Vết Rách Trên Vỏ Thép
Bóng tối của Đèo Sương Tử Thần nuốt chửng đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt ngay khi nó vừa thoát khỏi ranh giới ga bảo tàng. Sương mù ở đây không trắng xóa như sương sớm đồng bằng, mà nó đặc quánh, nhuốm màu đen kịt của bụi than và quện chặt lấy những vách đá vôi dựng đứng sát mép vực sâu. Tiếng xịch xịch dồn dập của đầu máy hơi nước nặng tám mươi tấn giờ đây trở nên trầm đục, nặng nề khi bánh thép bắt đầu chạm vào đoạn dốc ngược mười lăm độ.
Áp suất nồi hơi trên đồng hồ đo cơ học đang sụt giảm một cách đáng ngại. Kim chỉ áp lực từ vạch mười ba bar cực hạn của cú húc cổng ga đang tụt nhanh về vạch năm bar. Nếu áp suất rơi xuống dưới ba bar, hệ thống pít-tông khổng lồ dưới gầm tàu sẽ chết máy hoàn toàn. Trên đoạn dốc cao hiểm trở này, khi phanh phụ đã bị hỏng vĩnh viễn sau trận chiến trước, việc chết máy đồng nghĩa với việc đoàn tàu chở hàng chục tấn thép và lô pháo cổ sẽ trôi tự do ngược dốc rồi lao thẳng xuống vực sâu trăm mét không một dấu vết.
“Nước cấp đang cạn! Áp suất lò sụt nhanh quá, chú Lâm ơi!” Hùng hét lên qua bộ lọc ẩm của chiếc mặt nạ phòng độc tự chế. Gương mặt cậu thợ phụ mười chín tuổi lấm lem nhọ than đen kịt, đôi mắt sáng quắc sau lớp kính bảo hộ bám đầy hơi nước nóng. Cậu liên tục quai xẻng xúc than Antracit sàng tuyển đổ vào lò, nhưng ngọn lửa trắng rực rỡ một ngàn hai trăm độ C dường như không đủ để bù đắp lượng nhiệt đang thất thoát.
Ở góc cabin chật hẹp bốc mùi dầu mỡ cháy khét, ông Lâm đứng thẳng kiêu hãnh bên tay ga lớn. Cánh tay phải của người lái tàu già bị liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực bên hông do chấn thương khớp vai rách toác từ trận chiến trước vẫn đang rỉ máu qua lớp áo kaki xanh sờn. Bàn tay trái của ông — bàn tay duy nhất còn hoạt động — giờ đây cũng loang lổ những vết bỏng rộp sâu rách da rỉ máu do bám tay trần khóa van xả áp đồng nóng đỏ ở tập trước. Mỗi lần ông siết chặt ngón tay vào tay ga bằng thép đúc, những cơn đau buốt tận xương tủy lại giật lên, nhưng đôi mắt muối tiêu của người lính thiết giáp già vẫn lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.
“Có vết rách ở ống dẫn hơi chính phía ngoài vỏ sườn trái,” giọng ông Lâm trầm thấp, cộc cằn nhưng đanh thép xé toạc tiếng rít khí. “Cú húc cổng ga làm rạn nứt mối hàn cũ. Kiên! Bật mỏ hàn hơi lên, vá mối hàn ngoài sườn khẩn cấp!”
Kiên, người thợ phụ cơ khí bị bỏng nặng ở tay phải, đang ngồi bệt dưới sàn cabin dính đầy dầu mỡ trơn trượt. Cậu cố gượng dậy, dùng bàn tay trái lành lặn bật van bình khí oxy-acetylene dã chiến, tay kia quấn băng gạc trắng loang lổ máu cố giữ chiếc mỏ hàn hơi. Cậu rướn người ra ngoài cửa sổ cabin, cố gắng mồi lửa xanh lè của mỏ hàn vào vết rách bốc khói trắng sườn tàu.
Nhưng gió giật dọc thân tàu đang leo dốc quá mạnh. Luồng gió lạnh thấu xương của rừng sương quất thẳng vào sườn tàu, liên tục thổi tắt ngọn lửa hàn dã chiến ngay khi nó vừa chạm vào vỏ thép nguội lạnh.
“Không hàn được! Gió thổi tắt lửa liên tục, mối hàn không đủ nhiệt để chảy đồng!” Kiên hét lên bất lực, gương mặt loắt choắt méo mó vì đau đớn khi vết bỏng tay phải bị hơi nước nóng tạt trúng. Cậu quay sang cố gắng xoay tay quay van nước cấp dã chiến để bơm nước ngọt làm mát hạ nhiệt mố nối nồi hơi, nhưng chiếc van cơ học đã bị kẹt cứng do chấn động va chạm trước đó.
