Điểm Đen Quận 4
Cơn mưa bão rạng sáng trút xuống Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, quật liên hồi vào những tán lá bàng già cỗi trong khuôn viên bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5. Trần Minh nằm rạp dưới lùm cây rậm rạp ven đường lộ, hơi thở đứt quãng, lồng ngực co thắt dữ dội như có hàng ngàn mũi kim rỉ sét đang đâm xuyên qua phế nang. Cơ thể anh lạnh ngắt. Việc cưỡng chế dịch chuyển cả thể xác lẫn linh hồn qua bức tường gạch bằng bí thuật "Bước Đi Trong Thế Giới Xám" đã vắt kiệt chút dương khí phàm trần ít ỏi còn sót lại sau lần chết thay đầu tiên.
Minh đưa bàn tay trái lên nhìn. Ngón áp út trống rỗng. Chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người mẹ quá cố – lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp anh tịnh hóa oán khí và phát hiện tà tà khí sớm – đã bị bỏ lại cõi xám để chặn đứng sợi xích khóa hồn của Đầu Trâu tha hóa. Không còn chiếc nhẫn, Minh cảm nhận rõ rệt từng luồng tà khí lạnh lẽo từ lòng đất đô thị đang thẩm thấu vào da thịt mình, khiến vết sẹo linh hồn trên mắt phải ngứa rát điên cuồng. Mắt phải của anh giờ đây chỉ còn là một màu xám tro đục ngầu, hoàn toàn mất đi thị lực vật lý, chỉ có thể nhìn thấy những luồng oán khí lờ lững trôi nổi dưới dạng sương mù xám nhạt.
“Đạt... cậu vẫn bướng bỉnh như ngày nào,” Minh lầm bầm, mắt trái nhìn qua kẽ lá hướng về phía cổng chính bệnh viện.
Ánh đèn chớp đỏ xanh của xe tuần tra quét qua những vệt mưa loang lổ. Đại úy Nguyễn Tiến Đạt đang chỉ huy lực lượng cảnh sát phong tỏa toàn bộ khu vực. Với dương khí cực thịnh của một cảnh sát hình sự chính trực, Đạt di chuyển nhanh nhẹn, bốt chiến thuật dẫm nước bôm bốp. Gã không hề biết rằng người đàn anh mà gã đang truy tìm vừa từ cõi chết trở về và đang ẩn nấp cách gã chưa đầy ba mươi mét.
Minh nghiến răng, cố nén một tiếng ho khan rỉ máu. Anh biết mình không thể nán lại đây lâu hơn. Thần thức cận tử đang liên tục phát ra những tín hiệu cảnh báo dồn dập từ hướng Quận 4 – nơi căn phòng trọ cũ kỹ đang giấu em gái Trần Khánh Chi. Một luồng oán khí đen nhợt nhạt, tanh hôi đang từ từ bao phủ lấy khu vực đó.
“Khánh Chi... đợi anh,” Minh thầm gọi. Anh gồng mình gượng dậy, lợi dụng bóng tối của những bức tường đổ nát và màn mưa dày đặc để lẩn trốn ra phía bờ kênh tẻ, tránh né hoàn toàn các chốt chặn của Tiến Đạt. Anh không đi đường lớn, mà chọn những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ngập nước để quay về Quận 4 bằng đường tắt.
***
02:00 sáng.
Con hẻm nhỏ dẫn vào phòng trọ của Minh ở Quận 4 bình thường đã u tối, nay dưới cơn mưa bão lại càng trở nên rợn người. Một làn sương mù đỏ nhạt – oán khí rò rỉ từ cơ thể suy kiệt của Minh – bắt đầu bao phủ mặt đất, khiến không khí lạnh buốt hơn thường lệ. Người thường đi ngang qua đây đều sẽ thấy lạnh sống lưng và vội vã quay đầu.
Minh lết từng bước chân nặng nề đến trước cửa phòng trọ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ vốn được khóa bằng hai ổ khóa chắc chắn giờ đây đang hờ hững khép hờ, bản lề bị giật gãy nát, để lộ những vết xước sâu hoắm của xà beng vật lý.
