Nhạc nềnTatari

Huyết Tế Trẻ Thơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bậc thang đá dẫn xuống lòng đất tối tăm và ẩm ướt, dốc ngược như một họng súng đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng những kẻ dám xâm nhập. Không khí lạnh lẽo mang theo mùi của rêu phong thối rữa, mùi nến sáp pha lẫn với một thứ mùi tanh nồng cực kỳ quen thuộc đối với một cựu điều tra viên hình sự như Trần Minh. Đó là mùi của máu tươi mới chảy.


Trần Minh bấu chặt những ngón tay trái vào bờ tường đá nhám để giữ thăng bằng. Mỗi bước đi của anh lúc này là một cực hình tra tấn thể xác. Hai chiếc xương sườn gãy bên lồng ngực trái rít lên đau đớn, cọ xát vào các thớ thịt rách nát mỗi khi anh hít thở sâu. Bả vai trái, nơi vết thương do móng vuốt cương thi đâm thủng, vẫn đang âm thầm rỉ máu qua lớp băng gạc đẫm tro tịnh hóa. Tai phải của anh hoàn toàn im lặng, chỉ có một cảm giác tê dại lạnh ngắt và dòng máu đen khô cứng bám chặt nơi vành tai. Thế giới của anh lúc này bị chia đôi một cách nghiệt ngã: một nửa chìm vào khoảng không vô thanh vô sắc, một nửa mờ đục dưới ánh sáng xám xịt của nhãn quan tâm linh.


“Minh... cẩn thận,” tiếng Vũ Phong khàn đặc vang lên từ phía sau tai trái phàm trần duy nhất còn nghe được của anh. Gã thám tử tư bước đi tĩnh lặng, hai tay nắm chặt khẩu súng rulo rải đạn muối bạc, ngón trỏ luôn đặt sát cò súng. “Mùi máu này... không phải của người lớn. Nó quá ngọt và tanh.”


Minh không trả lời, anh chỉ khẽ siết chặt chiếc La bàn đồng cổ rỉ sét trong tay phải. Mặt kính la bàn đã xuất hiện những vết nứt nhỏ sau trận chiến phá giải bẫy gương của Diệp Lạc, nhưng kim đồng đen bên trong vẫn đang chỉ thẳng xuống dưới đáy hầm ngầm, rung lên bần bật như đang đối diện với một thực thể tà ác cực kỳ khủng khiếp.


Nhắm mắt trái phàm trần lại, Minh kích hoạt vết sẹo linh hồn trên mắt phải. Trong nhãn quan tâm linh xám tro của anh, những luồng Oán khí đen (Hắc Oán) đang cuồn cuộn chảy dọc theo các kẽ đá dưới chân tường hầm, đặc quánh và lạnh buốt như nhựa đường nóng chảy. Chúng không tự nhiên sinh ra, mà đang bị hút về phía cuối hành lang ngầm bởi một lực tâm linh vô hình.


Đi thêm mười bước, một cánh cửa gỗ lim dày cộp, bọc lá đồng hoen rỉ hiện ra trước mắt họ. Cánh cửa không đóng kín mà hé mở một khe nhỏ, để lộ ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, âm u như máu tươi rò rỉ ra ngoài. Tiếng khóc thét nghẹn ngào, hoảng sợ của đứa trẻ mồ côi vang lên rõ mồn một qua khe cửa, dội thẳng vào màng nhĩ tai trái của Minh, khiến tim anh thắt lại.


Minh ghé sát mắt trái qua khe cửa. Cảnh tượng bên trong Mật thất tế đàn nhà Ngô Khải hiện ra, tàn bạo và rùng rợn đến mức khiến máu trong người anh như đông cứng lại.


Căn mật thất rộng lớn được xây dựng hoàn toàn bằng đá tảng kiểu Pháp cổ. Ở trung tâm căn phòng, trên một bục đá cao, là điện thờ tà thần âm giới. Bức tượng tà thần bằng đá đen khổng lồ, mang hình thù một thực thể không mặt với hàng chục cánh tay gầy guộc vươn ra, đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen đỏ bốc mùi hôi thối. Xung quanh điện thờ, hàng trăm cây nến đỏ rực cháy tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quái dị, phản chiếu lên những chiếc hũ sành phong ấn và hàng chục con búp bê đất sét thế mạng xếp đầy trên các kệ xương trắng dọc bờ tường.


