Cái Chết Trong Phòng Biệt Giam
Tiếng bốt chiến thuật dừng lại ngay đầu hành lang biệt giam, tiếng lên đạn kháo súng rulo lách cách vang lên khô khốc trong bóng tối tĩnh lặng.
Dưới tầng hầm sâu hoắm của đồn cảnh sát Quận 4, mùi ẩm mốc của bê tông cũ hòa cùng mùi khai nồng nặc của rác rưởi đọng nước mưa tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở. Ánh sáng từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, hắt những vệt sáng vàng vọt, bệnh hoạn xuống dãy hành lang hẹp.
Trần Minh quỳ sụp trong bóng tối sát phòng biệt giam số 3. Lưng anh tựa chặt vào bức tường bê tông lạnh ngắt. Bàn tay phải của anh – vẫn đeo chiếc găng tay da đen cũ kỹ nay đã rách nát lòng bàn tay – đang run lên bần bật. Những vệt xích đồng cổ của Sát thủ bóng ma cứa sâu vào da thịt phàm trần, rỉ ra một thứ máu đen kịt, đậm đặc oán khí. Thứ máu ấy khi chạm xuống nền xi măng ướt nước mưa liền bốc lên những làn khói nhạt màu xám tro, tanh hôi và lạnh buốt. Cơn lạnh từ vết thương không ngừng lan rộng, buốt thấu xương tủy, khiến lồng ngực Minh co thắt dữ dội. Phổi anh như bị đông cứng, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn đang cào xé phế quản.
Mắt phải của Minh – nhãn cầu đã hoàn toàn chuyển sang màu xám tro đục ngầu, chết chóc của cảnh giới Cận Tử Thể – lúc này hoàn toàn không còn nhìn thấy ánh sáng vật lý. Nó chỉ là một hốc mắt mù lòa, nhưng ở cõi u minh, nó lại đang nhìn thấy những sợi chỉ oán khí đen kịt từ cơ thể Nguyễn Khắc Cường đang uốn éo, co giật điên cuồng. Tai phải anh ù đặc, lùng bùng những tiếng thì thầm oán hận rầm rì như tiếng ong vỡ tổ, ép anh phải hơi nghiêng đầu sang trái để dùng tai trái phàm trần nghe ngóng.
“Trần Minh! Giơ hai tay lên đầu! Đứng yên tại chỗ!”
Tiếng hét đanh thép của Nguyễn Tiến Đạt vang dội khắp hành lang hẹp, dội vào các bức tường bê tông tạo nên những âm thanh chát chúa.
Đại úy cảnh sát hình sự trẻ tuổi bước ra từ khúc quanh hành lang. Khẩu súng rulo quân dụng trong tay gã chĩa thẳng vào ngực Minh, ngón trỏ đặt hờ trên cò súng sẵn sàng siết chặt. Thân hình cao ráo của Đạt bao bọc bởi một luồng dương khí cực thịnh của một người thực thi pháp luật chính trực. Luồng dương khí ấy mạnh mẽ đến mức khi gã bước tới đâu, làn sương mù oán khí xám nhạt xung quanh hành lang liền bị đẩy lui, tiêu tán đến đó. Bộ cảnh phục của Đạt ướt đẫm nước mưa bão, những giọt nước dọc theo vành mũ kê-pi nhỏ xuống gương mặt cương nghị, đầy vẻ hoài nghi và giận dữ.
Đạt dừng bước cách Minh khoảng năm mét. Ánh mắt gã quét qua bàn tay phải đang rỉ máu đen bốc khói của Minh, rồi dừng lại trên vết sẹo linh hồn rực đỏ giữa trán người đàn anh cũ. Sự bàng hoàng hiện rõ trong đồng tử của Đạt, nhưng gã nhanh chóng trấn áp nó bằng lý trí sắt đá của một cảnh sát hình sự.
