Nhạc nềnTatari

Quy Tắc Nhân Quả Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão đêm Sài Gòn như một tấm màn đen khổng lồ, quất những lọn nước lạnh buốt vào da thịt Trần Minh khi anh phóng chiếc xe máy cũ qua những con phố ngập nước của Quận 4. Nước mưa tràn qua mặt đường, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy từ các biển hiệu quán nhậu, tạo nên những vệt sáng đỏ lòm như máu loãng. Gió rít qua khe mũ bảo hiểm, nhưng bên trong tai Minh, tiếng rít ấy không đáng sợ bằng cơn ngứa rát điên cuồng đang hành hạ vết sẹo trên mắt phải.


Vết sẹo linh hồn – dấu ấn của khế ước thế mạng – đang rực đỏ dưới lớp băng gạc mỏng. Mỗi nhịp tim của Minh đập lên là một lần vết sẹo ấy co thắt, như thể có một sinh vật sống đang cố cào rách da thịt anh để chui ra ngoài. Trong túi áo măng-tô đen sờn cũ, chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét nặng trịch tì vào ngực anh, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo dị kỳ, phần nào xoa dịu vết rách linh hồn đang rỉ máu đen ở bàn tay phải đeo găng da.


Minh siết chặt tay ga. Anh nhìn xuống ngón áp út tay trái. Chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người mẹ quá cố – thứ mà thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh đã gạt phăng xuống nền gạch điện thờ trước đó – giờ đã được anh nhặt lại và đeo vào ngón tay. Chiếc nhẫn bạc lúc này đang tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt thấu xương. Đó không phải là cái lạnh của nước mưa, mà là dấu hiệu cảnh báo sớm: tà khí cực thịnh đang ở rất gần.


00:45 sáng. Anh chỉ còn chưa đầy hai tiếng rưỡi trước khi tử kỳ của Nguyễn Thị Mai chính thức điểm vào lúc 03:12.


Chiếc xe máy khựng lại trước cổng chung cư cũ Quận 4. Đây là một khối bê tông rêu phong được xây dựng từ những năm 1960, các mảng tường bong tróc để lộ ra hàng gạch đỏ sẫm như những vết thương hoại tử. Những sợi dây điện, dây cáp chằng chịt như mạng nhện khổng lồ giăng kín lối đi tối tăm, nước mưa dọc theo những sợi dây ấy nhỏ giọt xuống nền đất ẩm mốc bốc mùi rác rưởi.


Minh bước xuống xe, bước chân lầm lũi tiến vào sảnh chung cư. Khác với người thường, nhãn quan cận tử của một kẻ mang dòng máu đặc biệt cho phép anh nhìn thấy những luồng oán khí màu đen kịt, lờ lững như khói độc, đang rỉ ra từ các bậc cầu thang dẫn lên tầng cao. Chúng không tan đi trong gió bão mà cứ quẩn quanh, đặc quánh.


Anh điềm tĩnh leo từng bậc thang lên tầng 5. Với nghiệp vụ của một cựu điều tra viên hình sự, Minh không đi nhanh để tránh tạo tiếng động, đôi mắt sâu hoắm của anh liên tục quan sát các góc tối. Không có lính gác vật lý, nhưng chiếc nhẫn bạc trên tay anh càng lúc càng lạnh, da thịt anh bắt đầu nổi da gà.


Dừng lại trước căn hộ số 512, Minh nhìn chằm chằm vào khe cửa sổ mờ đục. Làn khói đen oán khí rỉ ra mạnh nhất từ căn phòng này. Anh rút từ trong túi ra một thanh sắt nhỏ, luồn khéo léo vào ổ khóa cũ kỹ. Một tiếng “cạch” khẽ vang lên giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời, cánh cửa gỗ ẩm mục từ từ hé mở.


Bên trong căn hộ tối đen như hũ nút, sặc sụa mùi ẩm mốc xen lẫn một mùi hương ngọt lịm đến lợm giọng – mùi của trầu cau ngâm máu. Minh khẽ khép cửa lại, đặt chiếc kéo rỉ sét lên bàn gỗ, rồi bắt đầu tiến hành khám nghiệm hiện trường bằng tư duy hình sự thực tế.


Anh không bật đèn để tránh đánh động tà sư đang giám sát từ xa. Dưới ánh sáng leo lét của những tia chớp từ cửa sổ hắt vào, Minh đeo chiếc găng tay da đen vào bàn tay phải, bắt đầu lục soát. Trên sàn nhà không có dấu vết của sự giằng co vật lý, nhưng lớp bụi mỏng trên bàn trang điểm có những vệt xước kỳ lạ. Minh cúi xuống, đưa ngón tay găng da quẹt nhẹ lên vệt xước.


“Không phải bụi thường... đây là tàn nhang trộn lẫn với bột xương người chết oan,” Minh thầm nghĩ, chân mày nhíu chặt.


