Cắt Toa Quyết Tử
Màn sương mù dày đặc của Đèo Sương Tử Thần cuộn tròn lại như những dải lụa xám tro, quấn chặt lấy thân xác rỉ sét nặng nề của đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt đang rướn mình leo dốc. Ở tốc độ ba mươi cây số một giờ, tiếng pít-tông hơi nước thở dốc dồn dập dội vào vách đá hẹp km14 nghe như nhịp tim của một con quái thú khổng lồ đang kiệt sức. Lớp đá dăm dưới tà vẹt gỗ rít lên răng rắc dưới áp lực vặn xoắn của các bánh thép khổng lồ.
Tại toa hàng đuôi cuối cùng, không gian ngập tràn bóng tối và cái lạnh buốt sương của vùng cao biên giới. Tuấn phanh – thợ hãm phanh cơ học đuôi tàu – đứng tì vai vào Tay quay phanh cơ học toa cuối. Đôi bàn chân đi ủng cao su lội bùn của anh bám chặt lấy sàn thép dính mỡ rỉ, bắp tay to khỏe gồng lên ghim chặt bánh quay răng khía. Phanh phụ của tàu đã hỏng vĩnh viễn từ chặng trước, biến chiếc tay quay cơ học bằng thép đúc khổng lồ này thành chốt chặn an toàn duy nhất giữ cho cả đoàn tàu nặng tám mươi tấn không bị lực hút vực sâu kéo tuột ngược dốc.
*BỊCH!*
Một tiếng va chạm nặng nề dội xuống từ nóc tôn rỉ sét ngay trên đầu Tuấn. Tiếng ủng da bọc thép nện mạnh vào các thanh xà chịu lực làm trần toa võng xuống một nhịp ngắn. Tuấn giật nảy người, chiếc đèn bão rỉ sét dắt bên hông chao đảo, hắt những vệt sáng vàng vọt, run rẩy lên vách toa hàng bọc thép sờn rách.
Chưa kịp để Tuấn ngước mắt lên, màn sương xám xịt tràn qua ô thông gió vỡ nát đã bị xé toạc. Một bóng đen vạm vỡ, nhanh nhẹn như sóc nhào lộn từ nóc toa xuống sàn thép hẹp. Đó là Tùng rựa – sát thủ cận chiến khét tiếng của phiến quân Lý Sâm. Gương mặt gã lạnh lùng, xám ngoét dưới sương đêm, đôi mắt một mí ti hí sắc lạnh chằm chằm nhìn vào bệ phanh tay quay. Trên hai bàn tay gân guốc của gã, cặp dao rựa đúc bằng thép nhíp ô tô siêu cứng ánh lên những tia sáng xanh lét, sắc bén đến mức có thể chém đứt xích sắt mỏng.
“Kẻ nào—”
Tiếng hét của Tuấn bị nuốt chửng bởi tiếng rít gió thung lũng. Tùng rựa không hé răng một lời, gã tiến bước dứt khoát, vung tay chém một đường vòng cung chết chóc. Lưỡi dao rựa xé gió rít lên một tiếng *xoẹt* ghê rợn.
Tuấn theo bản năng giơ chiếc cờ-lê lực cỡ lớn bằng thép đúc lên đỡ đòn.
*KENG! CHÁT!*
Tia lửa bắn ra tung tóe, soi rõ vết sẹo dài rớm máu trên mặt gã sát thủ. Lực chém kinh hoàng từ cặp dao rựa thép nhíp truyền qua thanh cờ-lê làm hai bắp tay Tuấn tê dại, suýt chút nữa văng mất vũ khí tự vệ. Tuấn lỡ đà lùi lại một bước, gót ủng trượt trên sàn dính dầu mỡ Shell trơn trượt. Tùng rựa áp sát tốc độ cao, lưỡi dao thứ hai vung ngang sườn, chém một nhát ngọt lịm vào bắp vai phải của Tuấn.
“Áaaa!”
Máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đẫm chiếc áo lưỡi trai sứt vành và sườn áo kaki sờn rách của người thợ phanh trẻ. Tuấn ngã quỵ xuống sát bệ phanh, một tay ôm lấy bả vai rách da thịt rỉ máu dữ dội, tay còn lại vẫn ngoan cố bám chặt lấy Tay quay phanh cơ học toa cuối không buông.
Tiếng hét đau đớn của Tuấn dội qua ống đồng liên lạc dã chiến truyền thẳng về phía toa hàng bọc thép trung tâm. Ở đó, ông Tư thợ rèn đang túc trực bên khẩu pháo cổ 105mm bọc thép. Tấm lưng trần sạm đen bám đầy tàn lửa lò rèn của ông Tư co rúm lại, những vết bỏng rộp đỏ rực chưa kịp sơ cứu rát bỏng lên dưới lớp áo len quân y loang lổ.
