Đường Hầm Không Ánh Sáng
Tiếng sấm rền vĩ đại của đất đá sạt lở phía sau lưng dần bị bóp nghẹt, nhường chỗ cho một khoảng không gian câm lặng đến rợn người khi đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt lao thẳng vào cái miệng đen ngòm của Đường hầm thoát hiểm số 0.
Bóng tối ập xuống tức thì, đặc quánh và đột ngột như một tấm vải bạt dày tẩm dầu phủ lên cabin lái. Không còn ánh trăng mờ nhạt của vùng biên thùy, không còn những vệt đạn vạch đường sáng rực của toán phiến quân gá súng máy phía sau. Chỉ còn lại một màu đen tuyền, tuyệt đối, và tiếng xịch xịch dồn dập của piston hơi nước dội lại từ những vách đá hẹp của đường hầm bỏ hoang từ thời chiến.
Sương mù từ thung lũng lùa vào hầm, quện chặt với làn khói than Antracit nóng rực phun ra từ ống khói đầu máy, tạo thành một hỗn hợp khí độc ngột ngạt. Không khí trong cabin lập tức trở nên khan hiếm. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và khí carbon monoxide tích tụ không thể thoát ra ngoài, bám chặt vào họng của những người thợ máy dã chiến, khiến mỗi nhịp thở trở nên bỏng rát như nuốt phải tàn tro.
“Thắng! Bật đèn pha bọc thép lên!” Giọng ông Lâm gầm lên, khản đặc và cộc cằn dội vào vách thép cabin.
Ông đứng thẳng bên tay ga lớn, bàn tay trái bỏng rộp quấn băng gạc dính đầy dầu mỡ đen kịt ghì chặt lấy cần điều tốc. Vết thương sượt mảnh kính trên trán ông vẫn rỉ máu, chảy loang lổ xuống gương mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió. Cánh tay phải bị liệt hoàn toàn buông thõng bất lực bên hông, nhưng người lính già vẫn đứng vững như một cột thép, dùng cảm giác của lòng bàn chân bám chặt vào sàn cabin đang rung lắc mạnh để phán đoán hướng chạy của tàu.
*Tạch. Tạch. Tạch.*
Tiếng công tắc điện gạt liên tục trong bóng tối, nhưng phía trước mũi tàu vẫn là một khoảng không đen ngòm không một vệt sáng. Đèn pha chính bọc thép dùng dynamo trích công suất từ bánh đà hoàn toàn câm lặng.
“Không lên điện, chú Lâm ơi!” Thắng thợ điện hét lên, giọng lanh lợi ngày thường giờ đây nhuốm màu căng thẳng. Cậu đeo chiếc kính gọng đen dày cộp bám đầy bụi than, hai tay mò mẫm trong bóng tối để kiểm tra bảng cầu chì tự chế gá bên hông bệ máy. “Lúc nãy loạt đạn súng máy RPD của Gã sẹo Bùi bắn nát hệ thống kính bảo hộ, đạn đã găm trúng đường dây dẫn từ dynamo phát điện lên đèn pha trước mũi rồi! Cáp truyền động bị đứt, hệ thống bị đoản mạch hoàn toàn!”
“Mù rồi… Chúng ta mù thật rồi…” Kiên thợ phụ run rẩy thốt lên. Bàn tay phải bị bỏng nặng quấn băng trắng của cậu run lên bần bật. Trong bóng tối, nỗi sợ hãi vô hình của đường hầm sập bóp nghẹt lấy lồng ngực cậu thợ trẻ. Phanh phụ của tàu đã hỏng vĩnh viễn, nếu đầu máy húc phải các tà vẹt mục nát sụp đổ trong hầm ở tốc độ này, toàn bộ đoàn tàu sẽ chệch bánh, đè nát tất cả nhân mạng bên trong.
“Im lặng!” Ông Lâm quát lớn, tiếng quát đanh thép dập tắt sự hoảng loạn đang nhen nhóm. “Hùng! Lấy đèn bão thắp dầu hỏa rọi sáng! Thắng! Cầm kìm đo vạn năng VOM và băng dính điện, trèo ra mũi tàu đấu nối lại dynamo khẩn cấp. Chúng ta phải có ánh sáng trước khi chạm vào đoạn sụt lún sâu trong hầm!”
