Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bẻ Ghi Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha bọc thép vừa bùng sáng dã chiến lập tức xé toạc màn đêm đặc quánh của Đường hầm thoát hiểm số 0, nhưng niềm vui ngắn ngủi của tổ thợ máy tắt lịm ngay trong lồng ngực. Cách mũi tàu chưa đầy năm mươi mét, một khối đá tảng sạt lở khổng lồ nặng hàng tấn nằm chắn ngang đường ray rỉ sét.


Trong cabin lái chật hẹp bốc mùi khói than Antracit nồng nặc, Kiên thợ phụ rú lên một tiếng hoảng loạn, hai tay quấn băng gạc trắng run rẩy che mặt. Phanh phụ của tàu đã hỏng vĩnh viễn từ chặng trước. Ở tốc độ ba mươi cây số một giờ trên đoạn dốc hầm trơn trượt sương ẩm, việc dừng hẳn cỗ máy nặng tám mươi tấn trong khoảng cách ngắn ngủi này là điều hoàn toàn bất khả thi.


“Brace! Bám chắc vào!” Ông Lâm hét lớn, giọng nói cộc cằn rít qua kẽ răng đanh thép.


Gương mặt muối tiêu của người lái tàu già đầm đìa mồ hôi quện nhọ than đen kịt, vệt máu rỉ ra từ vết thương sượt trán loang lổ xuống tận cằm. Cánh tay phải của ông bị liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực bên hông do chấn thương khớp vai rách toác thời chiến. Nhưng bằng bàn tay trái bị bỏng rộp sâu rách da rỉ máu, ông Lâm vẫn kiên cường ghì chặt lấy van phanh hơi chính, đồng thời chân trái của ông đạp mạnh vào bàn đạp xả cát khẩn cấp.


*Xìííí!*


Luồng cát thạch anh khô ráo từ phễu chứa phun xối xả xuống điểm tiếp xúc giữa bánh thép và mặt ray sắt rỉ. Tiếng nghiến kim loại đanh tai chói óc vang dội, dội vào vách hầm bê tông cũ nát nghe như tiếng thét của quái thú. Lực ma sát tăng vọt đột ngột khiến đoàn tàu giật mạnh dồn toa, đẩy tốc độ giảm nhanh từ ba mươi xuống còn khoảng mười lăm cây số một giờ. Nhưng khối đá tảng khổng lồ đã áp sát ngay trước mũi.


*UỲNHHH!*


Mũi đầu máy bọc thép chữ V dày hai mươi milimet đâm sầm vào khối đá tảng. Cú va chạm kinh hoàng hất văng Hùng và Kiên ngã nhào xuống sàn cabin dính đầy dầu mỡ. Những mảng đá vôi vỡ vụn bắn tung tóe, cào rách lớp sơn chống rỉ ngoài vỏ thép sườn tàu. Lực phản chấn cực lớn truyền dọc thân tàu làm hệ thống lò xo giảm chấn gầm bánh rên lên những tiếng răng rắc khô khốc. Nhưng nhờ lớp giáp thép phức hợp bọc cát tự chế chịu lực tốt, đầu máy không bị chệch bánh. Chiếc plow thép chữ V dũng mãnh gạt phăng những mảng đá vỡ sang hai bên, mở ra một lối đi hẹp sát sườn hầm.


Đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt gầm rú, thoát khỏi miệng Đường hầm thoát hiểm số 0, lao ra ngoài thung lũng biên giới hoang vu ngập tràn sương mù lạnh giá.


Nhưng hiểm họa chưa dừng lại ở đó. Ánh đèn pha bọc thép quét qua màn sương mù dày đặc phía trước, lộ ra Chốt gác ghi số 1 ga bảo tàng cách đó chưa đầy hai trăm mét. Đường ray chính dẫn ra tuyến đường sắt biên giới an toàn đã bị bẻ hướng hướng thẳng vào một nhánh ray cụt bỏ hoang lâu ngày. Nhánh ray cụt đó chỉ dài chưa đầy một trăm mét, kết thúc bằng một vách đá sạt lở dựng đứng sâu hun hút xuống vực sông lũ cuồn cuộn.