“Thằng Tuấn gặp nạn rồi!” Ông Tư gầm lên, râu quai nón rậm rạp rung bần bật. Ông chộp lấy chiếc búa tạ đúc nặng tám ký dắt bên hông bệ pháo – thứ vũ khí rèn dập dã chiến đã đi cùng ông suốt bốn mươi năm quai búa. Với thân hình vai u thịt bắp lực lưỡng, người thợ rèn già băng qua khớp nối cơ học khóa xích hẹp giữa hai toa tàu đang rung lắc dữ dội, lao thẳng vào toa đuôi.
Lúc này, Tùng rựa đang giơ cao dao rựa định chém đứt cánh tay bám phanh của Tuấn để giải phóng lực hãm đà của tàu.
“Thằng ranh con! Cút ra!”
Ông Tư gầm vang như sấm dậy, chiếc búa tạ khổng lồ trên tay ông vung lên vẽ một đường bán nguyệt dũng mãnh, nện thẳng vào sườn Tùng rựa. Sức gió của nhát búa tạ nặng tám ký khiến gã sát thủ phải biến sắc. Tùng rựa buộc phải hủy bỏ đòn chém, nhào lộn lùi lại phía sau để tránh né lực đập nghìn cân.
*ẦMMMM!*
Mũi búa tạ nện hụt ghim thẳng vào vách thép bọc toa hàng đuôi, tạo nên một vết lõm sâu hoắm và tiếng vang đanh tai dội ngược lại vách đá sườn núi. Lực phản chấn cực mạnh khiến cả toa xe rung chuyển, nhưng ông Tư đã nhanh chóng thu búa, đứng chắn trước thân hình đang mất máu thoi thóp của Tuấn phanh.
“Chăm sóc bệ phanh! Để tao xử gã này!” Ông Tư thở dốc dồn dập, đôi mắt một mí sắc sảo ghim chặt lấy đối thủ.
Tùng rựa nheo mắt lạnh lùng, nhận ra sức mạnh thể chất cơ bắp cực hạn của lão thợ rèn già. Gã không dại gì đối đầu trực diện với chiếc búa tạ nặng nề trong không gian hẹp. Gã sát thủ dùng dao rựa bắt đầu di chuyển nhanh nhẹn như vượn, nhào lộn liên tục xung quanh bệ máy. Những đường dao rựa lấp lánh ánh thép chém liên tiếp vào sườn vai và cánh tay ông Tư, cố tình tạo ra những vết thương nông để làm tiêu hao thể lực của người lính già.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Máu bắt đầu rỉ qua lớp áo kaki của ông Tư, nhưng người thợ rèn già vẫn gan lì đứng vững như một bàn thạch, quai búa liên tục dội lực phản chấn văng dao của địch.
Tuy nhiên, mục tiêu thực sự của Tùng rựa không phải là ông Tư. Lợi dụng một nhịp búa tạ vung quá đà của ông lão, gã sát thủ bất ngờ xoay người, vung cặp dao rựa chém một nhát cực mạnh vào đường cáp điều khiển phanh hơi chính chạy dọc sườn toa đuôi.
*PHỰT! XÌÍÍÍÍ!*
Sợi cáp thép chịu lực bị chém đứt toác, luồng khí nén áp lực cao phun ra xối xả làm bụi rỉ sắt bay mù mịt toa xe. Hệ thống phanh hơi chính của toa đuôi hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Áp lực hãm đà khổng lồ của đoàn tàu nặng tám mươi tấn lập tức dồn toàn bộ lên Tay quay phanh cơ học toa cuối.
“Không được buông tay phanh, Tuấn ơi!” Ông Tư gào lên khản đặc.
Nhưng đã quá muộn. Khi sợi cáp hơi đứt gãy, lực momen xoắn cực đại từ bánh thép truyền ngược lên trục khuỷu phanh tay quay. Chiếc tay quay thép khổng lồ đột ngột xoay tít tự do với tốc độ kinh hoàng, lực giật mạnh vượt quá sức chịu đựng thể chất của Tuấn.
*RẮC! RẮC!*
Tiếng xương ngón tay gãy giòn giã vang lên ghê rợn. Ba ngón tay trên bàn tay phải của Tuấn bị lực quay tít của tay quay bẻ gãy gập hoàn toàn, máu tươi bắn tung tóe sườn toa. Tuấn phanh thét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi đổ gục xuống sàn thép dính đầy dầu mỡ, hoàn toàn ngất lịm đi vì kiệt sức và mất máu.
