đồ tuyến đường sắt biên giới dài bốn trăm cây số chạy dọc thung lũng đá vôi được trải rộng dưới ánh đèn bão vàng vọt. Những nét vẽ bằng mực đen đã phai màu, ghi dấu từng ga xép, đường hầm và nhịp cầu sắt cổ kính bắc qua vực sâu.


“Đây là lộ trình khẩn cấp mà tôi đã chuẩn bị,” ông Toàn chỉ tay vào một đường vẽ đứt quãng bằng bút chì đỏ, chạy song song với tuyến ray chính nhưng khuất sau những vách núi đá dựng đứng. “Tuyến ray chính đã bị phiến quân phong tỏa bằng các bẫy đá sụt lún. Lối thoát duy nhất của ông và đầu máy Pháo Đài là phải rẽ vào nhánh ray ẩn số không tại ga xép km12. Đường này bỏ hoang từ thời chiến, tà vẹt mục nát nhưng sương mù dày đặc ở đó sẽ che mắt được hỏa lực súng cối của địch.”


Ông Lâm áp hai ngón tay thô ráp lên tấm bản đồ, miết dọc theo đường chì đỏ. Đôi mắt sắc lạnh của người lính già dừng lại ở cây cầu sắt biên giới cao một trăm mét ở cuối chặng đường.


“Nhánh ray này chạy qua cầu sạt lở số một,” ông Lâm nhận định, giọng không chút dao động. “Mố cầu bên vách đá đã bị rỉ sét nghiêm trọng. Với tải trọng tám mươi tấn của đầu máy bọc thép, chúng ta đang đánh cược mạng sống của cả tổ thợ máy.”


“Nhưng đó là cơ hội duy nhất để đưa lô pháo cổ và số di sản này về căn cứ quân sự quốc gia an toàn,” ông Toàn khẩn khoản, bàn tay gầy gò nắm chặt lấy vai ông Lâm. “Lý Sâm không tự ý hành động. Henry Vương đứng sau giật dây toàn bộ chuyện này. Hắn muốn cướp lô pháo cổ bọc thép để bán sang biên giới và tiêu hủy đoàn tàu để xóa sạch chứng cứ rửa tiền đen tối. Tôi biết ông đã âm thầm bảo trì cỗ máy này suốt hai mươi năm qua không phải để nhìn nó bị rã xác làm phế liệu.”


Lời nói của ông Toàn chạm vào vết thương lòng chưa lành của ông Lâm. Ký ức về chiếc xe tăng bị bắn cháy năm xưa, về người đồng đội cũ Nguyễn Văn Hùng đã đẩy ông ra khỏi khoang lái rực lửa trước khi hy sinh, lại ùa về như một cơn lốc. Danh dự của người lính đường sắt không cho phép ông thỏa hiệp với lòng tham tàn bạo của kẻ thù.


“Tôi hiểu,” ông Lâm trầm giọng, tước bản đồ chạy tàu xếp gọn vào túi áo kaki sờn vai. “Tôi sẽ đưa đoàn tàu đi.”


Trong lúc hai người đang bàn bạc trong phòng kín, Trần Thế âm thầm rình rập ngoài hành lang tối tăm. Gã phó ga mập mạp nép sát thân hình vào vách tường gạch ẩm ướt, áp sát tai vào khe cửa gỗ rạn nứt để nghe lén. Đôi mắt ti hí sau cặp kính gọng vàng lóe lên tia sáng xảo quyệt khi nghe thấy ba chữ “nhánh ray ẩn”. Gã cần biết chính xác tọa độ của ga xép km12 để gửi cho Lý Sâm. Khoản nợ cờ bạc khổng lồ tại sòng bài biên giới của Henry Vương đang treo lơ lửng trên đầu gã, và tính mạng của gia đình gã ở thành phố biên thùy phụ thuộc hoàn toàn vào bức điện mật gã chuẩn bị truyền đi.


Trần Thế khẽ dịch chuyển bước chân, cố gắng áp tai sát hơn nữa vào khe cửa gỗ. Tiếng sàn gỗ cũ kỹ khẽ rít lên một tiếng “két” cực nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của đêm sương, âm thanh đó đủ để đánh động một đôi tai nhạy bén.