Tim Minh thắt lại. Anh đẩy mạnh cửa bước vào.
Căn phòng trọ rộng mười lăm mét vuông đã bị lục lọi không thương tiếc. Chiếc tủ quần áo bằng nhựa bị đập vỡ nát, quần áo của anh và Khánh Chi vương vãi khắp nền nhà ẩm ướt. Chiếc bàn gỗ nhỏ nơi anh đặt tờ khế ước đỏ máu bị lật úp, sách vở và những ghi chép pháp y tâm linh bị xé rách tả tơi. Bọn chúng đang tìm kiếm tờ khế ước. Nhưng chúng không biết rằng, khế ước đỏ máu đã ràng buộc vĩnh viễn vào linh hồn Minh, tự động ẩn giấu trong túi áo măng-tô đen của anh.
Gừ...
Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ dưới gầm giường đổ nát. Chú chó đen tuyền tên Mực từ từ bò ra. Bộ lông đen không một sợi tạp của nó ướt sũng, chân sau bên phải đang rỉ máu do một vết chém sắc lẹm từ dao vật lý. Đôi mắt to tròn của Mực rực sáng lên hai đốm lửa xanh lục ma mị trong bóng tối. Nó nhìn thấy Minh, lập tức vẫy đuôi, nhưng miệng vẫn không ngừng gầm gừ hướng về phía cửa sổ.
Minh quỳ xuống, dùng bàn tay trái vuốt ve đầu Mực. Anh cảm nhận được sự sợ hãi và trung thành của chú chó.
“Mày đã bảo vệ căn phòng này... giỏi lắm, Mực,” Minh thì thầm, lòng dâng lên một nỗi căm hận tột độ.
Anh dùng Thần Thức Sơ Thành quét qua vết thương của Mực. Vết chém mang theo một chút oán khí đen nhạt. Đây không phải là vết thương của giang hồ thông thường, mà là do một loại vũ khí có tẩm tà thuật chém trúng. Băng đảng Dũng Đen – trùm bảo kê Quận 4 – đã ra tay dưới sự chỉ đạo của Ngô Minh, con trai lão phú hào Ngô Khải.
Mực cố gắng liếm vết thương trên tay Minh, rồi đột ngột sủa lên ba tiếng trầm ấm, đầu hướng về phía Chợ Rẫy. Mắt âm dương của chú chó đã nhìn thấy điều mà Minh đang lo sợ nhất: bọn giang hồ sau khi không tìm thấy khế ước tại phòng trọ, đã bắt đầu di chuyển đến bệnh viện để khống chế Khánh Chi, dùng em gái làm con tin ép Minh lộ diện.
Minh đứng phắt dậy, lồng ngực lại co thắt dữ dội. Anh không còn phước đức đỏ để sử dụng các bí thuật lớn, nhưng anh có mạng sống này, và anh sẵn sàng đánh đổi nó lần nữa.
Anh lập tức rút chiếc điện thoại cũ ra, bấm số của Bác sĩ Nguyễn Tuấn Kiệt. Điện thoại đổ chuông ba tiếng rồi kết nối, giọng Kiệt thì thầm, đầy vẻ hốt hoảng:
“Minh! Cậu đang ở đâu? Có chuyện lớn rồi! Khoảng mười phút trước, có một đám người lạ mặt, xăm trổ đầy mình, tay cầm túi xách đen cứ lảng vảng quanh khoa hồi sức tích cực. Y tá Thúy Vy vừa báo cho tôi biết bọn chúng đang dò hỏi số phòng của Khánh Chi!”
“Kiệt, nghe tôi nói,” Minh cắt ngang, giọng lạnh lùng nhưng vô cùng quyết đoán của một cựu điều tra viên hình sự. “Bọn chúng là giang hồ do Ngô gia thuê. Bệnh viện không còn an toàn nữa. Chúng ta phải di tản Khánh Chi ngay lập tức. Cậu và Vy có thể giúp tôi chuyển em ấy ra lối cửa sau nhà xác không?”
