Nhạc nềnTatari

Nhà Xác Bỏ Hoang Quận 5

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của động cơ xe cứu thương hòa lẫn tiếng kim loại đâm sầm vào vỏ tôn báo hiệu trận chiến sinh tử bắt đầu.


Trong khoang sau tối tăm và chật hẹp của chiếc xe cứu thương, Trần Minh gồng mình giữ chặt băng ca của em gái Khánh Chi. Bên ngoài, những tiếng rít chói tai của thép lạnh miết trên sườn xe vang lên liên hồi. Băng đảng Dũng Đen, dưới sự chỉ huy của gã trùm mang sát khí giang hồ cực nặng, đang điên cuồng dùng phóng lợn đâm xuyên qua lớp vỏ tôn mỏng dính. Một mũi phóng lợn sắc lẹm đâm sượt qua sát bả vai Minh, mang theo luồng oán khí đen nhợt nhạt tanh hôi của ngải rết độc.


“Ba Sơn! Đâm thẳng qua bọn chúng!” Vũ Phong hét lớn từ ghế phụ, tay nổ súng rulo chỉ thiên để uy hiếp đám đông giang hồ đang bao vây dưới làn mưa xối xả.


Tài xế Ba Sơn nghiến răng, đôi bàn tay chai sần bẻ lái vô lăng một đường khốc liệt. Chiếc xe cứu thương nặng nề rồ ga, đâm sầm vào hàng rào xe máy phân khối lớn đang chặn đầu ngõ. Tiếng kim loại va chạm, tiếng kính vỡ vụn hòa cùng tiếng la hét thất thanh của bọn giang hồ bị hất văng sang hai bên. Lợi dụng làn sương mù đỏ oán khí do Minh giải phóng để che mắt tầm nhìn vật lý của Dũng Đen, chiếc xe cứu thương như một con quái thú bọc thép lao vụt ra khỏi con hẻm Quận 4, để lại sau lưng những tiếng súng tự chế bắn đạn hoa cải nổ chát chúa vào khoảng không vô định.


***


03:15 sáng. Đêm mưa bão vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.


Chiếc xe cứu thương lách qua những con phố ngập nước của Quận 4, nhanh chóng rẽ vào một con hẻm sâu không tên, nơi tọa lạc điện thờ cổ kính của Cô Đồng Chín. Đây là một khuôn viên biệt lập, được bao bọc bởi những bức tường gạch rêu phong và hương trầm thơm ngát tỏa ra từ các lư hương đồng.


Khi chiếc xe dừng hẳn, Cô Đồng Chín đã đứng chờ sẵn dưới hiên điện thờ. Người phụ nữ ngoài bốn mươi, mặc chiếc áo gấm đỏ rực rỡ, ánh mắt sắc sảo lập tức khóa chặt vào Trần Minh khi anh bước xuống xe, bế trên tay thân ảnh thoi thóp của Khánh Chi.


Cô Đồng Chín nheo mắt nhìn luồng hồng quang ấm áp – chính là phước đức đỏ (Hồng Đức) đang tỏa ra từ cơ thể suy kiệt của Minh để bao bọc lấy em gái. Cô thở dài, khẽ gật đầu:


“Cậu mang nghiệp sát nhưng tâm lại chứa phước đức tịnh hóa thuần khiết. Đứa trẻ này... ta sẽ dùng bóng thánh của bản điện che chở cho linh thể của nó khỏi sự dò tìm của la bàn tà thuật Ngô gia. Nhưng cậu không thể ở lại đây. Dương khí của cậu đã suy kiệt, oán khí đen từ những kẻ chết thay đang bám đầy người cậu sẽ làm ô nhiễm điện thờ.”


