Thước Ngắm Mắt Thần
Tiếng rít xé gió của nửa toa đuôi bị cắt rời lao ngược dốc vẫn còn dội lại từ phía sau thung lũng đá vôi, kèm theo tiếng va chạm kinh hoàng nghiền nát chiếc xe bán tải bám đuôi của gã sẹo Bùi thành một đống sắt vụn bốc cháy ngùn ngụt. Sức ép từ vụ nổ Napalm dội ngược lại làm rung chuyển cả hệ thống bánh thép gầm của đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt. Trong cabin lái bốc mùi dầu mỡ và khói than nồng nặc, áp suất nồi hơi sau cú giật dồn toa khẩn cấp đã tụt nhanh về vạch năm bar. Đầu máy nặng tám mươi tấn rầm rập chạy chậm lại, rướn mình bám lấy những thanh ray sắt rỉ sét ẩm sương để tiến vào vùng thung lũng đá vôi sương mù dày đặc.
Trên bệ điều khiển, ông Lâm vẫn đứng thẳng kiêu hãnh như một cột thép. Gương mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió của ông đanh lại, không một vệt máu đỏ nào lọt qua lớp nhọ than đen kịt ngoại trừ vệt máu tươi rỉ ra từ vết sượt mảnh kính trên trán. Cánh tay phải của ông bị liệt hoàn toàn do chấn thương vai rách toác thời chiến, buông thõng bất lực bên hông áo kaki sờn rách. Bằng bàn tay trái bị bỏng rộp sâu rách da rỉ máu do bám tay trần khóa van xả áp ở tập trước, ông Lâm vẫn ghì chặt lấy tay ga lớn, cảm nhận từng nhịp rung động nhỏ nhất của đường ray truyền qua lòng bàn chân.
“Hùng! Giữ ngọn lửa lò ở mức mười một bar!” Giọng ông Lâm cộc cằn dội qua ống đồng liên lạc dã chiến. “Nước ngọt đã đầy bồn, nhưng áp suất tụt thế này thì không cách nào vượt qua mố cầu sắt số một phía trước đâu!”
“Cháu đang dốc sức đây chú Lâm!” Hùng hét lớn qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế. Bắp tay phải của cậu bị bỏng rộp đỏ rỉ máu tươi – hậu quả của những nhát búa rèn dã chiến nện vào chốt khóa kẹt ren ở toa đuôi – đang giật lên từng cơn đau buốt xương tủy mỗi khi cậu vung xẻng xúc than Antracit sàng tuyển đổ vào lò. Máu tươi rỉ ra dọc theo cán gỗ lim của chiếc xẻng bọc thép tự chế, nhưng đôi mắt sáng quắc của cậu thợ phụ mười chín tuổi vẫn ghim chặt vào ngọn lửa lò hơi đang cháy sáng trắng.
Ở toa bọc thép lắp pháo cổ 105mm trung tâm, không khí ngột ngạt và căng thẳng không kém. Toa hàng bọc thép được gia cố bằng các tấm giáp thép phức hợp bọc cát dày hai mươi milimet loang lổ vết tàn lửa. Trong góc tối của trạm y tế dã chiến hẹp, bác sĩ Mai đang nỗ lực khâu vết mổ dã chiến bằng chỉ nylon cho chiến sĩ Vĩnh dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão chao đảo. Nam nhân viên bẻ ghi trẻ bị đạn bắn tỉa xuyên đùi phải nứt xương vẫn đang nằm mê man, đùi quấn băng gạc trắng thấm đẫm máu tươi.
Ông Tư thợ rèn đứng tựa lưng vào bệ xoay xích sắt của khẩu pháo cổ bọc thép 105mm. Tấm lưng trần sạm đen của ông loang lổ những vết bỏng rộp đỏ rực do dùng thân mình ghì giáp nóng ở xưởng rèn, nay đã được Mai sơ cứu tạm thời bằng mỡ trăn và bột sát trùng thảo dược núi. Cơn đau rát bỏng dội lên liên tục dưới lớp áo len quân y rách vai, nhưng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của người thợ rèn già vẫn bám chặt lấy báng súng săn hai nòng tự chế dắt bên hông.
