Nhạc nềnTatari

Mê Cung Hoa Sen Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi bùn đất hôi thối trộn lẫn với oán khí đặc quánh của dòng nước thải ngầm sông Sài Gòn vẫn còn bám chặt trên lớp vải măng-tô đen của Trần Minh. Anh khẽ rên lên một tiếng, hai tay bấu chặt vào bờ tường đá lạnh ngắt của tầng trệt biệt thự cổ Thanh Đa. Mỗi lần lồng ngực phập phồng hít thở, hai chiếc xương sườn bị gãy từ trận chiến trước lại như những chiếc dầm sắt găm thẳng vào màng phổi, buốt nhói đến tận xương tủy. Vai trái của anh, nơi vết rách do móng vuốt cương thi đâm thủng, dù đã được quấn chặt bằng băng gạc y tế tẩm tro tịnh hóa, vẫn âm thầm rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm qua lớp áo sơ mi sũng nước.


Bên cạnh anh, Vũ Phong đang ngồi xổm dưới sàn gạch men vỡ nát, một tay cầm khẩu súng lục rulo nạp đạn muối bạc, tay kia liên tục vẩy nước sông bám trên họng súng. Gã thám tử tư khẽ rít một hơi dài qua kẽ răng, cố gắng không phát ra tiếng động lớn.


Trần Minh không dùng tai phải để nghe. Tai phải của anh đã hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn lại một cảm giác tê dại và dòng máu đen khô cứng bám chặt nơi vành tai sau vụ thế mạng cho Nguyễn Khắc Cường. Anh hơi nghiêng đầu sang trái, dùng chiếc tai trái phàm trần duy nhất còn lại để đón nhận những dao động âm thanh cực nhỏ của ngôi nhà hoang.


“Minh, lối này.”


Một tiếng thì thầm u uất, lạnh lẽo bất ngờ vang lên ngay sát bên vai trái của Minh. Anh giật mình quay lại. Từ trong bóng tối của hốc tường đổ nát, linh thể mờ ảo của Vong nữ nhảy lầu từ từ hiện hình. Cô gái trẻ vẫn mặc chiếc váy ngủ màu hồng nhạt nhuốm máu khô ở vùng đầu, cơ thể biến dạng mờ ảo do cú ngã từ lầu năm chung cư Quận 4. Đôi mắt oán hận của cô không nhìn Vũ Phong, chỉ chăm chú hướng về phía Trần Minh. Cô đưa cánh tay khẳng khiu, nhợt nhạt chỉ thẳng lên khoảng tối cầu thang gỗ phía sau hành lang.


“Lầu ba... Đứa trẻ đang ở lầu ba... Nhưng hãy cẩn thận, mụ ta đang đợi các người ở đó,” giọng vong nữ run rẩy, linh thể của cô khẽ nhấp nháy như ngọn nến trước gió khi chạm phải dương khí cực thịnh phát ra từ khẩu súng rulo của Vũ Phong.


Minh khẽ gật đầu, tay phải đeo chiếc găng tay da đen cũ kỹ – chiếc găng đã bị xích đồng của quỷ sai cứa rách nát lòng bàn tay – siết chặt lấy chiếc La bàn đồng cổ rỉ sét. Anh ra hiệu cho Vũ Phong bằng một cái vẫy tay dứt khoát. Cả hai lặng lẽ bước qua những mảnh kính vỡ và gỗ mục, tiến về phía chân cầu thang dẫn lên lầu.


Thế nhưng, ngay khi bước chân của Trần Minh vừa chạm vào nấc thang gỗ đầu tiên, chiếc Máy trợ thính tâm linh bằng đồng đeo bên tai phải điếc đặc của anh đột ngột phát ra một tiếng rít buốt óc. Tiếng rít chói tai như tiếng móng tay sắc nhọn cào mạnh vào bảng đen, dội thẳng vào đại não khiến Minh lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống bậc thềm.


“Két... két... két...”


Từ trong bóng tối của hành lang, sương mù đỏ nhạt từ đầm lầy Thanh Đa bất ngờ tràn vào qua các khe cửa sổ vỡ, đặc quánh và tanh tưởi. Trần Minh nhắm mắt trái phàm trần lại, kích hoạt nhãn quan tâm linh từ vết sẹo mắt phải. Đồng tử mắt phải mù lòa của anh rực lên ánh sáng xám tro chết chóc. Trước mắt anh, toàn bộ không gian của biệt thự cổ Thanh Đa bắt đầu biến dạng một cách dị kỳ.