“Con hiểu. Gửi gắm Khánh Chi cho cô, con vĩnh viễn ghi lòng tạc dạ,” Minh khàn giọng cúi đầu. Anh đặt em gái nằm lên chiếc phản gỗ trong điện thờ, nhìn những đốm sáng đỏ li ti xung quanh làn da nhợt nhạt của cô bé dần ổn định dưới kết giới bóng thánh ấm áp. Chú chó Mực, dù chân sau bên phải đang rỉ máu tươi do vết thương đạn chì, vẫn kiên quyết nằm phủ phục dưới chân giường Khánh Chi, đôi mắt xanh lục canh chừng đầy cảnh giác.


Minh vuốt đầu Mực, thì thầm: “Ở lại bảo vệ em, Mực.” Chú chó khẽ rên rỉ, liếm nhẹ vào bàn tay trái lạnh ngắt của anh như một lời hứa.


Để bảo vệ em gái và tìm kiếm một căn cứ hoạt động an toàn, không bị cảnh sát Tiến Đạt hay tà sư Ngô gia dòm ngó, Trần Minh quyết định di chuyển đến một địa điểm mà người thường tuyệt đối không dám bén mảng tới: Nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5.


***


04:00 sáng. Nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5.


Khuôn viên bệnh viện bỏ hoang từ những năm 2000 hiện lên như một bóng ma khổng lồ giữa đêm mưa. Những tòa nhà đổ nát, cỏ dại mọc um tùm bám theo những mảng tường nứt nẻ rỉ nước. Sương mù xám kịt bao phủ mặt đất, mang theo mùi ẩm mốc và oán khí tích tụ qua nhiều thập kỷ.


Minh đi qua cánh cửa sắt hoen rỉ của khu nhà xác đã bị chính quyền niêm phong bằng những sợi xích sắt dày. Anh không dùng xà beng vật lý, mà chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay phải đeo găng da đen chạm vào ổ khóa. Luồng oán khí đen nhạt từ vết rách linh hồn rỉ ra, ăn mòn cấu trúc kim loại hoen rỉ trong chớp mắt, khiến ổ khóa rụng xuống không một tiếng động.


Bên trong nhà xác, không khí lạnh buốt đến tê người, nồng nặc mùi formalin cũ và hóa chất ướp xác hòa lẫn với mùi ẩm ướt của những bức tường thấm nước mưa. Những chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ xám xịt nằm im lìm dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng khuyết lọt qua ô cửa kính vỡ.


“Ai đó...?” Một giọng nói khàn khàn, u uất vang lên từ góc tối của phòng đông lạnh xác.


Một linh thể mờ ảo của một ông lão khoảng sáu mươi tuổi, mặc bộ đồng phục bảo vệ sờn cũ màu xanh, tay cầm chiếc đèn pin mờ ảo tỏa ánh sáng vàng nhạt từ từ hiện hình. Đó là Vong hồn chú bảo vệ già – người đã chết oan tại đây năm xưa và tự nguyện canh giữ vùng đất chết này.


Minh đứng yên, mắt trái nhìn thẳng vào linh thể ông lão, mắt phải mờ đục xám tro rực lên một tia hồng quang tịnh hóa nhẹ từ vết sẹo linh hồn. Anh cúi đầu chào:


“Chú Ba. Con là Trần Minh, cựu điều tra viên hình sự. Con đến đây mượn nơi này làm văn phòng pháp y tâm linh để điều tra tội ác của giới tà sư hại người. Con không có ý quấy rầy sự thanh tịnh của chú.”


Vong hồn chú bảo vệ già nhìn vết sẹo linh hồn trên mắt phải của Minh, rồi nhìn xuống chiếc măng-tô đen đẫm nước mưa mang theo luồng chính khí cảnh sát hình sự cương trực hòa lẫn phước đức đỏ ấm áp. Ông lão khẽ thở dài, hạ chiếc đèn pin xuống:


“Cảnh sát hình sự... Đã lâu lắm rồi mới có người mang chính khí đến nơi bẩn thỉu này. Được rồi, cậu có thể dùng nơi này. Tôi sẽ giúp cậu dựng sương mù che mắt người thường và quỷ sai cấp thấp vòng ngoài. Nhưng hãy cẩn thận... oán khí dưới lòng đất này nặng lắm.”


