Nhịp Cầu Sạt Lở
Khói thuốc súng từ trận địa súng cối của Huy cối trên đỉnh đồi đá vôi chưa kịp tan hết thì một tiếng rống kinh hoàng khác lại dội lên từ phía chính diện. Ánh đèn pha chính bọc thép dùng dynamo từ mũi đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt quét qua màn sương mù xám xịt, rọi thẳng vào một cảnh tượng khiến tim của tất cả những người có mặt trên tàu như ngừng đập.
Cầu đường sắt số 1, nhịp cầu thép cổ kính bắc ngang qua vực sâu biên giới cao hơn một trăm mét, đang quằn quại trong cơn hấp hối của sắt thép. Quả đạn cối cuối cùng của Huy cối kích nổ chuỗi mìn chống tăng tự chế do gã công binh tàn bạo Kông gài sẵn trước đó, xé toác một phần vách đá chịu lực bên mố cầu phía nam. Tiếng sắt thép chịu lực co giãn cực hạn kêu lên những tiếng *răng rắc, răng rắc* ghê rợn dội vào vách đá. Nhịp cầu thép gãy gập, sụt lún xuống, tạo thành một khe hở đứt gãy dài hơn ba mét, treo lơ lửng giữa khoảng không vô định. Phía dưới là dòng sông lũ cuồn cuộn chảy xiết, chực chờ nuốt chửng bất cứ thứ gì rơi xuống.
Trong cabin lái ngột ngạt khói than, Kiên thợ phụ mặt cắt không còn giọt máu. Đôi bàn tay dán băng gạc trắng loang lổ vết máu của cậu run rẩy, theo bản năng chộp lấy van phanh hơi chính hãm đà để dừng tàu.
“Buông ra!”
Tiếng gầm của ông Lâm vang lên, đanh thép và lạnh lùng như một nhát búa nện xuống đe thép. Cánh tay trái bỏng rộp quấn băng gạc rách nát của ông vung lên, gạt phăng tay Kiên ra khỏi cần phanh. Trán ông Lâm vẫn rỉ máu từ vết sượt mảnh kính vỡ, máu trộn lẫn nhọ than đen kịt chảy dọc xuống đôi lông mày muối tiêu đang nhíu chặt. Cánh tay phải bị liệt hoàn toàn buông thõng bất lực bên hông áo kaki sờn rách, nhưng cả thân hình gầy guộc của người lính già vẫn đứng vững như một bàn thạch, chân trái ghì chặt xuống sàn cabin đang rung lắc dữ dội.
“Dừng lại là chết!” Giọng ông Lâm cộc cằn dội qua ống đồng liên lạc. “Độ dốc đoạn này lên tới mười lăm độ. Phanh phụ đã hỏng vĩnh viễn vệt cua trước. Nếu cậu khóa phanh hơi lúc này, quán tính của đoàn tàu nặng tám mươi tấn sẽ làm bánh thép trượt tự do trên thanh ray ẩm sương, kéo tuột cả lũ ngược dốc lao thẳng xuống vực. Hoặc tệ hơn, sức nặng tĩnh của tàu sẽ đè sập hoàn toàn nhịp cầu thép đang rạn nứt!”
Kiên đứng chết trân, hai hàm răng va vào nhau cầm cập. Cậu nhìn qua ô cửa kính vỡ nát, mố cầu sụt lở chỉ còn cách mũi tàu chưa đầy một trăm mét. Gió đèo giật mạnh rít gào qua khe hở, mang theo cái lạnh thấu xương của núi rừng biên thùy, nhưng nhiệt độ bên trong cabin lúc này đã vượt quá năm mươi độ C do hơi nóng lò hơi tỏa ra.
Ông Lâm không nhìn Kiên. Đôi mắt sắc lạnh của ông ghim chặt vào chiếc đồng hồ đo áp suất cơ học bằng đồng thau dắt sườn lò. Kim áp suất đang chỉ ở vạch 7 bar – mức áp suất hành trình thông thường, hoàn toàn bất lực trước việc đẩy đoàn tàu vượt qua một khe đứt gãy dài ba mét lơ lửng.
Ông Lâm luồn bàn tay trái dính đầy máu và mỡ trơn vào túi áo kaki, rút ra cuốn sổ tay vận hành của kỹ sư Pierre. Cuốn sổ bọc da dê màu nâu sẫm đã sờn rách góc, các trang giấy ố vàng loang lổ vết dầu mỡ rỉ. Bằng một động tác thuần thục đến đáng sợ, ông dùng răng cắn chặt một góc sổ, tay trái lật nhanh đến trang kỹ thuật viết bằng mực tím Pháp cổ.
