Nhạc nềnTatari

Bản Di Chúc Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng nhà xác của bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5 chìm trong một sự im lặng rợn người. Tiếng mưa bão bên ngoài quật liên hồi vào những ô kính vỡ, tạo nên những âm thanh loảng xoảng xa xăm. Dưới ánh sáng mờ đục của ngọn đèn dầu tịnh hóa đặt trên bàn mổ bằng thép không gỉ, Trần Minh đứng bất động. Gương mặt anh nhợt nhạt, một vệt máu tươi rỉ ra từ mũi đã khô lại thành một đường màu nâu thẫm dọc theo khóe môi. Di chứng của lần đồng bộ thần thức với tử thi vô danh bị yểm bùa ngải rết vẫn còn đang hành hạ đại não anh bằng những cơn đau nhói từng nhịp.


Nhưng điều khiến đồng tử mắt trái của Minh co rút lại không phải là cơn đau thể xác, mà là tờ giấy da mỏng đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Tờ khế ước đỏ máu.


Trên bề mặt tờ giấy da, những dòng ký tự bằng máu tươi đang tự động co giật, uốn lượn như những con giun đất bò trên nền đất ẩm. Từng nét chữ đỏ thẫm rực sáng lên trong bóng tối, kết tinh thành một cái tên rõ rệt: Nguyễn Khắc Cường. Ngay bên cạnh cái tên đó, một dòng chữ nhỏ hơn hiện lên đầy đe dọa: "Đồn cảnh sát Quận 4 - Phòng biệt giam số 3. Tử kỳ: 05:15 sáng."


Minh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ đeo tay cũ kỹ của cha mình. 04:35 sáng. Anh chỉ còn đúng bốn mươi phút trước khi tử kỳ của Nguyễn Khắc Cường điểm.


“Anh Minh... cái tên đó...” Lê Văn An đứng bên cạnh, hai tay bấu chặt vào vạt áo blouse trắng loang lổ vết ố. Đôi mắt sau gọng kính cận dày cộp của cậu trợ lý trẻ tràn ngập vẻ lo lắng. “Nguyễn Khắc Cường... Em nhớ ra rồi! Trong hồ sơ tài chính của tập đoàn Ngô gia mà anh Vũ Phong thu thập được, gã này từng là kế toán trưởng kiêm thư ký riêng của lão phú hào Ngô Khải. Gã bị cảnh sát bắt giữ ba ngày trước vì cáo buộc tham ô, nhưng thực chất... gã là người duy nhất nắm giữ bản di chúc bằng máu và sơ đồ mật thất tế đàn của Ngô gia!”


Minh khẽ gật đầu, hàm răng nghiến chặt. Vết sẹo linh hồn trên mắt phải của anh đột ngột ngứa rát dữ dội, tỏa ra một luồng hồng quang nhạt màu xám tro đục ngầu. Mắt phải của anh đã hoàn toàn mất đi thị lực phàm trần sau vụ thế mạng đầu tiên ở chung cư Quận 4, nhưng lúc này, nó đang nhìn thấy những sợi chỉ oán khí đen kịt từ tờ khế ước đang uốn éo, hướng thẳng về phía nam. Hướng của Quận 4.


“Ngô Khải sợ chết. Lão biết Nguyễn Khắc Cường đang nắm giữ bí mật có thể hủy hoại toàn bộ tế đàn thọ mệnh của lão,” Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh trầm đục, tai phải lùng bùng những tiếng thì thầm oán niệm của vong hồn khiến anh phải hơi nghiêng đầu sang trái để nghe rõ hơn. “Lão sẽ không để Cường sống sót đến giờ ra tòa sáng mai. Sát thủ bóng ma... con quỷ sai bị xích bằng xích đồng cổ của lão đã được phái đi. Chúng muốn bịt đầu mối ngay trong đồn cảnh sát.”


“Nhưng đột nhập vào đồn cảnh sát lúc này là tự sát!” An hốt hoảng bước lên một bước. “Đại úy Nguyễn Tiến Đạt đang trực tiếp giám sát khu vực biệt giam đó. Anh Đạt là người của đội hình sự, anh ấy cực kỳ nhạy bén và mang dương khí rất thịnh. Nếu anh xuất hiện ở đó, anh ấy sẽ bắt anh ngay lập tức dưới danh nghĩa nghi phạm giết người trốn chạy!”