*HÚÚÚÚ! OÀNGG!*
Một tiếng nổ chói tai đột ngột xé toạc màn sương mù dày đặc của thung lũng đá vôi. Quả đạn cối sáu mươi milimet nổ tung sát mép đường ray, hất văng đất đá và đá dăm đập rầm rầm vào vỏ thép bọc hông toa hàng trung tâm. Cú va chạm mạnh làm toa xe nghiêng hẳn sang một bên sườn núi, mạt sắt và rỉ sét văng tung tóe trong không gian chật hẹp.
“Súng cối! Địch gài trận địa cối trên đỉnh đồi đá!” Ông Tư gầm lên, râu quai nón rậm rạp rung bần bật.
Từ đỉnh đồi đá vôi cao hơn năm mươi mét cách đường ray khoảng năm trăm mét, Huy cối – pháo thủ súng cối dã chiến của phiến quân – đang lạnh lùng điều khiển khẩu súng cối sáu mươi milimet bọc báng thép tự chế. Với bao tay da dày bảo vệ chống nóng nòng cối đeo trên tay, gã liên tục nạp những quả đạn cối nổ mạnh vào nòng thép rỉ sét.
*HÚÚÚÚ! OÀNGG!*
Quả đạn cối thứ hai găm thẳng vào góc sườn trái của toa bọc thép lắp pháo cổ 105mm. Lực nổ mạnh xé toác một vệt lớn trên lớp giáp thép phức hợp bọc cát hai mươi milimet. Cát thạch anh mịn chảy ra xối xả từ khe rách, bụi cát và khói thuốc súng khét lẹt tràn qua ô thông gió vỡ nát, làm cả ông Tư và Dũng thợ phụ nạp đạn pháo nghẹt thở ho sặc sụa. Tai ông Tư bị tiếng nổ cực cự ly gần dội vào làm ù đi, nghễnh ngãng nặng hoàn toàn.
“Tư già! Căn chỉnh pháo cổ hạ ổ cối của thằng Huy!” Giọng ông Lâm dội qua ống đồng liên lạc dã chiến nghe méo mó, chập chờn. “Tàu đang vào khúc cua chữ U sát mố cầu sắt số một! Nếu không diệt được nó, một quả đạn cối găm trúng nồi hơi là tất cả chúng ta tan xác!”
Ông Tư lau vệt máu rỉ ra từ vết thương rách vai do dao rựa chém ở tập trước, quay sang hét lớn với Dũng – gã thợ phụ vạm vỡ đang đeo bao tay da dày bọc nỉ chịu nhiệt:
“Dũng! Mở khóa nòng! Nạp đạn pháo một trăm linh năm rỉ sét ngay!”
Quy trình nạp đạn pháo thủ công năm bước khốc liệt chính thức bắt đầu giữa làn mưa đạn cối đang nổ tung xung quanh:
**Bước một: Mở khóa nòng.** Dũng dùng bắp tay nở nang gồng lực, chộp lấy cần gạt khóa nòng bằng thép đúc của khẩu pháo cổ một trăm linh năm milimet. Gã kéo mạnh một nhịp dứt khoát. Khối thép khóa nòng nặng nề trượt xuống dọc theo rãnh ren rỉ sét, phát ra tiếng nghiến kim loại *cọc cọc* đanh tai, để lộ buồng nòng pháo tối tăm bốc mùi thuốc súng khét lẹt từ phát bắn cổng ga.