*Xèo xèo xèo xèo!*
Luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C phụt ra xối xả từ vết rách trên ống đồng dẫn hơi chính phía ngoài vỏ sườn, tạo thành một quầng khói trắng rát bỏng bao phủ sườn tàu. Áp suất nồi hơi tụt xuống mức bốn phẩy năm bar. Đoàn tàu chạy chậm rì rì, tiếng bánh xích truyền động phụ nghiến kẽo kẹt đầy bất lực trên đường ray rỉ sét.
Đúng lúc đó, từ những lối mòn quanh co trên vách đá sườn núi song song với đường ray, những luồng ánh sáng đèn pha halogen cực sáng đột ngột quét xuyên qua màn sương mù đen kịt. Tiếng gầm rú dồn dập của động cơ xe bán tải Toyota bọc thép tự chế vang dội khắp thung lũng đá vôi.
“Địch bám đuổi! Đội xe của Gã sẹo Bùi!” Hùng báo động, tay chộp lấy khẩu súng trường K63 cũ bọc vải bạt treo trên vách cabin.
*Cạch cạch cạch cạch cạch!*
Bão đạn súng máy RPD từ thùng chiếc xe bán tải đi đầu của Bùi nã xối xả vào sườn đoàn tàu Pháo Đài Đường Sắt. Những viên đạn xuyên giáp găm boong boong vào lớp giáp thép phức hợp bọc cát dày 20mm bảo vệ toa chứa than và cabin lái. Động năng cực lớn của loạt đạn bị lớp cát thạch anh sấy khô ở giữa hai lớp thép hấp thụ hoàn toàn, tạo ra những tiếng nổ đanh tai và những tia lửa bắn tung tóe xé toạc đêm sương, nhưng không thể xuyên thủng vào bên trong. Tuy nhiên, bão đạn cày nát các mối hàn bảo vệ sườn, khiến các tấm giáp thép bắt đầu lung lay rạn nứt.
“Nếu không vá mối rò rỉ ngay, tàu sẽ dừng hẳn trong vòng năm phút nữa!” Ông Lâm gầm lên, bàn tay trái tuôn máu ghì chặt tay ga lớn giữ đà kéo tối thiểu. “Hùng! Cầm đinh tán đồng đỏ và búa tạ, trèo ra ngoài vỏ nồi hơi vá dã chiến! Kiên! Giữ chặt đai dù bảo hiểm cho nó!”
Hùng không do dự. Cậu giật phăng bao đạn súng trường, luồn những ngón tay dính đầy nhọ than vào hòm dụng cụ cơ khí dự phòng dưới gầm bệ lái, chộp lấy nắm đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt và chiếc búa tạ cán gỗ lim nặng bốn ký. Cậu thắt chặt sợi dây cáp dù bảo hiểm quanh thắt lưng, gật đầu với Kiên đang dùng một tay trái bám chặt vào cột trụ cabin.
“Để cháu!” Hùng hét lớn, đẩy cửa sập bọc thép hông cabin, lao mình ra ngoài vỏ nồi hơi đang bốc khói rực.
Cơn gió lạnh thấu xương của Đèo Sương quật thẳng vào mặt Hùng, suýt chút nữa hất văng cậu thợ phụ trẻ xuống vực sâu trăm mét ngay sát mép bánh thép đang chuyển động quay. Vỏ đầu máy hơi nước bọc thép nóng bỏng trên năm mươi độ C, dính đầy dầu mỡ trơn trượt và nước sương ẩm ướt. Hùng phải dùng cả hai đầu gối và bàn tay trái bám chặt vào các đường gờ mối hàn giáp thép, rướn người bò về phía vết rách đang bốc hơi nước siêu nhiệt mù mịt.
*Hưuuuu!*
Một viên đạn súng máy RPD rít sát qua tai Hùng, găm thẳng vào vỏ thép nồi hơi cách tay cậu chỉ vài phân, bắn ra những mảnh thép nóng đỏ ghim vào bắp tay phải của cậu. Cơn đau rát bỏng ập đến, nhưng Hùng không lùi lại. Cậu áp tai vào một thanh đồng truyền âm đặt trên vỏ nồi, nén mọi tiếng nổ súng súng máy của địch để lắng nghe tiếng rít hơi nước ngầm bên trong ống dẫn.
Bằng thính giác cơ khí thiên tài, Hùng định vị chính xác tâm vết rách nằm ngay dưới khớp nối chữ T của ống dẫn hơi chính. Luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ phun xối xả rát bỏng mặt, làm khô cháy một góc chiếc mặt nạ phòng độc tự chế của cậu.
“Chú Lâm! Giữ tàu ổn định ba mươi giây!” Hùng hét lớn qua ống đồng liên lạc.