Minh im lặng. Anh đưa bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người mẹ quá cố lên, khẽ vuốt nhẹ mặt nhẫn lạnh buốt. Kỷ vật này đã cứu anh một mạng trong thế giới xám bệnh viện Quận 5, và giờ đây, nó đang tỏa ra một luồng hơi lạnh cảnh báo. Anh biết Đạt – người đàn em cũ của anh – là một cảnh sát chính trực nhưng bướng bỉnh. Đạt chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe, tin vào khoa học hình sự. Sự xuất hiện của Minh tại đồn cảnh sát Quận 4 sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ vật lý lẫn pháp lý của dương gian.


Nhưng Quy tắc Thế Mạng Vô Tội là tuyệt đối. Nếu Minh không đến chịu chết thay cho Nguyễn Khắc Cường, khế ước đỏ máu sẽ phản phệ, thiêu rụi linh hồn anh thành tro bụi, và em gái Khánh Chi đang thoi thóp tại điện thờ Cô Đồng Chín sẽ vĩnh viễn mất đi nguồn phước đức đỏ để duy trì sinh mạng.


“Tôi không có lựa chọn, An,” Minh lạnh lùng nói, anh cầm lấy chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét đặt trên bàn mổ, giắt chặt vào thắt lưng dưới lớp măng-tô đen bạc màu. “Tôi là một cựu cảnh sát hình sự. Tôi biết cách thâm nhập vào đồn Quận 4 mà không làm kinh động đến Đạt. Chuẩn bị cho tôi tro tịnh hóa.”


An biết không thể ngăn cản được người tiền bối bướng bỉnh này. Cậu vội vàng mở chiếc hộp gốm nung cổ, múc ra một vốc tro nhang tịnh hóa của chùa Long Vân. Minh cắn nhẹ ngón tay trỏ tay trái, nhỏ ba giọt máu tịnh hóa đỏ tươi vào lòng bàn tay An, trộn đều với tro cốt tịnh hóa cho đến khi hỗn hợp chuyển sang màu đỏ sẫm ấm áp.


Minh dùng ngón tay quệt lấy hỗn hợp tro máu, bôi đều lên các huyệt đạo ở cổ tay, sau gáy và ngay giữa trán – đè lên vết sẹo linh hồn đang rực đỏ. Đây là bí thuật "Tạo Ảo Ảnh Nhân Dạng" mà thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh đã truyền dạy. Tro tịnh hóa kết hợp với máu cận tử của anh sẽ tạo ra một lớp màng ngăn chặn hoàn toàn sự rò rỉ dương khí phàm trần lẫn oán khí đen trên cơ thể anh, biến anh thành một thực thể vô hình trước cả máy quét nhiệt công nghệ cao lẫn la bàn tâm linh của tà sư.


Ngay khi lớp tro máu khô lại, Minh cảm thấy cơ thể mình lạnh ngắt đi vài phần, nhịp tim chậm lại chỉ còn ba mươi nhịp một phút. Anh đã sẵn sàng bước vào ranh giới sống chết.


Anh rút điện thoại, bấm một dãy số mật mã bảo mật. Đầu dây bên kia lập tức kết nối. Tiếng lách cách gõ bàn phím điên cuồng vang lên bên cạnh giọng nói lanh lảnh, lập dị của hacker Mai Mắt Mèo:


“Đại ca hình sự! Em đang xem camera của đồn Quận 4 đây. Anh Đạt của anh quả thực là một cỗ máy làm việc không biết mệt mỏi. Gã đang ngồi ở phòng trực ban lầu một, uống cà phê đen và lật giở hồ sơ vụ án của anh. Lối vào khu biệt giam dưới tầng hầm chỉ có một lối đi duy nhất qua hành lang phía sau phòng trực ban, được giám sát bởi ba camera an ninh hai đầu.”