“Cậu điên rồi sao? Khánh Chi đang thở máy, linh hồn em ấy đang suy kiệt cực hạn, di chuyển lúc này là giết em ấy!” Kiệt phản đối.
“Nếu để bọn chúng bắt được, em ấy sẽ sống không bằng chết. Ngô gia luyện bùa ngải thế mạng, chúng sẽ dùng linh hồn Khánh Chi để làm vật hiến tế mới. Kiệt, tin tôi một lần này!” Minh gầm nhẹ qua điện thoại.
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, chỉ có tiếng thở dốc của Kiệt. Cuối cùng, vị bác sĩ trẻ nghiến răng:
“Được rồi! Tôi sẽ lách luật bệnh viện. Tôi sẽ ngụy tạo một hồ sơ bệnh án giả, ghi nhận Khánh Chi đã tử vong do suy tim đột ngột lúc 02:05 và yêu cầu chuyển xác xuống nhà xác gấp để tránh tai mắt của bọn giang hồ ở sảnh chính. Vy sẽ hỗ trợ tôi đẩy băng ca đi lối thang máy vận chuyển thức ăn.”
“Cảm ơn cậu. Tôi sẽ liên lạc với Vũ Phong để điều động xe cấp cứu của anh Ba Sơn đến đón,” Minh nói rồi cúp máy.
Anh lập tức gọi cho Vũ Phong. Cựu cộng sự hình sự của anh trả lời ngay lập tức, tiếng động cơ xe tải gầm rú bên kia đầu dây:
“Minh! Tôi biết chuyện phòng trọ rồi. Tôi đang đi cùng anh Ba Sơn trên chiếc xe cứu thương của bệnh viện Chợ Rẫy mà anh ấy mượn được. Chúng tôi sẽ tới cửa sau nhà xác trong vòng năm phút nữa. Cậu hãy di chuyển đến đó ngay!”
Minh cất điện thoại, nhìn xuống chú chó Mực đang đi khập khiễng.
“Đi thôi, Mực. Chúng ta phải đón em gái.”
***
02:20 sáng. Khu vực nhà xác bệnh viện Chợ Rẫy.
Cơn mưa xối xả tạo thành một bức màn nước trắng xóa che khuất tầm nhìn. Chiếc xe cứu thương cũ kỹ của tài xế Ba Sơn đỗ xịch trước lối cửa sau tối tăm của khu nhà xác. Vũ Phong bước xuống xe, tay cầm chiếc ô đen, mắt dòm ngó xung quanh cảnh giác.
Cánh cửa sắt của nhà xác từ từ hé mở. Y tá Thúy Vy, gương mặt tái mét vì sợ hãi nhưng đôi tay vẫn giữ chặt chiếc băng ca, cùng Bác sĩ Nguyễn Tuấn Kiệt đẩy Khánh Chi ra ngoài. Cơ thể thiếu nữ mười tám tuổi gầy gò, nằm bất động dưới lớp chăn mỏng, xung quanh làn da nhợt nhạt của cô thỉnh thoảng lại nhấp nháy những đốm sáng đỏ li ti – dấu hiệu linh hồn đang rã dần thành tro bụi.
Trần Minh từ trong bóng tối lao ra, đỡ lấy một đầu băng ca. Anh nhìn em gái, lòng đau như cắt.
“Khánh Chi... anh hai đây,” Minh khàn giọng.
“Minh, nhanh lên! Tôi vừa ký giấy xác nhận tử vong giả xong, nhưng bọn giang hồ ở sảnh chính bắt đầu nghi ngờ vì không thấy tôi ở phòng trực trực đêm. Chúng đang đi xuống đây!” Kiệt hối thúc, tay nhanh nhẹn tháo các thiết bị hỗ trợ lâm thời để chuyển Khánh Chi lên xe cứu thương.
