Thiết Giáp Đột Phá
Cơn bão lửa từ kho dầu phụ bị kích nổ gầm rú như một con quái thú rực đỏ, nuốt chửng toàn bộ khoảng không gian trước mũi đầu máy Pháo Đài Đường Sắt. Sức nóng hàng trăm độ C của xăng pha Napalm dã chiến tỏa ra nồng nặc, làm đông đặc bầu không khí ẩm ướt của đêm sương biên thùy. Màn sương mù dày đặc vốn bao phủ nhà ga lập tức bị nhiệt lượng cực đại thiêu rụi, để lộ ra một khoảng sân ga rực sáng một màu đỏ quạch đầy chết chóc. Bên trong cabin lái, luồng nhiệt lượng ấy tràn qua các khe hở của lớp giáp thép phức hợp bọc cát 20mm, nung nóng mặt sàn kim loại đến mức bốc khói xèo xèo.
“Xúc cát! Đổ nước lên sàn!” Ông Lâm hét lớn, giọng ông khản đặc nhưng đanh thép, vang lên át cả tiếng lửa cháy gầm rú bên ngoài.
Cánh tay phải của ông Lâm hoàn toàn bất lực, buông thõng sát sườn do chấn thương khớp vai rách toác từ trận chiến trước vẫn liên tục rỉ máu, nhuộm đỏ một mảng áo kaki xanh sờn cũ. Toàn bộ trọng lượng cơ thể và sinh mệnh của đoàn tàu lúc này đè nặng lên bàn tay trái của ông. Nhưng bàn tay ấy cũng không lành lặn; lớp da thịt phồng rộp, đỏ rực rỡ do bám tay trần khóa van xả áp đồng thau nóng đỏ ở tập trước đang co rút lại dưới sức nóng hầm hập của buồng đốt. Mỗi lần ông Lâm siết chặt ngón tay vào tay ga lớn bằng thép đúc, những vết bỏng sâu lại rách ra, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc dính đầy dầu mỡ đen kịt, bốc lên mùi máu khét lẹt.
Hùng nghiến răng chịu đựng sức nóng đang hắt thẳng vào mặt. Cậu đeo chiếc mặt nạ phòng độc tự chế làm từ vải bạt tẩm nước suối và bột than hoạt tính, hai tay chộp lấy xô cát thạch anh trộn lẫn xỉ than ướt, dội xối xả xuống sàn cabin lái. Luồng khói trắng bốc lên mù mịt kèm theo tiếng xèo xèo chói tai, tạm thời cô lập nguồn nhiệt lượng đang muốn thiêu rụi hệ thống pít-tông dưới gầm tàu. Long khói lầm lì ở phía sau, hai tay quai chiếc cào sắt dài hai mét rưỡi liên tục gạt những tảng xỉ than nóng đỏ ra khỏi ghi lò để giữ cho ngọn lửa than Antracit sàng tuyển luôn cháy sáng trắng ở nhiệt độ tối ưu một ngàn hai trăm độ C.
“Áp suất nồi hơi đạt mười bốn bar! Kim áp suất đang tiến sát vạch đỏ nguy hiểm!” Hùng hét lớn qua bộ lọc của mặt nạ phòng độc, mắt cậu dán chặt vào chiếc đồng hồ đo áp suất cơ học đang rung lên bần bật trên bệ điều khiển.
“Giữ nguyên lò hơi! Không được xả áp!” Ông Lâm gầm lên. Khuôn mặt muối tiêu đầy nếp nhăn sương gió của ông đanh lại như một khối thép nguội dưới ánh lửa lò rực sáng. “Chúng ta cần lực kéo tối đa để húc phá cổng ga. Chuẩn bị va chạm!”
*ẦMMMM!*
Đầu máy hơi nước bọc thép nặng tám mươi tấn lao thẳng vào bức tường lửa khổng lồ với vận tốc hơn năm mươi cây số một giờ. Trong một khoảnh khắc dài vô tận, bóng tối và sương mù bị xé toạc, thay thế bằng một màu đỏ rực rỡ của lửa Napalm bao trùm toàn bộ kính bảo hộ cabin lái. Sức nóng khủng khiếp nung nóng lớp giáp thép sườn tàu phát ra những tiếng giãn nở kim loại kêu răng rắc ghê rợn. Hơi nước ngọt làm mát nồi hơi bốc hơi xối xả qua các đường ống dẫn phụ, tạo thành một màn sương khói hỏa mù trắng xóa bao phủ xung quanh thân tàu.
Vừa vượt qua bức tường lửa, Pháo Đài Đường Sắt lộ diện ngay trước trận địa phục kích chính của phiến quân Lý Sâm tại Sân ga trung tâm bảo tàng. Trên những bao cát chắn đường được dựng kiên cố, Phước ‘hộ pháp’ — gã thủ lĩnh chốt chặn vạm vỡ như một hộ pháp đen sạm — đang đứng thẳng, tay ghì chặt khẩu súng máy RPD hạng nặng chĩa thẳng vào mũi tàu hỏa.