Nằm trên bàn hiến tế bằng đá nhám ngay dưới chân tượng tà thần là một đứa trẻ mồ côi khoảng năm tuổi. Thằng bé bị trói chặt bằng những sợi dây kết từ tóc người chết, cơ thể nhỏ bé run rẩy dữ dội, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhìn chằm chằm vào lão già đang đứng bên cạnh.


Ngô Khải.


Lão phú hào bảy mươi tuổi nhưng đang mang diện mạo của người năm mươi nhờ những phi vụ cướp đoạt thọ mệnh tàn bạo. Làn da mặt của lão căng bóng một cách giả tạo, nhưng dưới nhãn quan tâm linh của Minh, lớp da đó đang rạn nứt, lộ ra những mảng thịt thối rữa xám xịt bên trong. Đôi mắt lão đỏ ngầu đầy sát khí, gương mặt vặn vẹo vì nỗi sợ hãi cái chết cận kề. Kế hoạch lách luật khế ước của lão đã bị Minh phá hỏng, và giờ đây, tử kỳ đang gõ cửa phòng lão từng giây.


“Nhanh lên, Pháp Liên! Ta cảm thấy tim mình đang ngừng đập rồi!” Ngô Khải gào lên, giọng nói khàn đặc, run rẩy đầy vẻ điên cuồng. Lão cầm một con dao găm bằng đồng cổ khắc đầy minh văn tà ác, lưỡi dao rực lên những tia oán khí đen kịt.


Đứng đối diện lão bên kia bàn tế là tà sư Pháp Liên. Gã đàn ông trung niên gầy gò, da mặt xám xịt đầy nốt ruồi độc đang cầm một chiếc hũ sành rỉ máu đen liên tục. Gã vừa vê chuỗi hạt đinh đóng quan tài rỉ sét trên cổ, vừa lẩm nhẩm đọc những câu thần chú bằng thứ ngôn ngữ cổ quái dị.


“Gia chủ yên tâm, linh thể đứa trẻ này cực kỳ thuần khiết. Chỉ cần một giọt máu tim của nó hiến tế cho tà thần, đại trận đổi mệnh sẽ kích hoạt vĩnh viễn. Mười năm Thọ mệnh tinh khiết của nó sẽ thuộc về ngài, và cái chết của ngài sẽ được chuyển di sang cho kẻ khác,” Pháp Liên cười lạnh, giọng nói u ám vang vọng khắp mật thất.


“Khốn nạn!” Vũ Phong nghiến răng rít lên từ phía sau Minh. Gã giơ khẩu súng rulo lên, định đạp cửa xông vào.


“Dừng lại, Phong,” Minh dùng bàn tay trái giữ chặt lấy tay cầm súng của Phong. Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cảnh giác. “Xung quanh bục tế đàn có một kết giới Oán khí đen (Hắc Oán) cực kỳ dày đặc. Đạn muối bạc của cậu không thể xuyên qua lớp sương độc đó ngay lập tức được. Nếu nổ súng bừa bãi, chúng ta sẽ làm kinh động đến Pháp Liên và đẩy đứa trẻ vào nguy hiểm nhanh hơn.”


Minh khẽ cúi xuống, nhìn vào túi áo măng-tô đen của mình. Đúng lúc này, Tờ khế ước đỏ máu bên trong đột ngột nóng ran như một hòn than cháy đỏ. Sức nóng kinh hoàng từ tờ giấy da mỏng xuyên qua lớp vải, thiêu đốt da thịt trước ngực Minh đau rát. Anh thọc bàn tay trái vào túi, lôi tờ khế ước ra.