“Mai, tôi cần một khoảng trống,” Minh nói vào micro siêu nhỏ gắn ở cổ áo, mắt trái anh nheo lại đầy tính toán. “Lối vào phụ từ bãi xe rác phía sau đồn có còn mở không?”


“Còn, nhưng cửa sắt khóa bằng xích khóa cơ khí. Hệ thống camera ở đó quét năm giây một lần. Em có thể tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả lập (loop) trên cả hệ thống camera hành lang lẫn bãi xe rác, nhưng em chỉ giữ được đúng ba mươi giây trước khi tường lửa của bộ công an tự động reset hệ thống phát hiện xâm nhập. Anh chỉ có đúng ba mươi giây để lọt qua phòng trực ban và xuống tầng hầm biệt giam.”


“Ba mươi giây là quá đủ cho một cựu điều tra viên,” Minh lạnh lùng đáp. “Kích hoạt đi khi tôi ra hiệu.”


***


04:50 sáng. Cơn mưa bão Quận 4 đổ xuống như trút nước, biến những con đường xung quanh đồn cảnh sát thành những dòng sông nhỏ đục ngầu sủi bọt bong bóng. Ánh đèn neon từ biển hiệu của đồn cảnh sát Quận 4 nhấp nháy đỏ xanh, hắt những vệt sáng loang lổ xuống mặt đường nhựa ướt sũng.


Trần Minh đứng nép mình trong bóng tối của một gốc cây bàng cổ thụ đối diện bãi xe rác phía sau đồn. Chiếc măng-tô đen của anh đẫm nước mưa, nhưng cơ thể anh không hề run rẩy. Nhờ lớp tro tịnh hóa bao bọc, hơi thở của anh hoàn toàn không ngưng tụ thành khói trắng dưới trời lạnh, khiến anh như hòa tan vào màn đêm mưa bão.


“Mai, chuẩn bị,” Minh thì thầm.


“Đang bẻ khóa... Ba... hai... một... Bắt đầu! Ba mươi giây đếm ngược, đại ca chạy mau!” Giọng Mai Mắt Mèo vang lên gấp gáp trong tai trái của Minh.


Uỳnh!


Minh lao đi như một bóng ma đen kịt dưới màn mưa. Bước chân của anh cực kỳ nhẹ nhàng, bốt da dẫm lên vũng nước nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động nhờ kỹ thuật di chuyển hình sự đặc nhiệm cũ. Anh tiếp cận cửa sắt bãi rác phía sau đồn trong vòng năm giây.


Ổ khóa xích cơ khí rỉ sét đang khóa chặt cánh cửa. Minh không có chìa khóa, anh đưa bàn tay phải đeo găng da đen cũ kỹ chạm thẳng vào ổ khóa sắt. Vết rách linh hồn ở lòng bàn tay phải rỉ ra một luồng oán khí đen nhạt từ những lần chết thay trước đó. Luồng oán khí mang tính chất ăn mòn tâm linh cực mạnh lập tức luồn vào các khe hở của ổ khóa, ăn mòn cấu trúc lò xo bên trong trong chớp mắt.


Cạch!


Ổ khóa rụng xuống lòng bàn tay Minh không một tiếng động. Anh lách người qua khe cửa sắt, khép hờ cánh cửa lại. Mười lăm giây trôi qua.


Minh di chuyển dọc theo hành lang kỹ thuật tối tăm dẫn vào phía sau phòng trực ban lầu một. Qua khe cửa kính mờ, anh có thể nhìn thấy thân ảnh quen thuộc của Nguyễn Tiến Đạt đang ngồi dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng. Đạt mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, bốt chiến thuật đen bóng dẫm nhẹ lên sàn nhà, tay cầm chiếc bút bi xoay liên tục, đôi mắt sắc bén đầy vẻ hoài nghi đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh hiện trường vụ rơi lầu của Nguyễn Thị Mai.


Chỉ cách Đạt một bức tường mỏng, Minh nín thở. Lớp tro tịnh hóa trên người anh đang phát huy tác dụng cực hạn, che giấu hoàn toàn dương khí phàm trần khiến Tiến Đạt – dù mang dương khí cực thịnh – cũng chỉ khẽ nhướng mày, cảm thấy một luồng gió lạnh sượt qua gáy mà không hề quay đầu lại.