Những bậc cầu thang gỗ dưới chân họ đột ngột uốn cong, kéo dài ra vô tận như một con rắn khổng lồ đang quằn quại. Hành lang tầng trệt vốn chỉ dài mười mét giờ đây kéo dài hun hút vào bóng tối sâu thẳm, không có điểm dừng. Trên các bức tường vôi bong tróc, hàng loạt bức tranh sơn dầu cổ kính vẽ những đóa hoa sen đột ngột xoay ngược đầu xuống dưới. Từ nhụy của những đóa hoa sen ngược ấy, một thứ chất lỏng màu đen đỏ, đặc quánh như máu người bắt đầu rỉ ra, chảy thành dòng dọc theo mặt tường đá.


“Mê cung hoa sen ngược...” Minh khàn giọng nói, thanh quản anh bỏng rát do di chứng mất vị giác. “Chúng ta rơi vào trận pháp ảo ảnh của Diệp Lạc rồi.”


“Cái gì? Trận pháp?” Vũ Phong hoảng hốt kêu lên. Trong mắt gã thám tử tư phàm trần, không gian xung quanh cũng bắt đầu quay cuồng. Gã nhìn thấy những bức tường đá như đang đổ sụp xuống đầu mình, những bóng ma đen kịt có móng vuốt dài ngoằng lao ra từ các bức tranh hoa sen ngược.


“Tránh ra! Đồ quỷ quyệt!” Vũ Phong gào thét, gương mặt gã biến dạng vì sợ hãi. Gã điên cuồng bóp cò khẩu súng rulo.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Ba tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của biệt thự Thanh Đa. Những tia lửa xanh từ đạn muối bạc bắn tung tóe vào các bức tường trống không, nhưng ảo ảnh không hề biến mất. Ngược lại, tiếng súng chỉ làm cho những bóng đen trong mắt Phong lao tới nhanh hơn. Gã giơ súng định bắn tiếp vào khoảng không trước mặt.


“Phong! Dừng lại! Đó là ảo giác!” Minh hét lên, dùng hết sức bình sinh lao tới khống chế cánh tay cầm súng của Phong. Cú va chạm mạnh khiến hai chiếc xương sườn gãy của Minh lệch nhẹ, đau đớn dữ dội làm anh hộc ra một ngụm máu đen ngay trên sàn gạch. “Nếu cậu bắn tiếp, cậu sẽ tự sát hoặc bắn trúng tôi đấy!”


Vũ Phong thở hổn hển, đôi mắt trợn trừng đầy tia máu dần lấy lại một chút tiêu cự khi nhìn thấy vũng máu đen của Minh dưới đất. Gã run rẩy hạ súng xuống, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run rẩy trước những tiếng thì thầm điên loạn đang vang vọng trong đầu.


Đúng lúc này, không gian xung quanh đột ngột sụp đổ hoàn toàn.


Màn sương đỏ nhạt biến mất, thay vào đó là một cơn mưa bão tầm tã. Trần Minh bàng hoàng nhận ra mình không còn đứng trong biệt thự cổ Thanh Đa nữa. Anh đang đứng giữa một xa lộ quốc lộ tối tăm, lạnh lẽo vào ban đêm. Tiếng mưa rơi bôm bóp trên mặt đường nhựa, ánh đèn pha vàng vọt của những chiếc xe tải lướt qua xé rách màn đêm.


Năm năm trước. Đây chính là hiện trường vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ anh.


“Két... rầm!”


Một tiếng va chạm kim loại kinh hoàng vang lên ngay trước mắt Minh. Chiếc xe con màu trắng của gia đình anh bị một chiếc xe tải khổng lồ đâm trực diện, bẹp rúm như một vỏ lon bia dưới bánh xe xích. Từ trong đống đổ nát của chiếc xe con, máu tươi loang lổ hòa vào nước mưa chảy tràn trên mặt đường nhựa.


“Cha! Mẹ!” Minh gào lên, đôi chân phàm trần của anh như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt.