Trên bề mặt tờ giấy da mỏng, những ký tự máu cổ xưa bắt đầu tự động hiện hình, rực sáng sắc đỏ âm u. Cái tên “Nguyễn An” – tên của đứa trẻ mồ côi đang nằm trên bàn tế – hiện lên rõ mồn một bên cạnh dòng chữ tử kỳ đang đếm ngược từng phút. Khế ước thế mạng đã kích hoạt. Định mệnh đã chọn đứa trẻ này phải chết, và luật cấm của khế ước đang ép buộc Trần Minh phải đưa ra lựa chọn.


“Mẹ kiếp... tại sao lại là đứa trẻ này?” Minh nghiến răng, lồng ngực co thắt dữ dội.


Anh biết rõ Quy tắc Thế Mạng Vô Tội: nếu anh để đứa trẻ này chết trên tế đàn mà không thực hiện khế ước thế mạng, linh hồn của chính anh và em gái Khánh Chi sẽ bị thiêu rụi bởi ngọn lửa phản phệ của tà thần ngay lập tức. Nhưng nếu anh chịu chết thay, cơ thể phàm trần vốn đã tàn phế của anh sẽ phải gánh chịu thêm một cái chết tàn khốc khác, đẩy nhanh tốc độ mất đi ngũ giác vật lý.


“Anh Minh... Ngô Khải sắp ra tay rồi!” tiếng Vũ Phong thúc giục bên tai trái.


Qua khe cửa, Minh nhìn thấy Ngô Khải đã giơ cao con dao găm đồng cổ lên trên ngực đứa trẻ. Gương mặt lão điên cuồng, khát máu đến cực điểm. Pháp Liên đứng bên cạnh bắt đầu tăng tốc độ đọc chú, luồng oán khí đen từ bức tượng tà thần tuôn ra cuồn cuộn, bao vây lấy bàn tế.


“Không còn thời gian nữa,” Minh trầm giọng. Ánh mắt anh lóe lên một tia quyết đoán lạnh lùng của một cựu cảnh sát hình sự. “Phong, nghe tôi nói. Khi tôi lao vào thu hút sự chú ý của Pháp Liên, cậu phải tìm mọi cách bắn vỡ búp bê đất sét thế mạng của Ngô Khải trên kệ bên phải. Đó là vật dẫn mệnh của lão. Chỉ cần búp bê vỡ, đại trận đổi mệnh sẽ bị gián đoạn lâm thời.”


“Còn anh thì sao?” Vũ Phong lo lắng hỏi.


“Tôi phải thực hiện khế ước,” Minh trả lời dứt khoát.


Không đợi Phong trả lời, Minh dùng hết sức bình sinh, dùng bả vai phải đâm sầm vào cánh cửa gỗ lim.


Uỳnh!


Cánh cửa gỗ dày cộp bị lực tông mạnh mẽ hất văng ra hai bên, va đập vào vách đá phát ra tiếng động lớn. Trần Minh lao vào mật thất tế đàn, chiếc áo măng-tô đen bay phần phật trong luồng gió lạnh buốt của oán khí.


“Kẻ nào?” Pháp Liên giật mình quay lại, đôi mắt xám xịt đầy nốt ruồi độc của gã co rút lại khi nhìn thấy vết sẹo linh hồn rực đỏ trên mắt phải của Minh. “Trần Minh! Ngươi vẫn chưa chết sao?”


“Pháp Liên, Ngô Khải! Hôm nay nợ máu của các người phải trả trước luật nhân quả!” Minh gầm lên, tay trái vung chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét ra trước mặt.


“Hừ, một gã cận tử tàn phế mà cũng dám huênh hoang!” Pháp Liên sneer lạnh lùng. Gã không hề do dự, giơ chiếc hũ sành trong tay lên, đập mạnh xuống nền đất đá hầm.


Choảng!


Chiếc hũ sành vỡ tan tành. Từ trong đống mảnh gốm vỡ, một luồng khói đen đặc quánh bốc mùi hôi thối kinh hoàng cuộn lên. Ngay sau đó, hàng ngàn con rết ngải độc màu đen tuyền, mỗi con to bằng ngón tay cái, trên lưng mang những khuôn mặt người nhỏ xíu đang khóc thét, lũ lượt bò ra. Chúng bò lổm ngổm trên nền đất xương trắng, tạo ra những tiếng lách cách rợn người, hướng thẳng về phía Trần Minh với tốc độ cực nhanh.


