Tiếng Rít Trong Đêm Sương
Đêm biên thùy lạnh buốt, sương muối đặc quánh tràn qua những vách núi đá vôi, nuốt chửng cả những dải rừng rậm rạp phía Bắc trước khi sà xuống phủ mờ những thanh ray rỉ sét của ga bảo tàng đường sắt biên giới. Trong không gian tĩnh mịch của xưởng rèn dập cũ, cỗ máy hơi nước bọc thép khổng lồ mang mật danh “Pháo Đài Đường Sắt” sừng sững như một quái thú rỉ sét đang ngủ đông. Thân tàu nặng tám mươi tấn được bao bọc bởi những tấm thép dày hai mươi milimét tháo dỡ từ xác xe tăng cũ, loang lổ vết hàn dã chiến và nhọ than bám đen kịt.
Ông Lâm đứng trên bệ cabin lái, chiếc giẻ lau tẩm dầu nhờn đen kịt lướt đều trên thanh truyền động pít-tông khổng lồ. Mái tóc muối tiêu cắt ngắn của người lính già bám đầy bụi than, gương mặt đầy nếp nhăn sương gió lạnh lùng như khắc bằng đá hộc. Bộ kaki xanh sờn vai của thợ máy đường sắt cũ ôm sát thân hình gầy nhưng rắn rỏi. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của ông lướt qua từng khớp nối cơ khí với sự cẩn trọng tuyệt đối. Đối với ông, cỗ máy hơi nước rỉ sét này không phải là phế liệu; nó là một thực thể sống, là di sản xương máu của những đồng đội cũ đã ngã xuống trong chiến dịch biên giới năm 1979.
Phía dưới sàn xưởng, Hùng - cậu thợ xúc than trẻ tuổi mới mười chín tuổi - đang run rẩy co rúm người bên cạnh hòm than Antracit. Đôi bàn tay gầy gò của cậu bám chặt lấy cán xẻng bọc thép tự chế, mắt đảo quanh đầy nhút nhát mỗi khi nghe tiếng gió rít qua khe hở mái tôn xưởng rèn. Cậu sợ tiếng gầm rú của lò hơi, sợ cả cái lạnh thấu xương của sương đêm vùng cao, nhưng đôi tai của cậu lại nhạy bén dị thường với từng tần số âm thanh nhỏ nhất của máy móc.
“Xúc thêm than vào lò mồi đi, Hùng,” giọng ông Lâm trầm thấp, cộc cằn nhưng vang rõ trong lòng xưởng rộng lớn. “Đừng để ngọn lửa bị tắt. Lửa nguội thì pít-tông chết cứng, tàu sẽ thành đống sắt vụn thực sự.”
“Dạ… dạ cháu làm ngay,” Hùng vụng về xúc một xẻng than, nhưng vì tay quá run, chiếc xẻng va mạnh vào thành lò phát ra tiếng “boong” đanh tai, làm đổ vỡ một góc than đen bóng xuống mặt sàn dính dầu mỡ.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nện cồm cộp đầy hách dịch vang lên từ phía cửa xưởng. Trần Thế bước vào, bộ đồ phó ga phẳng phiu loang lổ vài vệt dầu mỡ cố ý để tỏ ra bận rộn. Gương mặt mập mạp, trán hói bóng lưỡng của gã hiện rõ vẻ khinh khỉnh khi nhìn cỗ máy hơi nước cổ điển. Trên tay gã là tập biên bản thanh lý đầu máy hơi nước bọc thép đóng dấu đỏ chói.
“Lâm già! Ông vẫn còn bám lấy đống sắt vụn này à?” Trần Thế ném tập biên bản lên bệ cabin lái, giọng mỉa mai. “Giám đốc ga đã ký rồi. Ký vào đây đi để ngày mai đội tháo dỡ chợ đen đến rã xác nó ra. Giữ lại cỗ máy hơi nước từ thế kỷ trước này chỉ làm chật ga bảo tàng. Thời đại này người ta chạy tàu diesel, chạy điện cao tốc rồi, ai rảnh đâu mà đốt than xúc củi?”
Ông Lâm không thèm nhìn tập biên bản, bàn tay vẫn tiếp tục lau chùi pít-tông một cách tỉ mỉ. Sự im lặng của ông như một bức tường đá sừng sững bóp nghẹt sự kiêu ngạo của gã phó ga.
Trần Thế thấy mình bị ngó lơ, lập tức đỏ mặt tía tai. Gã quay sang trút giận lên Hùng, người đang lóng ngóng nhặt từng cục than rơi dưới đất. Gã đá mạnh vào cán xẻng của Hùng, khiến cậu thợ phụ trẻ ngã nhào ra sàn.
