Nhạc nềnTatari

Tiếng Thì Thầm Của Vong Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên phải là một khoảng không câm lặng đến rợn người.


Cơn mưa bão ngoài kia vẫn đang gầm rú, quật những tia nước buốt giá vào cửa kính của văn phòng thám tử tư nằm trên tầng bốn tòa nhà cũ giữa lòng Quận 1. Nhưng đối với Trần Minh lúc này, thế giới đã bị xẻ làm đôi. Tai trái của anh vẫn nghe thấy tiếng gió rít gào và tiếng sấm rền vang vọng từ phía xa, nhưng tai phải chỉ còn là một hố sâu vô tận, không một âm thanh vật lý nào có thể lọt vào.


Minh khẽ nghiêng đầu, đưa bàn tay trái lên chạm vào vành tai phải. Một thứ dịch lỏng, nhớp nháp và lạnh ngắt đang từ từ rỉ ra, thấm qua kẽ tay anh. Anh đưa tay lên trước mắt trái duy nhất còn nhìn thấy được. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù từ chiếc đèn bàn của Vũ Phong, thứ dịch lỏng ấy không phải là máu đỏ thông thường, mà là một loại dịch màu đen kịt, đậm đặc oán khí, bốc lên làn khói xám nhạt tanh hùi hụi. Đây chính là cái giá tàn khốc mà khế ước thế mạng đòi hỏi sau khi anh cứu sống Nguyễn Khắc Cường khỏi bùa ngạt thở ngay trong phòng giam đồn cảnh sát. Tai phải của anh đã chết hoàn toàn về mặt phàm trần.


Sự mất cân bằng thính giác đột ngột tạo ra một cơn chóng mặt dữ dội, khiến Minh phải bấu chặt lấy cạnh bàn gỗ để giữ thăng bằng. Đầu anh ong lên, nửa bán cầu não bên phải đau nhức như có ai đó đóng một chiếc đinh sắt nung đỏ xuyên qua thái dương.


“Mày... điếc thật rồi hả Minh?”


Một giọng nói trầm đục, méo mó vang lên từ phía bên trái. Minh phải xoay hẳn người sang, dùng tai trái phàm trần hướng về phía Vũ Phong mới có thể nghe rõ.


Vũ Phong đang đứng tựa lưng vào cửa sổ, điếu thuốc trên môi gã đỏ rực, tỏa ra làn khói xám bao phủ lấy gương mặt đầy những vệt râu quai nón lởm chởm và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Phong nhìn chằm chằm vào giọt máu đen đang dọc theo cổ Minh rơi xuống chiếc áo măng-tô bạc màu, ánh mắt gã tràn ngập sự lo lắng xen lẫn kinh hoàng. Gã đã chứng kiến Minh chết đi sống lại nhiều lần, nhưng việc người huynh đệ của mình cứ mỗi lần sống lại lại mất đi một phần cơ thể phàm trần là một sự thật quá đỗi tàn nhẫn.


Minh không trả lời. Anh thọc bàn tay trái vào túi áo măng-tô, lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ sần sùi bám đầy tro nhang. Mở nắp hộp, bên trong là một thiết bị bằng đồng đúc cổ kính, có hình dáng kỳ dị kết hợp giữa những bánh răng đồng siêu nhỏ của đồng hồ cổ và một chiếc ống nghe y tế được khắc đầy những minh văn tịnh hóa màu đỏ thẫm. Đây là Máy trợ thính tâm linh bằng đồng – bảo vật do chính tay thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh chế tạo từ những mảnh đồng phong ấn cổ, truyền lại cho anh trước khi ông rơi vào trạng thái hôn mê sâu.


Minh run rẩy cầm chiếc máy trợ thính, từ từ nhét phần đầu ống đồng vào lỗ tai phải đang rỉ máu đen của mình.


Cạch.


Một tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên ngay trong xương sọ của Minh. Ngay sau đó, một luồng oán niệm hỗn loạn, điên cuồng như một cơn bão cát tâm linh tràn thẳng vào não bộ anh.


“Aaa... trả mạng cho tao... lạnh quá... đau quá...”

“Ngô Khải... mày là đồ giết người... lũ trẻ mồ côi tội nghiệp...”

