Nhạc nềnTatari

Cú Rơi Thay Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nguyễn Thị Mai ngả người về phía trước, lao mình xuống khoảng không tối tăm của đêm mưa bão.


Thời gian như ngưng đọng lại trong sát na ấy. Dưới nhãn lực cận tử của Trần Minh, cơ thể của Mai rơi xuống như một chiếc lá rách nát giữa màn mưa đen kịt. Nhưng trên vai cô, con quỷ nhi đồng Kumanthong của Ngô Khải vẫn đang bám chặt, đôi mắt đỏ ngầu của nó xoáy thẳng vào Minh, phát ra những tiếng cười khanh khách buốt óc. Luồng tà khí từ con quỷ như một vũng bùn lầy đặc quánh, đông cứng từng thớ cơ, từng mạch máu trong cơ thể Minh, biến anh thành một bức tượng bất động ngay thềm ban công lầu năm.


“Khốn kiếp...”


Minh gầm lên trong lồng ngực. Sự bất lực tột cùng nhen nhóm thành ngọn lửa giận dữ. Năm năm trước, anh đã bất lực nhìn chiếc xe tải nghiền nát cha mẹ mình. Hôm nay, anh không thể lặp lại bi kịch đó. Lời hứa với em gái Khánh Chi đang thoi thóp trên giường bệnh Chợ Rẫy, danh dự của một cựu điều tra viên hình sự, tất cả dồn nén vào một tia ý chí công lý cuối cùng.


Minh dồn toàn bộ tinh thần lực vào bàn tay trái đang đeo chiếc nhẫn cưới bạc của mẹ. Chiếc nhẫn đột ngột tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt thấu xương, chính khí mẫu tử tịnh hóa từ kỷ vật bùng phát, tạm thời che chở cho não bộ anh khỏi sự áp chế tinh thần của Kumanthong. Khớp ngón tay của Minh cử động được. Anh không do dự, đưa bàn tay trái lên miệng, dùng răng cắn rách ngón tay trỏ.


Máu tịnh hóa đỏ tươi rỉ ra. Minh thọc tay vào túi áo măng-tô đen, lôi Tờ khế ước đỏ máu đang rung lên bần bật. Anh miết mạnh ngón tay đẫm máu lên dòng chữ ghi tên Nguyễn Thị Mai.


“Thế Mạng Tử Kỳ... Kích hoạt!”


Uỳnh!


Một tiếng nổ trầm đục vang lên cõi u minh mà người thường không thể nghe thấy. Từ tờ khế ước, một sợi Chỉ đỏ nhân quả vô hình phóng vụt ra như một tia chớp, xuyên qua màn mưa bão, quấn chặt lấy trái tim đang ngừng đập vì sợ hãi của Nguyễn Thị Mai giữa không trung.


Ngay lập tức, một lực hút không gian khổng lồ bóp méo vạn vật. Toàn bộ trọng lực, động năng và vận mệnh chết chóc của Mai bị kéo tuột sang cơ thể Trần Minh. Trong một tích tắc hỗn loạn, Minh thấy mình không còn đứng trên ban công nữa. Anh đang ở giữa khoảng không, gió bão quật dữ dội vào mặt, nước mưa tràn vào hốc mắt.


Còn Nguyễn Thị Mai? Sợi chỉ đỏ nhân quả hóa thành một luồng hồng quang ấm áp bao bọc lấy cơ thể cô, nâng đỡ cô đáp xuống mái tôn hiên nhà lầu một một cách nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ, hoàn toàn không hề sây sát.


Nhưng Trần Minh thì không có sự bảo hộ đó.


Anh đang rơi tự do từ độ cao gần hai mươi mét. Tiếng gió rít gào bên tai, ánh đèn đường nhòe nhoẹt dưới đất lao vút lên như một lưỡi dao nhọn. Minh nhìn thấy mặt đất bê tông xám xịt của sân chung cư đang phóng đại trước mắt.


Bùm!


Cú va chạm vật lý cực mạnh nổ ra.


Đó là một nỗi đau vượt ngoài mọi giới hạn chịu đựng của con người. Tiếng xương sườn gãy vụn “rắc, rắc” vang lên ghê rợn trong lồng ngực, đâm nát lá phổi phàm trần. Cột sống của Minh oằn đi dưới lực tác động khổng lồ, xương chậu rạn nứt, máu tươi trào ra từ miệng, mũi và tai, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới đất. Toàn bộ lục phủ ngũ tạng của anh như bị một bàn tay khổng lồ bóp nát.