“Trèo ra ngoài lúc tàu đang chạy sao chú?” Thắng nuốt nước bọt. Đường hầm này rất hẹp, vách đá dựng đứng chỉ cách sườn toa bọc thép chưa đầy nửa mét. Chỉ cần một cú trượt chân, hoặc một mỏm đá nhô ra từ bóng tối, thân người sẽ bị nghiền nát giữa vỏ thép tàu và vách đá hầm lò.
“Không sửa dynamo, cả đoàn sẽ chết chôn xác trong cái hầm này. Đi ngay!” Ông Lâm ra lệnh lạnh lùng, tay trái bóp nhẹ van xả cát khẩn cấp để tăng ma sát bám ray, giữ tốc độ tàu ở mức ba mươi cây số một giờ.
Hùng nghiến răng, bắp tay phải bị bỏng sâu rộp đỏ rỉ máu nhói lên đau đớn khi cậu nhấc chiếc đèn bão bằng sắt rỉ sét lên. Cậu quẹt một que diêm, ánh lửa nhỏ nhoi bùng lên, soi rõ gương mặt lấm lem nhọ than của ba người thợ máy trẻ. Hùng châm lửa vào tim đèn tẩm dầu hỏa của chị Hoa bếp trưởng tiếp tế. Luồng ánh sáng vàng mờ nhạt, run rẩy lập tức tỏa ra, chỉ đủ soi rõ một góc nhỏ của cabin lái ngập khói.
“Cháu đi với Thắng,” Hùng dứt khoát nói, vai đeo bao đạn súng trường cũ, tay kia xách đèn bão. “Cháu sẽ rọi sáng và giữ đai bảo hiểm cho cậu ấy.”
Thắng nhìn Hùng, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp ánh lên sự kiên định của tuổi trẻ. Cậu giắt chiếc kìm đo vạn năng VOM vào thắt lưng, chộp lấy cuộn băng dính điện cách điện áp lực cao bọc cao su.
Hai chàng trai trẻ đẩy cửa sập bọc thép hông cabin, bước ra ngoài bệ bước hẹp của đầu máy đang lao đi trong bóng tối.
*Rầm rập! Rầm rập!*
Tiếng động cơ hơi nước dội lại từ vách hầm bê tông cũ nát nghe ghê rợn như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm. Gió lạnh quện sương ẩm quất thẳng vào mặt hai người, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá lâu ngày không thấy ánh mặt trời và mùi khói than nồng nặc phun ra từ ống khói ngay phía trên đầu. Hùng treo mình ngoài sườn tàu, tay trái xách đèn bão cố gắng rọi một luồng sáng vàng yếu ớt về phía mũi đầu máy, tay phải dùng hết sức ghì chặt sợi dây cáp dù bảo hiểm quấn quanh hông Thắng.
“Thắng! Bám chắc lấy lan can thép!” Hùng hét lớn qua tiếng rít khí của lò hơi.
Thắng rướn người bò dọc theo lườn đầu máy bọc thép trơn trượt dính đầy sương ẩm và dầu mỡ rò rỉ. Ngay phía dưới chân cậu, những chiếc bánh thép khổng lồ nặng hàng chục tấn đang quay tít, nghiến lên đường ray rỉ sét phát ra những tiếng rít chói tai xé lòng. Khoảng cách giữa vai Thắng và vách đá hầm lò hẹp đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi lạnh buốt từ những thớ đá vôi ẩm ướt lướt qua sát sạt.
*Rắc rắc! Bùm!*
Một tiếng đá lở rơi rầm rập trên nóc hầm bê tông cũ nát rạn nứt ngay phía trên đầu máy. Một khối đá nhỏ rơi trúng chiếc đèn pha bọc thép phụ bên hông sườn tàu, tiếng thủy tinh vỡ vụn giòn giã vang lên trong bóng tối. Một bên đèn pha phụ hoàn toàn bị tiêu hủy. Thắng co rúm người lại, áp sát thân mình vào lớp giáp thép phức hợp bọc cát 20mm của vỏ tàu, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực.
“Chú Lâm! Đá trên trần hầm đang sụt lở!” Hùng hét vào ống đồng liên lạc hướng cabin lái.
Trong buồng lái mù sương, ông Lâm không hề nao núng. Nhận thấy chấn động của đá rơi truyền qua ray sắt, ông sử dụng tay trái dẻo dai bẻ nhẹ van phanh hơi hãm đà, kết hợp kỹ thuật lắng nghe tiếng gió rít dội lại để phán đoán khoảng cách vòm hầm. Ông biết, nếu dừng tàu lúc này, lực quán tính kéo ngược của dốc hầm sẽ làm đoàn tàu trôi tự do vì phanh phụ đã hỏng vĩnh viễn. Tàu bắt buộc phải giữ đà di chuyển liên tục.