“Anh Minh... thực sự là anh?” Giọng Đạt run lên một nhịp cực nhỏ trước khi lấy lại sự lạnh lùng. “Anh đã chết ở nhà xác bệnh viện Quận 5. Chính mắt tôi đã kiểm tra mạch của anh. Tại sao anh lại ở đây? Anh đã dùng thủ đoạn ngụy trang gì để trốn thoát, và tại sao anh lại đột nhập vào khu biệt giam này?”
Minh không trả lời. Anh cố nén một cơn ho khan đang dâng lên trong cổ họng, mắt trái phàm trần duy nhất còn sáng nhìn chằm chằm vào Đạt. Anh hiểu Đạt. Gã bướng bỉnh, duy lý, chỉ tin vào khoa học hình sự và những bằng chứng vật lý. Gã không thể nhìn thấy Sát thủ bóng ma đang lảng vãng trong cõi xám ngay phía sau lưng Nguyễn Khắc Cường. Gã cũng không biết rằng, chỉ trong vòng mười lăm phút nữa, tử kỳ của Cường sẽ điểm, và nếu Minh không thế mạng, khế ước đỏ máu sẽ nuốt chửng linh hồn anh vĩnh viễn.
“Đạt... lùi lại,” Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau. “Tôi không giết người. Nhưng gã nhân chứng bên trong phòng giam... gã sắp chết. Có thứ gì đó không thuộc về thế giới này đang muốn lấy mạng gã.”
“Câm miệng!” Đạt quát lớn, bước lên một bước, khẩu súng rulo vẫn giữ thẳng hướng. “Tôi không muốn nghe những lời nhảm nhí tà đạo của anh nữa! Ở chung cư Quận 4, Nguyễn Thị Mai nhảy lầu nhưng không chết, còn anh thì chết lâm sàng rồi sống lại kỳ lạ. Ở nhà xác Quận 5, cái xác của anh biến mất ngay trước mắt tôi. Và bây giờ, anh đột nhập vào đồn cảnh sát để tiếp cận nhân chứng quan trọng nhất của vụ án Ngô gia. Anh Minh, anh đã từng là sếp của tôi, người dạy tôi cách phá án bằng logic khoa học! Tại sao bây giờ anh lại biến thành một gã điên loạn, sử dụng những trò ảo thuật rẻ tiền này để trốn tội?”
Trong phòng biệt giam số 3, Nguyễn Khắc Cường vẫn đang co rúm trên bệ xi măng. Dù bùa ngạt thở tạm thời bị Minh dùng Kéo Cắt Duyên cắt đứt liên kết ở cõi xám, nhưng tử kỳ của gã đã được ghi vào sổ sinh tử lâm thời của Phán quan tha hóa Thẩm Vô Kỵ. Luồng oán khí đen từ các khe tường lại bắt đầu ngưng tụ, từ từ bò lên chân Cường như những con rắn độc vô hình. Cường trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh, lồng ngực gã phập phồng yếu ớt.
Minh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ đeo tay cũ kỹ của cha mình. 05:08 sáng. Chỉ còn đúng bảy phút.
Anh biết mình không thể giải thích cho Đạt bằng lời nói. Đạt sẽ chỉ coi anh là một nghi phạm nguy hiểm đang cố tình trì hoãn thời gian để đồng bọn giải cứu. Cách duy nhất để cứu Cường, và cũng là cách duy nhất để chứng minh sự tồn tại của thế giới siêu nhiên trước mặt người đàn em bướng bỉnh này, chính là thực hiện Thế Mạng Tử Kỳ ngay tại đây.
Minh phớt lờ họng súng của Đạt. Anh đưa bàn tay trái – bàn tay đeo chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người mẹ quá cố đang tỏa ra luồng hơi lạnh buốt – thọc sâu vào túi áo măng-tô đen.
