Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Đoạn Dốc Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít đanh tai của bánh thép nghiến lên ray sắt rỉ sét dội vào lòng thung lũng sương mù nghe như tiếng thét của một con quái thú bị thương. Đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt giật mạnh dồn toa, lướt qua cần gạt ghi cơ học ở ga xép số 1 chỉ trong một phần mười giây trước khi bánh trước chạm vào khoảng vực sạt lở. Nam nằm gục trên đống đá dăm sát đường ray, đùi phải của cậu bị đạn bắn tỉa Dragunov bắn xuyên qua nứt xương, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả thấm đẫm lớp áo công nhân xanh sờn rách nát.


"Nam! Bám lấy tay tôi!" Hùng hét lớn, nửa thân người nhoài ra khỏi cửa sập toa chứa than.


Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua cơn đau buốt tận xương tủy, Nam dùng chút tàn lực cuối cùng bám chặt lấy cán chiếc xà-beng thép bọc đai cao su mà Hùng thả xuống. Hùng gồng cứng bắp tay phải đang bị bỏng rộp đỏ rỉ máu của mình, nghiến răng kéo mạnh. Cơn đau từ vết bỏng sâu do hơi nước siêu nhiệt tạt trúng ở tập trước giật lên như kim châm muối xát, nhưng Hùng không buông tay. Cậu phối hợp cùng ông Tư thợ rèn lôi kéo thân hình rớm máu của Nam lên sàn toa bọc thép an toàn.


"Mai! Sơ cứu cho thằng bé khẩn cấp! Đùi nó bị đạn bắn xuyên giáp phá hủy kết cấu xương rồi!" Ông Tư hét lớn hướng về phía toa hàng bọc thép trung tâm.


Bác sĩ Mai cùng y tá An lập tức lao tới, kéo Nam vào trạm y tế dã chiến hẹp. Gương mặt Nam trắng bệch vì mất máu, môi run bần bật nhưng mắt vẫn nhìn về phía cabin lái, nơi người lái tàu già Lâm đang đứng thẳng kiêu hãnh bám tay ga lớn bằng bàn tay trái loang lổ vết bỏng rộp rách da rỉ máu.


"Cháu... cháu bẻ ghi thành công rồi... chú Lâm..." Nam thầm thì trước khi lịm đi vì kiệt sức.


"Tốt lắm, thằng bé dũng cảm. Giờ đến lượt chúng ta bám ray," giọng ông Lâm trầm thấp, cộc cằn nhưng đanh thép vang lên qua ống đồng liên lạc dã chiến.


Ngay khi thoát khỏi chốt gác ghi số 1, Pháo Đài Đường Sắt lập tức đối mặt với thử thách địa lý hiểm trở nhất của chặng đầu: Đoạn ray dốc 15 độ km8. Đây là con dốc cao cực hạn bám sát mép vách đá dựng đứng của Đèo Sương Tử Thần, nơi đường ray rỉ sét bị ăn mòn nghiêm trọng dưới thời tiết giông bão biên giới.


Tốc độ đoàn tàu nặng tám mươi tấn lập tức giảm mạnh. Đồng hồ đo tốc độ cơ học trên bệ máy điều khiển tụt nhanh từ bốn mươi, ba mươi, rồi chỉ còn vỏn vẹn mười lăm cây số một giờ. Tiếng pít-tông đẩy khổng lồ dưới gầm tàu rên rỉ nặng nề, nhịp xịch xịch dồn dập ngày thường giờ chuyển thành những tiếng thở dốc chậm chạp, mệt mỏi.


"Hùng! Kiên! Tiếp than khẩn cấp! Chúng ta cần áp suất đỉnh để vượt dốc!" Ông Lâm ra lệnh, tay trái bóp chặt van phanh hơi chính để giữ đà chạy ổn định, tránh cho tàu bị trôi ngược dốc tự do.


Trong cabin lái nóng rực bốc mùi dầu mỡ cháy khét, Hùng và Kiên lao vào cuộc chiến thể chất dốc sức. Bắp tay phải của Hùng rộp đỏ rỉ máu, mỗi lần cậu vung chiếc xẻng bọc thép tự chế xúc than Antracit, cơ bắp lại co rút đau đớn dữ dội. Nhưng cậu không dừng lại. Cậu biết rõ, chỉ cần ngọn lửa lò hơi sụt giảm một nhịp, cỗ máy nặng tám mươi tấn này sẽ trôi tự do ngược dốc và lao thẳng xuống vực sâu trăm mét không một dấu vết.


Kiên thợ phụ, dù bàn tay phải bị bỏng rộp sâu vĩnh viễn dán băng gạc trắng loang lổ vết máu, vẫn kiên cường dùng tay trái và bờ vai gầy gộc của mình hỗ trợ Hùng. Hai chàng trai trẻ phối hợp nhịp nhàng theo kỹ thuật đốt lò phân lớp mà ông Lâm đã truyền dạy. Họ xúc từng vốc than Antracit chất lượng cao rải mỏng, đều khắp mặt ghi lò lửa rực, chừa lại những khoảng trống nhỏ ở giữa để không khí lưu thông tối đa.


"Đẩy áp suất lên Cấp 3 vượt dốc! Chúng ta cần tối thiểu mười một bar!" Ông Lâm gầm lên qua tiếng rít khí chói tai.


