Nhạc nềnTatari

Huyết Chiến Trước Thềm Biệt Thự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào lúc sáng sớm trút xuống mái tôn hoen rỉ của nhà xác bệnh viện tâm thần bỏ hoang Quận 5 tạo nên những tiếng động ồn ã, lùng bùng. Đối với Trần Minh lúc này, thế giới âm thanh đã bị xẻ làm đôi. Tai trái phàm trần của anh nghe thấy tiếng nước mưa chảy xối xả ngoài máng xối, nhưng tai phải – nơi đang đeo chiếc Máy trợ thính tâm linh bằng đồng – chỉ thu được những tiếng xè sè lạnh lẽo của âm khí tích tụ và những tiếng thì thầm đứt quãng từ cõi u minh.


Sau khi rời khỏi văn phòng thám tử tư của Vũ Phong ở Quận 1, Minh và Lê Văn An tức tốc quay trở về căn cứ bí mật này. Không gian bên trong nhà xác ngập tràn mùi formaldehyde nồng nặc trộn lẫn với mùi vôi ẩm mốc. Những chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ lạnh ngắt phản chiếu thứ ánh sáng tù mù, xám xịt lọt qua khe cửa sổ kính vỡ.


Lê Văn An, cậu trợ lý pháp y trẻ tuổi, đang vội vã chuẩn bị các dụng cụ tịnh hóa. Chiếc áo blouse trắng của cậu loang lổ những vết ố vàng, đôi mắt sau gọng kính cận dày cộp không giấu nổi sự lo lắng. An run rẩy đổ tro tịnh hóa lấy từ chùa cổ Long Vân vào một chiếc đĩa sứ nhỏ, miệng lẩm bẩm:


“Anh Minh, sơ đồ phong thủy ngược mà chúng ta giải mã từ các vết cắt trên tử thi... nó chỉ thẳng đến nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Em đồ rằng lò luyện xác dưới lòng đất ở đó chính là nơi Pháp Liên dùng để nuôi dưỡng những thứ kinh tởm nhất. Nhưng tại sao chiếc máy trợ thính của anh lại bắt được tiếng cười của lão? Lẽ nào lão đã phát hiện ra chúng ta?”


Trần Minh không trả lời ngay. Anh đứng tựa lưng vào mép bàn mổ bằng đá, hơi nghiêng đầu sang trái để dùng tai trái nghe ngóng. Mắt phải của anh – nhãn cầu đã hoàn toàn chuyển sang màu xám tro đục ngầu của cảnh giới Cận Tử Thể – không còn nhìn thấy ánh sáng vật lý, nhưng ở nhãn quan tâm linh, anh đang nhìn thấy một luồng oán khí đen kịt, đậm đặc như mực tàu đang từ từ rỉ ra từ dưới khe cửa sắt của nhà xác.


Bàn tay phải của Minh, dù đeo chiếc găng tay da đen cũ kỹ, vẫn run lên nhè nhẹ. Vết thương rách linh hồn ở lòng bàn tay do bị xích đồng của quỷ sai cứa vào đêm qua vẫn chưa khép miệng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt máu đen bốc khói nhạt. Cơn lạnh buốt từ vết thương dọc theo cánh tay xông thẳng vào lồng ngực, khiến tim anh thắt lại từng cơn đau nhói.


“Pháp Liên không chỉ phát hiện ra chúng ta giải mã sách cổ,” Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh trầm và lạnh lẽo do mất đi vị giác và thính giác một bên. “Lão đang dùng con cương thi đồng hun để định vị luồng máu tịnh hóa của tôi. Lão muốn tấn công phủ đầu để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ vật lý trước khi chúng ta kịp chạm vào Ngô Khải.”


“Cương... cương thi đồng hun sao?” An nuốt nước bọt cái ực, chiếc dao mổ tịnh hóa cầm trên tay run bần bật. “Con quái vật được luyện bằng đồng nóng chảy trộn máu tà sư đó... súng đạn phàm trần hoàn toàn vô hiệu. Chúng ta phải trốn thôi anh Minh!”


“Không kịp nữa rồi,” Minh xoay người lại, mắt trái sắc bén khóa chặt vào cánh cửa sắt dày bảo vệ nhà xác.


Rầm!