Anh tiếp tục di chuyển sâu vào góc phòng ngủ. Khi bước đến gần chiếc tủ quần áo bằng gỗ ép đã sập sệ, chiếc nhẫn bạc trên tay trái đột ngột buốt nhói như có kim châm. Mắt phải của anh giật mạnh, vết sẹo linh hồn phát sáng đỏ rực, chiếu rọi một góc tối sau khe hở giữa tủ và bức tường mục nát.


Minh dùng sức mạnh vật lý của một cựu cảnh sát, nghiến răng đẩy nhẹ chiếc tủ sang một bên. Đằng sau đó, ẩn sâu trong hốc tường, là một hũ sành nhỏ màu đen được quấn chặt bằng những sợi chỉ đỏ xơ xác. Miệng hũ được niêm phong bằng một lá bùa màu vàng nghệ vẽ những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu gà trống, nhưng điều kinh tởm nhất là từ đáy hũ, những giọt chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh như máu trầu đang liên tục rỉ ra, bốc mùi tanh hôi nồng nặc.


Hũ trầu ngải độc.


Đây chính là vật yểm mệnh – phương tiện trung gian để tà sư điều khiển tâm trí của nạn nhân Nguyễn Thị Mai, ép cô phải tự sát để hoàn thành khế ước hiến tế. Minh vươn bàn tay đeo găng da định nhấc hũ sành lên để tịnh hóa, nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào lá bùa niêm phong, một luồng oán khí đen kịt từ trong hũ đột ngột bùng phát.


Luồng oán khí như một bàn tay vô hình đâm thẳng vào trán Minh. Đầu anh đau nhói như búa bổ, tai phải bắt đầu lùng bùng những tiếng gào thét thảm thiết của vong hồn. Vết sẹo trên mắt phải rỉ ra một giọt máu đen kịt dọc theo gò má. Minh lảo đảo lùi lại hai bước, ngực co thắt dữ dội. Áp lực oán khí của hũ ngải độc này mạnh hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Nó được nuôi dưỡng bằng ác nghiệp tích lũy qua nhiều năm của gia tộc họ Ngô.


Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần anh rung lên bần bật. Minh gạt đi ngụm máu đen nơi khóe miệng, áp điện thoại lên tai trái.


“Minh! Cậu đang ở đâu đấy?” Giọng nói trầm thấp, gấp gáp của thám tử tư Vũ Phong vang lên qua loa thoại. “Tôi vừa hack được hồ sơ nhân sự của câu lạc bộ đêm ‘Thiên Đường Đỏ’ thuộc tập đoàn Vạn Hưng. Nguyễn Thị Mai từng làm receptionist ở đó. Ba ngày trước, cô ấy đã tát thẳng vào mặt Ngô Minh – con trai lão phú hào Ngô Khải – ngay trước mặt đám đông vì gã cố tình chuốc thuốc cô ấy.”


Minh nén cơn đau ngực, khàn giọng hỏi: “Còn gì nữa không?”


“Ngô Minh là một gã biến thái khét tiếng, kẻ chuyên sử dụng bùa yêu ngải độc để thao túng các cô gái trẻ chống đối gã. Nhưng điều nguy hiểm là, tôi vừa quét tần số radio của cảnh sát Quận 4. Đại úy Nguyễn Tiến Đạt – đàn em cũ của cậu – đang dẫn đầu một tổ tuần tra tiến về khu vực chung cư cũ của cậu vì có tin báo về một kẻ tình nghi đột nhập. Cậu phải rút ngay, Đạt rất nhạy bén, gã sẽ tóm được cậu!”


“Tôi không thể rút,” Minh lạnh lùng cắt lời. “Tử kỳ của Mai là 03:12. Nếu tôi đi, cô ấy sẽ chết thật, và khế ước thế mạng của tôi sẽ phản phệ thiêu rụi linh hồn tôi ngay lập tức vì để mặc người vô tội chết.”


“Cậu điên rồi Minh! Cậu định đối đầu với cả cảnh sát lẫn tà thuật của Ngô gia sao?”


“Phong... giúp tôi giám sát định vị của Ngô Minh. Gã chính là kẻ giữ khế ước gốc của vụ này. Tôi sẽ áp dụng Quy tắc Nhân Quả Ngược.”


Cúp máy, Minh lau vệt máu đen trên mặt. Áp lực thời gian đè nặng lên vai anh như ngàn cân. Tiến Đạt đang đến gần, tà thuật đang phát tác, và anh chỉ là một kẻ phàm trần mang cơ thể suy kiệt.


Minh ngồi sụp xuống sàn, rút chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét của bà nội ra khỏi túi. Kim la bàn bằng đồng đen quay điên cuồng ba vòng, rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng vào hũ sành sau tủ áo, sau đó lệch một góc ba mươi độ hướng về phía cửa ban công căn hộ. Một sợi chỉ nhân quả màu đen kịt, vô hình với mắt thường nhưng rực sáng xám xịt trong nhãn giới thần thức của Minh, đang nối trực tiếp từ hũ sành, xuyên qua sàn nhà, kéo dài về phía biệt thự cổ Thanh Đa của Ngô gia.