“Đứng yên! Bỏ tay ra khỏi túi áo ngay lập tức, nếu không tôi nổ súng!” Đạt hét lên, ngón tay gã đã siết nhẹ cò súng rulo. Dương khí từ cơ thể gã bùng phát, áp chế luồng âm khí xung quanh hành lang khiến chiếc bóng đèn sợi đốt trên trần nhà rít lên một tiếng chói tai rồi phụt tắt hoàn toàn. Hành lang chìm vào bóng tối mờ mịt, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa của mưa bão hắt vào từ ô cửa thông gió nhỏ trên cao.
Trong bóng tối, Minh rút ra Tờ khế ước đỏ máu.
Tờ giấy da mỏng manh đột ngột tự phát sáng, tỏa ra một luồng hồng quang đỏ thẫm như màu máu tươi, rọi rõ gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Minh và cái tên “Nguyễn Khắc Cường” đang co giật điên cuồng trên bề mặt giấy.
Đạt sững sờ. Đôi mắt gã trợn to khi nhìn thấy tờ giấy tự phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ mà không có bất kỳ nguồn điện hay thiết bị công nghệ nào hỗ trợ. “Cái... cái gì thế kia?”
Minh không trả lời. Anh dùng răng cắn mạnh vào ngón tay trỏ của bàn tay trái. Máu tịnh hóa đỏ tươi, ấm áp rỉ ra. Minh miết mạnh ngón tay đẫm máu lên dòng chữ ghi tên Nguyễn Khắc Cường trên tờ khế ước.
“Thế Mạng Tử Kỳ... Kích hoạt!” Minh lầm bầm niệm chú.
Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục vang dội cõi u minh mà người phàm không thể nghe thấy. Từ tờ khế ước, một sợi Chỉ đỏ nhân quả vô hình phóng vụt ra như một tia chớp đỏ thẫm, xuyên qua cánh cửa gỗ dày của phòng biệt giam số 3, cắm thẳng vào tim của Nguyễn Khắc Cường.
Ngay lập tức, một luồng oán khí đen kịt từ cơ thể Cường theo sợi chỉ đỏ truyền ngược trở lại, lao thẳng vào lồng ngực của Trần Minh.
Cơn đột quỵ ngạt thở tàn khốc – cái chết được chỉ định của Nguyễn Khắc Cường – chính thức đổ ập xuống cơ thể phàm trần của Trần Minh.
Minh ngã sụp xuống sàn hành lang xi măng lạnh ngắt. Hai tay anh đưa lên ôm chặt lấy cổ họng mình. Cảm giác như có một bàn tay khổng lồ, vô hình cấu tạo từ những chiếc đinh quan tài trùng tang rỉ sét đang bóp nghẹt phế quản anh. Phổi Minh co thắt dữ dội, không một chút oxy nào có thể lọt qua khí quản. Các mạch máu trên cổ và thái dương của anh phồng rộp lên, chuyển sang màu tím tái, đen kịt do thiếu oxy và bị oán khí ăn mòn.
“Khặc... khặc...” Minh quằn quại trên sàn nhà, cơ thể anh lạnh ngắt đi với tốc độ kinh hoàng, những vệt sương muối trắng xóa bắt đầu bám đầy trên bờ vai và mái tóc anh.
Tiến Đạt bàng hoàng. Gã buông lỏng họng súng, lao thẳng về phía Minh. “Anh Minh! Anh bị sao vậy? Minh!”
Đạt quỳ xuống bên cạnh Minh, gã đưa tay định đỡ anh dậy nhưng ngay khi chạm vào người Minh, Đạt giật nảy mình rụt tay lại. Cơ thể của Trần Minh lạnh như một tảng băng trôi dưới đáy sông sâu, hoàn toàn không có nhiệt độ của người sống.
Trong lúc cơ thể vật lý đang gánh chịu nỗi đau ngạt thở cực hạn, linh hồn của Trần Minh một lần nữa tách rời khỏi xác phàm, rơi thẳng vào Thế giới xám Sài Gòn.
