Kẻ Trốn Chạy Cõi Xám
Một tiếng “xoạch” khô khốc vang lên khi chốt khóa kim loại của tủ sắt bị kéo ra.
Trong bóng tối chật hẹp và nồng nặc mùi hóa chất ướp xác của ngăn tủ lạnh nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5, Trần Minh nằm bất động. Tim anh vừa mới đập lại sau hai mươi tư giờ tái tạo cơ thể đầy đau đớn, nhưng giờ đây, từng thớ cơ trên người anh căng ra như dây đàn. Lồng ngực anh áp sát vào lớp vải bạt polymer của chiếc túi đựng xác.
Qua lớp bạt dày, thính giác thần thức nhạy bén của một cựu điều tra viên hình sự giúp anh nghe rõ mồn một tiếng bước chân dồn dập của những đôi bốt chiến thuật dẫm lên nền gạch men lạnh lẽo.
Đó là Nguyễn Tiến Đạt. Đứa em út, người cộng sự từng cùng anh vào sinh ra tử ở đội hình sự năm xưa.
Minh có thể cảm nhận được luồng dương khí cực thịnh, chính trực phát ra từ cơ thể Đạt. Thứ dương khí ấy đối với một kẻ vừa từ cõi chết trở về như Minh giống như một ngọn lửa nung đỏ, khiến vết sẹo linh hồn trên mắt phải của anh bắt đầu ngứa rát và rỉ ra một dòng nước ấm nóng, cay xè. Đồng tử mắt phải của anh, giờ đây đã chuyển sang màu xám tro đục ngầu của cảnh giới Cận Tử Thể, co rút lại trong bóng tối. Anh đã mất đi một phần thị lực phàm trần ở mắt phải sau cú nhảy thế mạng cho Nguyễn Thị Mai, nhưng bù lại, anh có thể nhìn thấu những luồng oán khí xám nhạt đang lờ lững trôi nổi xung quanh.
“Đạt... cậu vẫn cứng đầu như ngày nào,” Minh nghĩ thầm, răng nghiến chặt để ngăn một tiếng thở dốc thoát ra ngoài.
Tiếng khóa kéo của túi đựng xác rít lên một đường chói tai. Ánh sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng khám nghiệm tử thi ùa vào, rọi thẳng lên gương mặt nhợt nhạt, không một giọt máu của Trần Minh.
Chỉ trong một phần mười giây trước khi Tiến Đạt kéo bạt ra hoàn toàn để lộ gương mặt người chết sống lại, Trần Minh đã đưa ra quyết định. Anh không thể để Đạt nhìn thấy mình trong trạng thái này. Đạt là một cảnh sát duy lý, gã sẽ không bao giờ tin vào siêu nhiên nếu không có chứng cứ vật lý, và việc giải thích về Khế ước thế mạng lúc này chỉ đẩy Đạt vào vòng nguy hiểm của gia tộc họ Ngô.
Minh tập trung toàn bộ ý chí vào vết sẹo linh hồn đang rực đỏ trên mắt phải. Anh cắn chặt đầu lưỡi, mượn một giọt máu tịnh hóa để kích hoạt bí thuật.
“Bước Đi Trong Thế Giới Xám!”
Một luồng sóng năng lượng vô hình bùng phát từ cơ thể Minh. Ngay trước mắt Tiến Đạt, khi khóa kéo vừa mở ra hết cỡ, cái xác của Trần Minh đột ngột mờ nhạt dần như một ảo ảnh bị nhúng vào nước, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không, không để lại một dấu vết.
Tiến Đạt bàng hoàng lùi lại một bước, khẩu súng rulo quân dụng trên tay gã suýt rơi xuống đất. Gã dụi mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc túi đựng xác trống rỗng, bên trong chỉ còn lại một vũng nước lạnh ngắt mang theo mùi nhang tàn thoang thoảng.
“Không thể nào... Rõ ràng camera an ninh hành lang không hề có người ra vào!” Đạt gầm lên, gương mặt cương nghị tràn đầy vẻ hoài nghi và giận dữ. Gã lập tức rút bộ đàm ra: “Toàn đội chú ý! Mục tiêu Trần Minh đã biến mất khỏi phòng khám nghiệm. Phong tỏa toàn bộ lối ra vào bệnh viện cho tôi!”
Đạt không hề biết rằng, ngay lúc gã đang ra lệnh truy quét ở dương thế, Trần Minh đã đứng ngay bên cạnh gã, nhưng ở một chiều không gian khác.
Trần Minh ngã sụp xuống nền đất lạnh lẽo của Thế giới xám Sài Gòn.