“Chết đi dưới ngải rết độc của ta!” Pháp Liên hét lớn, tay vê chuỗi hạt đinh quan tài rực lên oán khí đen.


Trần Minh nhắm chặt mắt trái phàm trần, hoàn toàn di chuyển bằng thính giác thần thức Tiến giai mới nâng cấp. Dù tai phải điếc đặc, nhưng trong đầu anh lúc này đang phác họa rõ nét từng làn sóng rung động do hàng ngàn con rết tạo ra khi chúng di chuyển trên mặt đất.


Minh đưa bàn tay phải đeo chiếc Găng tay da tịnh hóa cũ kỹ lên. Lòng bàn tay găng đã bị xích đồng của quỷ sai cứa rách nát, để lộ ra vết rách linh hồn đang rỉ máu đen bốc khói nhạt của anh. Anh dùng ngón trỏ tay trái quệt mạnh vào vệt máu tịnh hóa đỏ tươi đang chảy ra từ vết sẹo mắt phải, miết một đường dứt khoát lên lòng găng tay da đen.


“Tịnh hóa minh văn... Kết!”


Minh quét mạnh bàn tay phải xuống sát mặt đất, vẽ ra một vòng tròn tịnh hóa khẩn cấp.


Uỳnh!


Một luồng Hồng quang tịnh hóa ấm áp bùng phát từ lòng bàn tay Minh, quét qua không gian tạo thành một bức tường lửa đỏ rực rỡ chặn đứng đàn rết độc. Những con rết ngải chạm phải hồng quang lập tức rú lên những tiếng khóc thét đau đớn như trẻ con, cơ thể chúng bị thiêu rụi thành tro bụi đen kịt trong chớp mắt.


Tuy nhiên, số lượng rết ngải độc quá lớn, oán khí đen cuồn cuộn từ đống tro tàn của chúng bốc lên liên tục, làm suy yếu dần bức tường hồng quang tịnh hóa của Minh. Một vài con rết lọt qua khe hở, lao lên cắn xé chân trái của anh.


“Á!” Minh khẽ rên lên một tiếng đau đớn. Độc tính lạnh buốt từ răng rết buốt thấu xương tủy, nhanh chóng lan rộng làm tê liệt các thớ cơ chân trái của anh, khiến anh lảo đảo suýt quỵ xuống.


Cùng lúc đó, Vũ Phong từ phía sau cửa lao ra, quỳ một gối xuống sàn đá, giơ súng rulo nhắm thẳng vào bục tế đàn nơi Ngô Khải đang đứng. Gã nheo mắt lấy đường ngắm qua làn sương oán khí đen dày đặc.


“Đoành!”


Tiếng súng nổ chát chúa vang dội khắp mật thất đá. Viên đạn muối bạc xé rách không khí, mang theo những tia lửa xanh tịnh hóa bay thẳng về phía ngực Ngô Khải.


Thế nhưng, ngay khi viên đạn chỉ còn cách mục tiêu nửa mét, bức tượng tà thần bằng đá đen phía sau bục tế đột ngột rực lên ánh sáng đỏ âm u. Luồng Oán khí đen (Hắc Oán) dày đặc xung quanh bục tế tự động co rút lại, kết tinh thành một tấm lá chắn đen đặc quánh như hắc ín trước ngực Ngô Khải.


Uỳnh!


Viên đạn muối bạc đâm sầm vào tấm lá chắn oán khí, nổ tung thành một cơn mưa muối và lửa xanh nhạt, nhưng hoàn toàn bị hấp thụ bởi luồng hắc oán cực thịnh. Tấm lá chắn đen chỉ khẽ rung động rồi khôi phục lại trạng thái ban đầu. Ngô Khải hoàn toàn không hề sứt mẻ một sợi tóc.