Cách đó không xa, Hùng đang quét dọn đống phế liệu sắt rỉ gần phòng làm việc cũ của Trần Thế để gom góp đinh ốc dự phòng. Đôi tai thiên tài của cậu thợ phụ trẻ đột ngột giật nẩy. Giữa tiếng gió rít qua mái tôn và tiếng pít-tông đầu máy gầm nhẹ từ xưởng rèn vọng lại, Hùng nghe thấy một tiếng sột soạt lạ lùng, kèm theo nhịp thở dồn dập đầy lo lắng của một người đang nấp sau góc tối hành lang.


Cậu khẽ rướn người, nhìn qua màn sương đen mờ ảo. Bóng dáng mập mạp với cái trán hói bóng lưỡng ẩn hiện sau khe cửa phòng bản đồ không thể là ai khác ngoài Trần Thế. Hùng biết gã phó ga này đang nghe lén lộ trình chạy tàu của ông Lâm. Sự nhút nhát thường ngày khiến tim Hùng đập liên hồi, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy cán chổi gỗ đến mức run rẩy. Cậu sợ phải đối mặt trực diện với sự hung hãn của Trần Thế, sợ gã sẽ dùng quyền phó ga để tống khứ cậu khỏi nhà ga biên giới hẻo lánh này.


Nhưng Hùng nhớ đến lời dặn nghiêm khắc của ông Lâm: *“Một thợ máy đường sắt bọc thép không được phép hoảng loạn trước hiểm họa. Sự kỷ luật và chính xác sẽ cứu mạng cậu.”*


Hùng hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cậu không thể xông ra đối chất trực diện, điều đó sẽ làm lộ việc cậu đã phát hiện ra gã và có thể đẩy ông Lâm vào tình thế nguy hiểm hơn. Cậu cần một chiến thuật dã chiến để đánh đuổi kẻ trộm mà không làm lộ diện bản thân.


Ánh mắt Hùng dừng lại ở chiếc xô sắt chứa đầy nước rửa sàn đặt ngay sát lối đi hành lang. Chiếc xô nặng khoảng mười ký, đặt chông chênh trên mép bục bê tông rạn nứt.


Hùng giả vờ vụng về lùi lại phía sau, cố ý vung mạnh cán chổi gỗ gạt trúng chiếc xô sắt.


*Rầm! Boong! Boong!*


Chiếc xô sắt rơi tự do xuống sàn bê tông, phát ra những tiếng động kim loại va chạm cực lớn vang dội khắp hành lang chật hẹp. Nước lạnh bắn tung tóe xối xả ra mặt sàn, loang lổ khắp lối đi dính đầy dầu mỡ.


“Ối! Cháu xin lỗi! Cháu vụng về quá!” Hùng la lớn, giọng giả vờ hoảng loạn đầy tự nhiên, đồng thời cố ý khua khoắng chiếc chổi tre tạo thêm tiếng ồn ào.


Tiếng động lớn đột ngột xé toạc bầu không khí câm lặng của hành lang. Trần Thế giật mình kinh hoàng, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã tưởng mình đã bị phát hiện, lập tức xoay người bỏ chạy thục mạng trong bóng tối. Nhưng mặt sàn bê tông vốn đã trơn trượt do sương ẩm, nay lại ngập nước lạnh do Hùng làm đổ, khiến gã phó ga mập mạp trượt chân ngã nhào một cú đau điếng.


*Bịch!*


Trần Thế rên rỉ một tiếng đau đớn, chiếc kính gọng vàng suýt vỡ nát. Gã không kịp nhặt lại những gì rơi ra từ túi áo, vội vã lết thân hình nặng nề bò dậy, chạy biến vào màn sương đen dày đặc ngoài sân ga.