Nơi đây chính là chiều không gian phản chiếu của thực tại. Bệnh viện tâm thần Quận 5 hiện lên hoang tàn, đổ nát với những mảng tường phủ đầy rêu mốc xám xịt. Không có ánh đèn huỳnh quang, không có tiếng quạt thông gió, cũng không có bóng dáng của Tiến Đạt hay các cảnh sát khác. Thế giới hoàn toàn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có một làn sương mù đỏ rỉ ra từ những kẽ nứt của sàn bê tông, cuồn cuộn bốc lên như những sợi tơ máu.
Cơ thể vật lý của Minh lúc này nửa thực nửa hư, lạnh ngắt như một tảng băng. Việc chuyển dịch cả thể xác lẫn linh hồn vào cõi xám khi cơ thể vừa mới tái tạo xong đã vắt kiệt chút dương khí phàm trần ít ỏi còn lại của anh. Từng khớp xương của anh đau nhức như bị búa gõ, lồng ngực co thắt dữ dội do phế nang bị tổn thương từ cú rơi tự do trước đó.
“Khục...” Minh ho ra một ngụm máu đen kịt. Máu vừa chạm đất liền hóa thành một làn khói xám rồi tan biến.
Anh gắng gượng đứng dậy, tựa lưng vào một bức tường đổ nát. Mắt phải xám tro của anh quét qua không gian xám, cố gắng định vị một lối ra an toàn để quay về Quận 4 bảo vệ em gái Khánh Chi.
Lách cách... lách cách... rầm rập...
Đột ngột, một âm thanh ghê rợn vang lên từ phía cuối hành lang tối tăm của cõi xám. Đó là tiếng xiềng xích sắt nặng nề đang bị kéo lê trên mặt đất, hòa lẫn với tiếng bước chân khổng lồ làm rung chuyển cả những mảng trần bê tông đổ nát.
Minh nín thở. Thần thức cận tử của anh lập tức rung lên hồi chuông cảnh báo đỏ cực hạn.
Từ trong màn sương mù đỏ cuồn cuộn, một bóng đen khổng lồ cao hơn hai mét từ từ hiện hình. Đó là Đầu Trâu tha hóa – một quỷ sai âm phủ bị ô nhiễm oán khí nặng nề. Thực thể này mang một cái đầu trâu sừng dài rỉ máu đen, thân hình vạm vỡ bọc trong bộ giáp sắt rách nát bám đầy bùn đất u minh. Tay phải của nó cầm một cây đinh ba sắt rỉ sét khổng lồ, tay trái kéo lê sợi xích đồng cổ khóa hồn đang rỉ máu tươi liên tục.
Đôi mắt rực lửa xanh lục lạnh lẽo của Đầu Trâu tha hóa quét qua hành lang. Nó đang thực thi lệnh truy nã linh hồn của Trần Minh từ Phán quan Thẩm Vô Kỵ.
“Kẻ trốn chạy khế ước... hơi thở dương gian của ngươi... không thể giấu được pháp nhãn của âm ty!” Giọng nói của Đầu Trâu vang lên như sấm rền, bóp méo cả không gian xám xung quanh.
Minh hiểu rõ luật lệ của cõi âm: quỷ sai tuần tra định vị mục tiêu dựa trên luồng nhiệt dương khí và nhịp tim phàm trần của người sống đi lạc. Với cơ thể đang suy kiệt, dương khí của anh đang rò rỉ ra ngoài như một ngọn đuốc trong đêm tối.
Anh lập tức thọc tay vào túi măng-tô đen, lôi ra một nắm tro tịnh hóa – thứ tro nhang được trì chú Đại Bi mà anh xin từ chùa cổ Long Vân. Minh không ngần ngại xoa mạnh nắm tro lên trán và vùng ngực để ngụy trang dương khí phàm trần, cố gắng đưa thân nhiệt xuống mức lạnh ngắt của một vong hồn vãng lai.
Tuy nhiên, Đầu Trâu tha hóa là một quỷ sai thượng cấp, gã đã ngửi thấy mùi máu tịnh hóa quý hiếm trên người Minh.
Gào!
Đầu Trâu rống lên một tiếng kinh thiên động địa, vung mạnh cây đinh ba rỉ sét quét qua khu vực hành lang. Một luồng oán khí đen kịt rít gào lao thẳng về phía Minh như một con rồng đất khổng lồ, cuốn phăng tất cả gạch đá, xà gồ đổ nát trên đường đi.