“Cứu tôi với... tôi không muốn chết...”


Hàng vạn tiếng gào thét, tiếng khóc than, tiếng rên rỉ u uất của những vong hồn vãng lai lang thang khắp thành phố Sài Gòn đêm mưa bão đột ngột dội thẳng vào thần thức của Minh thông qua chiếc máy trợ thính bằng đồng. Cơn đau nhức tai dữ dội bùng phát, mạnh mẽ đến mức Minh phải rên rỉ một tiếng khàn đục, hai đầu ngón tay trái bấu chặt vào da đầu, mắt phải mù lòa giật liên hồi. Những oán niệm hỗn tạp này giống như những chiếc gai nhọn đâm nát màng nhĩ tinh thần của anh.


“Minh! Mày sao thế?” Vũ Phong lao tới, định giật chiếc máy trợ thính ra khỏi tai Minh.


“Đừng chạm vào!” Minh khàn giọng hét lên, đưa tay gạt phăng tay Phong ra.


Anh nhắm chặt mắt trái duy nhất còn nhìn thấy được, ép bản thân phải chìm vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của một cựu điều tra viên hình sự. Anh bắt đầu vận hành Thần Thức Sơ Thành (Nhập môn). Minh không cố gắng dùng lực lượng phàm trần để chống lại những tiếng thì thầm điên loạn kia, mà dùng ý chí công chính, sắt đá của một cảnh sát để thiết lập một bộ lọc tinh thần. Anh phân tích từng luồng sóng âm siêu nhiên, bóc tách những oán niệm tạp nham của thế giới bên ngoài, dồn chúng vào một góc tối trong não bộ, chỉ để lại một khoảng tần số tĩnh lặng.


Sau gần ba phút đấu trí tinh thần nghẹt thở, những tiếng gào thét hỗn tạp bắt đầu lùi xa dần. Chiếc máy trợ thính bằng đồng không còn phát ra những tiếng rít chói tai nữa, mà chuyển sang một tiếng rầm rì đều đặn, ấm áp như tiếng nước chảy dưới lòng sông. Minh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả vầng trán hốc hác.


“Tôi ổn rồi,” Minh xoay đầu sang trái, khàn giọng nói với Vũ Phong. “Chiếc máy này... không nghe âm thanh của người sống. Nó nghe tiếng nói của người chết.”


Vũ Phong ái ngại nhìn anh, gã dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng đồng trên bàn, rồi kéo chiếc ghế xoay ngồi đối diện với Minh. Trên mặt bàn gỗ sồi cũ kỹ, bên cạnh chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét, là một cuốn sách được bọc trong một tấm vải liệm màu xám tro.


Đó là Sách da người mệnh số cổ – bảo vật tà môn mà Minh đã thu giữ được từ mật thất của biệt thự Quận 3 trong phi vụ trước. Cuốn sách tỏa ra một luồng âm khí lạnh buốt, khiến những giọt nước mưa đọng trên mặt bàn gỗ xung quanh nó nhanh chóng ngưng tụ thành một lớp sương muối mỏng.


“Nguyễn Khắc Cường đã an toàn dưới sự giám sát của Tiến Đạt,” Vũ Phong nói, giọng gã trầm xuống. “Nhưng Tiến Đạt đang điên cuồng truy tìm mày. Gã đã phong tỏa toàn bộ khu vực nhà xác Quận 5 và đang lần theo các mối quan hệ cũ của cha mày. Chúng ta không có nhiều thời gian. Nếu không giải mã được cuốn sách này để tìm ra lối vào mật thất biệt thự Thanh Đa của Ngô Khải, cả mày và em gái mày đều sẽ chết.”


Minh khẽ gật đầu. Anh đưa bàn tay phải – bàn tay đeo chiếc găng tay da đen đã rách nát lòng bàn tay, lộ ra những vết sẹo rỉ máu đen bốc khói – từ từ gạt tấm vải liệm xám ra.