Trong tiếng thét kinh hoàng của những cư dân chung cư vừa hé cửa nhìn ra, cơ thể Trần Minh co giật mạnh một cái, rồi nằm bất động trong vũng máu hòa lẫn nước mưa lạnh buốt. Nhịp tim của anh ngừng đập. Phổi ngừng thở.


Trần Minh đã chết.


Nhưng cái chết đối với một kẻ mang khế ước thế mạng không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc hành trình tàn khốc hơn dưới cõi âm.


Cảm giác đau đớn vật lý đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh ngắt. Linh thể của Trần Minh bị kéo tuột ra khỏi cái xác dập nát, rơi thẳng vào Thế giới xám Sài Gòn – chiều không gian phản chiếu nằm giữa cõi sống và cõi chết.


Ở nơi này, cơn mưa bão của dương thế đã biến mất, thay vào đó là một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Sài Sòn hiện lên tiêu điều, không một bóng người, những tòa nhà chung cư cũ kỹ xám xịt như những nấm mồ khổng lồ, và dưới chân anh, một làn sương mù đỏ rỉ ra từ các kẽ nứt đô thị đang cuồn cuộn bốc lên.


Minh cúi xuống nhìn linh thể của mình. Nó mờ ảo, mang sắc xám tro, nhưng ở vùng ngực và tay phải, những vết rách linh hồn đang rỉ ra từng luồng khói đen oán khí. Kết nối giữa linh thể anh và cái xác phàm trần dưới đất là sợi Chỉ đỏ nhân quả, lúc này đã chuyển sang màu đen kịt do bị ô nhiễm bởi tà thuật bùa yêu của Ngô Minh.


“Khặc... khặc...”


Một tiếng cười quái dị vang lên từ phía sau. Minh quay lại, thần thức Tiến giai lập tức phát hiện ra con quỷ Kumanthong của Ngô Khải đang lơ lửng giữa làn sương đỏ. Lúc này, dưới thế giới xám, nó không còn là một bức tượng nhỏ, mà hóa thành một thực thể oán linh chiến đấu khổng lồ mang khuôn mặt của một đứa trẻ dị dạng, hàm răng lởm chởm nanh nhọn rỉ máu đen.


“Kẻ thế mạng... linh hồn của ngươi... là của ta!”


Con quỷ gầm rú, lao thẳng về phía Minh, móng vuốt đen sì hướng vào tim anh định nuốt chửng linh phách để cướp đoạt khế ước. Sức mạnh oán khí của nó cực kỳ khủng khiếp, tạo ra một cơn bão áp lực tinh thần suýt làm linh thể Minh vỡ vụn.


Minh cố gắng ngưng tụ phước đức đỏ để chống đỡ, nhưng anh nhận ra lượng hồng đức của mình quá yếu ớt, không thể tịnh hóa hoàn toàn con quỷ này. (Failed attempt). Linh thể anh bị hất văng vào bức tường xám của chung cư, các vết rách linh hồn rỉ máu đen dữ dội.


“Muốn nuốt ta? Ngươi chưa đủ tư cách!”


Minh nghiến răng, lý trí hình sự hoạt động cực hạn. Anh nhìn thấy sợi chỉ đen tà thuật nối từ Kumanthong xuyên qua không gian dẫn về phía hũ trầu ngải độc trong căn hộ 512, và từ hũ ngải đó, một sợi chỉ đen khác nối trực tiếp đến Ngô Minh ở biệt thự Thanh Đa.


Quy tắc Nhân Quả Ngược!


Minh thọc tay vào thắt lưng linh thể, rút ra chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét. Chiếc kéo cổ xưa rung lên, cảm nhận được sát khí. Minh dùng bàn tay trái đẫm máu tịnh hóa của linh thể vuốt mạnh dọc theo hai lưỡi kéo rỉ sét. Luồng hồng quang ấm áp bùng lên rực rỡ, thiêu rụi màn sương xám xung quanh.


Minh lao lên, tránh né cú vồ của Kumanthong trong gang tấc. Anh vung Kéo Cắt Duyên, nhắm thẳng vào sợi chỉ đen tà thuật kết nối giữa hũ ngải và Ngô Minh mà chém xuống.


Phựt!


Một tiếng đứt gãy giòn giã vang dội cõi u minh. Sợi chỉ đen đứt làm đôi, hóa thành những đốm lửa đen tàn lụi.


