Hỏa Thiêu Thế Mạng
Bóng tối dưới mật thất tế đàn nhà Ngô Khải không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một vũng lầy đặc quánh của oán khí và mùi máu tươi tanh nồng. Khi cơ thể phàm trần của Trần Minh đổ sụp xuống đống tro tàn của đàn rết độc, lồng ngực anh co thắt dữ dội trước khi hoàn toàn đứng yên. Trái tim phàm nhân của cựu điều tra viên hình sự đã ngừng đập. Nhịp bíp bíp đơn điệu của chiếc đồng hồ cơ trên tay trái cũng như chìm vào khoảng không vô tận. Thế nhưng, cái chết không phải là sự kết thúc đối với một kẻ mang vết sẹo linh hồn như anh. Nó chỉ là sự khởi đầu cho một chương tra tấn tàn khốc hơn gấp bội.
Từ trên bục tế bằng đá nhám, tà sư Pháp Liên rú lên một tiếng cười man dại. Gã vung tay, ném thêm một nắm bùa chú màu đen vẽ bằng máu chó mực vào lư hương đồng cổ. Ngay lập tức, ngọn lửa hiến tế từ bức tượng tà thần không mặt bùng cháy dữ dội. Đó không phải là ngọn lửa vàng ấm áp của dương gian, mà là một thứ hỏa độc mang sắc tím đen quỷ dị, bốc lên mùi hôi thối của da thịt thối rữa và lưu huỳnh. Ngọn lửa ấy không chỉ thiêu đốt không khí vật lý, mà đang liếm láp, bao vây lấy con búp bê đất sét thế mạng đại diện cho đứa trẻ mồ côi Nguyễn An.
Vì khế ước Thế Mạng Tử Kỳ đã được kích hoạt bằng máu tịnh hóa của Trần Minh, toàn bộ dòng chảy sát thương và đau đớn từ con búp bê đất sét kia lập tức chuyển di hoàn toàn sang cơ thể phàm trần của anh thông qua sợi Chỉ đỏ nhân quả vô hình.
Cơ thể bất động của Trần Minh nằm dưới sàn hầm bắt đầu co giật kịch liệt. Dù tim đã ngừng đập, nhưng hệ thần kinh của anh vẫn đang phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng của một kẻ bị hỏa thiêu sống. Da thịt anh nóng rát, những vết phồng rộp khổng lồ bắt đầu xuất hiện trên cánh tay và lồng ngực, khói đen từ các thớ cơ rỉ ra bốc mùi khét lẹt. Chân trái của anh, nơi vừa bị đàn rết ngải cắn xé rách nát, giờ đây như bị nung chảy trong một lò rèn nung đỏ. Nỗi đau đớn vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của một con người bình thường, găm chặt vào thần thức anh như hàng vạn chiếc đinh nung đỏ.
Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, Minh nghe thấy những tiếng gào thét thảm thiết vang vọng từ sâu trong ngọn lửa tà thần. Đó là tiếng khóc oán hận của hàng chục đứa trẻ mồ côi từng bị Ngô Khải hiến tế tại nơi này trong suốt mấy chục năm qua. Tiếng khóc của bé An – đứa trẻ năm tuổi bị dìm chết dưới hồ nước – đột ngột vang lên rõ mồn một bên tai trái phàm trần duy nhất còn nghe được của anh:
“Nóng quá... chú ơi... cứu con... ngọn lửa đang ăn linh hồn con...”
“Khánh Chi... An...”
Trong tiềm thức, gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của em gái Trần Khánh Chi đang nằm trên giường bệnh Chợ Rẫy hiện lên, hòa lẫn với đôi mắt ngập tràn nước mắt của đứa trẻ Nguyễn An trên bàn tế. Nỗi dằn vặt bất lực của một người anh trai, nỗi đau đớn của một cựu cảnh sát không thể bảo vệ người vô tội đã thổi bùng lên một tia ý chí công lý cuối cùng trong linh hồn Trần Minh. Anh không được phép tiêu biến ở đây. Anh phải sống, ít nhất là cho đến khi kéo được Ngô Khải và Pháp Liên xuống vũng bùn quả báo.
Phựt!
Một tiếng động khô khốc vang lên từ cõi u minh. Linh thể của Trần Minh đột ngột tách rời khỏi thể xác phàm trần đang bị thiêu đốt của anh. Cảm giác nặng nề của xương gãy và độc rết biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ bẫng lạnh ngắt. Minh mở mắt phải – nhãn cầu linh thể của anh lúc này rực sáng một sắc đỏ thẫm ấm áp của phước đức đỏ, đối lập hoàn toàn với mắt trái mờ đục xám xịt.