Minh lập tức nhảy tránh sang một bên. Cú va chạm oán khí nổ tung ngay sát cạnh anh, hất văng linh thể anh vào góc tường. Các vết rách linh hồn ở tay phải và ngực của anh nứt ra, rỉ ra từng luồng khói đen đau đớn.
Không để Minh kịp định thần, Đầu Trâu tha hóa vung tay trái. Sợi xích đồng cổ khóa hồn phóng vụt ra từ màn sương đỏ như một con rắn độc, mang theo tiếng lách cách rợn người, nhắm thẳng vào cổ họng Trần Minh mà lao tới.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh cố gắng rút một lá bùa giấy vàng thông thường trong túi ra, cắn rách ngón tay nhỏ máu tịnh hóa lên bùa để mở một cổng u minh lâm thời quay về dương thế. (Failed attempt). Thế nhưng, áp lực oán khí đen quá dày đặc của Đầu Trâu và không gian xám đã đè nặng lên bùa chú, khiến lá bùa giấy vàng vừa mới đưa ra đã bị áp lực bóp nát và thiêu rụi thành tro đen ngay trên tay anh.
“Khốn kiếp! Không gian này bị khóa rồi!” Minh nghiến răng.
Sợi xích đồng cổ đã lao đến sát sườn, chỉ còn cách mặt anh chưa đầy một gang tay. Sức nóng oán hận rỉ ra từ sợi xích khiến da mặt Minh đau rát như bị tạt axit.
Không còn đường lui, Minh dồn toàn bộ tàn lực vào bàn tay trái. Anh giật phăng chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người mẹ quá cố đang đeo ở ngón áp út và ném mạnh về phía sợi xích đang lao tới.
Chiếc nhẫn bạc – kỷ vật mang chính khí mẫu tử tịnh hóa thuần khiết nhất – vừa chạm vào sợi xích đồng cổ liền bộc phát một luồng hồng quang rực rỡ kết hợp với ánh sáng xanh lam nhạt.
Uỳnh!
Một tiếng nổ tâm linh chói tai vang lên. Luồng ánh sáng tịnh hóa từ chiếc nhẫn tạo ra một kết giới bảo hộ nhỏ nhưng cực kỳ mạnh mẽ, đánh chệch hướng sợi xích khóa hồn của quỷ sai, khiến nó găm chặt vào cột bê tông phía sau Minh, làm cột đá nứt toác.
Luồng ánh sáng tịnh hóa đột ngột bùng phát cũng làm lóa mắt đôi mắt lửa xanh của Đầu Trâu tha hóa. Con quái vật khổng lồ gầm rú đau đớn, đưa bàn tay hộ pháp lên che mặt.
“Cơ hội đây rồi!”
Minh tận dụng một giây ngắn ngủi đó. Anh kích hoạt *Bước Đi Trong Thế Giới Xám* ở mức cực hạn. Thần thức anh phác họa ra cấu trúc vật lý của bức tường gạch dày nửa mét phía sau. Cơ thể anh hóa thành một làn khói xám nhạt, bẻ cong quy luật vật lý của không gian, lách thẳng xuyên qua bức tường gạch dày của nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang.
Anh ngã nhào ra phía bên kia bức tường, rơi xuống một bãi cỏ dại ẩm ướt của khuôn viên bệnh viện ở thế giới thực.
Trần Minh đã quay trở lại dương thế.
Cơ thể anh lạnh ngắt như một xác chết đông lạnh, tim đập yếu ớt chỉ còn khoảng ba mươi nhịp một phút do đã tổn hao một lượng lớn dương khí phàm trần trong cuộc đào thoát cõi xám. Anh ho sặc sụa, phổi đau nhói như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào phế nang.
Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
Từ phía cổng chính của bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5, tiếng còi xe cảnh sát rú vang liên tục xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Những ánh đèn chớp đỏ xanh nhấp nháy liên hồi rọi lên những tán cây cổ thụ âm u. Tiến Đạt đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực.
Minh lết cơ thể rách nát vào bóng tối của những lùm cây ven đường, cố gắng di chuyển ra phía bờ kênh để tìm một lối thoát thân. Anh biết, quỷ sai Đầu Trâu đã ghi nhớ dao động linh hồn của anh, và Tiến Đạt sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy “cái xác” mất tích của anh.
Nhưng điều khiến tim Minh thắt lại chính là một luồng oán khí đen nhạt đang từ từ lan tỏa từ phía con ngõ Quận 4 – nơi căn phòng trọ cũ kỹ của anh và em gái Khánh Chi đang tọa lạc.
Một sợi xích đồng cổ đột ngột phóng ra từ màn sương đỏ thế giới xám, suýt khóa chặt linh thể của Trần Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!