Không gian xung quanh anh biến đổi thành một màu xám xịt, tĩnh lặng tuyệt đối. Cơn mưa bão bên ngoài như ngừng chuyển động, những giọt nước mưa lơ lửng giữa không trung như những viên pha lê xám.
Tại phòng giam số 3 trong cõi xám, Minh nhìn thấy Sát thủ bóng ma – dù liên kết chính đã bị cắt đứt ở tập trước – nhưng phần tàn hồn oán hận của nó vẫn đang cố gắng kéo lê sợi xích đồng cổ để khóa chặt lấy linh thể của Nguyễn Khắc Cường. Sợi xích đồng cổ rỉ máu đen liên tục siết chặt, cố gắng dìm linh hồn Cường xuống vực sâu vong hồn u minh.
“Ngô Khải... lão già sợ chết,” linh thể Minh khàn giọng nói.
Anh đưa bàn tay trái linh thể ra, vung chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét đang tỏa ra luồng hồng quang tịnh hóa rực rỡ. Minh nhắm thẳng vào sợi xích đồng cổ của sát thủ bóng ma đang quấn quanh cổ Cường, cắt mạnh một đường dứt khoát.
phựt!
Tiếng đứt gãy giòn giã vang dội cõi u minh. Sợi xích đồng cổ nổ tung thành những đốm lửa đen kịt rồi tiêu tán. Linh thể của Nguyễn Khắc Cường được giải thoát hoàn toàn, gã ngã sụp xuống sàn cõi xám, lồng ngực phập phồng thở dốc, linh thể dần ổn định trở lại.
Nhưng luồng oán khí đen khổng lồ từ sợi xích bị cắt đứt không hề biến mất. Nó cuồn cuộn lao thẳng về phía linh thể của Trần Minh, quấn chặt lấy vùng ngực anh, cố gắng kéo linh hồn anh xuống cõi chết thay cho Cường.
Minh không hề chống cự luồng oán khí ấy. Anh áp dụng Quy tắc Nhân Quả Ngược mà thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh đã chỉ dẫn. Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thần thức vào vết sẹo linh hồn trên trán, ép dòng máu tịnh hóa chảy ngược vào tim.
“Nhân quả tuần hoàn, hại người hại mình! Ngô Khải, tội ác hiến tế của gia tộc họ Ngô đã đến lúc phải gánh chịu quả báo!” Minh hét lớn bằng thần thức.
Anh dùng Kéo Cắt Duyên rỉ sét cào mạnh một đường lên luồng oán khí đen đang quấn quanh người mình, hướng toàn bộ dòng chảy phản phệ của bùa ngạt thở dội ngược lại theo sợi chỉ nhân quả đen nối về hướng biệt thự cổ Thanh Đa của Ngô Khải.
***
Cùng lúc đó, tại phòng đọc sách của Biệt thự cổ Thanh Đa ở Quận 2.
Lão phú hào Ngô Khải đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ, tay cầm ly rượu vang đỏ thẫm như máu. Gương mặt lão căng bóng, trẻ trung như người năm mươi tuổi nhờ tà thuật hiến tế trẻ mồ côi. Lão đang mỉm cười chờ đợi tin báo tử của Nguyễn Khắc Cường từ tà sư Pháp Liên.
Đột ngột, bức tượng tà thần bằng đá đen đặt trên bàn làm việc của lão rạn nứt một đường dài từ đỉnh đầu xuống bệ đá. Một dòng máu đen kịt, tanh hôi rỉ ra từ vết nứt.
Ngô Khải trợn trừng mắt. Lão chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một cơn đau nhói như hàng ngàn chiếc đinh đóng quan tài đâm thẳng vào lồng ngực lão. Phổi lão co thắt dữ dội, không khí hoàn toàn bị nghẹt ứ trong khí quản.