Từ trong cabin bẹp rúm của chiếc xe con, hai linh thể mờ ảo mang sắc xanh lam nhạt từ từ bò ra. Đó là cha anh – Trung tá Trần Văn Hùng, người đầy vết thương nhuốm máu ở vùng ngực, và mẹ anh – bà Nguyễn Thị Mai, gương mặt phúc hậu giờ đây xám xịt, đầy những vệt máu loang. Họ bò bằng hai tay trên mặt đường nhựa, hướng về phía Minh. Đôi mắt họ không có lòng đen, chỉ có một màu trắng dã đầy dằn vặt và oán hận.


“Minh... tại sao con không cứu Khánh Chi?” Giọng nói của người cha vang lên, nghẹn ngào và lạnh buốt như băng đá. “Tại sao con lại ký khế ước đỏ máu đó? Con đã bán rẻ linh hồn của mình cho tà thần rồi!”


“Minh ơi... mẹ đau quá... dưới cõi âm lạnh lẽo lắm...” Người mẹ khóc nghẹn, bàn tay mờ ảo rỉ máu của bà vươn ra, định nắm lấy gấu áo măng-tô của anh. “Đi theo cha mẹ đi con... Đừng cố gắng vô ích nữa...”


Nỗi dằn vặt, bất lực và đau đớn tột cùng suốt năm năm qua như một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Trần Minh. Thần thức của anh chao đảo dữ dội, vết sẹo linh hồn trên mắt phải ngứa rát điên cuồng, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi cay xè dọc theo gò má. Anh muốn khuỵu xuống, muốn nắm lấy bàn tay của mẹ, muốn buông bỏ tất cả để đi theo họ.


“Không... đây không phải là thật...” Minh nghiến răng, lồng ngực co thắt dữ dội.


Là một cựu điều tra viên hình sự lão luyện, lý trí phá án của anh bắt đầu gào thét trong đầu. Anh buộc mình phải nhìn thẳng vào linh thể của người cha đang bò dưới đất. Mắt phải mù lòa của anh tập trung thần thức vào bàn tay phải của cha.


Trên cổ tay phải của cha anh trong ảo ảnh có một vết sẹo lớn tròn trịa.


“Sai rồi,” Minh thì thầm, một tia sáng lạnh lùng lóe lên trong mắt trái phàm trần duy nhất còn lại của anh. “Vết sẹo do mảnh đạn của cha nằm ở cổ tay trái, chứ không phải tay phải. Đây là một mảnh ký ức bị bóp méo!”


Anh tiếp tục nhìn về phía chiếc xe tải khổng lồ gây tai nạn trong ảo cảnh. Dưới ánh đèn pha nhấp nháy, trên cánh cửa cabin của chiếc xe tải, anh nhìn thấy một logo hình con rắn quấn quanh chiếc nhẫn ngọc đen được mạ vàng tinh xảo.


Đó là biểu tượng của Tập đoàn Vạn Gia Thế.


“Vạn Gia Thế... chiếc xe tải đó thuộc về Vạn Gia Thế!” Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Minh. Manh mối về cái chết của cha mẹ anh năm xưa bất ngờ xuất hiện ngay trong bẫy ảo ảnh này. Diệp Lạc đã dùng chính ký ức sâu kín nhất của anh để dựng trận, nhưng tà thuật của mụ không thể tái tạo hoàn hảo những chi tiết vật lý mà chỉ có tư duy hình sự của Minh mới ghi nhớ chính xác.


“Lũ quỷ quyệt các người... dám dùng vong linh của cha mẹ ta để làm trò đùa!”


Sự căm hận tột cùng biến thành một luồng ý chí công lý mãnh liệt bùng phát trong não bộ Trần Minh. Anh nhắm chặt mắt trái phàm trần lại, dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào vết sẹo linh hồn trên mắt phải.


“Chấn Động Thần Thức... Kích hoạt!”


Uỳnh!


Một luồng sóng năng lượng màu đỏ nhạt vô hình từ trán Minh phóng mạnh ra xung quanh, tạo ra một tiếng nổ trầm đục chấn động cả không gian tâm linh. Luồng sóng ý chí công chính của cựu cảnh sát hình sự đè bẹp toàn bộ áp lực tinh thần của ảo cảnh.


Hình ảnh xa lộ mưa bão, chiếc xe tai nạn và linh thể giả lập của cha mẹ anh lập tức bị nứt vỡ như những mảnh gương kính. Minh mở mắt trái ra. Anh vẫn đang đứng ở hành lang tầng trệt biệt thự cổ Thanh Đa, xung quanh là sương mù đỏ nhạt đang cuồn cuộn chảy.


