Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Hỏa Mù Âm Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của động cơ chiếc Toyota Hilux bọc thép tự chế vang dội vào vách đá vôi hẹp tại km14, dội lại những âm thanh gầm xích ghê rợn xé toạc màn đêm sương buốt giá. Từ trên sườn dốc đá dăm, chiếc xe bán tải của Gã sẹo Bùi lao xuống như một con thú dữ điên cuồng, hướng thẳng mũi xe gia cố bằng những thanh thép chữ V dày cộp vào sườn toa hàng trung tâm bọc pháo cổ của đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt.


*UỲNHHH!*


Cú húc kinh hoàng ở tốc độ bốn mươi cây số một giờ tạo ra một tiếng nổ kim loại đanh tai. Lực va chạm cực đại truyền dọc theo khung gầm thép rỉ sét của đoàn tàu nặng tám mươi tấn, khiến toàn bộ các toa xe rung lắc dữ dội. Trên toa chứa than đá số 2, Hùng đang quỳ rạp gác súng trường K63 bị cú giật hất văng người sang bên sườn, bả vai phải bị bỏng rộp đỏ rỉ máu đập mạnh vào thành toa bằng thép tấm chịu lực, đau buốt đến nghẹt thở. Dưới gầm toa hàng trung tâm, bệ máy bơm dã chiến và vòi rồng bạt dù vừa được Hải Nước quấn chặt bằng giẻ tẩm mỡ công nghiệp nặng Shell rít lên răng rắc dưới lực ép của cản xe bán tải.


“Giữ chặt vòi rồng! Đừng để khớp nối tuột chân không!” Hải Nước gào lên khản đặc, hai bàn tay rách da lòng bàn tay rớm máu đỏ của anh ghì chặt lấy thân ống bạt dù dính đầy mỡ Shell trơn trượt. Sức bám dính cực tốt của loại mỡ công nghiệp nặng này dưới áp lực nước buốt giá là thứ duy nhất đang giữ cho dòng nước ngọt ngầm mát lạnh từ Giếng cổ km14 không bị rách toác một lần nữa.


Từ trên thùng xe bán tải đang áp sát sườn tàu chỉ cách chưa đầy ba mét, Gã sẹo Bùi đứng thẳng, vết sẹo dài trên mặt đỏ rực lên dưới ánh đèn pha halogen. Gã điên cuồng siết chặt cò khẩu súng máy RPD hạng nhẹ, nã đạn xối xả vào các khe hở bọc giáp của cabin lái đầu máy.


*Cạch cạch cạch! Cạch cạch cạch!*


Đạn súng máy RPD cày nát các mối hàn dã chiến sườn trái cabin. Những vệt đạn vạch đường sáng rực xé toạc màn sương mù dày đặc, găm boong boong vào lớp giáp thép phức hợp bọc cát 20mm tạo nên những quầng lửa nhỏ lấp lánh. Mạt sắt và cát thạch anh sấy khô bên trong lớp giáp kép bị đạn xuyên thủng phun ra ngoài lấm lem, hấp thụ toàn bộ động năng của loạt đạn xuyên giáp, ngăn không cho chúng bắn xuyên vào buồng đốt lò hơi.


Trong cabin lái mù sương do kính bảo hộ đã vỡ nát hoàn toàn từ tập trước, ông Lâm đứng vững như một cột thép giữa làn mưa đạn rít qua đầu. Cánh tay phải của người lái tàu già bị liệt hoàn toàn buông thõng bất lực, nhưng bàn tay trái loang lổ vết bỏng rộp rách da rỉ máu của ông vẫn ghì chặt lấy cần gạt van phanh hơi chính. Gương mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió của ông đẫm máu tươi từ vết sượt trên trán, nhưng đôi mắt ông vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ.


“Chú Lâm! Áp suất nồi hơi đạt mười ba bar rồi! Lửa lò đang cháy sáng trắng trắng rực!” Hùng hét lên qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế, tay trái cậu liên tục quai xẻng xúc than Antracit sàng tuyển đổ dồn dập vào lò lửa đang rực sáng một ngàn hai trăm độ C. Cơn đau từ vết bỏng sâu bắp tay phải giật lên liên hồi theo từng nhịp xúc than dốc sút, nhưng ý chí sinh tồn không cho phép cậu thợ phụ trẻ dừng lại.


“Bình Điện! Thắng! Đấu nối xong chưa?” Ông Lâm không ngoảnh đầu lại, giọng trầm thấp cộc cằn dội qua ống đồng liên lạc dã chiến.