Anh nhìn xuống. Thể xác phàm trần của anh đang nằm bất động trong đống đổ nát dưới chân bục tế, được bao bọc bởi một lớp sương đỏ nhạt do máu tịnh hóa rò rỉ ra tạo thành, tạm thời ngăn chặn không cho ngọn lửa tà thần thiêu rụi hoàn toàn xương thịt. Vũ Phong đang điên cuồng dùng chiếc áo khoác kaki dập lửa trên người anh, gương mặt gã thám tử tư đầy những vệt nhọ nồi và nước mắt, khẩu súng rulo trong tay gã vẫn chĩa về phía Pháp Liên đầy cảnh giác.
Nhưng Trần Minh không còn ở trong căn hầm đá đó nữa. Anh đã rơi vào Thế giới xám Sài Gòn.
Thế giới xám hiện lên trước mắt Minh dưới một tông màu xám xịt, lạnh lẽo đến rợn người. Biệt thự cổ Thanh Đa trong chiều không gian này không có ánh đèn nến đỏ, chỉ có những bức tường đá đổ nát, rêu phong xám ngoét và một làn sương mù đỏ rỉ ra từ các kẽ nứt địa giới. Dòng sông Sài Gòn sát bên cạnh lặng ngắt như tờ, mặt nước đen kịt không một gợn sóng, phản chiếu bầu trời xám không có trăng sao. Đây là vùng đệm nằm giữa cõi sống và cõi chết, nơi luật vật lý bị bóp méo hoàn toàn.
Thế nhưng, ngọn lửa nguyền rủa từ điện thờ tà thần của Ngô Khải không hề buông tha cho anh. Từ vết nứt không gian kết nối với mật thất dương gian, một luồng hỏa độc màu tím đen khổng lồ đột ngột tràn vào thế giới xám. Ngọn lửa ấy biến đổi thành hình thù những cánh tay xương xẩu khổng lồ, gào thét điên cuồng lao về phía linh thể của Trần Minh.
“Trần Minh! Ngươi nghĩ trốn vào cõi âm là có thể thoát sao?”
Giọng nói của Pháp Liên từ dương thế dội vào thế giới xám, méo mó và trầm đục như tiếng vọng từ dưới đáy mộ cổ. Gã đang dùng chuỗi hạt đinh quan tài trùng tang để điều khiển ngọn lửa nguyền rủa truy sát linh thể anh.
Những cánh tay lửa tím đen quấn chặt lấy hai chân linh thể của Minh, hỏa độc tà thần lập tức ăn mòn lớp màng bảo hộ tinh thần của anh, tạo ra những vết rạn nứt rỉ máu đen trên cơ thể linh hồn. Minh nghiến chặt răng, vung tay phóng ra hàng chục sợi Chỉ đỏ nhân quả từ Kéo Cắt Duyên rỉ sét hòng dập tắt ngọn lửa. Thế nhưng, ngọn lửa tà thần quá mạnh, sức nóng của ác nghiệp tích lũy qua hàng chục vụ hiến tế lập tức thiêu rụi các sợi chỉ tịnh hóa cấp thấp của anh thành tro bụi xám ngay khi vừa chạm vào.
“Không thể dùng sức mạnh tịnh hóa thông thường để đối phó với hỏa độc của tà thần,” Minh nhanh chóng phân tích tình hình bằng tư duy hình sự lão luyện. “Ngọn lửa này được nuôi dưỡng bằng ác nghiệp hiến tế của Ngô Khải và bùa chú của Pháp Liên. Muốn dập tắt nó, ta phải triệt tiêu nguồn năng lượng của nó từ gốc rễ nhân quả.”
Minh nhớ lại lời chỉ dẫn của Thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh về Quy tắc Nhân Quả Ngược: *“Khế ước thế mạng là một giao dịch cân bằng cõi âm dương. Kẻ ác dùng tà thuật để trốn tránh tử kỳ, nghĩa là chúng đang nợ thiên địa một khoản nghiệp lực khổng lồ. Nếu con có thể phơi bày tội ác tâm linh của chúng trước luật nhân quả tối cao ngay khi khế ước đang vận hành, khoản nợ nghiệp đó sẽ lập tức sụp đổ, dội ngược quả báo thiêu rụi kẻ gieo nhân.”*
“Phơi bày tội ác...”
