Nhạc nềnTatari

Đột Nhập Thanh Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

22:45 đêm. Cơn mưa bão từ rạng sáng đã ngớt, nhưng bầu trời Sài Gòn vẫn bị bao phủ bởi một màn mây xám xịt, thấp tè và đặc quánh. Gió sông thổi thốc từng luồng lạnh buốt vào khoang chiếc xuồng ba lá cũ kỹ đang lầm lũi rẽ nước đi vào phân nhánh sông Sài Gòn ôm lấy bán đảo Thanh Đa. Nơi đây hiện ra như một cái lưỡi khổng lồ của bóng tối, lặng lẽ nuốt chửng những ánh đèn neon nhấp nháy từ phía trung tâm thành phố.


Trần Minh ngồi ở giữa xuồng, hai tay bấu chặt vào mạn gỗ mục. Mỗi nhịp thở đối với anh lúc này là một cực hình tàn nhẫn. Hai chiếc xương sườn bị gãy từ trận chiến với cương thi đồng hun ở nhà xác Quận 5 cứ mỗi lần lồng ngực phập phồng lại cọ xát vào màng phổi, buốt nhói đến tận óc. Bả vai trái của anh đã được băng bó tạm thời bằng băng gạc y tế tẩm tro tịnh hóa, nhưng máu tươi vẫn âm thầm rỉ ra, thấm đẫm một mảng áo măng-tô đen bạc màu, tỏa ra mùi tanh nồng đặc trưng của máu cận tử.


Bên cạnh anh, Vũ Phong đang gò lưng chèo xuồng. Khuôn mặt gã thám tử tư sạm đi vì sương gió, đôi mắt thâm quầng dưới chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp che giấu sự căng thẳng tột độ. Phong không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn về phía mũi xuồng – nơi Thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh đang ngồi kiết già, hai tay ôm lấy cây gậy trúc đen định vị long mạch, đôi mắt nhắm nghiền mang vết sẹo bỏng tịnh hóa co rút nhẹ theo nhịp sóng.


“Minh, chúng ta đang đi vào vùng nước chết,” giọng Vũ Phong khàn đặc, chỉ đủ cho hai người nghe. Gã khẽ nghiêng đầu về phía mạn thuyền. “Nhìn nước sông kìa. Không có một con cá nào nổi lên, bèo tây cũng thối rữa hết cả rồi.”


Trần Minh không dùng tai phải để nghe, bởi tai phải của anh đã hoàn toàn điếc đặc và rỉ ra một vệt máu đen khô cứng sau vụ thế mạng cho Nguyễn Khắc Cường. Anh hơi nghiêng đầu sang trái, dùng tai trái phàm trần duy nhất còn lại để tiếp nhận lời của Phong. Đồng thời, anh đưa bàn tay phải đeo chiếc găng tay da đen cũ kỹ – chiếc găng đã bị xích đồng của quỷ sai cứa rách nát lòng bàn tay – lôi từ trong túi áo ra chiếc La bàn đồng cổ rỉ sét.


Ánh sáng xám tro từ đồng tử mắt phải mù lòa của Minh không thể nhìn thấy mặt kính la bàn, nhưng thần thức cận tử của anh lại cảm nhận rất rõ: kim la bàn bằng đồng đen đang xoay tròn điên cuồng, không thể định vị nổi phương hướng. Trên mặt nước sông Sài Gòn lúc này, một làn sương đen mỏng, nhớp nháp như dầu loang đang lờ lững trôi nổi. Đó chính là Oán khí đen (Hắc Oán) rỉ ra từ trận pháp tế đàn của biệt thự cổ Thanh Đa.


“Ngô Khải đã bắt đầu nghi lễ hiến tế máu,” Minh khàn giọng nói, giọng nói trầm uất và lạnh lẽo do di chứng mất vị giác bắt đầu ngấm vào thanh quản. “Oán khí đen đang rò rỉ ra mạch nước sông. Nếu không nhanh lên, đứa trẻ mồ côi đó sẽ bị rút cạn thọ mệnh trong vòng một tiếng nữa.”