“*Tốc độ tối thiểu để phân tán tải trọng động... ngắt lực kéo cơ học ngay thời điểm chạm mép đứt gãy... dùng đà quán tính bay qua...*” Ông Lâm thầm thì, dịch nhanh những dòng chữ cơ lý trong đầu. Pierre đã tính toán chính xác giới hạn chịu lực vật lý của đầu máy hơi nước này. Để bay qua khoảng trống ba mét mà không làm sập nhịp cầu thép rỉ sét bên kia, đầu máy phải đạt tốc độ tối thiểu tám mươi cây số một giờ. Và để đạt được vận tốc kinh hoàng đó trên đoạn dốc mười lăm độ này, áp suất nồi hơi bắt buộc phải chạm ngưỡng Cấp 4: Áp suất đột phá cực hạn – từ mười ba đến mười lăm bar.
“Hùng! Lên đây!” Ông Lâm hét lớn.
Hùng lập tức nhoài người từ toa chứa than số 2 bước vào cabin. Bắp tay phải của cậu thợ phụ mười chín tuổi bị bỏng rộp đỏ rỉ máu tươi – hậu quả của những nhát búa rèn dã chiến cắt toa ở tập trước – đang giật lên từng cơn đau buốt xương tủy. Máu tươi rỉ ra dọc theo cán gỗ lim của chiếc xẻng bọc thép tự chế, nhưng đôi mắt sáng quắc của cậu vẫn ghim chặt vào người thầy của mình.
“Chú Lâm, áp suất hiện tại không đủ!” Hùng hổn hển nói, hơi thở dồn dập qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế.
“Chúng ta phải ép áp suất vượt ngưỡng an toàn,” ông Lâm lạnh lùng ra lệnh, tay trái chỉ vào hệ thống van lò xo an toàn phía trên nóc nồi hơi. “Dùng dây thép buộc chặt van an toàn lại cho tôi. Không cho nó tự động xả khí khi áp suất vượt quá mười hai bar nữa. Chúng ta cần mười lăm bar để đột phá!”
Hùng rùng mình. Ép áp suất lên mười lăm bar đồng nghĩa với việc biến lò hơi thành một quả bom khổng lồ. Chỉ cần một vết nứt ngầm nhỏ trên vỏ thép rỉ sét giãn nở nhiệt không đều, cả cabin lái sẽ bị thổi bay thành trăm mảnh tro bụi. Nhưng nhìn vào ánh mắt sắt đá, kiên định của ông Lâm, Hùng biết đây là canh bạc duy nhất của họ.
“Rõ!”
Hùng chộp lấy cuộn dây thép chịu lực dưới hòm dụng cụ. Cậu gồng lực bắp tay phải bị thương, nén đau đớn tột cùng để bò lên bệ đỡ nồi hơi nóng bỏng bốc khói rực. Luồng khí nóng từ các kẽ đinh tán rò rỉ tạt thẳng vào mặt cậu, rát bỏng. Hùng nghiến răng, dùng kìm mỏ quạ quấn chặt ba vòng dây thép quanh tay gạt lò xo của van an toàn, xiết mạnh cho đến khi lò xo thép bị ép chặt hoàn toàn không còn khả năng co giãn.
“Xong rồi, chú Lâm!” Hùng nhảy xuống sàn cabin, hét lớn.
“Nạp than dốc sức! Than Antracit sàng tuyển, rải mỏng đều khắp mặt ghi lò! Đẩy nhiệt độ buồng đốt lên một ngàn hai trăm độ!” Ông Lâm gầm lên, tay trái bám chặt lấy tay ga lớn bằng thép đúc.
Hùng vung xẻng. Từng vốc than Antracit đen bóng, sinh nhiệt lượng cực đại được rải đều vào lòng lò lửa đang cháy sáng trắng rực rỡ. Mỗi lần cửa lò mở ra, quầng lửa nóng bỏng hắt thẳng vào người Hùng, làm những vết bỏng trên bắp tay cậu phồng rộp thêm, máu tươi rỉ ra thấm đẫm chiếc khăn rằn quấn tạm trên bắp tay. Long khói lầm lì ở phía sau, tay quai chiếc cào sắt liên tục gạt xỉ than nóng đỏ ra ngoài để oxy lưu thông tối đa.
*Xìííí! Xìííí!*
Tiếng hơi nước bị nén cực hạn bắt đầu rít lên chói tai từ các mố nối sườn đầu máy. Chiếc đồng hồ đo áp suất rung bần bật. Kim đồng hồ vượt qua vạch 10 bar... 12 bar... rồi găm thẳng vào vạch đỏ nguy hiểm: 15 bar chỉ số. Vỏ nồi hơi nóng đỏ lên, bốc khói khét lẹt. Nhiệt độ bên trong cabin tăng vọt lên hơn sáu mươi độ C, khiến mồ hôi của Hùng và Long khói bốc hơi ngay khi vừa rỉ ra khỏi lỗ chân lông.
“Giữ chặt! Tàu chuẩn bị bứt tốc!”