“Mẹ kiếp! Cái kết giới này dày quá!” Vũ Phong gầm lên tức giận. Gã vội vã xoay ổ đạn để chuẩn bị cho phát bắn tiếp theo. Khẩu súng của gã lúc này chỉ còn đúng 2 viên đạn muối bạc.


Ngô Khải không hề bận tâm đến sự tấn công của Vũ Phong. Đôi mắt lão lúc này dán chặt vào đứa trẻ mồ côi trên bàn đá, thần trí đã hoàn toàn bị nỗi sợ cái chết chi phối. Lão giơ cao con dao găm đồng cổ, miệng lẩm bẩm những lời khấn cầu điên cuồng:


“Tà thần tối cao... dâng hiến linh thể này... đổi lại mười năm thọ mệnh cho ta!”


Nhát dao đồng cổ của Ngô Khải hạ xuống, hướng thẳng về phía lồng ngực non nớt của đứa trẻ mồ côi.


Trần Minh kinh hoàng nhận ra mình không thể lao tới bục tế đàn kịp thời bằng sức mạnh vật lý. Chân trái của anh đã hoàn toàn bị độc rết làm tê liệt, hai chiếc xương sườn gãy lệch nhói buốt ngăn cản mọi chuyển động nhanh nhẹn cận chiến. Khoảng cách mười mét giữa anh và bàn tế lúc này xa xôi như ranh giới âm dương.


“Không thể dùng sức phàm...” Minh nghĩ thầm, lý trí hình sự hoạt động cực hạn trong một phần trăm giây. “Phải dùng luật khế ước để hoán đổi nhân dạng tâm linh với đứa trẻ!”


Minh không màng đến đàn rết độc đang cắn xé chân mình, anh dùng bàn tay trái run rẩy lôi Tờ khế ước đỏ máu ra trước ngực. Anh đưa ngón tay trỏ đẫm máu tịnh hóa của mình, miết mạnh một đường rực đỏ lên dòng chữ ghi tên đứa trẻ “Nguyễn An”.


“Thế Mạng Tử Kỳ... Kích hoạt!”


Minh gầm lên, dồn toàn bộ tàn lực thần thức cận tử vào tờ khế ước.


Uỳnh!


Một tiếng nổ tâm linh kinh hoàng vang dội cõi u minh. Từ tờ khế ước đỏ máu trên tay Minh, một sợi Chỉ đỏ nhân quả vô hình phóng vụt ra như một tia chớp đỏ thẫm, xuyên qua màn sương oán khí đen dày đặc của kết giới tà thần, găm chặt vào lồng ngực của đứa trẻ mồ côi ngay trước khi lưỡi dao đồng của Ngô Khải chạm vào da thịt nó.


Sợi chỉ đỏ nhân quả lập tức quấn chặt lấy vùng ngực của Trần Minh, kết nối sinh mệnh lực của anh với đứa trẻ. Nhân dạng tâm linh của hai người đã được hoán đổi hoàn toàn trước luật sinh tử cõi âm dương.


Khi nhát dao của Ngô Khải hạ xuống hướng về phía đứa trẻ, sợi chỉ đỏ nhân quả khế ước thế mạng lập tức quấn chặt lấy vùng ngực của Trần Minh.


Phựt!


Một cơn đau đớn tột cùng, xé rách linh hồn đổ ập xuống lồng ngực Trần Minh. Anh cảm giác như có một lưỡi dao đồng rỉ sét vô hình đang đâm xuyên qua tim mình, cắt đứt từng ngăn cơ tim phàm trần. Máu tươi từ miệng anh phun ra thành vũng lớn, nhuộm đỏ cả nền gạch đá mật thất. Mắt phải mù hoàn toàn xám tro của anh trợn trừng lên, vết sẹo linh hồn phát sáng đỏ rực rỡ liên tục rỉ máu đen dọc theo gò má.


Cơ thể phàm trần của Trần Minh lảo đảo, rồi đổ sụp xuống đống tro tàn của đàn rết độc dưới chân bục tế đàn, tim anh ngừng đập hoàn toàn khi anh bước vào trạng thái chịu chết thay tàn khốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!