“Bắn! Bắn nát cabin lái cho tao!” Phước gào lên điên cuồng.
*Cạch cạch cạch cạch cạch!*
Bão đạn súng máy RPD nã xối xả như mưa rào vào hệ thống kính bảo hộ và vỏ thép của cabin lái. Những viên đạn xuyên giáp găm boong boong vào lớp giáp thép phức hợp bọc cát 20mm, động năng cực lớn của đạn bị lớp cát thạch anh sấy khô ở giữa hai lớp thép hấp thụ hoàn toàn, để lại những vết lõm sâu hoắm rực lửa nhưng không thể xuyên thủng vào bên trong. Tuy nhiên, lực va đập liên tục của bão đạn làm vỡ nát hoàn toàn lớp kính bảo hộ cơ khí ngoài vỏ, ép ông Lâm phải nheo mắt ngắm đường chạy xuyên qua những khe hở giáp thép hẹp hòi đầy bụi than.
Phía sau, tại toa hàng trung tâm bọc thép, ông Tư thợ rèn đang gồng mình bám chặt lấy bệ xoay bằng xích sắt của khẩu pháo cổ bọc thép 105mm. Tấm lưng trần vạm vỡ loang lổ những vết bỏng rộp đỏ rực chưa kịp sơ cứu của ông đang rát bỏng dưới sức nóng của ngọn lửa vừa vượt qua, nhưng đôi mắt một mí sắc sảo của ông vẫn dán chặt vào chiếc thước ngắm cơ học pháo binh bằng đồng thau.
“Dũng! Khóa chặt chân bệ xoay! Quốc! Giữ hòm đạn!” Ông Tư hét lớn, tay gạt mạnh tay quay cơ học để hiệu chỉnh góc bắn pháo.
Dũng thợ phụ nạp đạn dùng hết sức bình sinh ghì chặt chiếc mỏ lết lực bọc cao su để xiết chặt các vòng ren xích sắt chịu lực của bệ pháo, ngăn không cho khẩu pháo nặng hàng tấn bị lệch tâm do chấn động của tàu đang bứt tốc. Quốc liên tục dùng chổi xơ dừa tẩm nước suối dập tắt các tàn lửa bay lơ lửng từ kho dầu phụ đang cháy lan sát toa chứa thuốc nổ TNT cũ.
“Mục tiêu: Ổ súng máy của Phước! Khoảng cách ba trăm mét! Góc nâng mười độ!” Hùng hét lớn từ cabin lái truyền giọng qua ống đồng liên lạc dã chiến.
Ông Tư nheo mắt ngắm ngón tay cái đo đường chân trời sương mù, sử dụng kỹ thuật ngắm bắn ước lượng mắt thường để bù đắp sai lệch do tàu đang chạy tốc độ cao.
“Đạn đã lên nòng! Quyết tử!” Ông Tư gầm lên, bàn tay thô ráp giật mạnh dây ngòi nổ cơ học pháo cổ.
*ĐOÀNGGG!*
Tiếng nổ đanh tai chói óc vang dội khắp thung lũng đá vôi, lấn át hoàn toàn tiếng súng máy của địch. Khẩu pháo cổ 105mm giật mạnh lùi sau gầm xích sắt bệ bắn, luồng khói thuốc súng màu xám tro nồng nặc lưu huỳnh phụt mạnh ra từ họng pháo nứt nhẹ. Quả đạn pháo một trăm linh lăm ly rỉ sét vẽ một đường cầu vồng lửa xé toạc màn sương, găm thẳng vào ổ súng máy kiên cố bằng bao cát của Phước.
*UỲNHHH!*
Vụ nổ kinh hoàng hất văng những bao cát bay tung tóe lên bầu trời, phá hủy hoàn toàn công sự súng máy của phiến quân. Sức ép từ phát pháo cổ thổi bay toán xạ thủ của địch, dọn sạch hỏa lực áp chế sườn trái của đoàn tàu.
Nhưng mối đe dọa lớn nhất vẫn nằm ở phía trước. Cổng chính ga bảo tàng đường sắt biên giới bằng thép tấm dày mười phân, được khóa chặt bằng hệ thống xích neo tàu thủy khổng lồ của Phước, đang sừng sững chắn ngang đường ray duy nhất dẫn ra tuyến chính. Phước ‘hộ pháp’, dù bị thương rách da thịt sau vụ nổ pháo cổ, vẫn điên cuồng lết thân hình đầy máu đến sát cổng ga, tay cầm kíp nổ mìn chống tăng tự chế gài sẵn sát mố cổng sắt.