“Nhưng bẫy bùa ngải của Pháp Liên giăng khắp rặng dừa nước vòng ngoài,” Nguyễn Vĩnh bất ngờ lên tiếng, giọng nói của ông lão pháp sư mù yếu ớt nhưng chứa đựng một uy lực vô hình. Ông khẽ gõ nhẹ cây gậy trúc đen xuống lòng xuồng. “Lão ta dùng đinh quan tài trùng tang yểm dưới các gốc dừa nước để tạo thành một ma trận cảm biến oán khí. Chỉ cần một luồng dương khí phàm nhân hay máu tịnh hóa của cậu chạm vào rặng dừa, Pháp Liên sẽ biết ngay lập tức.”


“Chúng ta không đi đường cạn,” Minh trầm giọng, mắt trái sắc bén nhìn chằm chằm vào khoảng tối phía trước. “Chúng ta đi đường thủy ngầm. Và người dẫn đường... đang ở ngay dưới chân chúng ta.”


Minh thọc tay vào túi áo, lôi chiếc Máy trợ thính tâm linh bằng đồng ra và đeo vào tai phải điếc đặc. Ngay khi các bánh răng đồng siêu nhỏ của thiết bị tự động khớp vào vành tai, một tiếng rít buốt óc, âm u vang lên thẳng vào đại não anh. Minh nhíu chặt mày, răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau nhức như có kim châm vào màng nhĩ. Tai phải anh bắt đầu rỉ ra một giọt máu đen ấm nóng dọc theo dải tai, nhưng bù lại, tiếng thì thầm của cõi u minh bắt đầu hiện rõ.


Anh nhắm mắt trái phàm trần lại, kích hoạt kỹ năng Nghe Tiếng Thì Thầm.


Từ dưới lòng sông sâu thẳm, đen ngòm, một tiếng khóc thút thít, lạnh lẽo vọng lên. Tiếng khóc ấy oán hận, nghẹn ngào, mang theo hơi nước buốt giá bám chặt lấy thần thức của Minh. Đó là tần số của Vong nữ Thanh Đa – cô gái trẻ bị dìm chết dưới hồ nước biệt thự Thanh Đa cách đây nhiều năm mà anh đã hứa sẽ giải oan.


“Cô ấy đến rồi,” Minh thì thầm.


Nước sông xung quanh chiếc xuồng đột ngột sủi bọt khí đen tanh tưởi. Dòng nước đang chảy êm đềm bỗng chốc cuộn sóng dữ dội, tạo ra những xoáy nước nhỏ màu đen kịt. Chiếc xuồng ba lá chao đảo mạnh, mạn thuyền nghiêng hẳn sang một bên, nước sông lạnh buốt tràn vào khoang.


“Mẹ kiếp! Cái gì thế này?” Vũ Phong hoảng hốt, buông mái chèo, nhanh chóng rút khẩu súng lục rulo nạp đạn muối bạc từ trong thắt lưng ra, chĩa thẳng xuống dòng nước đen ngòm đang sủi bọt.


“Phong! Dừng tay!” Minh hét lên, tay trái vội vã đè họng súng của Phong xuống. “Đừng bắn. Cô ấy không mang sát ý chủ động. Đạn muối bạc sẽ làm linh phách cô ấy tan rã vĩnh viễn!”


Từ giữa xoáy nước đen, một bóng người từ từ nhô lên.


Đó là linh thể của một cô gái trẻ, mặc chiếc váy trắng loang lổ rong rêu và bùn đất sông nước. Mái tóc dài đen sũng nước xõa rượi che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt, da thịt xám xịt do bị ngâm nước lâu ngày. Đôi mắt cô gái không có lòng đen, chỉ có một màu trắng dã rực lên những tia oán khí màu đỏ thẫm. Cô đứng lơ lửng trên mặt nước, cơ thể rỉ nước liên tục, tỏa ra một luồng áp lực âm khí cực lạnh khiến Vũ Phong phải rùng mình, răng đánh vào nhau lập cập.