Minh nhanh chóng đưa chiếc La bàn đồng cổ rỉ sét lên trước mặt. Kim la bàn bằng đồng đen lúc này không còn xoay tròn điên cuồng nữa, mà đang chỉ thẳng về phía bức tường đá bên phải cầu thang – hướng hoàn toàn ngược lại với lối đi vật lý mà họ nhìn thấy trước đó.


“Phong! Đi theo hướng kim la bàn! Đừng nhìn vào các bức tranh hoa sen!” Minh hét lên, tay trái nắm chặt vai Vũ Phong kéo đi.


Vũ Phong lúc này gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi lạnh đầm đìa, gật đầu lia lịa. Gã bám sát sau lưng Minh, không dám liếc mắt nhìn lên những đóa hoa sen ngược đang rỉ máu trên tường.


Theo sự chỉ dẫn của kim la bàn, Trần Minh tiến sát vào bức tường đá cuối hành lang. Qua nhãn quan tâm linh xám tro, anh nhìn thấy một luồng oán khí đen kịt, đậm đặc đang xoáy tròn xung quanh một chiếc gương đồng cổ khắc họa tiết hoa sen ngược được treo khuất sau bức màn nhung bám đầy bụi bẩn. Đó chính là Gương bẫy linh hồn Diệp Lạc – mắt xích cốt lõi duy trì toàn bộ mê cung ảo ảnh này.


Từ phía sau bức tường đá, bóng dáng của nữ tà sư Diệp Lạc đột ngột hiện ra trong thế giới xám. Mụ mặc bộ sườn xám màu đỏ rách rưới, gương mặt trang điểm đậm đà nhưng lạnh lùng như tượng sáp, đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ kinh ngạc khi thấy Minh có thể thoát khỏi ảo ảnh cái chết của cha mẹ nhanh đến thế.


“Kẻ thế mạng... ngươi dám phá hủy kính hồn của ta sao?” Diệp Lạc rít lên, hai tay mụ bấm quyết, định kích hoạt luồng sét oán khí từ chiếc gương để thiêu rụi thần thức của Minh.


“Quá muộn rồi,” Minh trầm giọng.


Anh không hề do dự, đưa bàn tay phải đeo chiếc Găng tay da tịnh hóa – bàn tay rách nát rỉ máu đen tịnh hóa – đấm thẳng vào mặt kính của chiếc gương đồng cổ.


Binh!


Cú đấm mang theo toàn bộ lực tịnh hóa từ máu cận tử và ý chí công lý cực hạn của Trần Minh nện thẳng vào tâm chiếc gương. Một tiếng “choảng” chói tai vang lên cõi u minh, mặt gương đồng cổ nứt toác thành trăm mảnh, giải phóng hàng ngàn đốm oán khí đen kịt bay tán loạn trước khi bị hồng quang phước đức từ găng tay da của Minh thiêu rụi hoàn toàn.


“Áaaa!”


Diệp Lạc hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Chiếc gương bản mệnh bị vỡ nát khiến thần thức của mụ bị phản phệ cực nặng. Mụ hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể lảo đảo ngã quỵ xuống sàn gạch. Biết không thể địch lại luồng năng lượng tịnh hóa của Minh, Diệp Lạc điên cuồng ném ra một hũ tro tàn nguyền rủa để tạo màn khói đen che mắt rồi lết cơ thể trọng thương trốn chạy ra phía hành lang sau.


Cơn sương mù đỏ nhạt và bẫy ảo ảnh hoa sen ngược hoàn toàn biến mất, trả lại không gian thực tại u ám, lạnh lẽo của biệt thự cổ Thanh Đa.


Ngay tại vị trí chiếc gương bẫy vừa bị đập vỡ, bức tường đá phía sau nứt ra một khe lớn, để lộ ra một lối vào tối tăm dẫn thẳng xuống mật thất tế đàn dưới lòng đất biệt thự. Từ sâu trong lòng đất, một luồng ánh sáng đỏ rực cháy, âm u như máu tươi bắt đầu rò rỉ ra, mang theo tiếng khóc thét nghẹn ngào, hoảng sợ của một đứa trẻ mồ côi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!