Minh lướt nhanh qua khoảng trống hành lang phía sau lưng Đạt, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dẫn xuống tầng hầm biệt giam.


“Hai mươi chín... ba mươi! Em ngắt kết nối đây, tường lửa đang quét ngược!” Tiếng Mai Mắt Mèo thở phào vang lên trong tai Minh ngay khi cánh cửa gỗ khép lại sau lưng anh, đưa anh chìm vào bóng tối ẩm ướt của tầng hầm.


***


Tầng hầm biệt giam đồn Quận 4 bốc mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông thấm nước lâu ngày và mùi khai nồng nặc đặc trưng. Dãy hành lang hẹp chỉ có vài bóng đèn sợi đốt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù.


Minh đi dọc theo hành lang, mắt trái của anh quan sát kỹ các phòng giam trống rỗng. Tai phải lùng bùng những tiếng lách cách rợn người – đó không phải là tiếng động vật lý, mà là âm thanh oán niệm đang dao động mạnh mẽ trong không khí tâm linh.


Anh dừng lại trước phòng biệt giam số 3.


Qua ô cửa sắt nhỏ trên cánh cửa gỗ dày, Minh nhìn thấy Nguyễn Khắc Cường đang ngồi co rúm ở góc phòng giam trên chiếc bệ xi măng. Gã đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, tóc tai bù xù, gương mặt hốc hác nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Cơ thể gã run rẩy bần bật, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng lầm bầm những lời cầu nguyện vô nghĩa trong tuyệt vọng.


Nhưng điều khiến Minh kinh hoàng là luồng sương mù đen kịt, tanh hôi đang từ từ rỉ ra từ các khe nứt của bức tường bê tông phía sau lưng Cường.


Đó là oán khí đen cực thịnh của tà thuật Ngô gia!


“Khói đen... oán khí đang tụ lại,” giọng Mai Mắt Mèo đột ngột vang lên đầy kinh hãi qua thiết bị liên lạc. “Minh! Em đang nhìn qua camera hành lang tầng hầm... Không có ai ở đó cả, nhưng trên màn hình của em, một làn khói đen kịt bắt đầu luồn qua khe cửa phòng biệt giam số 3 của Nguyễn Khắc Cường! Có thứ gì đó... thứ gì đó rất kinh tởm đang hiện hình!”


Minh không trả lời Mai. Anh biết thời khắc tử kỳ đã đến.


Anh nhắm mắt trái lại, kích hoạt vết sẹo linh hồn trên mắt phải để nhìn thấu cõi u minh. Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh biến đổi. Màu sắc biến mất, thay vào đó là một màu xám xịt, tĩnh lặng của Thế giới xám Sài Gòn. Những bức tường bê tông của đồn cảnh sát trở nên mờ ảo, nửa hư nửa thực.


Từ trong làn sương mù đỏ rỉ ra từ lòng đất cõi xám, một thân ảnh khổng lồ đen kịt từ từ bước ra.


Đó là Sát thủ bóng ma – vong hồn sát thủ bị Ngô Khải nô dịch. Linh thể của nó mờ ảo, mang sắc đen kịt bốc mùi hôi thối của xác chết trôi sông. Tay chân nó bị xích chặt bởi những sợi xích đồng cổ rỉ sét rỉ máu đen liên tục, mỗi bước đi của nó phát ra những tiếng “xoảng xoảng” chói tai vang vọng khắp cõi u minh.


Sát thủ bóng ma không hề nhìn thấy Minh nhờ lớp tro tịnh hóa che mắt. Nó tiến thẳng đến sát lưng Nguyễn Khắc Cường trong cõi xám. Từ bàn tay đen đúa, móng vuốt dài của nó, một sợi xích đồng cổ mang luồng oán khí ngạt thở từ từ phóng ra, quấn chặt lấy cổ của linh thể Cường.


Ở thế giới thực, Nguyễn Khắc Cường đột ngột trợn trừng mắt, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng mình như thể có một sợi dây thừng vô hình đang thắt chặt phế quản gã. Mặt gã tím tái đi, môi sủi bọt mép, cơ thể co giật dữ dội trên bệ xi măng.