“Kẻ thực thi khế ước... các người đến đây để làm gì?” Giọng nói của vong nữ vang lên trực tiếp trong đầu Minh thông qua máy trợ thính bằng đồng, âm thanh u uất như tiếng gió lùa qua khe cửa đá hầm mộ. “Nơi này là cấm địa của Ngô Khải. Kẻ nào bén mảng đến gần hồ nước biệt thự đều phải chết chìm làm nô lệ cho tà thần!”


Sóng oán khí từ vong nữ bùng phát, đẩy chiếc xuồng gỗ lùi lại phía sau. Vũ Phong cố gắng ghì mái chèo nhưng chiếc xuồng vẫn bị đẩy đi sạt sạt vào rặng dừa nước bên cạnh. Chỉ cần mạn xuồng chạm vào một gốc dừa nước có yểm đinh trùng tang, bẫy báo động của Pháp Liên sẽ kích hoạt.


Trần Minh chịu đựng cơn đau thắt ngực do xương sườn gãy ép vào phổi, gượng đứng dậy ở giữa xuồng. Anh nghiêng tai trái về phía vong nữ, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép của một cựu điều tra viên hình sự vang lên:


“Tôi là Trần Minh. Tôi đến đây không phải để cướp đoạt hay phá hoại vong hồn của cô. Tôi đến để thực hiện lời hứa: rửa sạch oan khuất cho cái chết bị dàn dựng thành tự sát của cô dưới hồ nước biệt thự Thanh Đa. Ngô Khải và Pháp Liên phải đền tội trước luật nhân quả.”


“Lời hứa của kẻ sống... chỉ toàn là giả dối!” Vong nữ rít lên, đôi bàn tay gầy gò mang móng vuốt dài nhọn hoắt giơ lên, tạo ra một làn sóng oán khí đen kịt quật mạnh vào mạn thuyền, suýt chút nữa lật úp toàn bộ chiếc xuồng gỗ.


Minh không hề nao núng. Anh biết bạo lực hay bùa chú trấn áp thông thường không thể khuất phục được một oán linh thủy giới mang hận thù sâu sắc như cô gái này. Nếu dùng bùa bình an thông thường, bùa sẽ lập tức bị oán khí đen ăn mòn hóa đen như tàn tro. Cách duy nhất là dùng sự đồng cảm và phước đức đỏ ấm áp để xoa dịu chấp niệm của cô.


Minh đưa bàn tay phải đeo chiếc găng rách lên, khẽ cắn rách đầu ngón tay trỏ tay trái để lấy máu tịnh hóa đỏ tươi. Anh đưa tay trái cầm lấy chiếc Kéo Cắt Duyên rỉ sét, nhỏ một giọt máu tịnh hóa lên lưỡi kéo rỉ sét loang lổ vết máu khô.


Ngay khi máu chạm vào thép rỉ, chiếc kéo đột ngột tỏa ra một luồng hồng quang ấm áp, dịu nhẹ – chính là năng lượng Phước đức đỏ (Hồng Đức) mà Minh tích lũy được từ việc giải oan cho các nạn nhân trước. Minh vung kéo vẽ một minh văn tịnh hóa nhỏ hình chữ "An" vô hình lên mặt nước sông đen ngòm ngay trước mặt vong nữ.


Một làn sóng ánh sáng đỏ ấm áp lan tỏa trên mặt nước, chạm vào cơ thể đang rỉ nước của vong nữ Thanh Đa. Luồng oán khí đen kịt bao quanh cô gái lập tức bị hơi ấm của phước đức đỏ xoa dịu, từ từ tan rã thành những đốm sáng nhỏ màu hồng nhạt bay lơ lửng rồi biến mất vào không trung.


Khuôn mặt biến dạng vì căm hận của vong nữ dần trở lại bình thường. Đôi mắt trắng dã của cô khẽ dao động, nhìn chằm chằm vào chiếc kéo rỉ sét tỏa hồng quang trên tay Minh, rồi nhìn xuống dòng nước sông đã được tịnh hóa một mảng lớn.