Cuốn sách da người hiện ra dưới ánh đèn bàn. Bìa sách được làm từ một loại da nhợt nhạt, hơi có độ đàn hồi kỳ dị như da người sống, bề mặt bám một lớp mỡ mỏng màu vàng nhạt bốc mùi sáp ong thối. Khi Minh đưa mắt trái sát vào, anh nhận ra trên bìa sách hoàn toàn trống rỗng, không hề có bất kỳ chữ viết hay ký tự nào bằng mực thông thường.


Minh cố gắng căng mắt trái để nhìn, nhưng thị lực của mắt trái đã quá mờ đục sau những lần chết thay liên tiếp. Những vệt máu đỏ li ti trong nhãn cầu bóp méo mọi hình ảnh thành những quầng sáng nhòe nhoẹt.


“Mắt trái của mày... cũng đang yếu đi đúng không?” Phong hỏi, bàn tay gã siết chặt lại.


“Tôi vẫn nhìn được,” Minh nói dối một cách bình thản. “Nhưng cuốn sách này không thể đọc bằng mắt thường. Nó được bảo hộ bởi tà thuật của một tà sư phản bội khế ước trong quá khứ.”


Minh đưa bàn tay phải trần trụi, đầy những vết sẹo rách rỉ máu đen, đặt trực tiếp lên bề mặt cuốn sách da người.


Oanh!


Ngay khi lòng bàn tay anh vừa tiếp xúc với lớp da nhợt nhạt, một luồng oán khí đen kịt, lạnh buốt thấu xương tủy đột ngột từ trong cuốn sách phóng ra, dọc theo cánh tay phải lao thẳng vào thần thức của Minh. Trong não bộ anh hiện lên ảo ảnh về một tà sư cổ xưa với gương mặt biến dạng, đôi mắt rực lửa xanh lục đang điên cuồng cào xé linh hồn anh, cố gắng xua đuổi kẻ đột nhập.


Cơ thể phàm trần của Minh run lên bần bật, hàm răng va vào nhau lập cập. Luồng oán khí tà ác kia lạnh đến mức khiến máu trong huyết quản anh như muốn đông cứng lại.


“Tránh ra!” Minh gầm lên trong tâm trí.


Anh không hề lùi bước. Ý chí công chính của một cựu cảnh sát hình sự – người đã từng đối mặt với những hiện trường vụ án mạng tàn khốc nhất mà không hề run sợ – bùng phát mạnh mẽ. Minh dồn toàn bộ tàn lực thần thức Tiến giai vào lòng bàn tay phải, tạo ra một áp lực tinh thần chính trực đè bẹp luồng oán khí tà ác của tà sư cổ xưa.


Cùng lúc đó, anh dùng bàn tay trái cầm lấy chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét trên bàn. Minh không dùng lưỡi kéo để cắt, mà dùng phần cán kéo bằng sắt nặng nề gõ nhẹ ba tiếng lên phần gáy của cuốn sách da người.


Cộc. Cộc. Cộc.


Ba tiếng gõ thanh mảnh vang lên, nhưng ở cõi u minh, nó giống như ba tiếng búa tạ nện thẳng vào kết giới tà thuật. Một luồng hồng quang tịnh hóa ấm áp tỏa ra từ chiếc kéo rỉ sét, len lỏi vào từng thớ da của cuốn sách, tịnh hóa hoàn toàn luồng oán khí đen kịt đang kháng cự.


Ảo ảnh tà sư cổ xưa gào thét một tiếng đau đớn rồi tan biến thành tro bụi trong não bộ Minh. Cuốn sách da người run lên một nhịp rồi nằm im lìm, lớp da nhợt nhạt trên bìa sách bắt đầu mềm ra, để lộ những lỗ chân lông li ti đang giãn nở.


Minh đưa ngón tay trỏ tay trái lên miệng, dùng răng cắn mạnh vào vết thương cũ. Một giọt máu tịnh hóa đỏ tươi, ấm áp rỉ ra. Anh miết mạnh ngón tay đẫm máu lên bề mặt trang sách đầu tiên.


Sự kỳ dị bắt đầu diễn ra.