“Bùa ngạt thở... Hắn đang bóp chết linh hồn Cường!” Minh nghĩ thầm.


Anh không do dự, vung tay phải đang đeo găng da đen tịnh hóa lao thẳng vào phòng giam trong cõi xám. Anh chụp lấy sợi xích đồng cổ đang quấn quanh cổ Cường, dùng toàn bộ tàn lực thần thức kéo mạnh.


“Buông gã ra!” Minh hét lớn.


Sát thủ bóng ma giật mình quay đầu lại. Khuôn mặt biến dạng không rõ hình thù của nó rống lên một tiếng câm lặng cõi u minh, đôi mắt đỏ rực sát khí khóa chặt vào Trần Minh. Nó dùng lực tay khổng lồ, giật mạnh sợi xích đồng để quật ngã Minh.


Uỳnh!


Lực kéo siêu nhiên cực mạnh khiến Minh bị kéo sấn về phía trước, dẫm sầm vào cánh cửa gỗ phòng giam trong cõi xám. Cánh cửa gỗ ở thế giới thực phát ra một tiếng “rầm” trầm đục vang dội khắp tầng hầm.


Minh cố gắng duy trì thăng bằng, bàn tay phải đeo găng da đen của anh bám chặt lấy sợi xích đồng cổ. Ngay lập tức, cái lạnh buốt thấu xương từ oán khí đen nguyền rủa trên xích đồng truyền thẳng qua lớp găng tay da cũ kỹ.


xoẹt!


Lớp găng tay da đen bị cứa rách một đường dài ở lòng bàn tay phải. Sợi xích đồng cổ sắc bén cứa rách da thịt phàm trần của Minh, chạm trực tiếp vào vết rách linh hồn rỉ máu đen của anh.


“Áaa!” Minh nghiến răng nén một tiếng hét đau đớn.


Luồng oán khí đen kịt rỉ máu từ sợi xích đồng cuồn cuộn xâm nhập thẳng vào huyết quản tay phải anh, lan nhanh lên vai và tràn vào lục phủ ngũ tạng. Cảm giác lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim băng nung lạnh đâm vào tim khiến lồng ngực Minh co thắt dữ dội, phổi anh như bị đóng băng, hơi thở trở nên nghẹn ứ (Minh bị xích đồng cứa rách tay, oán khí đen xâm nhập làm lạnh buốt cơ thể).


Sát thủ bóng ma gầm rú, nó vung tay trái, phóng ra một luồng oán khí dày đặc như một chiếc giáp đen bao bọc xung quanh cơ thể nó để chặn đứng Minh.


Minh cố nén cơn đau thắt ngực, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào đại não, kích hoạt kỹ năng Chấn Động Thần Thức. Một luồng sóng ý thức công lý mạnh mẽ màu đỏ nhạt bắn ra từ mắt phải của anh, nhắm thẳng vào đầu sát thủ bóng ma hòng xua đuổi nó.


Uỳnh!


Luồng sóng thần thức va chạm trực diện với giáp oán khí đen kịt của sát thủ. Nhưng một tiếng nổ trầm đục vang lên, luồng sóng ý thức của Minh hoàn toàn bị hấp thụ và chặn đứng bởi lớp giáp oán khí dày đặc mang sát nghiệp khổng lồ của Ngô gia (Failed attempt: Chấn Động Thần Thức bị chặn đứng).


Sát thủ bóng ma cười điên dại trong cõi xám, sợi xích đồng trên cổ Nguyễn Khắc Cường càng siết chặt hơn, kéo linh thể của gã dần tách rời khỏi xác thịt phàm trần.


“Không kịp nữa rồi...” Minh nhìn thấy linh thể của Cường đã mờ nhạt đi một nửa, mạch của gã ở thế giới thực đang chậm dần đến mức ngừng đập.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, tư duy điều tra hình sự của Minh hoạt động cực hạn. Anh nhìn kỹ vào cơ thể của sát thủ bóng ma trong thế giới xám. Anh nhận ra gã vong hồn sát thủ này không hề có ý thức chiến đấu chủ động, mọi cử động của nó đều được điều khiển bởi một sợi chỉ oán niệm màu đen dày bằng ngón tay, nối từ trái tim rỗng nát của nó, xuyên qua trần bê tông tầng hầm và kéo dài về hướng biệt thự Thanh Đa của Ngô Khải.