“Bẫy địa hình! Có kẻ đã bẻ ghi!” Hùng gượng dậy từ sàn cabin, hét lớn khi nhìn thấy hướng tà vẹt gỗ dẫn vào cõi chết.


Dưới ánh đèn pha bọc thép, một bóng người đang đứng cạnh hộp điều khiển ghi cơ học rỉ sét. Đó là Vương – nhân viên ga bảo tàng bị phiến quân Lý Sâm mua chuộc. Gã đang dùng một sợi xích sắt hạng nặng khóa chặt cần gạt ghi để cố định đường tàu vào nhánh ray cụt, hòng ép đoàn tàu phải lao xuống vực sâu để tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ số vàng lậu dưới gầm toa chứa than.


“Tàu không thể dừng kịp trước khi chạm ghi! Chúng ta sẽ lao xuống vực!” Kiên gào lên trong tuyệt vọng.


“Không được dừng! Xúc thêm than vào lò giữ áp suất cho tôi!” Ông Lâm ra lệnh lạnh lùng, tay trái bóp chặt van phanh hơi giữ tốc độ tàu ở mức hai mươi cây số một giờ để kiểm soát đà chạy. Ông quay sang phía sau cabin, nơi Nam – nhân viên bẻ ghi trẻ tuổi dũng cảm – đang đứng ôm chặt chiếc Xà-beng thép bẻ ghi đường sắt nặng mười lăm ký.


“Nam! Cậu có dám nhảy không?” Ông Lâm nhìn thẳng vào mắt chàng trai trẻ, ánh mắt muối tiêu hằn lên sự nghiêm nghị sắt đá.


Nam nuốt nước bọt, nhìn xuống tà vẹt gỗ đang lao vùn vút dưới gầm tàu với vận tốc hai mươi cây số một giờ. Ở tốc độ này, tiếp đất bằng chân không đúng kỹ thuật trên nền đá dăm sắc nhọn có thể khiến xương đùi gãy vụn tức thì. Nhưng nhìn bàn tay rỉ máu của ông Lâm đang ghì chặt tay ga bảo vệ cả đoàn, nỗi sợ hãi trong lòng chàng trai trẻ biến mất, nhường chỗ cho dòng máu nóng hừng hực của những người thợ đường sắt quả cảm.


“Cháu nhảy!” Nam hét lớn, hai tay ôm chặt thanh xà-beng thép chịu lực.


“Khi nhảy, cuộn tròn người lại lộn ba vòng trên đá dăm để giảm chấn thương! Chạy bộ bám sát mép đường ray bẩy chốt khóa ghi!” Ông Lâm dặn dò nhanh gọn.


Nam đẩy cửa sập bọc thép hông toa hàng, lấy đà rồi lao mình ra ngoài khoảng không sương mù.


*Bịch! Rầm rập!*


Thân hình Nam đập mạnh xuống nền đá dăm sắc nhọn dọc đường ray. Đúng như lời ông Lâm dạy, cậu cuộn tròn người, lộn liên tiếp ba vòng trên đống đá sắc cạnh để phân tán lực va chạm vật lý cực lớn. Lớp áo công nhân màu xanh thẫm rách bươm, đá dăm cào rách da thịt ở vai và khuỷu tay Nam rớm máu đỏ tươi. Cơn đau buốt nhói lên tận óc, nhưng Nam nghiến chặt răng gượng dậy, tay vẫn nắm chặt thanh xà-beng thép nặng trịch, lết từng bước chạy bộ dốc sức hướng về phía chốt gác ghi.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Từ trên mỏm đá vôi cao vút khuất sau màn sương mù dày đặc, hai tiếng nổ khô khốc của súng bắn tỉa Dragunov SVD vang lên. Sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp A Sáng đã chiếm lĩnh cao điểm tầm cao. Những viên đạn xuyên giáp 7.62mm rít xé gió, cày nát mặt đất sát chân Nam, bắn tung tóe những mảnh đá dăm nhọn hoắt.