“Con cảm ơn chú,” Minh nói, lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm nhẹ.


Anh bắt đầu dọn dẹp một chiếc bàn mổ bằng thép ở trung tâm, đặt lên đó những dụng cụ y khoa cũ kỹ và tro cốt tịnh hóa xin từ chùa Long Vân. Đúng lúc này, tiếng bước chân rụt rè, gấp gáp vang lên từ hành lang tối tăm bên ngoài.


Cửa phòng nhà xác đẩy ra. Một chàng trai trẻ khoảng hai mươi ba tuổi, mặc chiếc áo blouse trắng loang lổ vết ố, đeo kính cận dày cộp bước vào. Gương mặt cậu ta tái mét, hai tay run rẩy kẹp chặt một chiếc cặp tài liệu da.


Đó là Lê Văn An – trợ lý pháp y trẻ tuổi tại nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang. Cậu ta vốn là một sinh viên y khoa xuất sắc nhưng vì tò mò về các hiện tượng tâm linh nên đã tự nguyện xin về đây làm việc. An thần sùng bái tư duy phá án của Trần Minh từ thời anh còn ở đội hình sự.


“Anh... Anh Minh phải không? Anh Vũ Phong nói anh sẽ đến đây,” An lắp bắp, mắt dòm ngó xung quanh căn phòng tối tăm đầy âm khí. Cậu ta rùng mình khi nhìn thấy chiếc đèn pin của vong hồn chú bảo vệ già tự động lơ lửng trong không khí ở góc phòng.


“Cậu là Lê Văn An?” Minh lạnh lùng hỏi, mắt trái sắc sảo quan sát chàng trai trẻ. “Nơi này không dành cho người nhát gan. Nếu cậu sợ hãi những thứ không thuộc về dương gian, hãy rời đi ngay lập tức. Công việc của tôi không có chỗ cho sự do dự.”


Lê Văn An nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho đầu gối không run rẩy. Cậu ta đẩy gọng kính cận, giọng nói trở nên kiên định hơn:


“Em không sợ người chết, anh Minh! Em đã đọc tất cả các hồ sơ chuyên án cũ của anh. Em biết anh đang điều tra những vụ án mạng bị che đậy bởi tà thuật. Em muốn giúp anh. Em muốn dùng kiến thức pháp y của mình để phơi bày sự thật!”


Minh im lặng nhìn An trong vài giây. Thần thức của anh quét qua cơ thể cậu ta, nhận thấy âm khí nặng do tiếp xúc tử thi lâu ngày nhưng tâm hồn lại mang thiện tính và một sự bướng bỉnh chính nghĩa rất giống anh năm xưa.


“Được. Ở lại đây, tôi sẽ dạy cậu cách nhìn thấy sự thật ẩn sau những vết thương vật lý,” Minh nói, giọng dịu đi một chút.


An thở phào, vội vàng đặt chiếc cặp tài liệu lên bàn. Cậu ta kéo từ ngăn tủ đông lạnh xác ra một chiếc băng ca sắt, trên đó đặt một xác chết vô danh vừa được đưa về từ khu vực nghĩa trang Bình Hưng Hòa đêm qua.


“Anh Minh, đây là tử thi vô danh được người dân phát hiện dưới một rãnh nước gần nghĩa trang. Cảnh sát thường kết luận nạn nhân chết do đột quỵ vật lý, nhưng em phát hiện ra những dấu vết rất kỳ lạ trên da thịt mà y học hiện đại không giải thích được,” An nói, tay run rẩy chỉ vào thi thể.


Minh bước tới sát chiếc băng ca. Mùi hóa chất ướp xác nồng nặc lập tức bốc lên, nhưng ẩn sau đó là một mùi hôi thối, tanh tưởi cực kỳ đặc trưng của ngải rết độc và oán khí đen rỉ ra từ da thịt tử thi. Nạn nhân là một nam thanh niên khoảng ba mươi tuổi, cơ thể đã bắt đầu co cứng.