Ngay lập tức, phản phệ nhân quả bùng phát. Tại căn biệt thự cổ Thanh Đa sang trọng, Ngô Minh đang nằm ôm một cô gái trẻ bỗng trợn trừng mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng. Gã ngã quỵ xuống sàn, bọt mép sủi ra lẫn lộn máu tươi, lồng ngực co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Quả báo dâm tà và ngạt thở từ bùa yêu dội ngược lại hoàn toàn vào tim gã.


Trong thế giới xám, con quỷ Kumanthong mất đi nguồn cung cấp tà lực từ Ngô Minh, gào thét đau đớn khi cơ thể nó bắt đầu rạn nứt, hóa thành những luồng khói đen tan biến vào sương mù đỏ.


Trần Minh thở dốc, linh thể anh quỵ xuống. Nhưng anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Sợi chỉ đỏ khế ước bắt đầu co rút, kéo linh hồn anh trở lại cái xác dập nát dưới đất để bắt đầu quá trình tái cấu trúc thể xác kỳ dị.


“Hự...”


Minh bị hút mạnh vào bóng tối.


Suốt hai mươi tư giờ sau đó là một địa ngục trần gian mà không một ngôn từ nào có thể tả xiết. Cái xác của Trần Minh được đưa vào nhà xác bệnh viện trong tình trạng đã tử vong lâm sàng. Nhưng sâu trong ngăn tủ lạnh buốt của nhà xác, khế ước thế mạng đang vận hành một cách tàn bạo.


Những mảnh xương sườn gãy vụn tự động chuyển dịch, cọ xát vào nhau phát ra những tiếng “khục, khục” ghê rợn dưới da thịt trước khi khớp lại. Các mô phổi bị rách nát tự động sinh trưởng, khâu vá lại bằng những sợi chỉ thịt đỏ thẫm. Tim Minh bắt đầu co bóp giật cục, tống những dòng máu đen kịt chứa oán khí ra ngoài và thay thế bằng dòng máu tịnh hóa mới.


Nỗi đau của sự tái sinh phàm trần này còn kinh khủng hơn cả cú rơi tự do. Minh muốn hét lên nhưng thanh quản đang bị tái cấu trúc chỉ phát ra những tiếng khò khè nghẹn ứ.


Đúng hai mươi tư giờ trôi qua.


Khục!


Lồng ngực Trần Minh nảy mạnh lên. Anh hít vào một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào lá phổi mới tái tạo làm anh ho sặc sụa.


Minh mở mắt ra. Xung quanh là một bóng tối đen kịt, chật hẹp và sặc sụa mùi hóa chất ướp xác hòa lẫn mùi vải bạt polymer. Anh đang nằm trong một túi đựng xác bằng nhựa khóa kín, đặt trong ngăn kéo sắt lạnh ngắt của nhà xác.


Anh cử động ngón tay. Cảm giác vật lý đã quay trở lại, nhưng cơ thể lạnh ngắt như băng. Minh đưa tay lên sờ mắt phải. Vết sẹo linh hồn không còn ngứa rát, nhưng khi anh mở mắt, nhãn lực của mắt phải đã thay đổi hoàn toàn. Đồng tử chuyển sang màu xám tro đục ngầu của cảnh giới Cận Tử Thể (Sơ cấp). Anh đã mất đi một phần thị lực phàm trần ở mắt phải – cái giá phải trả của khế ước thế mạng đầu tiên.


Nhưng bù lại, trong bóng tối tuyệt đối của túi đựng xác, mắt phải của anh nhìn thấy rõ ràng những luồng oán khí màu xám nhạt đang lờ lững trôi nổi quanh ngăn tủ.


Cạch... Cạch...


Một âm thanh kim loại va chạm khẽ vang lên từ bên ngoài ngăn kéo tủ lạnh.


Minh nín thở, bất chấp tai phải đang lùng bùng oán niệm. Thần thức nhạy bén của một cựu điều tra viên hình sự lập tức hoạt động. Anh áp tai vào thành tủ sắt.


Bộp... Bộp...


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của những đôi bốt chiến thuật quân dụng đang tiến gần về phía ngăn tủ của anh. Nhịp bước chân rất đều, dứt khoát và mang theo một luồng dương khí cực thịnh, chính trực – thứ dương khí đặc trưng của cảnh sát hình sự đang thi hành công vụ.


Đại úy Nguyễn Tiến Đạt.


Đàn em cũ của anh đã tìm đến tận nhà xác để kiểm tra thi thể của “kẻ tình nghi” rơi lầu lách luật tử thần.


Tiếng bước chân dừng lại ngay trước ngăn kéo của Trần Minh. Một tiếng “xoạch” khô khốc vang lên khi chốt khóa kim loại của tủ sắt bị kéo ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!