Một tiếng nổ chấn động vang lên. Cánh cửa sắt dày hai phân của nhà xác bị một lực lượng khổng lồ đập sầm vào, móp méo hẳn một mảng lớn. Tiếng rít gào của sắt thép biến dạng chói tai dội thẳng vào thần thức của Minh, khiến chiếc máy trợ thính bằng đồng trên tai phải anh phát ra những tiếng rít âm u gầm rú.


Lê Văn An hét lên một tiếng thất thanh, ngã nhào ra đất, làm đổ nhào chiếc đĩa đựng tro tịnh hóa.


Rầm! Rầm!


Cú đập thứ hai và thứ ba liên tiếp giáng xuống. Bản lề cửa sắt bị giật đứt văng ra, bắn tung tóe vào vách tường gạch vôi. Cánh cửa sắt đổ sầm xuống nền xi măng bốc lên một đám bụi mù mịt.


Từ trong màn mưa bão ngoài sân, một bóng người khổng lồ bước vào.


Đó là một xác chết nam giới cao gần mét chín, cơ thể trần trụi được bọc trong một lớp da màu đồng hun cứng ngắc, bóng loáng dưới ánh sáng lạnh của đèn huỳnh quang. Những thớ cơ trên người nó cuồn cuộn như đá tạc, nhưng da thịt đã bị khô héo, bám đầy những vết rạn nứt rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hôi thối. Gương mặt nó biến dạng, đôi mắt trợn trừng trắng dã không có lòng đen, móng tay dài hơn mười phân đen sì và sắc nhọn như dao cạo.


Nhưng thứ khiến Trần Minh chú ý nhất chính là một chiếc đinh sắt rỉ sét dài khoảng năm phân, đóng ngập sâu vào ngay giữa trán của con cương thi. Xung quanh chân đinh, những vệt máu khô màu đen vẽ thành một lá bùa trùng tang ngoằn ngoèo.


“Đinh quan tài trùng tang...” Minh nghiến răng, tay trái thọc vào túi áo măng-tô đen, nắm chặt lấy cán Kéo Cắt Duyên rỉ sét.


Con cương thi đồng hun gầm lên một tiếng khàn đục từ trong cổ họng, luồng âm khí đen kịt từ miệng nó phun ra làm nhiệt độ trong nhà xác lập tức hạ xuống dưới độ không. Nó di chuyển với một tốc độ kinh hoàng so với thân hình đồ sộ của mình, lao thẳng về phía Lê Văn An đang nằm dưới đất.


“An! Tránh ra!”


Minh vung tay trái, phóng ra ba sợi Chỉ đỏ nhân quả vô hình từ Kéo Cắt Duyên. Những sợi chỉ đỏ rực cháy sắc hồng quang quét qua không khí, quấn chặt lấy hai cổ chân của con cương thi hòng phong tỏa di chuyển của nó.


Tuy nhiên, sức mạnh vật lý của con quái vật vượt xa mọi dự tính của Minh. Nó chỉ cần sải bước mạnh một cái, một tiếng “phựt” khô khốc vang lên, ba sợi chỉ đỏ nghiệp lực tịnh hóa cấp thấp lập tức bị giật đứt đoạn. Lực phản phệ từ sợi chỉ đứt dội ngược lại khiến Minh lùi lại một bước, lồng ngực co thắt đau đớn.


Nhận thấy chỉ đỏ vô hiệu, Lê Văn An trong cơn hoảng loạn tột cùng đã liều mạng cầm chiếc dao mổ tẩm nước thánh Chí Hòa lao lên, đâm thẳng vào vùng ngực của con cương thi.


Keng!


Một tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên. Lưỡi dao mổ bằng thép lạnh ngắt gãy đôi làm hai nửa, văng ngược ra ngoài. Lớp da đồng hun của con cương thi không hề có lấy một vết xước, chỉ để lại một vệt nước thánh bốc khói trắng nhạt. Con quái vật gầm rú, vung cánh tay hộ pháp gạt ngang một cú cực mạnh.


Cú gạt trúng vào bả vai của An, hất văng cậu trợ lý trẻ bay xa hơn ba mét, đập sầm vào chiếc tủ sắt đựng dụng cụ y tế. Tiếng xương rạn nứt vang lên khô khốc. An hộc ra một ngụm máu tươi, kính cận vỡ nát, nằm bất động trong đống đổ nát của tủ sắt.


“Lũ chuột nhắt... hôm nay tất cả tụi mày phải làm mồi cho luyện xác!”