“Hắn chỉ hành động theo mệnh lệnh phong thủy từ xa của Ngô Khải! Tiêu diệt linh thể của hắn lúc này là vô ích, phải cắt đứt liên kết điều khiển!” Minh nhận ra chân lý chiến thuật.


Anh dùng bàn tay trái không bị thương, lôi chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét từ trong thắt lưng ra. Minh cắn rách môi mình, nhỏ một giọt máu tịnh hóa đỏ tươi lên lưỡi kéo rỉ sét.


Chiếc kéo cổ lập tức rực sáng lên một luồng hồng quang tịnh hóa ấm áp, thiêu rụi màn sương oán khí đen xung quanh tay Minh.


Minh lao lên, không màng đến sợi xích đồng đang quấn chặt lấy tay phải đang rỉ máu đen của mình. Anh vung Kéo Cắt Duyên, nhắm thẳng vào sợi chỉ oán niệm đen kết nối giữa sát thủ bóng ma và Ngô Khải, cắt mạnh một đường dứt khoát.


phựt!


Một tiếng đứt gãy giòn giã vang lên cõi u minh mà người thường không thể nghe thấy. Sợi chỉ đen nguyền rủa đứt làm đôi, hóa thành những làn khói xám tro tan biến vào hư không.


Sát thủ bóng ma rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Lớp giáp oán khí đen kịt bao quanh người nó lập tức tan rã, sợi xích đồng cổ rỉ sét trên cổ Nguyễn Khắc Cường cũng tự động tuột ra, rơi loảng xoảng xuống nền đất cõi xám. Linh thể của sát thủ bóng ma mờ nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối thế giới xám khi liên kết điều khiển bị cắt đứt.


Tại phòng biệt giam số 3 ở thế giới thực, Nguyễn Khắc Cường đột ngột hít vào một hơi thật sâu, cơ thể gã đổ sụp xuống bệ xi măng, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Gã đã thoát khỏi bùa ngạt thở trong gang tấc.


Minh thu hồi linh thể trở lại thế giới thực, lảo đảo quỳ sụp xuống sàn hành lang tối tăm bên ngoài phòng giam. Bàn tay phải của anh run rẩy dữ dội, găng tay da rách nát lộ ra vết thương rỉ máu đen kịt bốc khói nhạt, oán khí đen vẫn đang liên tục gặm nhấm lục phủ ngũ tạng làm anh lạnh buốt toàn thân. Anh vẫn chưa kịp thực hiện nghi thức thế mạng (Thế Mạng Tử Kỳ) hoàn chỉnh để hoán đổi thọ mệnh bảo vệ vĩnh viễn cho Cường.


Đúng lúc này, tiếng lách cách chói tai của hệ thống camera an ninh hành lang tầng hầm tự động reset vang lên.


“Minh! Hệ thống đã reset! Anh Đạt đang đi xuống tầng hầm!” Giọng Mai Mắt Mèo hét lớn trong tai nghe đầy hoảng loạn rồi bị ngắt kết nối hoàn toàn bởi tiếng rè rè nhiễu sóng.


Từ phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm, tiếng bốt chiến thuật dẫm lên bậc thềm bê tông vang lên những tiếng “cộp... cộp...” nặng nề, dứt khoát dưới sự im lặng của đồn cảnh sát.


Nguyễn Tiến Đạt đang đi xuống. Gã cầm khẩu súng lục rulo quân dụng trong tay, ánh mắt sắc bén đầy vẻ cảnh giác sau khi nghe thấy tiếng động trầm đục phát ra từ phòng biệt giam dưới tầng hầm.


Minh quỳ trong bóng tối hẹp của hành lang biệt giam, máu tươi từ bàn tay rách nát nhỏ giọt xuống sàn xi măng ẩm ướt, tiếng bước chân của người đàn em cũ đang cận kề từng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!