Giọt máu tịnh hóa của Minh vừa chạm vào trang sách liền bị thớ da người hút sạch không còn một dấu vết, giống như một sa mạc khô cằn uống nước mưa. Ngay sau đó, từ điểm hút máu, những đường gân máu màu đỏ thẫm bắt đầu nổi lên cuồn cuộn dưới lớp da nhợt nhạt. Chúng đan xen, uốn lượn và tự động biến đổi thành những ký tự Nôm cổ rực sáng sắc đỏ ma mị, kèm theo đó là một bản đồ phong thủy 3D chi tiết của một công trình kiến trúc.


Minh không thể đọc được chữ Nôm cổ bằng mắt trái đang mờ đục, nhưng khi anh dùng các đầu ngón tay của bàn tay phải rách nát vuốt ve lên những đường gân máu đang nổi lên kia, thần thức Tiến giai của anh lập tức tự động phác họa lại toàn bộ thông tin vào trong não bộ.


“Sách da người đang tự dịch thuật,” Minh thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc. “Đây chính là hồ sơ mệnh số của Ngô gia.”


Vũ Phong ghé sát mắt vào trang sách, gã nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại toàn bộ những ký tự máu đang hiện hình trước khi chúng bị thớ da người nuốt chửng hoàn toàn.


“Mày đọc được gì từ đó?” Phong hỏi khẩn trương.


“Ngô Khải... lão già đó không chỉ dùng bùa ngải để kéo dài thọ mệnh của bản thân,” Minh nói, giọng anh run lên vì phẫn nộ khi thần thức đọc đến những dòng chữ máu ghi chép tội ác. “Lão đã ký kết một khế ước phụ với tà thần Minh Giới thông qua giáo phái Huyết Tinh Đường. Lão phải hiến tế máu của đúng mười hai đứa trẻ mồ mọc thuần khiết để hoàn thành đại trận phong thủy ngược tại biệt thự Thanh Đa. Đứa trẻ đầu tiên bị hiến tế cách đây năm năm... tên là bé An.”


Minh khựng lại. Cái tên “bé An” vừa hiện lên trong thần thức khiến vết sẹo linh hồn trên mắt phải của anh đột ngột nhói đau dữ dội. Đó là một đứa trẻ mồ côi năm tuổi bị Ngô Khải dìm chết dưới hồ nước biệt thự để làm lễ trấn yểm móng nhà.


“Bản đồ này... chỉ ra lối vào mật thất tế đàn,” Minh dùng ngón tay chỉ vào sơ đồ gân máu đang nhạt dần trên trang sách. “Lối vào không nằm ở cửa chính hay cửa sau. Biệt thự Thanh Đa được Lê Hoàng Long thiết kế theo ma trận phong thủy ngược cực kỳ tàn bạo. Mọi lối vào thông thường đều bị yểm bùa ngạt thở và bẫy ảo ảnh của Diệp Lạc. Cách duy nhất để thâm nhập mà không kích hoạt hệ thống báo động siêu nhiên của Pháp Liên... là đi qua ban công tầng ba vào giờ Tý đêm trăng khuyết.”


“Ban công tầng ba?” Vũ Phong nhíu mày. “Nơi đó cao gần mười mét sát bờ sông Sài Gòn, xung quanh toàn dừa nước rậm rạp. Làm sao chúng ta tiếp cận được nếu không dùng thang hay dây cáp vật lý? Nếu dùng thiết bị vật lý, camera an ninh của Ngô gia sẽ phát hiện ra ngay lập tức.”


Minh im lặng. Anh biết Phong nói đúng. Biệt thự Thanh Đa là một pháo đài bất khả xâm phạm, kết hợp giữa công nghệ an ninh hiện đại của giới siêu giàu và tà thuật bùa ngải của Pháp Liên. Một sơ sẩy nhỏ sẽ khiến họ bị vây hãm và tiêu diệt trước khi kịp chạm vào khế ước thế mạng của Ngô Khải.


Đúng lúc này, một âm thanh kỳ lạ đột ngột vang lên ngay trong tai phải của Trần Minh.


Sè... sè... sè...


Chiếc máy trợ thính tâm linh bằng đồng đang đeo ở tai phải đột ngột phát ra những tiếng nhiễu loạn tần số cực mạnh. Những bánh răng đồng bên trong thiết bị bắt đầu tự động xoay chuyển điên cuồng, phát ra tiếng lách cách kim loại dồn dập. Minh giật mình, đưa tay giữ chặt lấy chiếc máy trợ thính.