Thúy Vy run rẩy đưa cho Minh một túi thuốc nhỏ: “Anh Minh, đây là thuốc an thần và dịch truyền đặc biệt bác sĩ Kiệt chuẩn bị. Anh phải giữ cho nhịp tim em ấy ổn định.”
“Cảm ơn hai người. Ơn này Trần Minh tôi vĩnh viễn không quên,” Minh cúi đầu chào Kiệt và Vy rồi cùng Vũ Phong đẩy băng ca vào trong khoang xe cấp cứu. Chó Mực cũng nhanh nhẹn nhảy lên, nằm phủ phục bên cạnh giường của Khánh Chi, đôi mắt xanh lục canh chừng không rời.
Ba Sơn khởi động xe, đèn pha quét qua màn mưa trắng xóa.
“Minh! Giờ chúng ta đi đâu? Các bệnh viện khác chắc chắn đã bị Ngô gia giám sát rồi!” Vũ Phong hỏi lớn từ ghế phụ.
Minh nhìn em gái, rồi nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ. Anh biết, không có nơi nào ở thế giới phàm trần này an toàn cho Khánh Chi lúc này. Quyền lực chính trị và tiền bạc của Vạn Gia Thế có thể vươn tới mọi ngóc ngách của các cơ sở y tế.
“Chúng ta về Quận 4. Nhưng không về phòng trọ,” Minh nói, giọng lạnh lẽo. “Đến điện thờ của Cô Đồng Chín ở hẻm sâu Quận 4. Kết giới bóng thánh của điện thờ Mẫu là nơi duy nhất có thể che giấu linh hồn Khánh Chi khỏi la bàn định vị của tà sư Ngô gia.”
Ba Sơn gật đầu, bẻ lái cho xe cứu thương lao vút đi trong đêm mưa bão, hướng về phía Quận 4.
***
02:45 sáng. Đầu hẻm Quận 4.
Chiếc xe cứu thương tắt đèn pha, từ từ bò vào con ngõ ngoằn ngoèo dẫn đến điện thờ Cô Đồng Chín. Cơn mưa bão lúc này đã biến con hẻm thành một dòng nước chảy xiết, ngập đến nửa bánh xe. Sương mù đỏ từ cơ thể Minh rò rỉ ra ngày càng dày đặc, hòa lẫn với hơi nước mưa tạo thành một màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn.
Đột ngột, Ba Sơn đạp mạnh phanh. Chiếc xe cứu thương khựng lại, bánh xe trượt dài trên nền xi măng ướt sũng.
“Khốn kiếp! Bọn chúng chặn đường rồi!” Ba Sơn gầm lên, tay siết chặt vô lăng.
Trần Minh nhìn qua kính chắn gió.
Ở ngay đầu ngõ hẻm hẹp, ba chiếc xe máy phân khối lớn đang đỗ ngang ngược, đèn pha bật sáng rực rọi thẳng vào khoang lái xe cứu thương. Đứng giữa con hẻm ngập nước là một gã đàn ông cao to, đen nhợt nhạt, mặc áo thun ba lỗ sũng nước mưa để lộ hình xăm con hổ vằn vện kín hai cánh tay. Gương mặt gã đầy những vết sẹo chém chằng chịt, đôi mắt một mí ti hí rực lên sự tàn bạo.
Đó là Dũng Đen – trùm bảo kê Quận 4.
Phía sau gã, mười mấy tên đàn em mặc áo mưa tiện lợi màu đen, tay lăm lăm những thanh phóng lợn – những lưỡi dao bầu sắc lẹm được hàn chặt vào đầu những cây tuýp sắt dài hơn một mét. Ánh thép lạnh của phóng lợn phản chiếu ánh đèn pha xe máy, sáng quắc lên giữa màn mưa bão.
Dũng Đen bước lên một bước, vác thanh phóng lợn rỉ sét lên vai, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu trầu xuống dòng nước ngập.