Bên tai phải của Minh, chiếc máy trợ thính bằng đồng đột ngột truyền đến giọng nói khàn đặc, đắc thắng của Pháp Liên thông qua kết nối tâm linh từ chiếc đinh trên trán cương thi. Lão tà sư đang ngồi kiết già tại một nơi xa xôi, dùng máu của mình để điều khiển con quái vật từ xa.


Minh nhìn người đàn em tập sự đang nằm thoi thóp, luồng phước đức đỏ (Hồng Đức) trong người anh bùng lên dữ dội thành một ngọn lửa căm hận. Anh hiểu rằng không có bất kỳ vũ khí vật lý hay bùa chú thông thường nào có thể xuyên thủng lớp da đồng hun kia. Điểm yếu duy nhất của nó chính là chiếc đinh quan tài trùng tang yểm trên trán – lõi năng lượng oán khí duy trì sự sống cho nó.


Nhưng để tiếp cận và phá hủy chiếc đinh đó, anh phải cận chiến trực diện với một thực thể có sức mạnh bẻ gãy bê tông.


Minh đưa bàn tay trái lên miệng, không do dự cắn rách vết sẹo linh hồn đang ngứa rát dữ dội trên mắt phải của mình. Cơn đau cay xè kích hoạt huyết nhãn, dòng máu tịnh hóa đỏ tươi, ấm nóng dọc theo gò má chảy xuống. Minh miết mạnh lòng bàn tay phải đeo chiếc găng tay da đen cũ kỹ vào dòng máu ấy, vẽ nhanh những ký tự minh văn tịnh hóa cổ xưa lên lớp da găng tay.


“Khắc Họa Minh Văn... Kích hoạt!”


Uỳnh!


Đôi găng tay da đen của Minh đột ngột bùng cháy lên những vệt sáng màu đỏ thẫm rực rỡ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng tịnh hóa cực mạnh xua tan âm khí lạnh buốt xung quanh.


Con cương thi đồng hun cảm nhận được luồng máu tịnh hóa khắc chế tà thuật, nó xoay phắt đầu lại, đôi mắt trắng dã khóa chặt vào Minh rồi lao tới như một chiếc xe tải mất phanh. Móng vuốt đen sì của nó bổ nhào xuống hướng thẳng vào đỉnh đầu anh.


Minh vận dụng toàn bộ kỹ năng chiến đấu và tư duy phá án của một cựu cảnh sát hình sự. Anh không dại dột dùng sức mạnh để đỡ đòn trực tiếp. Ngay khoảnh khắc móng vuốt của con quái vật sượt qua tóc, Minh nhanh nhẹn nghiêng người né vai sang trái, dẫm mạnh chân xuống nền xi măng ẩm ướt để lấy đà xoay người ra sau lưng nó.


Binh!


Minh tung một cú đấm Khắc Họa Minh Văn cực mạnh vào vùng khớp gối bên phải của con cương thi.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên khi luồng máu tịnh hóa trên găng tay va chạm với lớp da đồng hun đầy oán khí. Lớp da màu đồng cứng ngắc tại vùng khớp gối của con quái vật lập tức xuất hiện những vệt rạn nứt như mạng nhện, rỉ ra làn khói đen kịt bốc mùi khét lẹt. Con cương thi khụy gối xuống, gầm lên đau đớn.


Tuy nhiên, sức sống tà ác của nó quá dai dẳng. Ngay lập tức, nó vung tay trái quét ngang một đường cực nhanh. Minh dù đã dùng thần thức Tiến giai phát hiện trước hướng đi của đòn đánh, nhưng cơ thể phàm trần suy kiệt của anh không thể né tránh hoàn toàn.


Cánh tay đồng hun sượt qua vùng hông bên phải của Minh. Lực va chạm khổng lồ bẻ gãy hai chiếc xương sườn của anh, hất văng anh đập mạnh vào chiếc bàn mổ bằng thép. Chiếc bàn mổ bị lực đâm sầm làm cong vẹo, trượt dài trên sàn nhà phát ra tiếng rít chói tai.


Minh quỳ sụp xuống đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Tai phải anh lùng bùng những tiếng cười khanh khách điên dại của Pháp Liên:


“Haha! Trần Minh! Mày chỉ là một kẻ phế nhân điếc lác, mù lòa! Mày lấy gì để đấu với cương thi đồng hun của tao?”