Ở góc tối cabin, Bình Điện – gã thợ sửa dynamo lém lỉnh đeo kính cận một mắt gá dây thun – đang quỳ rạp sát sàn thép dính đầy dầu mỡ, hai tay thoăn thoắt đấu nối hai đầu dây cáp đồng tháo từ máy phát điện mini vào hệ thống còi hơi tăng áp đồng thau cổ điển của đầu máy. Thắng thợ điện trẻ tuổi túc trực bên cạnh, dùng băng dính điện cách điện áp lực cao quấn chặt các mối nối sống dynamo trích công suất từ bánh đà.


“Xong rồi chú Lâm! Hệ thống còi hơi tăng áp đã thông với đường điện dynamo phát điện của Thắng! Chỉ cần chú mở van hơi phụ hướng ngang, cháu sẽ kích hoạt còi hơi tạo hỏa mù âm thanh cực đại!” Bình Điện gào lên, lau vệt mồ hôi trộn bụi chì bám đầy trán.


Ông Lâm nheo mắt nhìn qua khe hở giáp sườn. Trên vách đá vôi cao hơn tám trăm mét phía trên giếng nước cổ, sát thủ bắn tỉa A Sáng đang nằm bất động trong bộ đồ ngụy trang lá cây rừng sương mù. Khẩu súng bắn tỉa Dragunov SVD của gã có kính ngắm quang học PSO-1 đang chĩa thẳng vào khe hở cabin lái, chờ đợi một khoảnh khắc ngưng gió để bắn hạ người lái tàu già.


“Nếu chúng ta bứt tốc ngay bây giờ, hỏa lực súng máy của Bùi và phát đạn bắn tỉa của A Sáng sẽ găm trúng mố nối nồi hơi đang bị rạn nứt sườn,” ông Lâm suy luận chiến thuật lạnh lùng. “Chúng ta phải bẻ gãy hoàn toàn tầm nhìn và hướng định vị âm thanh của chúng. Bình Điện, chuẩn bị kích hoạt!”


Bàn tay trái bị bỏng sâu tuôn máu của ông Lâm bám chặt lấy tay kéo van xả áp phụ hướng ngang. Ông Lâm dùng lực toàn thân bẻ mạnh cần gạt sắt rỉ sét một góc chín mươi độ.


*XÌÍÍÍÍÍÍ!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C từ trong nồi hơi đang nén ở áp suất mười ba bar phun xối xả ra ngoài qua van xả phụ hướng ngang bên sườn trái đầu máy. Luồng hơi nước nóng bỏng rát, áp lực cực lớn gặp luồng không khí buốt giá đầy hơi ẩm của sương mù Đèo Sương Tử Thần ngay lập tức ngưng tụ tức thời.


Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, một bức tường hỏa mù hơi nước trắng xóa, đậm đặc và nóng bỏng bùng phát, bao phủ hoàn toàn cabin lái và kéo dài dọc theo thân đoàn tàu bọc thép Pháo Đài Đường Sắt. Màn sương hơi nước dày đặc đến mức ánh đèn pha halogen cực sáng của toán xe bán tải địch bắn vào liền bị tán xạ ngược lại, hoàn toàn mù lòa không thể xuyên thấu.


A Sáng trên vách đá cao lập tức bị mất đường ngắm ngắm bắn. Gương mặt lầm lì của gã sát thủ bắn tỉa biến dạng vì kinh ngạc. Gã nổ súng Dragunov SVD theo bản năng.


*ĐOÀNG!*


Viên đạn bắn tỉa xuyên giáp 7.62mm đi chệch hướng hoàn toàn do màn hơi nước nóng làm biến dạng mật độ không khí, găm trúng vào vỏ thép bọc toa hàng trung tâm phát ra tiếng *Boong* đanh tai rồi văng xuống vực sâu.


“Bình Điện! Kéo còi hơi tăng áp! Thắng, đóng cầu dao dynamo!” Ông Lâm gầm lên.


Thắng thợ điện dập mạnh cầu dao đồng thau dã chiến. Dòng điện từ dynamo máy phát điện chạy dọc theo dây cáp đồng truyền thẳng vào bệ còi hơi tăng áp bằng đồng thau đúc cổ điển.


*RÚUUUUUUUUUUUUU!*


Một tiếng còi hơi gầm rú cực đại, đạt ngưỡng một trăm ba mươi decibel vang dội xé toạc màn đêm sương mù. Tiếng rít kinh hoàng của hơi nước áp lực cao kết hợp dòng điện dynamo tăng áp dội vào các vách đá vôi dựng đứng của thung lũng hẹp, tạo thành một luồng sóng âm liên hoàn dội lại liên tục từ mọi hướng.