“Trần Minh! Mày trốn kỹ quá nhỉ?” Giọng Dũng Đen ồm ồm vang lên xuyên qua tiếng mưa rơi tầm tã. “Ngô thiếu gia đã ra lệnh rồi. Hôm nay, tao phải mang cái mạng của mày và con ranh em gái mày về nộp. Khôn hồn thì bước xuống xe, giao tờ khế ước ra đây, tao sẽ cho em gái mày một cái chết nhẹ nhàng!”
Trong khoang xe cứu thương, Vũ Phong lập tức rút khẩu súng rulo quân dụng dắt sau lưng ra, kiểm tra ổ đạn.
“Minh, để tôi xuống dẹp đường. Mấy thằng giang hồ này chưa biết súng đạn là gì đâu!” Vũ Phong nghiến răng.
“Không được, Phong,” Minh giữ tay Vũ Phong lại. “Dương khí của cậu rất thịnh, nhưng bọn chúng đông quá, hẻm lại hẹp. Hơn nữa... cậu nhìn kỹ sau lưng Dũng Đen đi.”
Minh kích hoạt thần thức Tiến giai. Qua mắt phải xám tro, anh nhìn thấy rõ rệt: sau lưng Dũng Đen và những tên đàn em không chỉ có bạo lực vật lý. Xung quanh những thanh phóng lợn của chúng đang quấn quýt những luồng oán khí đen kịt dưới dạng những con rết nhỏ bò lổm ngổm. Đó là những oán linh cấp thấp do tà sư Pháp Liên yểm vào vũ khí của chúng để quấy nhiễu linh hồn Minh. Nếu Vũ Phong bước xuống, oán khí từ những thanh phóng lợn đó sẽ ăn mòn dương khí của cậu ấy trong chớp mắt.
“Để tôi xuống. Anh Ba Sơn, giữ chặt vô lăng, chuẩn bị nổ máy vượt qua ngay khi tôi tạo ra khoảng trống,” Minh lạnh lùng ra lệnh.
“Nhưng Minh, cơ thể cậu...” Vũ Phong lo lắng nhìn gương mặt nhợt nhạt, hốc mắt phải rỉ máu đen nhạt của Minh.
“Tôi không sao. Bảo vệ Khánh Chi bằng mọi giá!”
Minh đẩy cửa xe cứu thương bước xuống. Cơn mưa lạnh buốt lập tức dội thẳng vào người anh, chiếc măng-tô đen đẫm nước mưa nặng nề trĩu xuống. Bàn tay phải đeo găng da đen của anh nắm chặt cán Kéo Cắt Duyên rỉ sét giấu trong túi áo.
Chú chó Mực cũng nhanh như chớp nhảy xuống theo, đứng chắn trước chân Minh, đôi tai dựng đứng, bộ lông đen dựng ngược lên như những chiếc gai nhọn. Nó gầm gừ, đôi mắt xanh lục khóa chặt vào những luồng oán khí đen xung quanh bọn giang hồ.
Dũng Đen nhìn thấy Minh bước xuống, nở nụ cười tàn độc:
“A, thằng cựu cảnh sát điên xuất hiện rồi. Đàn em! Lên thịt nó cho tao!”
“Sát!”
Hai tên đàn em đứng đầu lập tức lao tới, hai thanh phóng lợn đâm thẳng vào ngực Trần Minh với tốc độ cực nhanh.
Ánh thép lạnh lướt qua màn mưa. Minh không hề né tránh bằng thân pháp vật lý – cơ thể anh lúc này quá yếu để làm điều đó. Anh đứng yên, mắt trái nhìn thẳng vào hai tên sát thủ, trong khi thần thức Tiến giai trong não bộ hoạt động cực hạn.
Gâu!
Mực lao vút ra như một vệt chớp đen. Nó không tấn công người, mà lao thẳng vào những luồng oán khí đen dưới dạng rết độc đang bám trên lưỡi phóng lợn. Hàm răng sắc nhọn mang linh tính của Mực cắn mạnh vào hư không, nhai nát những con rết oán linh nhỏ.