Linh thể Trần Minh đứng thẳng giữa vòng vây của ngọn lửa tím đen. Anh nhắm chặt mắt trái phàm trần, mở to mắt phải rực sáng huyết quang. Anh đưa chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét lên trước ngực, dùng ngón tay trỏ linh thể cắn rách, nhỏ một giọt máu tịnh hóa màu đỏ tươi lên lưỡi kéo loang lổ vết máu khô.
Két... két...
Chiếc kéo cổ xưa phát ra những tiếng rít kim loại chói tai, lưỡi kéo đột ngột rực lên một luồng ánh sáng hồng quang ấm áp, xua tan một phần sương mù xám xung quanh. Dưới nhãn quan tâm linh của thiên nhãn, Minh nhìn thấy rõ sợi Chỉ đỏ nhân quả khế ước thế mạng đang nối từ ngực anh xuyên qua vết nứt không gian, kết nối trực tiếp với con búp bê đất sét của đứa trẻ Nguyễn An dưới mật thất dương gian. Sợi chỉ đỏ lúc này đang bị bao phủ bởi một lớp oán khí đen kịt rỉ ra từ bàn tay của Ngô Khải.
Minh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ thần thức lực vào thanh quản linh thể. Anh không dùng giọng nói vật lý, mà dùng thần thức truyền âm tội ác vang vọng khắp thế giới xám Sài Gòn, dội ngược qua vết nứt địa giới về thẳng mật thất tế đàn dương thế:
“Ngô Khải! Gia chủ Ngô gia Thanh Đa! Lắng nghe phán quyết nhân quả của ngươi!”
Giọng nói của Trần Minh như tiếng sấm rền giữa đêm đông, mang theo uy áp chính trực của một cựu cảnh sát hình sự và chính khí tịnh hóa của dòng họ khắc bia mộ cổ xưa.
“Năm mươi năm qua, ngươi vì lòng tham sống sợ chết, đã cấu kết với tà sư Pháp Liên dùng tà thuật hiến tế máu của mười hai đứa trẻ mồ côi vô tội để cướp đoạt thọ mệnh tinh khiết! Ngươi dùng búp bê đất sét để chuyển di quả báo chết chóc sang cho người nghèo, biến Sài Gòn thành lò mổ linh hồn để phục vụ cho sự bất tử tà ác của ngươi!”
Mỗi câu cáo trạng của Minh vang lên, không gian xám xung quanh lại rung chuyển dữ dội. Những tiếng khóc thét của các vong hồn trẻ nhỏ bị giam cầm trong mật thất đột ngột chuyển hóa thành những tiếng gầm rú đòi nợ nghiệp lực.
Từ dưới lòng sông Sài Gòn xám xịt, hàng trăm đốm sáng đỏ ấm áp – Phước đức đỏ (Hồng Đức) tích lũy từ lòng biết ơn của những nạn nhân được giải oan – bắt đầu bay lên, hội tụ xung quanh linh thể của Trần Minh, tạo thành một lá chắn ánh sáng rực rỡ bảo vệ anh khỏi ngọn lửa tà thần.
“Ngươi nghĩ tiền bạc và quyền lực của giới siêu giàu có thể mua được mệnh trời sao? Ngươi nghĩ bùa chú của Pháp Liên có thể che mắt được luật nhân quả tối cao sao? Hôm nay, trước ranh giới âm dương, ta – Trần Minh, Phán quan thế mạng – phơi bày tội ác của ngươi trước thiên địa!”
Uỳnh!
Lời phán quyết vừa dứt, sợi Chỉ đỏ nhân quả nối giữa Minh và đứa trẻ Nguyễn An đột ngột chuyển dần từ màu đỏ thẫm sang màu vàng kim tịnh hóa rực rỡ. Sự thay đổi màu sắc này đồng nghĩa với việc khế ước thế mạng đã được tịnh hóa hoàn toàn khỏi oán khí đen của Ngô Khải. Đứa trẻ Nguyễn An đã được giải thoát khỏi tử kỳ hiến tế, và toàn bộ khoản nợ nghiệp lực khổng lồ của Ngô gia lập tức mất đi vật thế mạng nâng đỡ.
“Không! Pháp Liên! Ngăn hắn lại! Ngọn lửa đang quay lại cắn ta!”
Tiếng gào thét kinh hoàng, đau đớn tột cùng của Ngô Khải vang lên từ mật thất dương gian. Lão phú hào bảy mươi tuổi cảm thấy cơ thể mình nóng lên như một lò than, da mặt căng bóng giả tạo của lão bắt đầu nứt nẻ, chảy ra thứ mủ xám đen bốc mùi hôi thối.