Minh gồng người đứng dậy, răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. Anh nhổ một ngụm máu tươi xuống đất, ánh mắt trái duy nhất còn nhìn thấy rực sáng lên một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.


Con cương thi đồng hun lại lao tới, lần này nó dùng cả hai tay vồ mạnh hòng bóp nát lồng ngực của Minh.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Minh đưa ra một quyết định táo bạo. Anh đứng im không né tránh, chủ động đưa cánh tay trái lên đỡ lấy đòn vồ của con quái vật.


Phập!


Móng vuốt sắc nhọn của con cương thi đâm thấu qua lớp áo măng-tô đen, găm chặt vào bả vai trái của Minh, máu đỏ tươi phun ra nhuộm đỏ cả vách tường sau lưng anh. Cơn đau đớn tột cùng như xé rách da thịt khiến Minh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, dùng toàn bộ tàn lực của tay trái ôm chặt lấy cổ con cương thi để khóa chặt chuyển động của nó.


“Mày... lọt bẫy rồi,” Minh khàn giọng thì thầm.


Bằng cánh tay phải đã được Khắc Họa Minh Văn rực cháy lửa đỏ tịnh hóa, Minh tung một cú đấm móc tối thượng thẳng vào ngay giữa trán của con cương thi – nơi chiếc đinh quan tài trùng tang đang yểm mệnh.


OÀNH!


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay bên trong nhà xác.


Cú đấm đẫm máu tịnh hóa của Minh đập trúng vào đầu chiếc đinh rỉ sét. Luồng hồng quang tịnh hóa cực mạnh từ găng tay bùng phát, giống như một dòng nham thạch nung chảy xuyên qua lớp oán khí đen kịt của lá bùa trùng tang.


Chiếc đinh quan tài trùng tang bị lực đấm cực đại ép sâu vào sọ con cương thi rồi nổ tung thành trăm mảnh vụn sắt rỉ.


“KHÔNGGG!”


Tiếng hét kinh hoàng, đau đớn tột cùng của Pháp Liên vang dội qua chiếc máy trợ thính bằng đồng rồi tắt lịm hoàn toàn.


Con cương thi đồng hun đứng khựng lại, đôi mắt trắng dã của nó nứt vỡ ra, rỉ ra hai dòng máu đen đặc. Lớp da đồng hun cứng ngắc trên người nó bắt đầu rạn nứt toàn bộ, giải phóng hàng vạn luồng oán khí đen kịt bốc khói nghi ngút. Thân hình đồ sộ của nó từ từ quỵ xuống, rồi hóa thành một đống tro bụi đen kịt, lạnh ngắt đổ sụp xuống nền xi măng.


Minh buông tay, ngã quỵ xuống bên cạnh đống tro tàn. Bả vai trái của anh rách nát, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả hòa cùng nước mưa dột từ trần nhà. Bàn tay phải đeo găng da của anh bị bỏng rát nặng do oán khí phản phệ, da thịt cháy sém rỉ ra dịch đen tanh hôi. Nhà xác Quận 5 bỏ hoang lúc này đã bị tàn phá đổ nát hoàn toàn, các bức tường gạch đổ sập, trần nhà nứt toác.


Minh lết cơ thể đầy vết thương đến bên cạnh Lê Văn An. Anh dùng thần thức quét qua, nhận thấy nhịp tim của cậu trợ lý trẻ vẫn còn đập yếu ớt. Anh vội vã bôi tro tịnh hóa lên bả vai bị gãy của An để ngăn tà khí xâm nhập phổi cậu.


Đột ngột, chiếc điện thoại di động trong túi áo măng-tô đen của Minh rung lên liên tục.


Minh run rẩy dùng bàn tay trái đẫm máu lôi điện thoại ra. Trên màn hình vỡ nát là một tin nhắn khẩn cấp từ thám tử tư Vũ Phong gửi tới:


"Minh! Ngô Khải đã phát hiện ra khế ước thế mạng bị động chạm sau vụ đột quỵ của lão. Lão điên cuồng ra lệnh cho tay sai bắt cóc đứa trẻ mồ côi tiếp theo tại mái ấm Quận 4 để đưa lên tế đàn hiến tế máu tại biệt thự cổ Thanh Đa. Nghi lễ sẽ bắt đầu vào giờ Tý đêm nay để cướp đoạt thọ mệnh hồi sinh cho lão! Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai tiếng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!