“Bắn tỉa! Nam, nằm xuống!” Hùng hét lên từ cửa sập toa chứa than, cố gắng ném một quả lựu đạn khói tự chế ra ngoài để che mắt địch. Nhưng gió giật mạnh từ thung lũng sương mù thổi qua khe núi lập tức thổi tan màn khói mỏng manh nhanh chóng, để lộ bóng dáng Nam đơn độc dưới ánh đèn pha tàu.


Nam không dừng lại. Cậu biết mỗi giây trôi qua là đầu máy Pháo Đài Đường Sắt xích lại gần cõi chết thêm mười mét. Cậu lao đến hộp điều khiển ghi cơ học rỉ sét. Vương phát hiện có người tiếp cận, lập tức rút khẩu súng ngắn báng nhựa đen từ hông ra, chĩa thẳng vào đầu Nam.


“Thằng ranh con! Mày muốn chết à?” Vương hét lên điên cuồng, ngón tay chuẩn bị bóp cò.


Trong cabin lái, ông Lâm đã dự tính trước tình huống này. Bằng một động tác dứt khoát dã chiến, ông dùng bả vai trái tì chặt báng khẩu súng trường K63 sờn cũ vào vách cabin thép, tay trái bị bỏng sâu rỉ máu bóp chặt cò súng, ngắm bắn qua khe hở giáp bảo vệ đã mất kính.


*ĐOÀNG!*


Tiếng súng trường K63 nổ vang giòn giã xuyên sương mù. Viên đạn cỡ 7.62mm găm thẳng vào ngực Vương. Sức xuyên phá cực mạnh của đạn súng trường hất văng gã phản bội ngã nhào ra sau chòi gác ghi rỉ sét, khẩu súng ngắn trên tay gã rơi rụng xuống đá dăm.


“Nam! Bẻ ghi mau!” Ông Lâm hét lớn qua ống đồng liên lạc dã chiến.


Nam lao đến cần gạt ghi. Sợi xích sắt hạng nặng khóa chặt cần gạt bằng một ổ khóa đồng thau kiên cố của phiến quân. Không còn thời gian tìm chìa khóa, Nam dùng hết sức bình sinh, nêm đầu nhọn của thanh xà-beng thép bẻ ghi vào giữa khe hở của mắt xích chịu lực. Cậu lấy điểm tựa là bệ bê tông chốt gác, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè mạnh xuống để bẩy lực cơ học.


*Két... Rắc!*


Thanh xà-beng thép bị cong vẹo một góc dưới lực vặn quá tải, nhưng mắt xích rỉ sét không chịu nổi lực bẩy đòn bẩy khổng lồ đã đứt gãy giòn giã bắn tia lửa sáng rực. Nam gạt phăng sợi xích đứt, hai tay nắm chặt lấy cần gạt ghi bằng sắt đúc khổng lồ, dùng hết sức ghì mạnh xuống để đổi hướng đường ray.


Đúng lúc đó, sát thủ bắn tỉa A Sáng trên mỏm đá cao nheo mắt sau kính ngắm quang học PSO-1, khóa chặt mục tiêu vào đùi phải của Nam. Gã từ từ thở ra và bóp cò.


*ĐOÀNG!*


Viên đạn bắn tỉa xuyên giáp xé toạc màn sương, găm thẳng vào đùi phải của Nam. Tiếng xương đùi rạn nứt vang lên khốc liệt. Nam rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân đổ sụp xuống đống đá dăm lạnh giá ngay sát cần gạt ghi chưa được gạt hết nấc cơ học.


Đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt nặng tám mươi tấn đang lao đến rầm rập, tiếng xịch xịch dồn dập gầm rú điếc óc. Bánh thép trước của đầu máy lúc này chỉ còn cách cần bẻ ghi đúng hai mươi mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!