“Chết chung đi! Bọn gàn dở!” Phước gào thét, ngón tay gầm ghì định ấn nút kích nổ bẫy mìn hòng chôn vùi đoàn tàu xuống nền đá dăm tà vẹt.
Trong cabin lái, ông Lâm phát hiện mưu đồ tự hủy của địch qua khe hở giáp thép hẹp. Ông không hề giảm tốc độ, ngược lại càng ghì chặt tay ga lớn bằng bàn tay trái bỏng rộp đang tuôn máu.
“Hùng! Ép áp suất lên mười lăm bar cực hạn! Chúng ta phải húc sập cổng trước khi gã kích nổ!”
Hùng dũng cảm vứt bỏ chiếc xẻng, dùng kìm cộng lực kẹp chặt van an toàn nồi hơi, buộc chặt lò xo không cho tự xả áp khí nóng ra ngoài. Kim đồng hồ áp suất vọt qua vạch đỏ nguy hiểm, găm cứng ở mức mười lăm bar. Đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt rung lên bần bật như muốn nổ tung, vỏ nồi hơi bốc khói khét lẹt xèo xèo, đẩy vận tốc đoàn tàu lên mức cực đại tám mươi cây số một giờ.
Luồng hơi nước siêu nhiệt rò rỉ phun mạnh ra từ các kẽ đinh tán sườn tàu, tạo thành một luồng khí nóng ẩm 150 độ C phun ngang xối xả sát mặt đất. Luồng hơi nước nóng rực phun ẩm ấy tràn qua vị trí đặt bẫy mìn của Phước, làm chập mạch điện hoàn toàn hệ thống dây dẫn ngòi nổ kích nổ dã chiến của gã trước khi gã kịp ấn nút.
“Không! Không thể nào!” Phước hét lên kinh hoàng khi thấy kíp nổ chập điện xì khói đen vô hại.
*RẦMMMM!!!*
Cú va chạm vật lý kinh hoàng xảy ra ở giây tiếp theo. Mũi đầu máy bọc thép chữ V nặng tám mươi tấn húc trực diện vào cánh cổng sắt khóa xích neo tàu thủy với lực quán tính cực đại của vận tốc tám mươi cây số một giờ.
Tiếng kim loại va chạm, nghiến nát vào nhau phát ra những tiếng rít đanh tai chói óc vang dội khắp núi rừng biên giới. Những sợi xích neo khổng lồ bằng thép đúc bị kéo căng quá giới hạn vật lý, đứt văng ra bắn tung tóe những tia lửa sáng rực như pháo hoa, găm thẳng vào vách đá sườn ga. Cánh cổng sắt dày mười phân bị bẻ gãy hoàn toàn bản lề chịu lực yếu nhất bên mố cổng, đổ sập rầm rầm xuống đường ray dưới sức nặng đè bẹp của bánh thép hỏa xa.
Thân hình hộ pháp của Phước bị cú húc cơ học ngàn cân hất văng xa hàng chục mét, rơi xuống vực sâu bên sườn ga không một tiếng sọc.
Pháo Đài Đường Sắt kiêu hãnh lao qua đống đổ nát của cánh cổng ga đổ sập, bánh thép nghiền nát những tà vẹt gỗ mục và xích sắt rỉ sét dưới gầm tàu, đột phá thành công ra khỏi vòng vây chính của phiến quân Lý Sâm để tiến ra tuyến đường sắt chính biên giới chạy dọc thung lũng.
Nhưng niềm vui đột phá chưa kịp bùng nổ thì một tai biến cơ khí khẩn cấp lập tức ập đến. Sau cú húc va chạm cực hạn, nồi hơi của tàu bị chấn động mạnh làm sụt giảm áp suất nhanh chóng xuống dưới mức hành trình, kim đồng hồ đo áp tụt nhanh về vạch năm bar. Đầu máy bốc khói trắng mù mịt từ vết nứt mố nối sườn bị rách rộng thêm, pít-tông đẩy chuyển động chậm dần làm tàu chạy chậm rì rầm.
Ông Lâm nỗ lực ghì chặt tay ga lớn bằng bàn tay trái bị bỏng sâu rách nát, mắt ông đăm đăm nhìn về phía trước qua khe hở giáp cabin lái.
Phía trước mặt họ, đường ray sắt rỉ sét bắt đầu uốn lượn leo dốc bám sát mép vách đá dựng đứng sâu hun hút. Đó là lối vào Đèo Sương Tử Thần — eo núi hiểm trở dốc đứng dốc cao mười lăm độ. Một màn sương mù đen kịt, lạnh giá và dày đặc bắt đầu tràn xuống từ đỉnh núi đá vôi, bao phủ hoàn toàn đường ray phía trước, hạn chế tầm nhìn của lái tàu xuống dưới mười mét câm lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!