**Bước hai: Thông nòng bằng giẻ ướt.** Dũng chộp lấy thanh gỗ đực dài hai mét bọc giẻ canvas tẩm nước suối mát lạnh. Gã thọc mạnh thanh thông nòng vào sâu trong buồng nòng nóng bỏng. Tiếng *xèo xèo* chói tai vang lên kèm theo những luồng hơi nước trắng xóa phun ngược ra ngoài sườn toa, cuốn trôi toàn bộ muội than và tàn lửa còn sót lại để tránh kích nổ liều phóng mới.
**Bước ba: Nạp liều phóng tự chế.** Ông Tư thợ rèn nhanh tay đẩy bao thuốc nổ tự chế trộn lẫn than Antracit mịn vào sâu trong buồng đạn. Lớp vải bạt chứa liều phóng được ông chèn chặt bằng một miếng đệm cao su dã chiến để giữ kín áp lực khí nén khi khai hỏa.
**Bước tư: Đẩy đầu đạn nặng mười lăm ký.** Dũng khom người nhấc quả đạn pháo một trăm linh năm milimet rỉ sét nặng mười lăm ký từ hòm gỗ lên. Đôi bao tay da dày của gã bám chặt lấy vỏ đồng rỉ xanh. Gã gồng lực bắp vai rộng, đẩy mạnh đầu đạn vào buồng nòng pháo cổ. Tiếng vỏ đạn đồng va chạm vào ren thép buồng nòng phát ra một tiếng *khịt* nặng nề, ghim chặt viên đạn vào vị trí.
**Bước năm: Khóa nòng cơ học.** Dũng lập tức đẩy ngược cần gạt khóa nòng lên phía trên. Khối thép khổng lồ trượt lên, khép kín buồng nòng bằng một tiếng *KỊCH* solid, đanh thép và chắc chắn, khóa chặt viên đạn pháo một trăm linh năm milimet sẵn sàng khai hỏa.
“Nạp đạn xong! Nhưng sương mù dày quá, không thấy trận địa cối của nó đâu cả!” Dũng hét lên, mồ hôi đầm đìa chảy loang lổ nhọ than trên ngực trần sạm đen.
Ông Tư thợ rèn áp mắt vào Thước ngắm cơ học pháo binh bằng đồng thau dắt sườn thân pháo. Vạch chia độ cơ học đã bị rỉ sét mờ mịt dưới sương ẩm Đèo Sương, hoàn toàn không có hệ thống ngắm bắn điện tử hỗ trợ. Trận địa súng cối của Huy cối khuất sau những mỏm đá vôi dựng đứng, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn dưới mười mét.
“Sử dụng kỹ thuật ước lượng quỹ đạo pháo bằng mắt!” Ông Tư tự nhủ, ý chí sắt đá của cựu binh pháo binh thức tỉnh.
Ông giơ ngón tay cái tay trái lên trước hốc mắt trái sắc sảo, lấy đường chân trời sương mù mờ mịt làm chuẩn để đo khoảng cách dội âm của tiếng nổ súng cối. Tiếng *hú* của đạn cối dội vào vách đá vôi hẹp tạo ra những tần số âm thanh phản xạ đặc trưng. Bằng kinh nghiệm thực chiến biên giới, ông Tư phán đoán Huy cối đang đặt bệ súng sát mép một tảng đá vôi hình chữ V trên đỉnh đồi.
Tuy nhiên, nòng pháo cổ một trăm linh năm milimet đã bị nứt rách nhẹ bên sườn sau phát bắn cổng ga, nếu bắn thẳng trực diện góc nâng thấp, lực momen xoắn cực lớn sẽ làm nứt toác nòng pháo vĩnh viễn, gây nổ tung toa hàng bọc thép.
“Chúng ta phải dùng kỹ thuật bắn pháo gián tiếp theo quán tính tàu!” Ông Tư hét lớn qua ống đồng liên lạc dã chiến với cabin lái. “Lâm ơi! Tàu đang vào khúc cua chữ U đúng không? Giữ tốc độ ba mươi cây số một giờ cho tao!”
“Đang giữ đà bám ray!” Giọng ông Lâm dội lại đanh thép.