“An, quan sát kỹ đi,” Minh chỉ vào vùng cổ và ngực của tử thi. “Nhìn thấy những vết khâu này không?”


Lê Văn An đeo găng tay cao su, cúi xuống nhìn. Trên da thịt nạn nhân, dọc theo các đường kinh mạch chính ở cổ và ngực, xuất hiện những vết khâu bằng chỉ đen dày đặc, thô bạo rỉ ra chất dịch màu xám đen bốc mùi hôi thối.


“Vết khâu này... không phải là vết khâu pháp y thông thường,” An lẩm bẩm, mắt trợn tròn. “Nó giống như... đang cố tình khâu chặt một thứ gì đó bên trong cơ thể.”


“Đó là bùa chú khâu vá linh hồn của tà sư Pháp Liên,” Minh lạnh lùng giải thích, bàn tay phải đeo găng da đen của anh khẽ miết lên vết khâu. “Hắn dùng chỉ đen nguyền rủa để khóa chặt oán khí và linh hồn nạn nhân bên trong xác xác thịt, biến tử thi thành một lò nuôi dưỡng ngải rết độc. Đây thực chất là một sản phẩm cương thi đồng hun bị lỗi bị hắn vứt bỏ.”


Nghe đến hai chữ “cương thi”, Lê Văn An run rẩy, suýt đánh rơi chiếc kẹp kim loại trên tay. Chiếc kẹp chạm vào khay inox phát ra tiếng “keng” chói tai, tự động dịch chuyển vài centimet trên mặt bàn do âm khí tích tụ xung quanh tử thi bắt đầu bộc phát.


“Anh Minh... dụng cụ... nó tự di chuyển!” An lắp bắp, lùi lại một bước.


“Bình tĩnh,” Minh giữ chặt vai An, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực tinh thần truyền vào tai cậu ta. “Người chết không hại ta, chỉ có kẻ sống dùng tà thuật mới đáng sợ. Tập trung vào dao mổ của cậu.”


Minh hướng dẫn An lấy một ít tro tịnh hóa từ hũ gốm nung cổ, bôi đều lên lưỡi dao mổ bằng thép lạnh.


“Tro tịnh hóa từ chùa Long Vân mang chính khí Phật môn. Bôi nó lên dao mổ để cắt đứt các mạch máu nhiễm ngải mà không bị oán khí đen ăn mòn lưỡi dao. Bây giờ, rạch một đường chính xác dọc theo long mạch da đầu của tử thi để phá vỡ bùa chú phong ấn ký ức.”


Lê Văn An hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Dưới sự chỉ dẫn điềm tĩnh của Minh, đôi bàn tay của chàng trợ lý trẻ dần trở nên chuẩn xác. Cậu ta cầm dao mổ đã bôi tro tịnh hóa, rạch một đường dứt khoát dọc theo đường long mạch da đầu của nam tử thi.


xoẹt!


Một làn khói đen kịt, tanh hôi bốc lên từ vết rạch, kèm theo tiếng rít rợn người như tiếng khóc than của một vong hồn bị giam cầm. Vết khâu tà thuật trên cổ tử thi tự động đứt gãy, giải phóng luồng oán khí đen dày đặc đang cố phát tán ra khắp căn phòng.


Minh lập tức bước lên, bàn tay phải đeo găng da đen tịnh hóa chộp lấy sọ tử thi, giữ chặt lấy vùng thái dương để ngăn chặn oán khí đen phát tán xâm nhập vào cơ thể An. Vết sẹo linh hồn trên mắt phải của Minh lập tức phát sáng đỏ rực rỡ dưới lớp găng tay, tỏa ra luồng khí đỏ ấm áp áp chế hoàn toàn làn khói đen.


“Lùi lại, An!” Minh hét lớn.