Minh nhận ra kẽ hở. Ngô Minh tuy tàn bạo nhưng gã chỉ là một kẻ phàm trần lạm dụng bùa ngải của tà sư Pháp Liên. Gã không biết cách niêm phong long mạch ngược hoàn chỉnh. Sợi chỉ nhân quả kết nối giữa gã và hũ ngải độc vẫn mang một lỗ hổng pháp lý tâm linh cực lớn: sự bất tương xứng về nghiệp lực.


“Nguyễn Vĩnh đã dạy... vạch trần tội ác của kẻ ác trước khi thực hiện thế mạng sẽ đảo ngược quả báo,” Minh lầm bầm, đôi mắt sâu hoắm rực lên tia sáng cương trực của một cựu cảnh sát hình sự.


Anh tiến lại gần hũ sành một lần nữa. Lần này, anh không dùng tay không. Minh cầm lấy chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét. Lưỡi kéo sắt lạnh buốt chạm vào lá bùa màu vàng nghệ. Minh dùng lực thần thức, nhỏ một giọt máu tịnh hóa từ ngón tay trỏ đẫm máu của mình lên lưỡi kéo.


Chiếc kéo rỉ sét đột ngột phát ra một tiếng “coong” giòn giã cõi u minh, tỏa ra một luồng hồng quang ấm áp. Minh vung kéo, cào mạnh một đường chéo dọc theo thân hũ sành, làm xước sâu vào lớp đất sét nung và làm mờ chữ bùa yếm mệnh khắc tên Ngô Minh ở đáy hũ.


Một tiếng rít chói tai vang lên từ trong hũ sành như tiếng thét của một con rết bị thiêu sống. Luồng oán khí đen kịt bao quanh hũ ngải lập tức bị luồng hồng quang từ chiếc kéo cắt đứt một nửa, làm suy yếu sợi chỉ nhân quả kết nối với Ngô Minh.


Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa ban công.


Cánh cửa kính cũ kỹ bị gió bão thổi tung, đập mạnh vào tường vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh vụn. Gió lạnh và nước mưa lùa vào phòng như trút nước, làm bay tứ tung những tấm rèm cửa rách nát.


Trong màn mưa trắng xóa ngoài ban công lầu 5, một bóng người mặc váy ngủ màu trắng đang đứng lặng lẽ trên rìa lan can bê tông hẹp.


Nguyễn Thị Mai.


Gương mặt cô gái trẻ nhợt nhạt như sáp ong, đôi mắt mở to nhưng hoàn toàn không có lòng trắng – hai hốc mắt đen kịt oán khí. Cô đứng chao đảo trước cơn gió giật mạnh, hai tay buông thõng, cơ thể di chuyển cứng đờ như một con rối gỗ bị giật dây.


“Mai! Dừng lại!” Minh hét lên, lao về phía ban công.


Nhưng ngay khi bước chân anh vừa chạm đến thềm cửa ban công, không khí xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Một luồng uy áp tâm linh khổng lồ, lạnh buốt và tanh tưởi dâng lên từ khoảng không bên dưới chung cư. Minh kinh hoàng nhìn thấy một bóng đen nhỏ bé, mang hình dáng một đứa trẻ dị dạng với hai chiếc răng nanh sắc nhọn rực đỏ oán hận – tà linh Kumanthong của Ngô Khải – đang ngồi chễm chệ trên vai của Mai.


Đôi mắt đỏ rực của con quỷ nhi đồng nhìn chằm chằm vào Minh, phát ra một tiếng cười khanh khách man dại thẳng vào não bộ anh. Luồng áp lực tinh thần cực đại từ con quỷ khóa chặt toàn thân Minh, khiến cơ thể phàm trần đang suy kiệt của anh hoàn toàn tê liệt, không thể bước thêm một bước nào.


Vết sẹo trên mắt phải của Minh bùng nổ cơn đau buốt nhói, máu đen rỉ ra ướt sũng nửa khuôn mặt anh. Anh nhìn thấy rõ ràng: sợi chỉ đen oán khí kết nối giữa hũ ngải độc và linh thể của Mai đang giật mạnh liên tục, tà thuật bùa yêu ngải độc đã phát tác hoàn toàn.


Mai từ từ đưa chân trái ra ngoài khoảng không lầu 5.


“Không...” Minh nghiến răng, thần thức gào thét trong im lặng. Anh nhận ra không thể cứu cô gái bằng sức mạnh vật lý phàm trần nữa. Tử kỳ đã được ghi vào sổ sinh tử lâm thời cõi âm dương. Cách duy nhất để giữ lời hứa cứu người và bảo vệ linh hồn em gái Khánh Chi... là anh phải gánh chịu cú rơi thay thế này.


Nguyễn Thị Mai ngả người về phía trước, lao mình xuống khoảng không tối tăm của đêm mưa bão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!