Ngọn lửa trong lò hơi cháy sáng trắng rực rỡ, nhiệt độ buồng đốt vọt lên hơn một ngàn hai trăm độ C. Kim đồng hồ đo áp suất cơ học trên bệ điều khiển từ từ nhích lên từ vạch bảy bar hành trình tiêu chuẩn, vượt qua tám, chín, rồi chạm vạch mười một bar của Cấp 3: Áp suất vượt dốc (10-12 bar).


Lò hơi khổng lồ bắt đầu rung lắc dữ dội. Tiếng rít hơi nước gầm rú điếc tai dội vào vách cabin thép bọc bảo vệ. Hơi nước áp lực cao bắt đầu rò rỉ phun mạnh qua các kẽ đinh tán đồng sườn trái vỏ nồi hơi, tạo thành những luồng khí nóng bỏng rát tạt thẳng vào không gian cabin chật hẹp. Nhiệt độ trong buồng lái tăng vọt lên trên năm mươi độ C, khiến mồ hôi loang lổ nhọ than đen kịt chảy ròng ròng trên gương mặt hai người thợ xúc trẻ.


"Cháu sẽ tăng thêm than! Đẩy áp suất lên vạch đỏ mười bốn bar để bứt tốc vượt dốc nhanh hơn!" Kiên hét lớn, tay cầm xẻng định xúc thêm than Antracit.


"Không được xúc nữa! Dừng lại!" Ông Lâm quát lớn, tay trái giật mạnh van xả áp phụ hướng ngang.


*Xìííí!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt trắng xóa phun mạnh ra bên hông tàu, tạo tiếng rít xì xì chói tai vang dội thung lũng. Áp suất nồi hơi lập tức tụt nhẹ từ mười hai bar về mức mười một bar ổn định.


"Nhìn vào mố nối sườn trái đi!" Ông Lâm chỉ vào vệt nứt rò rỉ hơi nước đang bốc khói rực bên vỏ nồi hơi. "Mố nối đang bị yếu do cú húc khối đá tảng trong hầm. Nếu cậu ép áp suất lên mười bốn bar lúc này, áp lực quá lớn sẽ làm nứt toác hoàn toàn mố nối, lò hơi sẽ nổ tung thiêu rụi toàn bộ cabin lái ngay lập tức! Chúng ta phải giữ áp suất ổn định ở mức mười một bar, dùng ma sát bám ray để rướn lên, không được dùng bạo lực áp suất!"


Kiên run rẩy buông xẻng, nhận ra sự non nớt của mình trước kinh nghiệm thực chiến dày dạn của người lính già. Sức mạnh của cơ khí cổ điển không nằm ở việc ép máy móc hoạt động vô kỷ luật, mà là sự thấu hiểu giới hạn chịu tải vật lý của từng bánh răng, đinh tán.


Nhưng thử thách thực sự của Đoạn dốc tử thần km8 mới chỉ bắt đầu.


Màn đêm buông xuống kèm theo sương mù dày đặc đặc trưng của vùng núi biên giới phía Bắc. Sương ẩm bám vào thanh ray sắt rỉ sét tạo thành một lớp màng nước trơn trượt vô hình. Đầu máy hơi nước đang rướn lên dốc cao bỗng khựng lại.


*Kít... Kít... Rítttt!*


Bánh xe lửa khổng lồ bằng thép bắt đầu mất ma sát bám dọc, xoay tít tại chỗ trên đường ray rỉ sét. Tiếng nghiến kim loại chói tai, đanh tai vang dội vách đá vôi nghe rợn người. Toàn bộ cỗ máy nặng tám mươi tấn rung lắc bần bật dữ dội, khói dầu bôi trơn Shell từ các khớp nối pít-tông bị quá nhiệt bốc lên khét lẹt, xèo xèo rỉ ra sườn tàu. Tàu hỏa bắt đầu có hiện tượng trượt bánh, mất hoàn toàn đà tiến và chuẩn bị trôi ngược dốc tự do xuống vực sâu.


"Trượt bánh rồi! Chú Lâm ơi! Tàu đang trôi lùi!" Hùng gào lên, bám chặt lấy lan can cabin để giữ thăng bằng trước sự rung lắc kinh hoàng.


"Tuấn phanh! Kích hoạt phễu xả cát khẩn cấp! Tăng ma sát bám ray mau!" Ông Lâm ra lệnh khẩn cấp qua ống đồng liên lạc.


Ở toa hàng cuối cùng, Tuấn phanh đang dốc sức bám chặt lấy Tay quay phanh cơ học toa cuối. Nhận được lệnh, anh lập tức kéo mạnh tay gạt xả cát khẩn cấp nối với phễu chứa cát thạch anh mịn trước bánh tàu.


Nhưng không có một hạt cát nào rơi xuống.


"Cát không ra, chú Lâm ơi!" Giọng Tuấn phanh vang lên đầy hoảng loạn qua ống đồng. "Sương mù dày đặc quá, ẩm ướt bám vào phễu xả làm khối cát thạch anh bên trong bị đông cứng, đóng cục lại chặn kín ống dẫn xả cát rồi!"


Bánh thép khổng lồ của đầu máy tiếp tục xoay tít tại chỗ phát ra tiếng rít chói tai điếc óc, Pháo Đài Đường Sắt bắt đầu nhích lùi từng centimet trên con dốc nghiêng mười lăm độ. Dưới gầm tàu, những tia lửa bắn ra tung tóe sáng rực cả một khoảng sương mù đen kịt, báo hiệu thảm họa lật tàu vĩnh viễn đang cận kề trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!