Oán khí đen từ tử thi bùng nổ cực đại, suýt chút nữa đã nuốt chửng thần thức của Lê Văn An khiến cậu ta ngã gục. Nhưng nhờ lực tịnh hóa từ vết sẹo mắt phải của Minh can thiệp kịp thời, luồng tà khí bị đẩy lùi, co cụm lại bên trong hộp sọ nạn nhân.


Minh cố gắng dùng thần thức quét trực tiếp vào não bộ tử thi để tìm kiếm manh mối, nhưng ngay lập tức, một luồng xung kích oán khí cực mạnh từ chiếc đinh quan tài trùng tang yểm sâu bên trong sọ dội ngược lại tàn nhẫn.


Uỳnh!


Thần thức của Minh bị dội ngược, cơ thể anh lảo đảo lùi lại hai bước, ngực nhói đau dữ dội. Một dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ mũi của Minh dọc theo khóe miệng (suy giảm thần thức nhẹ).


“Anh Minh! Anh có sao không?” An hốt hoảng lao tới đỡ lấy anh.


“Tôi không sao,” Minh gạt tay An ra, lau đi vệt máu trên mũi. “Bùa chú phong ấn của Pháp Liên quá mạnh, hắn đã dùng đinh quan tài trùng tang để khóa chặt sọ tử thi. Không thể quét trực tiếp bằng thần thức thông thường. Tôi phải dùng đến Pháp môn Nhập Vai Tử Thi.”


Minh đứng vững lại, mắt trái nhìn thẳng vào xác chết. Anh biết, việc đồng bộ thần thức với một tử thi nhiễm tà thuật nặng nề như thế này sẽ khiến anh phải gánh chịu toàn bộ nỗi sợ hãi, đau đớn và uất hận lúc chết của nạn nhân, nhưng đây là cách duy nhất để tìm ra manh mối phá án.


Anh đặt bàn tay phải đeo găng da đen lên vùng sọ đã được An rạch mở của tử thi. Minh nhắm mắt trái lại, kích hoạt vết sẹo linh hồn trên mắt phải.


“Đọc Ký Ức Xác Chết... Hồi Ức Cận Tử... Kích hoạt!”


Uỳnh!


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong não bộ Trần Minh. Ý thức của anh lập tức bị kéo tuột vào một khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo và hỗn loạn của cõi u minh.


Trước mắt anh, những hình ảnh mờ ảo, méo mó của hồi ức cận tử bắt đầu hiện hình.


***


Minh thấy mình đang đứng trong một căn hầm ngầm ẩm ướt, tối tăm dưới lòng đất. Mùi máu tươi, mùi da thịt cháy khét và mùi ngải cứu thối rữa nồng nặc đến nghẹt thở. Xung quanh căn hầm là những chiếc lồng sắt rỉ sét, bên trong giam giữ những xác chết đang phân hủy.


Ở trung tâm căn hầm, một lò luyện xác khổng lồ bằng gạch đỏ đang cháy hừng hực ngọn lửa màu xanh lục ma mị.


Nạn nhân – nam thanh niên trên bàn mổ – đang bị xích chặt trên một tấm bia đá cổ. Cơ thể gã run rẩy điên cuồng khi những con rết độc khổng lồ bò lổm ngổm trên da thịt, cắn xé và truyền độc chất vào huyết quản gã.


Đứng trước bàn tế là một gã đàn ông gầy gò, da mặt xám xịt đầy nốt ruồi độc, tay luôn vê chuỗi hạt đinh quan tài rỉ sét.


Đó là tà sư Pháp Liên.


“Gào thét đi... oán hận đi... oán khí của mày càng mạnh, con cương thi đồng hun của tao càng hoàn hảo!” Pháp Liên cười điên dại, giọng nói khàn đặc đầy sát khí vang vọng khắp căn hầm.


Gã cầm một chiếc đinh quan tài trùng tang rỉ sét dài mười centimet, thô bạo đóng thẳng vào đỉnh đầu nạn nhân để khóa chặt linh hồn gã.


Áaa!