Đầu máy Pháo Đài Đường Sắt bắt đầu chạm bánh vào khúc cua chữ U hiểm trở km15 sát mép vực sâu. Lực ly tâm cực lớn kéo nghiêng toàn bộ đoàn tàu bọc thép sang sườn phải một góc mười lăm độ. Toa hàng bọc thép trung tâm nghiêng hẳn đi, tạo ra một góc nâng tự nhiên năm độ cho bệ xoay pháo cổ.
Ông Tư thợ rèn bám chặt chân vào sàn thép dính dầu mỡ Shell bám dính, tay phải ghì chặt dây ngòi nổ cơ học của pháo cổ. Ông nheo mắt đo góc nghiêng tự nhiên của toa tàu khi lướt cua. Góc nghiêng này kết hợp với góc nâng thước ngắm đồng thau sẽ đẩy đường đạn vẽ một đường cầu vồng lửa vượt qua sườn núi che khuất, găm thẳng vào đỉnh đồi đá vôi từ trên cao xuống.
Một quả đạn cối nữa của Huy cối bay vút qua màn sương, nổ tung ngay trên nóc toa chứa than số hai, hất văng một trận mưa tàn lửa nóng đỏ xuống cabin lái.
“Thời cơ đến rồi! BẮN!!!” Ông Tư gầm lên.
Người thợ rèn già giật mạnh dây ngòi nổ cơ học đúng nhịp tàu nghiêng sườn vào cua gắt nhất.
*ĐOÀNGGG!!!*
Phát súng pháo cổ một trăm linh năm milimet khai hỏa phát ra tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ thung lũng đá vôi. Ngọn lửa thuốc súng tự chế cháy rực sáng trắng xé toạc màn sương mù dày đặc. Khẩu pháo cổ một trăm linh năm milimet giật mạnh lùi sau sát bệ đỡ, bệ xoay xích sắt chịu lực nặng nề nghiến lên sàn toa phát ra tiếng rít răng rắc ghê rợn. Lực phản chấn cực lớn làm vặn xoắn toàn bộ kết cấu gầm bánh thép toa chính, mạt sắt và cát thạch anh từ lớp giáp sườn vỡ bắn ra tung tóe.
Quả đạn pháo một trăm linh năm milimet vẽ một đường cầu vồng lửa hoàn mỹ xuyên sương mù, bay vượt qua mỏm đá vôi che khuất sườn núi, găm thẳng vào đỉnh đồi đá vôi nơi trận địa súng cối của địch đang túc trực.
*ẦMMMMM!!!*
Một quầng lửa nổ mạnh khổng lồ bùng phát trên đỉnh đồi đá. Sức công phá của quả đạn một trăm linh năm phá hủy hoàn toàn công sự bao cát và lô cốt đá tự chế của địch. Huy cối cùng khẩu súng cối sáu mươi milimet bị tiêu diệt hoàn toàn trong vụ nổ mạnh, gạch đá vỡ vụn dội xuống thung lũng như một trận mưa đá.
Tuy nhiên, đúng vào thời khắc công sự địch bị san phẳng, một quả đạn cối cuối cùng do Huy cối kích nổ trước khi chết đã bay vút lên quỹ đạo cầu vồng, lướt qua nóc đoàn tàu bọc thép đang chạy chậm rì rì.
Quả đạn cối cuối cùng bỏ qua thân tàu, găm thẳng vào mố cầu chịu lực bằng đá của Cầu đường sắt số một ngay trước mũi đầu máy hỏa xa cách đó hai trăm mét.
*UỲNHHH!!!*
Mố cầu chịu lực bằng đá bị bắn phá sạt lở một góc lớn. Những thanh dầm thép rỉ sét của nhịp cầu sắt số một bị chấn động mạnh co giãn co rút lại, phát ra tiếng kêu răng rắc vỡ vụn kinh hoàng. Luồng khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt từ mố cầu sạt lở, che khuất hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất vượt thung lũng sương mù dốc đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!