Không còn lực hãm của phanh tay quay, đoàn tàu bọc thép Pháo Đài Đường Sắt bắt đầu có hiện tượng sụt đà đột ngột, gầm xích bánh thép rít lên chói tai trên dốc đứng mười lăm độ.
Cùng lúc đó, từ phía dưới thung lũng sương mù hẹp phía sau đuôi tàu, tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ xe bán tải lại vang dội sát vách núi. Gã sẹo Bùi và toán phiến quân Lý Sâm bám đuổi dai dẳng đã phát hiện ra đoàn tàu đang bị giảm tốc độ đột ngột.
*BÙM! BÙM!*
Hai quả bom xăng Napalm tự chế được phóng đi từ thùng xe bán tải của địch, bay vút qua màn sương mù dày đặc và nổ tung ngay trên nóc toa hàng đuôi cuối cùng. Ngọn lửa Napalm màu đỏ cam rực rỡ bùng phát dữ dội, bám chặt lấy lớp vỏ gỗ bọc tôn rỉ sét của toa đuôi. Lửa cháy bùng lên nhanh chóng, gió giật từ khe núi hẹp thổi tạt ngọn lửa về phía trước, bén thẳng vào khớp nối cơ học khóa xích giữa toa cuối và Toa chứa than đá số 2 sát bên sườn.
Trong cabin lái mù sương, ông Lâm đang đứng bám chặt lấy tay ga lớn bằng bàn tay trái loang lổ vết bỏng rộp rách da rỉ máu. Cánh tay phải bị liệt hoàn toàn buông thõng bất lực bên hông, nhưng người lái tàu già vẫn đứng vững như một cột thép giữa buồng lái bốc mùi khói than nồng nặc.
*Xịch... Xịch... Xịch...*
Tiếng pít-tông kéo nặng nề bắt đầu bị sụt tần số âm thanh. Đồng hồ áp suất nồi hơi từ vạch hành trình bảy bar bắt đầu rục rịch tụt dốc.
“Chú Lâm! Áp suất nồi hơi đang tụt nhanh! Tàu đang bị kéo ngược dốc!” Hùng hét lên qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế, tay trái cậu liên tục quai xẻng xúc than Antracit sàng tuyển vào lò lửa đang rực cháy một ngàn hai trăm độ C. Cơn đau từ vết bỏng sâu rộp đỏ rỉ máu bắp tay phải giật lên liên hồi theo từng nhịp xúc than, nhưng cậu vẫn gan lì chịu đựng.
Ông Lâm nheo mắt nhìn qua khe hở giáp cabin sườn trái. Qua ống đồng liên lạc dã chiến, ông nghe rõ tiếng gầm rú của ngọn lửa cháy bùng ở toa đuôi và tiếng búa tạ va chạm nảy lửa rực của ông Tư đang tử chiến với Tùng rựa.
“Toa đuôi bốc cháy dữ dội rồi,” ông Lâm suy luận chiến thuật lạnh lùng, gương mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió đanh lại đầy quyết đoán. “Nếu ngọn lửa Napalm truyền dẫn nhiệt làm nóng bồn chứa dầu bôi trơn pít-tông gầm toa chứa than sát bên sườn, toàn bộ đầu máy hơi nước sẽ phát nổ tung dây chuyền. Chúng ta phải hy sinh toa đuôi!”
Ông Lâm chộp lấy ống đồng liên lạc dã chiến, gào lên khản đặc:
“Tư già! Lôi thằng Tuấn chạy về toa pháo ngay! Hùng! Mang búa rèn dã chiến ra khớp nối toa than! Chúng ta thực hiện kỹ thuật cắt toa thả trôi diệt địch!”
Nghe mệnh lệnh đanh thép của người lái tàu già, ông Tư thợ rèn gầm lên một tiếng quyết tử. Ông dùng tàn lực quai một nhát búa tạ trời giáng buộc Tùng rựa phải lùi lại sát mép toa xe, rồi nhanh chóng cúi xuống, dùng cánh tay vạm vỡ cắp chặt lấy thân hình rớm máu của Tuấn phanh lôi lết chạy ngược về phía toa hàng trung tâm bọc pháo cổ 105mm.
Tùng rựa phát hiện ra mưu đồ cắt toa, gã điên cuồng lao theo hòng ngăn cản chốt chặn khóa xích. Nhưng ông Tư đã kịp thời kéo sập cánh cửa sập thép bọc hông toa pháo, chốt chặt bằng xích sắt từ bên trong.