Nỗi đau đớn tột cùng, sự nghẹt thở và uất hận tột độ của nạn nhân khi chiếc đinh đâm thấu xương sọ truyền thẳng vào thần thức của Trần Minh ở dương thế. Minh gầm lên một tiếng đau đớn trong vô thức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, lồng ngực co thắt dữ dội.


Trong ảo ảnh ký ức, tàn hồn của Pháp Liên đột ngột quay đầu lại. Đôi mắt rực lửa xanh lục của gã khóa chặt vào hướng nhìn của Minh:


“Kẻ nào dám dòm ngó ký ức của tao? Chết đi!”


Pháp Liên vung tay, phóng ra một luồng oán khí đen khổng lồ dưới dạng một con rết chúa khổng lồ lao thẳng về phía thần thức của Minh hòng nuốt chửng linh thể anh.


Cuộc đấu trí ký ức bùng nổ dữ dội trong không gian tâm linh xám xịt. Minh không hề lùi bước. Anh dồn toàn bộ ý chí công lý của một cựu cảnh sát hình sự, vết sẹo mắt phải phát sáng đỏ rực rỡ, tạo ra một luồng hồng quang tịnh hóa cực mạnh va chạm trực diện với con rết oán khí.


Uỳnh!


Luồng tịnh hóa đập tan con rết oán khí của Pháp Liên trong chớp mắt. Minh nhanh nhạy sử dụng tư duy hình sự để quan sát xung quanh căn hầm ngầm trước khi hồi ức biến mất. Anh nhìn thấy trên bức tường gạch đỏ của lò luyện xác có khắc những vết cắt vật lý kỳ lạ dưới dạng một sơ đồ phong thủy ngược.


Đó chính là sơ đồ địa hình của nghĩa trang Bình Hưng Hòa!


“Bình Hưng Hòa... Lò luyện xác nằm dưới một ngôi mộ cổ ở Bình Hưng Hòa!” Minh thầm nghĩ.


Ý thức của anh lập tức bị đẩy mạnh ra khỏi hồi ức cận tử.


***


Minh mở mắt, thở dốc dữ dội, hai tay chống chặt lên mép bàn mổ bằng thép. Máu tươi rỉ ra từ mũi và hốc mắt phải của anh, nhỏ giọt xuống nền nhà xác lạnh lẽo.


“Anh Minh! Anh tìm thấy gì rồi?” Lê Văn An vội vàng dùng khăn tẩm nước thánh lau vết máu trên mặt Minh, giọng lo lắng tột độ.


Minh hít thở sâu để ổn định lại nhịp tim phàm trần đang đập loạn xạ. Anh nhìn An, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên định:


“Lò luyện xác của Pháp Liên... nó nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Những vết khâu trên tử thi này chính là sơ đồ phong thủy ngược dẫn đường đến đó. Chúng ta đã có manh mối.”


Lê Văn An nghe vậy, ánh mắt lộ rõ vẻ nể phục tột cùng trước tư duy phá án xuất sắc và bản lĩnh siêu nhiên của Minh.


Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm, bầu không khí lạnh lẽo bên trong nhà xác đột ngột ngưng đọng lại. Chiếc đèn pin của vong hồn chú bảo vệ già ở góc phòng bỗng chớp tắt liên tục rồi tắt lịm.


Một luồng âm khí lạnh buốt thấu xương từ đâu tràn vào, khiến hơi thở của Minh và An ngưng tụ thành những làn khói trắng.


Trong túi áo măng-tô đen của Trần Minh, Tờ khế ước đỏ máu đột ngột bùng cháy nhẹ một luồng hỏa diệm màu đỏ máu lạnh lẽo. Minh giật mình, vội vàng rút tờ khế ước ra.


Trên bề mặt giấy da mỏng nhẵn nhụi, những vệt máu tươi tự động rỉ ra, uốn lượn và kết tinh thành những ký tự chữ máu rõ rệt ghi tên nạn nhân cận tử tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!