“Khặc... khặc...” Ngô Khải đánh rơi ly rượu vang xuống nền thảm lông cừu đắt tiền. Lão ngã nhào khỏi ghế bành, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng mình. Làn da căng bóng của lão bắt đầu nhăn nheo, chảy xệ với tốc độ kinh hoàng, lộ ra diện mạo thật sự của một lão già bảy mươi tuổi sắp đất quy thiên.
Cơn đột quỵ nhẹ do phản phệ tà thuật đè nặng lên não bộ, khiến Ngô Khải bị liệt hoàn toàn nửa người bên trái. Lão nằm co giật trên sàn nhà, nước bọt rỉ ra khóe miệng, đôi mắt rực lửa sát khí nhìn chằm chằm vào bức tượng tà thần đã vỡ nứt.
“Trần... Minh...” Ngô Khải khào khào rên rỉ trong căm hận.
***
Quay trở lại phòng biệt giam đồn cảnh sát Quận 4.
Tại thế giới thực, cơ thể vật lý của Trần Minh đã hoàn toàn ngừng cử động. Anh nằm bất động trên nền xi măng lạnh ngắt, mắt trái nhắm nghiền, mắt phải mờ đục xám tro trợn trừng vô hồn. Bàn tay phải đeo găng rách nát đã ngừng rỉ máu đen, lạnh ngắt như đá.
Nguyễn Tiến Đạt quỳ bên cạnh anh, gương mặt gã biến dạng vì hoảng sợ và bàng hoàng. Gã đặt hai ngón tay lên động mạch cổ của Minh.
Không có mạch. Hoàn toàn không có nhịp tim.
“Không... không thể nào!” Đạt lắp bắp. Gã là một cảnh sát hình sự lão luyện, gã biết các dấu hiệu của cái chết. Trần Minh đã chết lâm sàng ngay trước mắt gã chỉ trong vòng chưa đầy hai phút mà không hề có bất kỳ tác động vật lý nào từ bên ngoài.
Nhưng Đạt là một cảnh sát chính trực. Gã không thể đứng nhìn người đàn anh, người thầy cũ của mình chết đi mà không làm gì. Gã quăng khẩu súng rulo sang một bên, quỳ hẳn hai gối xuống sàn nhà ướt sũng, đan chặt hai bàn tay vào nhau đặt lên xương ức của Minh.
“Tỉnh lại đi, Trần Minh! Anh không được chết thế này!” Đạt hét lớn, gã dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp thực hiện các động tác ép tim ngoài lồng ngực liên tục.
Một... hai... ba... bốn... năm...
Đạt cúi xuống, áp miệng vào miệng Minh để thực hiện hô hấp nhân tạo. Luồng dương khí cực thịnh từ cơ thể Đạt truyền vào lồng ngực lạnh ngắt của Minh, cố gắng kích hoạt lại nhịp tim đã ngừng đập.
Nhưng vô hiệu. Cơ thể Minh vẫn lạnh ngắt, lồng ngực xẹp xuống ngay sau khi Đạt buông ra.
“Mẹ kiếp! Tỉnh lại cho tôi!” Đạt gầm lên, những giọt nước mắt bất lực hòa lẫn nước mưa lăn dài trên má gã. Gã lại tiếp tục ép tim điên cuồng. Gã không tin vào siêu nhiên, gã tin vào y học, tin vào khoa học hình sự. Nhưng lúc này, mọi kiến thức khoa học của gã đang bị chà đạp tàn nhẫn bởi thực tế trước mắt.
Trong phòng giam số 3, Nguyễn Khắc Cường đã tỉnh táo hoàn toàn. Gã bò sát đến bên chấn song sắt, gương mặt hốc hác đầy vẻ kinh hoàng nhìn Trần Minh đang nằm bất động ngoài hành lang.
“Cậu ta... cậu ta đã chết thay tôi...” Cường lầm bầm, giọng nói run rẩy tột độ. “Ngô Khải dùng bùa ngạt thở để giết tôi... nhưng cậu ta đã gánh chịu cái chết đó thay tôi... Ôi Chúa ơi...”