Hùng nghe tiếng bước chân chạy trốn khuất dần mới dám từ từ tiến lại gần. Cậu khẽ thở phào, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau cú đánh cược nghẹt thở. Dưới ánh đèn bão mờ ảo hắt ra từ phòng bản đồ, Hùng phát hiện trên vũng nước loang lổ có một chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng thau rỉ sét và một chiếc mỏ lết nhỏ dùng để cắt xích truyền động. Chùm chìa khóa vạn năng này chính là bảo vật mở được mọi cánh cửa phòng ga bảo tàng của Trần Thế.


Hùng nhặt chùm chìa khóa lên, tay vẫn còn run nhẹ. Cậu biết Trần Thế vừa chạy ra từ hướng phòng làm việc cũ của gã. Lòng tò mò và sự nhạy bén của một thợ máy thúc đẩy Hùng tiến về phía căn phòng xập xệ khóa chặt bằng ổ khóa đồng rỉ sét của gã phó ga.


Cậu tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ. *Cạch.* Ổ khóa mở ra dễ dàng.


Căn phòng làm việc cũ của Trần Thế bốc mùi ẩm mốc, chứa đầy những sổ sách kế toán nợ nần và vỏ chai rượu trống rỗng. Hùng quét dọn nhanh qua các góc phòng, mắt đảo quanh tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về sự phá hoại của Trần Thế. Khi cậu kéo ngăn kéo của chiếc tủ tài liệu gỗ bị nứt đôi ở góc phòng, ngăn kéo bị kẹt cứng ở nấc cuối.


Hùng cúi xuống, áp tai sát ngăn kéo gỗ. Bằng thính giác cơ học thiên tài, cậu nghe thấy tiếng sột soạt của giấy kẹp ở khe hẹp phía sau hộc tủ. Cậu dùng chiếc mỏ lết nhỏ của Trần Thế để bẩy mạnh phần gỗ nứt. Một ngăn bí mật nhỏ lộ ra.


Bên trong ngăn bí mật là một trang giấy ố vàng loang lổ vết dầu mỡ, được xé rách một phần góc từ một cuốn sổ tay kỹ thuật cổ điển. Hùng cầm trang giấy lên, nheo mắt đọc những dòng chữ viết tay bằng tiếng Pháp cổ kết hợp chữ Nôm sắc sảo.


Đó chính là *Trang nhật ký mất tích của kỹ sư Pierre* - người thiết kế đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt từ thế kỷ trước.


Trang giấy ghi chép chi tiết về các thông số áp lực và giới hạn chịu tải vật lý cực hạn của hệ thống nồi hơi. Một dòng ghi chú màu đỏ được khoanh tròn bằng tiếng Pháp dịch nôm na: *“Mố nối nồi hơi chính có điểm yếu chịu lực cực hạn tại vạch chỉ số mười lăm bar. Nếu áp suất vượt ngưỡng này mà không được gia cố bằng thép kép chịu lực, mố nối sẽ vỡ toác, nổ tung toàn bộ cabin lái trong vòng năm giây.”*


Hùng rùng mình ớn lạnh. Cậu hiểu ngay chân tướng sự việc. Trần Thế đã đọc trang nhật ký này và biết rõ điểm yếu chết người của đầu máy. Gã đã cố tình dùng dây chì buộc chặt van xả áp phụ chính là để ép áp suất nồi hơi tự động tăng vọt vượt ngưỡng mười lăm bar khi lò hơi hoạt động dốc sức, tạo ra một vụ nổ nồi hơi dã chiến để chôn vùi đoàn tàu cùng toàn bộ di sản xương máu.


Cậu vội vã gấp gọn trang nhật ký quý giá giấu vào trong túi áo bảo hộ kaki sờn rách của mình, chuẩn bị chạy đi bàn giao khẩn cấp cho ông Lâm.


Nhưng đúng lúc Hùng vừa bước chân ra khỏi cửa phòng làm việc cũ, một âm thanh kinh hoàng xé toạc màn sương đêm tĩnh mịch từ hướng cổng chính ga bảo tàng biên giới.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng trường tự động nổ vang giòn giã liên tiếp, kèm theo tiếng gào rú điên cuồng của động cơ xe bán tải gá súng máy đang lao thẳng vào rào chắn cổng ga. Phiến quân của Lý Sâm đã chính thức nổ súng tấn công càn quét ga bảo tàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!