Âm thanh quá lớn ở cự ly gần làm rung chuyển cả đất đá dăm dưới đường ray, lấn át hoàn toàn tiếng nổ súng máy RPD và tiếng động cơ xe bán tải của địch. Gã sẹo Bùi gào thét ra lệnh cho đồng bọn qua bộ đàm bộ hành nhưng sóng vô tuyến và thính giác của chúng đã bị tiếng còi hơi gầm rú hủy diệt hoàn toàn. Lũ lính phiến quân điên cuồng bịt chặt hai tai rỉ máu do áp lực sóng âm cực đại, súng máy RPD trên tay chúng bắn loạn xạ lên bầu trời đêm.


Trong màn hỏa mù hơi nước trắng xóa và tiếng còi hơi tăng áp gầm rú điếc óc, ba chiếc xe bán tải của phiến quân hoàn toàn mất phương hướng định vị. Tên lái xe bán tải đi đầu của Bùi hoảng loạn bẻ lái gấp để tránh tiếng còi hơi đang gầm rú ngay sát bên sườn.


*RẦMMM!*


Chiếc Toyota Hilux bọc thép của gã đâm sầm vào một đống đá tảng sạt lở nằm khuất sau màn sương mù dày đặc. Cú va chạm mạnh làm nổ tung hai lốp xe trước, đầu xe bán tải móp méo hoàn toàn bốc khói đen kịt. Chiếc xe bán tải thứ hai phía sau lỡ đà húc thẳng vào đuôi xe đi đầu, văng nghiêng sườn suýt chút nữa lao xuống vực sâu trăm mét.


“Than Antracit bốc khói trắng! Áp suất nồi hơi đang khôi phục về vạch hành trình bảy bar ổn định!” Hùng hét lên đầy kiêu hãnh, bắp tay phải rỉ máu của cậu ghì chặt cán xẻng sắt.


Ông Lâm dùng bàn tay trái bỏng rộp bám chặt lấy cần gạt tay ga lớn, kéo mạnh cần gạt về phía sau. Pít-tông đẩy khổng lồ dưới gầm tàu chuyển động tịnh tiến dứt khoát, bánh thép nặng nề bám chặt lấy thanh ray sắt rỉ sét đã được cát thạch anh tăng ma sát dọc từ tập trước.


*Xịch... Xịch... Xịch xịch xịch!*


Đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt rung bần bật, kéo toàn bộ đoàn tàu từ từ chuyển bánh bứt tốc bám ray, lướt nhanh qua khe núi hẹp km14, để lại phía sau trận địa bao vây cơ giới hoàn toàn bị bẻ gãy và hỗn loạn trong màn khói hơi nước nóng bỏng.


Đoàn tàu tăng tốc lên ba mươi cây số một giờ, xé toạc màn sương mù dày đặc của Đèo Sương Tử Thần để tiến lên phía trước. Trong buồng lái tĩnh lặng trở lại chỉ còn tiếng pít-tông thở dốc đều đặn, ông Lâm từ từ buông tay ga, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập. Vết bỏng sâu trên bàn tay trái của ông rách ra, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc dập dã chiến.


Tuy nhiên, ngay khi màn hỏa mù hơi nước trắng xóa phía sau đuôi tàu bắt đầu dạt ra dưới luồng gió lạnh giật mạnh của thung lũng đá vôi...


Từ trên một vách đá hẹp nhô ra sát mép đường ray phía trên toa hàng cuối cùng, một bóng đen to lớn dị thường bất ngờ lao xuống trong màn đêm sương mù câm lặng.


*BỊCH!*


Tiếng va chạm nặng nề của đôi ủng da bọc thép nện mạnh xuống nóc tôn rỉ sét của toa hàng cuối cùng vang lên dứt khoát qua ống đồng liên lạc dã chiến. Qua ánh sáng mờ ảo của đèn bão rọi chiếu, một gã sát thủ vạm vỡ clad trong bộ đồ bạt màu xám tro, hai tay lăm lăm cặp dao rựa đúc bằng thép nhíp siêu cứng lấp lánh ánh thép lạnh lẽo, đang bám chặt lấy thanh lan can sắt bảo vệ toa đuôi. Đôi mắt gã sắc lạnh nhìn chằm chằm về phía tay quay phanh cơ học đuôi tàu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!