“Ông câm miệng lại cho tôi!” Đạt quát lớn, tay vẫn không ngừng ép tim cho Minh. “Không có bùa ngải nào ở đây cả! Anh ấy bị đột quỵ! Anh ấy đang bị đột quỵ!”
Nhưng ngay khi Đạt vừa dứt lời, một hiện tượng siêu nhiên kỳ dị bùng phát ngay trước mắt gã.
Từ lồng ngực lạnh ngắt của Trần Minh, một làn sương mù màu đỏ nhạt (sương đỏ nhạt) bắt đầu rỉ ra từ các kẽ áo măng-tô đen. Làn sương ấy không hề mang mùi hôi thối của oán khí, mà tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, mang theo mùi hương trầm thanh khiết của chùa cổ Long Vân.
Làn sương đỏ nhạt từ từ bao bọc lấy toàn bộ cơ thể của Minh, khiến những vệt sương muối trắng xóa trên người anh bắt đầu tan chảy.
Cùng lúc đó, trong thế giới xám, linh thể của Trần Minh đứng bên cạnh xác phàm của mình. Anh đưa bàn tay trái linh thể chạm vào túi áo ngực của Nguyễn Khắc Cường đang bất động trong cõi xám.
Nhờ kỹ năng Thần Thức Sơ Thành, Minh cảm nhận được một vật thể mang dao động năng lượng đặc biệt nằm sâu trong túi áo của Cường. Anh thọc tay vào, rút ra một cuộn giấy da cũ kỹ nhuốm đầy những vệt máu khô đã chuyển sang màu đen thẫm.
Đó là bản di chúc bằng máu của gia tộc họ Ngô, bên trong có vẽ sơ đồ chi tiết các đường hầm ngầm và mật thất tế đàn biệt thự Thanh Đa.
Minh thu cuộn giấy da vào trong linh thể của mình. Nhiệm vụ thế mạng thứ hai đã hoàn thành thành công. Nhân chứng được cứu sống, manh mối cốt lõi để tiêu diệt Ngô gia đã nằm trong tay anh.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc.
Minh cảm thấy thần thức nghe của mình ở tai phải bắt đầu rạn nứt dữ dội. Những tiếng rít oán niệm vang lên chói tai rồi đột ngột tắt lịm, để lại một sự im lặng tuyệt đối ở tai phải. Tai phải của anh đã hoàn toàn mất đi thính giác phàm trần (Cái giá tích lũy: tai phải bị điếc hoàn toàn).
Linh thể của Minh từ từ hạ xuống, dung hợp trở lại vào thể xác phàm trần đang nằm dưới sàn hành lang.
Nguyễn Tiến Đạt vẫn đang điên cuồng ép tim. Hai tay gã đã mỏi nhừ, hơi thở dồn dập. Gã chuẩn bị cúi xuống thực hiện hô hấp nhân tạo lần thứ ba thì đột ngột khựng lại.
Mạch của Trần Minh... vừa đập lại một nhịp cực mạnh.
Thịch!
Lồng ngực Minh nảy lên. Một ngụm máu đen kịt, tanh hôi phun ra từ miệng anh, bắn tung tóe lên sàn xi măng ướt nước. Mắt phải xám tro của anh trợn trừng, vết sẹo linh hồn giữa trán rực sáng lên một luồng hồng quang đỏ thẫm rồi tắt lịm.
Đạt ngã nhào ra phía sau, mông chạm đất. Gã nhìn chằm chằm vào Trần Minh đang từ từ ngồi dậy dưới đất, thở dốc từng hơi nặng nhọc, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.
Làn sương đỏ nhạt xung quanh cơ thể Minh từ từ thu hồi vào trong lồng ngực anh, biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại.
Tiến Đạt sững sờ khi thấy mạch của Trần Minh đã ngừng đập hoàn toàn, nhưng cơ thể anh bắt đầu tỏa ra một làn sương đỏ nhạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!