Trong cabin lái, ông Lâm dùng bàn tay trái bỏng rộp đẫm máu chộp lấy khẩu súng trường K63 sờn báng bọc vải bạt. Bằng một tay trái dẻo dai, ông tì báng súng vào khớp vai phải bị liệt, rướn người qua khe hở giáp cabin lái nheo mắt điểm xạ xuyên màn sương mù.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai phát đạn súng trường K63 nổ giòn giã ghim thẳng vào kính chắn gió chiếc xe bán tải đi đầu của Gã sẹo Bùi cách đó hai trăm mét, bắn hạ tên phụ tá súng máy đang đứng trên thùng xe. Chiếc xe bán tải bị lỡ đà, chao đảo đánh lái tránh vách đá, tạo ra một khoảng trống hỏa lực quý giá đúng ba mươi giây cho Hùng thao tác.
“Vá đi, Hùng!” Ông Lâm hét lớn, bả vai phải rách toác rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm áo kaki.
Hùng đặt chiếc đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt vào ngay tâm vết nứt ống đồng dẫn hơi chính. Tại sao lại là đồng đỏ? Vì đồng đỏ có hệ số giãn nở nhiệt cao hơn thép đúc của vỏ nồi hơi. Khi gặp luồng hơi nước siêu nhiệt một trăm năm mươi độ C, chiếc đinh tán đồng sẽ tự động nở căng ra, bịt kín hoàn toàn khe hở áp lực dưới lực nén cơ học.
Hùng gồng bắp tay phải đang bị bỏng rát, quai mạnh chiếc búa tạ nặng bốn ký xuống đầu đinh tán.
*COONG! COONG! COONG!*
Tiếng búa tạ gõ đanh thép dội vào vỏ nồi hơi bọc thép, lấn át cả tiếng rít gió thung lũng. Từng nhát búa giáng xuống chuẩn xác đến từng milimet bất chấp đầu máy đang rung lắc dữ dội khi leo dốc dốc đứng. Chiếc đinh tán đồng đỏ dập nóng dẹt đi, lún sâu vào vết nứt rách và nở rộng ra, khóa chặt luồng hơi nước đang rò rỉ.
Áp suất nồi hơi trên đồng hồ cơ học lập tức ngừng tụt dốc, từ vạch bốn phẩy năm bar bắt đầu rục rịch bò ngược lên vạch bảy bar hành trình ổn định. Luồng hơi nước siêu nhiệt rò rỉ sườn trái biến mất hoàn toàn.
“Thành công rồi! Áp suất đang lên bảy bar!” Kiên hét lớn từ cửa cabin, dùng hết sức tay trái kéo sợi dây cáp dù bảo hiểm đưa Hùng bò trở lại cabin lái an toàn.
Hùng ngã nhào xuống sàn cabin, bắp tay phải bị bỏng sâu rộp đỏ rực rỉ máu do hơi nước nóng tạt trúng, chiếc mặt nạ phòng độc tự chế dính đầy muội than đen kịt. Nhưng cậu mỉm cười, đôi mắt sáng quắc đầy kiêu hãnh nhìn ông Lâm.
Tuy nhiên, sự khôi phục áp suất lên bảy bar chỉ giúp tàu duy trì lực kéo leo dốc dã chiến, hệ thống phanh phụ của toa cuối vẫn bị hỏng hoàn toàn từ trận chiến trước, khiến đoàn tàu không thể dừng lại an toàn trên dốc trơn.
Gã sẹo Bùi điên cuồng gào thét từ chiếc xe bán tải phía sau khi thấy đoàn tàu bọc thép bắt đầu tăng tốc bứt phá vượt đèo dốc sương. Gã chộp lấy khẩu súng máy RPD, điên cuồng nã đạn xối xả vào thẳng hệ thống kính bảo hộ cabin lái của đầu máy hơi nước.
*XOẢNGGG!*
Một loạt đạn xuyên giáp găm trúng hồng tâm kính bảo hộ cabin lái, bắn nát hoàn toàn lớp kính thủy tinh dày bọc thép cuối cùng trước mặt ông Lâm. Những mảnh kính vỡ nát và mạt thép văng tung tóe găm thẳng vào trán và má người lái tàu già, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả loang lổ gương mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió.
Chiếc kính bảo hộ cơ khí rỉ sét của ông Lâm bị bắn vỡ nát hoàn toàn, rơi rụng xuống sàn cabin dính đầy dầu mỡ. Tầm nhìn phía trước của cabin lái bị che phủ hoàn toàn bởi màn sương mù đen kịt của Đèo Sương Tử Thần và khói than lò rực, ép người lái tàu già phải điều khiển cỗ máy nặng tám mươi tấn lao đi trong tình trạng mù sương hoàn toàn vĩnh viễn.
“Chú Lâm! Kính bảo hộ nát rồi! Phía trước mù sương không thấy đường ray nữa!” Hùng hét lên kinh hoàng khi thấy ông Lâm đứng thẳng giữa bão gió sương quất thẳng vào cabin qua viewport trống rỗng.
Ông Lâm không hề chớp mắt, bàn tay trái tuôn máu vẫn ghì chặt tay ga lớn đưa tàu lao thẳng vào màn sương đen kịt phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!