Pháp Liên điên cuồng vỗ mạnh vào chuỗi hạt đinh quan tài trùng tang trên cổ, máu tươi phun ra từ miệng gã nhuộm đỏ các lá bùa đen hòng dập tắt sự phản phệ. “Trần Minh! Ngươi dám phá hủy đại trận của ta! Ta sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi thành tro bụi!”
“Muộn rồi, Pháp Liên,” linh thể Trần Minh lạnh lùng nhìn luồng lửa tím đen đang co rút dữ dội.
Anh giơ cao chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét đã đẫm máu tịnh hóa. Hào quang vàng kim từ sợi chỉ nhân quả rực sáng, soi rõ điểm nút kết nối tà thuật của Ngô Khải ngay giữa không trung thế giới xám.
Minh vung kéo, cắt mạnh một nhát dứt khoát vào sợi chỉ vàng kim nhân quả.
Phựt!
Một tiếng đứt gãy giòn giã vang lên cõi u minh, tựa như tiếng xích sắt nghìn năm bị bẻ gãy. Sợi chỉ nhân quả đứt lìa phát ra một tiếng nổ tâm linh khổng lồ, chấn động toàn bộ chiều không gian xám của bán đảo Thanh Đa.
Ngay lập tức, ngọn lửa tà thần tím đen đang bao vây linh thể Minh mất đi mục tiêu thế mạng, bị lực phản phệ nhân quả dội ngược cực đại kéo tuột trở lại vết nứt không gian, lao thẳng về phía mật thất dương thế với tốc độ quét sạch vạn vật.
Tại mật thất tế đàn dương gian, Vũ Phong đang ôm chặt đứa trẻ Nguyễn An trong góc phòng, dùng thân mình che chở cho thằng bé khỏi những mảng đá tảng rơi xuống từ trần hầm đổ nát. Gã kinh hoàng chứng kiến bức tượng tà thần không mặt bằng đá đen đột ngột nứt ra hàng vạn vết rạn rỉ máu đen.
Đoành!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ngọn lửa phản phệ màu tím đen khổng lồ từ bức tượng tà thần phun trào ra ngoài, cuốn phăng toàn bộ các kệ xương trắng và hũ sành phong ấn trên tường.
Pháp Liên rú lên một tiếng thảm thiết. Ngọn lửa nguyền rủa dội ngược thiêu rụi hoàn toàn một nửa số bùa chú đen trên người gã, chuỗi hạt đinh đóng quan tài trùng tang rỉ sét trên cổ gã nổ tung thành từng mảnh vụn găm thẳng vào da thịt, máu đen phun ra xối xả. Cánh tay phải của gã tà sư luyện xác bị lửa tà thần thiêu rụi đến tận xương, bốc khói đen nghi ngút.
Ngô Khải bên cạnh gục xuống sàn đá, miệng méo xệch, nửa người bên trái hoàn toàn bị liệt do cơn đột quỵ phản phệ tước đoạt thọ mệnh tàn phá hệ thần kinh. Lão già liệt nửa người co quắp dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sự tuyệt vọng nhìn về phía bức tượng tà thần đang sụp đổ.
Linh thể của Trần Minh từ thế giới xám từ từ dung hợp trở lại thể xác phàm trần đang nằm bất động dưới sàn hầm. Khi linh hồn chạm vào da thịt bị bỏng rát, một cơn đau co thắt cơ tim dữ dội khiến anh giật mạnh người, hộc ra một ngụm máu đen pha lẫn tro tịnh hóa.
Trần Minh từ từ mở mắt phải mù xám tro. Tai phải của anh ù đặc không nghe thấy gì ngoài tiếng rít của oán khí đen còn sót lại. Chân trái tê dại hoàn toàn do độc rết ăn mòn da thịt rỉ máu đen bốc khói nhạt.
“Minh! Cậu sống lại rồi!” Vũ Phong lao tới, đỡ lấy bả vai rách nát rỉ máu tươi của anh, giọng gã run rẩy đầy lo lắng.
Trần Minh không thể trả lời. Anh chỉ có thể nhìn thấy qua mắt trái mờ đục hình ảnh Pháp Liên đang ôm cánh tay phải bị cháy sém, điên cuồng niệm chú điều khiển một bóng đen khổng lồ từ sâu trong bóng tối nhà xác tiến vào mật thất.
Đó là con Cương thi nhà xác – cương thi đồng hun hoàn thiện với móng vuốt đen sì dài cả tấc, bốc ra mùi hôi thối kinh hoàng của xác chết trùng tang, đang gầm rú tiến về phía thể xác phàm trần bất động của Trần Minh dưới mệnh lệnh điên cuồng của Pháp Liên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!