Ở khoảng hở giữa Toa chứa than đá số 2 và toa đuôi đang bốc cháy bùng dữ dội, gió đèo rít qua khe hẹp mang theo hơi nóng bỏng rát của lửa Napalm xộc thẳng vào mặt Hùng. Cậu thợ phụ mười chín tuổi quấn chặt khăn rằn ướt trên trán, hai tay bám chặt lấy lan can sườn tàu rỉ sét đang rung lắc dữ dội trên dốc cao mười lăm độ. Dưới chân cậu, vực sâu biên giới sâu hun hút trăm mét lờ mờ khuất sau màn sương xám xịt.
Khớp nối cơ học khóa xích giữa hai toa xe là một móc xích sắt khổng lồ được cố định bằng một chốt khóa ren cơ học dày ba mươi milimet. Tuy nhiên, ngọn lửa Napalm cháy bùng đã bao trùm toàn bộ khớp nối thép. Nhiệt độ cực cao khiến kết cấu kim loại của chốt khóa bị giãn nở nhiệt cực hạn, ren sắt bị kẹt cứng hoàn toàn dính chặt vào ổ khóa.
“Kẹt ren rồi! Chốt khóa bị nở nhiệt không thể rút ra được chú Lâm ơi!” Hùng hét lớn qua ống đồng liên lạc sườn toa.
“Phải dùng búa rèn gõ xả chốt ngay lập tức!” Giọng ông Lâm dội ngược lại đầy nghiêm khắc, cộc cằn dứt khoát. “Tàu đang trôi ngược dốc! Cậu chỉ có chưa đầy hai phút trước khi lửa Napalm bén vào bồn dầu bôi trơn!”
Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Cậu rút chiếc búa rèn dã chiến cán gỗ lim dắt bên hông ra. Bắp tay phải bị bỏng sâu rộp đỏ rỉ máu của cậu run rẩy dữ dội dưới áp lực của sức nặng búa sắt, cơn đau buốt xương tủy như muốn đánh gục ý chí của chàng trai trẻ.
Nhưng hình ảnh người lính già Lâm nén đau đớn bám ga bằng bàn tay trái rách da rỉ máu hiện lên trong tâm trí Hùng. Danh dự của người thợ máy đường sắt bọc thép Pháo Đài Đường Sắt không cho phép cậu gục ngã.
“Không được bỏ cuộc!” Hùng gầm lên một tiếng dũng cảm bứt phá giới hạn thể chất.
Cậu khom người, nhoài nửa thân mình ra sát ngọn lửa Napalm đang cháy bùng rực lửa sườn toa cuối. Hơi nóng bỏng rát phả thẳng vào mặt cậu, sém cháy sém một góc chiếc mặt nạ phòng độc tự chế và đôi lông mày sạm đen bụi than. Hùng giơ cao búa rèn bằng bàn tay trái dẻo dai kết hợp gồng tàn lực bắp tay phải bị thương rách máu.
*SẦM!*
Nhát búa đầu tiên nện thẳng vào chốt khóa ren cơ học đang nóng đỏ. Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang lên giòn giã giữa tiếng gầm rú của lửa cháy. Chốt khóa vẫn im lìm không nhúc nhích, ren sắt kẹt cứng dường như đã hàn chết vào ổ khóa.
*SẦM! SẦM!*
Hùng điên cuồng quai liên tiếp những nhát búa tạ trời giáng. Mỗi nhát búa giáng xuống là một lần vết bỏng sâu bắp tay phải rách toác ra, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc trắng loang lổ nhọ than đen kịt, chảy dọc theo cán gỗ búa rèn bốc lên mùi khét lẹt. Ngọn lửa Napalm từ toa đuôi bắt đầu liếm sát vào tay áo bảo hộ kaki sờn rách của cậu.
Sát sàn toa đuôi bốc cháy phía bên kia khớp nối, Tùng rựa điên cuồng dùng dao rựa chém liên tiếp vào tấm vách ngăn hòng phá cửa xông sang cabin lái. Tiếng dao rựa chém thép rít lên cọc cọc ghê rợn sát tai Hùng.
“Xả chốt ra! Nhanh lên Hùng ơi!” Ông Tư gào lên từ bên trong toa pháo bọc thép.
Đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt rùng mình giật mạnh dồn toa, tà vẹt gỗ dưới bánh thép trượt nhẹ do ma sát dọc sụt giảm. Tàu bắt đầu trôi ngược dốc tự do một mét, kéo căng sợi xích nối chịu lực khổng lồ giữa hai toa xe, ép chặt chốt khóa kẹt ren vào thế chịu lực giằng xé vật lý cực hạn.
Hùng nheo đôi mắt sạm đỏ vì khói lửa, dùng tàn lực cuối cùng giơ cao búa rèn dã chiến. Cậu nhắm thẳng vào đầu chốt khóa ren cơ học đang rực sáng ánh thép nóng đỏ sát ngọn lửa Napalm bốc cháy dữ dội...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!