“Năng lượng này... ấm quá...” Vong nữ thì thầm, giọng nói không còn rít gào oán hận nữa mà chìm vào sự u sầu tột cùng. “Người phàm không thể sở hữu luồng phước đức đỏ thuần khiết này... Ông lão mù kia... và cả cậu... các người thực sự muốn đối đầu với Ngô Khải?”


“Chúng tôi không chỉ đối đầu với lão,” Minh khàn giọng nói, mắt trái nhìn thẳng vào vong nữ. “Chúng tôi sẽ đập tan tế đàn hiến tế của lão đêm nay để cứu đứa trẻ mồ côi vô tội tiếp theo. Cô đã bị dìm chết oan ức dưới hồ nước đó, cô muốn nhìn thấy những đứa trẻ khác cũng phải gánh chịu bi kịch như mình sao?”


Lời nói của Minh đánh trúng vào chấp niệm sâu kín nhất của vong nữ. Cô gái khẽ run lên, hai hàng lệ máu đỏ thẫm chảy dài từ hốc mắt nhợt nhạt xuống cằm, hòa vào dòng nước sông.


“Tôi... tôi không muốn có thêm ai phải chết lạnh lẽo dưới đáy hồ đó nữa...” Vong nữ khóc nghẹn, linh thể của cô từ từ hạ thấp xuống sát mặt nước. “Ngô Khải đã xây dựng một đường ống dẫn nước thải ngầm nối trực tiếp từ lòng hồ biệt thự ra nhánh sông này để xả oán khí thừa. Đường ống đó nằm sâu dưới rặng dừa nước khoảng hai mét, Pháp Liên không yểm đinh trùng tang ở lối vào đó vì lão nghĩ không ai có thể nín thở vượt qua dòng nước ngập oán khí đen để thâm nhập.”


“Nhưng tôi có thể,” Minh quyết đoán nói. “Tôi mang dòng máu cận tử, oán khí đen không thể ăn mòn linh hồn tôi ngay lập tức.”


“Tôi sẽ dẫn các người đi qua đường thủy lộ ngầm đó,” vong nữ Thanh Đa ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên định. “Nhưng hãy cẩn thận... Pháp Liên đã yểm một bẫy ảo ảnh cực mạnh của tà sư Diệp Lạc ở phía trên hồ nước. Chỉ cần các người bước lên bờ đá biệt thự, ảo ảnh hoa sen ngược sẽ kích hoạt.”


“Cảm ơn cô,” Minh khẽ gật đầu, tay trái cất Kéo Cắt Duyên vào túi áo măng-tô.


Vong nữ xoay người, linh thể sũng nước lặn sâu xuống dòng nước đen. Chiếc xuồng ba lá đột ngột di chuyển tự động, được đẩy đi bởi một lực lượng vô hình dưới đáy nước, lách qua những rặng dừa nước rậm rạp mà không hề chạm vào bất kỳ gốc dừa nào có yểm đinh trùng tang.


Chiếc xuồng tiến sát vào bờ tường đá rêu phong của Biệt thự cổ Thanh Đa. Ngôi biệt thự kiểu Pháp bỏ hoang hiện ra trong bóng tối như một con quái vật khổng lồ đang rình rập, các cửa sổ tối om không một bóng đèn, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở gạch đá tạo nên những âm thanh ghê rợn.


Đúng lúc chiếc xuồng vừa chạm sát vào chân tường đá, dòng nước sông dưới chân họ đột ngột ngưng đọng lại.


Từ đầm lầy dừa nước rậm rạp xung quanh, một làn sương mù màu đỏ nhạt, tanh tưởi bỗng chốc cuộn lên dữ dội như một cơn bão cát đỏ. Làn sương mù đỏ cuồn cuộn nuốt chửng vạn vật, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chiếc La bàn đồng cổ rỉ sét trên tay Minh. Kim la bàn đột ngột đứng khựng lại, rồi nứt ra một đường nhỏ ở trung tâm, báo hiệu hệ thống báo động siêu nhiên của Pháp Liên đã bắt đầu kích hoạt bẫy ảo cảnh diện rộng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!