“Cả thằng nhóc vô dụng này nữa! Suốt ngày chỉ biết làm rơi vãi than. Ga bảo tàng không nuôi những kẻ gàn dở bám víu vào quá khứ. Biến ngay khỏi đây trước khi ta gọi bảo vệ trục xuất!”
Ông Lâm đột ngột dừng tay. Người lính già bước xuống khỏi bệ cabin lái, đứng thẳng trước mặt Trần Thế. Chiều cao vượt trội và ánh mắt sắc lạnh của cựu binh thiết giáp từng trải qua bão đạn khiến gã phó ga hèn nhát vô thức lùi lại một bước, mồ hôi hột rịn ra trên trán hói.
“Hùng là thợ phụ của tôi,” ông Lâm nói, giọng trầm lạnh nhưng đầy uy lực thép. “Ai muốn đuổi nó phải bước qua tôi trước. Còn cái này…” Ông Lâm tước tập biên bản thanh lý từ tay Trần Thế, không thèm nhìn, ném thẳng vào lò rèn dập dã chiến đang rực lửa đỏ bên cạnh. Ngọn lửa lập tức bùng lên, thiêu rụi tờ giấy chỉ trong vài giây.
“Lâm… ông điên rồi!” Trần Thế lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. “Ông dám hủy hoại giấy tờ hành chính? Henry Vương sẽ không để yên cho ông đâu! Ông sẽ phải trả giá đắt cho sự ngoan cố này!”
“Biến khỏi xưởng của tôi,” ông Lâm chỉ tay ra cửa, giọng không chút dao động. “Trước khi tôi dùng xẻng xúc than tống khứ anh ra ngoài.”
Trần Thế căm giận bỏ đi, không quên để lại cái nhìn đầy đe dọa hướng về phía toa chứa than phía sau đầu máy. Gã biết rõ bí mật đang được cất giấu dưới gầm toa chứa than kia, và gã sẽ tìm mọi cách để phá hủy cỗ máy này.
Khi tiếng giày của Trần Thế khuất hẳn trong màn sương đêm, ông Lâm quay sang nhìn Hùng, người vẫn đang run rẩy nhặt chiếc xẻng bọc thép. Ánh mắt người lính già dịu lại đôi chút.
“Cầm lấy thanh thép truyền âm này,” ông Lâm trao cho Hùng một thanh thép dài bọc đồng ở đầu. “Áp tai vào vỏ nồi hơi đi. Tôi dạy cậu kỹ thuật lắng nghe tiếng rít hơi nước.”
Hùng run rẩy làm theo. Cậu áp một đầu thanh thép vào tai, đầu kia tì chặt vào lớp vỏ thép bọc ngoài nồi hơi khổng lồ. Ban đầu, cậu chỉ nghe thấy tiếng lò mồi cháy rào rào bên trong. Nhưng dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của ông Lâm, cậu bắt đầu lọc bỏ tạp âm, tập trung vào luồng khí chuyển động ngầm.
“Nghe thấy gì không?” ông Lâm hỏi.
“Dạ… có tiếng xì xì rất nhỏ, nhưng nhịp điệu của nó không đều. Nó rít lên từng hồi sắc lạnh như tiếng gió lùa qua khe cửa nứt,” Hùng thì thào, mắt nhắm nghiền để tập trung thính giác.
“Đúng thế,” ánh mắt ông Lâm lóe lên sự kinh ngạc trước thính giác thiên tài của cậu học trò. “Đó là tiếng rò rỉ hơi nước ngầm ở van xả áp phụ phía dưới gầm. Có kẻ đã cố tình dùng chì buộc chặt lò xo van để khí không thể tự thoát khi áp suất tăng cao. Nếu chúng ta nhóm lò lớn, áp lực nén quá giới hạn mười lăm bar sẽ làm nổ tung toàn bộ cabin lái.”
Người lính già nén cơn đau nhức nhối từ vết thương mảnh đạn cũ trên vai phải, cúi người xuống bệ máy để hiệu chỉnh lại van xả bị Trần Thế phá hoại ngầm. Sự chính xác của từng bánh răng, từng đinh tán chịu lực đối với ông là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ông không cho phép bất kỳ lỗi cơ khí nào tồn tại trên cỗ máy này.
Sau khi vá tạm thời vết rò rỉ khí nóng, ông Lâm bước xuống khỏi cabin lái, tiến ra mép ngoài xưởng rèn hướng về phía đường ray chính dẫn ra biên giới. Ông quỳ một chân xuống nền đất lạnh buốt, áp lòng bàn tay thô ráp của mình lên thanh ray sắt rỉ sét bám đầy sương muối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!