Từ trong luồng âm thanh hỗn loạn của cõi u minh, một tần số âm thanh vô cùng đặc biệt, thanh mảnh và run rẩy bắt đầu được tách lọc ra.


Đó không phải là tiếng gió rít, cũng không phải là tiếng rên rỉ của những oán hồn lang thang ngoài đường phố.


Đó là tiếng khóc.


Tiếng khóc thút thít, ướt sũng nước của một đứa trẻ.


“Hức... hức... chú ơi... cứu con... con lạnh quá...”


Giọng nói non nớt, đầy vẻ sợ hãi và u uất vang vọng trực tiếp vào trong bán cầu não bên phải của Minh thông qua chiếc máy trợ thính bằng đồng. Tiếng khóc ấy mang theo một luồng âm khí lạnh buốt, khiến Minh cảm giác như có một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của trẻ con đang nhẹ nhàng nắm lấy gấu áo măng-tô của mình.


Minh trợn trừng mắt trái, toàn thân cứng đờ. “Tiếng khóc này...”


“Có chuyện gì thế Minh?” Vũ Phong nhận ra sự bất thường của bạn mình, gã lập tức đứng bật dậy, tay đặt hờ lên báng súng rulo dắt sau hông.


Minh không trả lời Phong. Anh tập trung toàn bộ thần thức Tiến giai vào chiếc máy trợ thính, cố gắng định vị nguồn phát của tiếng khóc kia.


Tiếng khóc của đứa trẻ không hề phát ra từ ngoài đường phố Sài Gòn, mà nó đang cộng hưởng trực tiếp với chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét đang đặt trên bàn gỗ.


Kim la bàn bằng đồng đen đột ngột xoay chuyển điên cuồng ba vòng ngược chiều kim đồng hồ, rồi dừng lại, chỉ thẳng vào một điểm đỏ thẫm vừa tự động hiện hình trên sơ đồ gân máu của cuốn sách da người.


Điểm đỏ thẫm ấy nằm ngay tại vị trí ban công tầng ba của biệt thự cổ Thanh Đa.


“Chú ơi... con ở dưới nước... con không thở được... chú Minh ơi...”


Tiếng khóc oán hận của đứa trẻ đột ngột cao vút lên, chuyển thành một tiếng thét nghẹn ngào rỉ máu. Chiếc máy trợ thính bằng đồng phát ra một tiếng rít chói tai, khiến tai phải của Minh rỉ ra một giọt máu đen kịt thứ hai, dọc theo dải tai chảy xuống cổ áo.


Minh khép chặt mắt trái, hai nắm tay siết chặt đến mức các thớ cơ trên cánh tay phải run lên bần bật. Anh đã nhận ra danh tính của vong hồn đang thì thầm bên tai mình.


Đó chính là vong hồn của bé An – đứa trẻ mồ côi năm tuổi bị Ngô Khải hiến tế đầu tiên để xây dựng nền móng cho biệt thự Thanh Đa. Linh hồn tội nghiệp của đứa trẻ vẫn đang bị giam cầm dưới hồ nước và ban công tầng ba của tòa biệt thự cổ, gánh chịu nỗi đau đớn ngạt nước suốt năm năm qua mà không thể siêu thoát.


Tiếng khóc oán hận của đứa trẻ không chỉ là một lời cầu cứu, mà chính là manh mối siêu nhiên duy nhất, là sợi chỉ nhân quả dẫn đường chỉ lối cho Trần Minh vượt qua ma trận phong thủy ngược để đột nhập vào sào huyệt của Ngô Khải.


Minh mở mắt trái ra, luồng chính khí hình sự rực sáng trong đồng tử mờ đục của anh, xua tan hoàn toàn sự mệt mỏi và đau đớn thể xác.


“Chúng ta biết đường vào rồi,” Minh khàn giọng nói với Vũ Phong, giọng nói của anh lạnh lùng và kiên định như một phán quan chuẩn bị bước lên công đường. “Bé An đang gọi tôi. Đêm nay, chúng ta sẽ tấn công trực diện biệt thự Thanh Đa.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!