Một tiếng rít chói tai cõi u minh vang lên. Hai thanh phóng lợn lập tức mất đi luồng oán khí đen bảo hộ, trở lại thành những thanh sắt thường. Nhưng sức mạnh vật lý của hai tên giang hồ vẫn còn, lưỡi dao vẫn lao tới sát ngực Minh.
Đúng lúc này, Minh dồn toàn bộ thần thức lực còn sót lại vào mắt phải xám tro. Vết sẹo linh hồn trên mắt phải rực sáng đỏ lên như một hòn than nóng.
“Chấn Động Thần Thức!”
Một luồng sóng ý thức mang sát khí chính trực, cương nghị của một cựu cảnh sát hình sự từng đối mặt với hàng trăm tội phạm nguy hiểm bùng phát từ não bộ Minh, phóng thẳng vào vùng trán của hai tên đàn em đang lao tới.
Uỳnh!
Hai tên đàn em đột ngột khựng lại giữa chừng như bị một bức tường vô hình đập mạnh vào đầu. Đôi mắt chúng trợn ngược, trắng dã, hai thanh phóng lợn rơi keng xuống nền xi măng. Chúng gục xuống vũng nước mưa, co giật liên hồi, bọt mép sủi ra do hệ thần kinh bị chấn động cực hạn.
“Cái gì?” Dũng Đen bàng hoàng lùi lại một bước. Gã không nhìn thấy Minh ra tay, cũng không thấy bùa chú gì, chỉ thấy hai đàn em tinh nhuệ nhất tự động ngã gục.
“Thằng này dùng tà thuật! Bắn chết nó cho tao!” Dũng Đen gầm lên, gã rút từ trong túi áo mưa ra một khẩu súng tự chế bắn đạn hoa cải, chĩa thẳng vào đầu Minh.
Minh biết mình không thể chặn đứng viên đạn vật lý từ khoảng cách gần khi thần thức đã suy kiệt. Anh lập tức cắn rách ngón tay trỏ tay trái, nhỏ một giọt máu tịnh hóa xuống dòng nước mưa dưới chân, đồng thời kích hoạt tàn lực oán khí đỏ trong cơ thể.
“Sương mù đỏ... tụ!”
Luồng sương mù đỏ rò rỉ từ cơ thể Minh gặp nước mưa lập tức bùng phát dữ dội, bốc lên cuồn cuộn như một bức tường khói dày đặc, che khuất hoàn toàn chiếc xe cứu thương và thân ảnh của Minh trước tầm nhìn của Dũng Đen.
Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng tự chế nổ vang dội con hẻm Quận 4. Những viên đạn chì bắn găm vào bức tường gạch cũ kỹ bên cạnh, gạch đá vỡ vụn rơi lả tả. Nhưng nhờ màn sương đỏ che mắt, không có viên đạn nào trúng vào Minh hay xe cứu thương.
“Khốn kiếp! Không thấy gì cả! Đàn em, bao vây chiếc xe lại! Đập nát nó cho tao!” Giọng Dũng Đen điên cuồng vang vọng trong sương mù.
Trong khoang lái, Ba Sơn nghe thấy mệnh lệnh, lập tức nhấn ga. Động cơ xe cứu thương gầm rú lên điên cuồng, tiếng ống xả nổ giòn giã giữa màn mưa bão.
“Minh! Lên xe mau!” Vũ Phong hét lớn, tay thọc ra ngoài cửa sổ nổ súng chỉ thiên để răn đe bọn giang hồ.
Minh ôm lấy chú chó Mực đang đi khập khiễng – chân sau của nó vừa bị một mảnh đạn chì sượt qua rỉ máu đỏ tươi – nhảy tót vào khoang sau xe cứu thương. Anh vừa đóng sầm cửa xe lại, cũng là lúc những thanh phóng lợn đầu tiên của đàn em Dũng Đen đâm sầm vào vỏ tôn của chiếc xe cứu thương, tạo ra những tiếng rít kim loại chói tai.
Dũng Đen cùng đàn em cầm phóng lợn bao vây đầu ngõ Quận 4 ngay khi xe cấp cứu của Ba Sơn vừa nổ máy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!