Ông Lâm gầm lên, bàn tay trái bỏng rộp quấn băng gạc rách nát ghì chặt lấy tay ga lớn, dồn hết sức mạnh của một cựu binh thiết giáp bẻ mạnh cần điều tốc về phía trước.
*HÚÚÚÚÚÚ! TRẦMMM!*
Đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt rống lên một tiếng gầm rú kinh hoàng xé toạc màn sương mù đen kịt. Luồng hơi nước áp lực mười lăm bar thoát ra từ van xả phụ hướng ngang, thổi bay mọi phiến quân bám vỏ tàu và tạo thành một màn sương mù hỏa mù trắng xóa bao phủ thân tàu. Những pít-tông khổng lồ đẩy mạnh liên tục, trục khuỷu truyền động quay tít phát ra tiếng nghiến sắt thép đanh tai.
Đoàn tàu hỏa bọc thép nặng tám mươi tấn tăng tốc điên cuồng trên đoạn dốc mười lăm độ. Tốc độ tăng vọt: bốn mươi... sáu mươi... tám mươi cây số một giờ. Cả đoàn tàu rung lắc vặn xoắn dữ dội, tiếng xích sắt va đập cọc cọc vào khung gầm nghe như tiếng sấm rền dội vách núi.
Mũi đầu máy bọc thép chữ V dày hai mươi milimet lao vun vút lên nhịp cầu sắt số 1 đang sụt lún. Cấu trúc thép rỉ sét của cầu kêu lên những tiếng kêu răng rắc rạn nứt dưới tải trọng động cực lớn của đoàn tàu đang bứt tốc cực hạn.
Khe hở đứt gãy sụt lún dài ba mét lơ lửng vực sâu đã hiện ra ngay trước mũi tàu.
Đúng vào tích tắc bánh xe trước của đầu máy chạm sát mép vực đứt gãy, ông Lâm thực hiện một thao tác khiến Kiên và Hùng đứng tim. Ông dứt khoát bẻ ngược tay ga lớn về vị trí cũ, ngắt hoàn toàn hơi nước cấp vào pít-tông.
“Chú Lâm! Sao lại ngắt ga!” Hùng hét lên trong kinh hoàng.
Nhưng đó là đỉnh cao chiến thuật của người lái tàu già. Nếu tiếp tục xả hơi nước kéo bánh xe lửa quay mạnh ngay trên nhịp cầu đang sụp lở, lực mô-men xoắn cực đại của bánh thép bám ray sẽ tạo ra một lực vặn xoắn khổng lồ, bẻ gãy hoàn toàn những thanh ray rỉ sét đang mất điểm tựa chịu lực, khiến đoàn tàu lao thẳng xuống vực sâu vĩnh viễn. Tàu bắt buộc phải vượt qua khe hở bằng đà quán tính tự do.
*VÚÚÚÚT!*
Cỗ máy hỏa xa nặng tám mươi tấn bay lơ lửng trên khoảng không vực sâu một trăm mét trong một tích tắc nghẹt thở. Mọi âm thanh của động cơ hơi nước dường như biến mất, chỉ còn tiếng gió rít gào buốt giá dưới đáy vực sâu dội lên. Toàn bộ đoàn tàu bọc thép bay qua khe đứt gãy gầm cầu sắt trong gang tấc.
*RẦMMMM!!!*
Cú tiếp đất kinh hoàng dội thẳng vào hệ thống bánh gầm của đầu máy khi bánh trước chạm mạnh vào thanh ray chịu lực bờ bên kia cầu sắt số 1. Lực va chạm cực đại hất văng Hùng và Kiên ngã nhào xuống sàn cabin dính đầy dầu mỡ.
Tiếng sắt thép va chạm đanh tai vang dội. Lực phản chấn kinh hoàng phá hủy hoàn toàn hệ thống gioăng cao su giảm chấn bánh tàu gầm hỏa xa, khiến những bánh thép khổng lồ nghiến trực tiếp vào ray sắt rít lên chói tai rợn người. Lò xo giảm chấn bị mòn gãy kết cấu hoàn toàn, đầu máy nảy mạnh lên rồi ghim chặt bám lấy đường ray trong một quỹ đạo run rẩy dữ dội.
Cú va chạm mạnh cũng làm nứt toác mố nối sườn nồi hơi, hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C từ vết rách mới bắt đầu phun ra mù mịt, gầm rú điếc tai bên trong cabin lái đang bốc khói rực.
Phía sau lưng họ, nhịp giữa của Cầu đường sắt số 1 sụp đổ hoàn toàn, hàng ngàn tấn sắt thép rỉ sét đổ ập xuống vực sâu gầm rú sạt lở, cắt đứt hoàn toàn đường rút lui và giam hãm đoàn tàu bọc thép Pháo Đài Đường Sắt sát biên giới phía Bắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!