Ở mũi tàu, Thắng đã tiếp cận được bệ máy phát điện dynamo trích công suất từ bánh đà. Dưới ánh sáng vàng chao đảo của chiếc đèn bão do Hùng rọi từ xa, Thắng phát hiện sợi cáp đồng dẫn điện chính từ dynamo lên đèn pha trước mũi đã bị đứt lìa, hai đầu dây đồng tua tủa xém đen do đoản mạch điện.
“Hùng! Rọi đèn sát vào đây! Cháu cần phải gọt vỏ bọc cách điện để đấu nối lại!” Thắng hét lớn, một tay bám chặt vào móc xích mũi tàu, tay kia rút kìm đo vạn năng VOM ra thao tác.
Cánh tay phải bị bỏng sâu rộp đỏ rỉ máu của Hùng run lên bần bật dưới sức nặng của chiếc đèn bão sắt rỉ. Cơn đau buốt từ vết bỏng tạt hơi nước siêu nhiệt ở tập trước như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt cậu mỗi khi cậu cử động, nhưng Hùng nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, quyết không để luồng sáng vàng bị lệch hướng.
Thắng dùng lưỡi kìm nhanh thoăn thoắt tước bỏ lớp cao su cháy xém của sợi cáp dẫn. Đúng lúc đó, đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt vấp phải một đoạn ray lún, toàn bộ cỗ máy nặng tám mươi tấn nảy mạnh lên.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Một luồng tia lửa điện mạnh phóng ra từ đầu dây cáp chưa ngắt nguồn, đánh thẳng vào lòng bàn tay trần của Thắng. Cậu thợ điện trẻ rú lên một tiếng đau đớn, chiếc kìm VOM suýt chút nữa rơi xuống đường ray đang quay tít dưới gầm. Lòng bàn tay Thắng bị bỏng điện nhẹ, sạm đen và bốc mùi khét của da thịt cháy.
“Thắng! Có sao không?” Hùng kinh hoàng hét lên, cố rướn người tới cứu.
“Không sao! Cháu vẫn bám được!” Thắng hét lại, gương mặt lấm lem nhọ than sạm đi vì đau đớn nhưng đôi mắt sau cặp kính cận vẫn quật cường. Cậu biết, dynamo hơi nước yêu cầu tốc độ vòng quay bánh đà ổn định để duy trì dòng điện, nếu ngắt tay ga lớn để ngắt điện hoàn toàn, tàu sẽ mất đà và trôi dốc. Cậu bắt buộc phải đấu nối sống dưới dòng điện rò rỉ.
Thắng áp lòng bàn tay bị bỏng điện vào lớp băng gạc trắng dính mỡ trăn của Hùng để làm dịu cơn đau rát, rồi nghiến răng chộp lấy hai đầu dây đồng trần. Cậu vặn xoắn chúng lại với nhau bằng một lực tay dứt khoát.
Tia lửa điện tiếp tục phóng ra xèo xèo, làm cháy sém các đầu ngón tay của Thắng, nhưng cậu thợ điện trẻ không buông tay. Cậu chộp lấy cuộn băng dính điện bọc cao su cách điện áp lực cao, quấn liên tục mười vòng quanh mối nối đồng trần để bịt kín dòng điện rò rỉ.
“Hùng! Rút chốt cầu chì dự phòng trên bảng điện mũi tàu cho cháu!” Thắng hét lớn.
Hùng nén đau đớn bắp vai, rướn người dùng tay trái chọc thẳng vào khe hở bảng điện, gạt mạnh chốt cầu chì tự chế bằng dây đồng mỏng. Khớp nối cơ học khép kín hoàn toàn.
*VÚTTT!*
Luồng ánh sáng trắng xanh cực mạnh từ chiếc đèn pha bọc thép dùng dynamo trước mũi đầu máy đột ngột bùng sáng, xé toạc màn sương mù đặc quánh và bóng tối dày đặc của Đường hầm thoát hiểm số 0.
Luồng sáng mạnh mẽ quét thẳng về phía trước, xua tan bóng tối vô hình, nhưng ngay lập tức lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng nằm sát mép đường ray cách mũi đầu máy chưa đầy năm mươi mét.
Một khối đá tảng sạt lở khổng lồ nặng hàng tấn, rơi xuống từ trần hầm bê tông sập, nằm chắn ngang toàn bộ thanh ray rỉ sét phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!