Nhạc nềnTatari

Huyết Chỉ Đỏ Và Sinh Mệnh Thoi Thóp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối mùa trút xuống Sài Gòn không một chút khoan nhượng, biến những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 4 thành những cái rãnh nước đen ngòm và lạnh buốt. Tiếng nước xối xả đập vào mái tôn rỉ sét vang lên những âm thanh lộp độp, hòa cùng tiếng còi xe nghẹn ứ từ phía đại lộ vọng lại. Trong căn phòng trọ cũ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu dưới một con hẻm tối, Trần Minh ngồi lặng câm trên chiếc ghế gỗ mục. Gương mặt gầy gò của anh chìm nửa phần vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu hoắm, mệt mỏi phản chiếu ánh đèn đường leo lét hắt qua khe cửa sổ kính mờ.


Trần Minh từng là một điều tra viên hình sự xuất sắc. Anh có một cuộc đời rực rỡ phía trước, một sự nghiệp đầy tự hào kế thừa từ người cha quá cố – cựu Đội trưởng hình sự Trần Văn Hùng. Nhưng tất cả đã sụp đổ sau vụ tai nạn giao thông thảm khốc năm năm trước, vụ tai nạn cướp đi cả cha lẫn mẹ anh, để lại anh với một vết sẹo mờ trên mắt phải và cô em gái nhỏ Trần Khánh Chi. Giờ đây, ở tuổi hai mươi tám, anh không còn là cảnh sát. Anh chỉ là một kẻ cận tử cô độc, mang trong mình vết thương linh hồn rỉ máu đen dưới lớp găng tay da màu đen luôn đeo chặt ở bàn tay phải.


Điện thoại trên bàn chợt rung lên, ánh sáng màn hình xanh loét xé toạc bóng tối. Minh giật mình, vội vã áp điện thoại lên tai. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm buồn của Bác sĩ Nguyễn Tuấn Kiệt, bạn thân của anh tại khoa hồi sức tích cực bệnh viện Chợ Rẫy.


“Minh à... cậu nên đến ngay đi. Chỉ số sinh tồn của Khánh Chi đang tụt dốc không phanh. Thiết bị y khoa vẫn chạy, nhưng tôi cảm giác... em ấy không còn muốn bám trụ ở thế giới này nữa.”


Tai Minh ù đi. Anh cúp máy, lao ra khỏi phòng trọ như một gã điên. Trong phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện Chợ Rẫy, mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến nghẹt thở hòa lẫn với tiếng bíp bíp đơn điệu, lạnh lùng của máy đo nhịp tim. Trên giường bệnh, Trần Khánh Chi – cô bé mười tám tuổi với mái tóc đen dài xơ xác – nằm im lìm dưới lớp mặt nạ oxy. Làn da em mỏng và nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.


Nhưng điều khiến tim Trần Minh thắt lại không phải là những con số vô hồn trên máy móc y tế. Bằng nhãn lực cận tử có được sau tai nạn năm xưa, anh nhìn thấy những đốm sáng đỏ li ti, ấm áp nhưng vô cùng mỏng manh, đang không ngừng rã ra từ da thịt của Khánh Chi. Chúng bay lơ lửng rồi tan biến vào không trung như những tàn tro của một bức thư tình bị đốt cháy. Linh hồn của em gái anh đang tan rã. Chấp niệm sinh mệnh của em đang rò rỉ ra ngoài cõi u minh.


“Không... Chi ơi, em đã hứa với anh là sẽ cùng anh đi tiếp mà...” Minh quỳ sụp bên giường bệnh, bàn tay đeo găng da run rẩy muốn ôm lấy em nhưng lại sợ làm tổn thương thực thể linh hồn mỏng manh kia.


Trong cơn tuyệt vọng, Minh thò tay vào túi áo, rút ra một xấp bùa bình an bằng giấy vàng mà anh đã mua với giá cắt cổ từ chợ đen tâm linh Quận 4. Anh vội vã dán những lá bùa xung quanh thành giường bệnh, lầm rầm đọc những câu chú cầu an cầu nguyện cầu xin thần phật rủ lòng thương. Nhưng ngay khi lá bùa cuối cùng vừa chạm vào thành giường, một luồng oán khí đen kịt vô hình rỉ ra từ khoảng không xung quanh đột ngột quấn lấy chúng. Những lá bùa giấy vàng lập tức bốc cháy, không phải bằng lửa đỏ, mà hóa thành những vệt tro đen kịt, bốc mùi hôi thối của xác chết rồi rã ra thành bụi mịn.


Sự bất lực dâng lên như một ngọn thủy triều đen tối nuốt chửng lấy lý trí của cựu điều tra viên hình sự. Pháp thuật phàm trần vô dụng trước tà khí cõi âm. Anh không thể giữ em lại bằng những thứ bùa chú rẻ tiền này.


Minh lầm lũi quay trở lại căn phòng trọ cũ ở Quận 4 dưới cơn mưa tầm tã. Anh khóa chặt cửa, quỳ sụp xuống sàn nhà ẩm mốc, hai tay ôm lấy đầu. Đúng lúc đó, vết sẹo mờ trên mắt phải của anh chợt ngứa rát dữ dội như có một con rết lửa đang bò dưới da thịt. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo dây thần kinh lên thẳng não bộ. Minh ôm lấy mắt phải hộc lên một tiếng đau đớn.


Trên chiếc bàn gỗ mục giữa phòng, không gian bỗng dưng bóp méo nhẹ. Một làn sương mù đỏ rỉ ra từ các kẽ nứt của thớ gỗ, ngưng tụ lại thành một tờ giấy da mỏng màu đỏ thẫm như máu khô – Tờ khế ước đỏ máu. Trên mặt giấy, những ký tự cổ xưa uốn lượn tựa như những sợi chỉ máu rục rịch chuyển động, tỏa ra một mùi tanh nồng của huyết nhục cõi âm.


Khế ước của Tà Thần Minh Giới.


Minh nhìn trân trân vào tờ giấy da. Anh biết đây là gì. Trong những năm tháng điều tra các vụ án mạng siêu nhiên bị che đậy, anh đã nghe phong phanh về một giao dịch cấm kỵ: dùng sinh mệnh của chính mình để thế mạng cho kẻ khác, đổi lấy phước đức đỏ tịnh hóa để duy trì sự sống cho người thân cận kề cái chết. Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn của cơ thể phàm trần, từng giác quan sẽ bị tước đoạt sau mỗi lần chịu chết thay.


“Ký đi... ký bằng máu của ngươi... và em gái ngươi sẽ được sống thêm một thời gian...” Một tiếng thì thầm khàn đặc, không rõ nam nữ, vang lên từ chính vết sẹo đang rực đỏ trên mắt phải của Minh.


Trần Minh cười khổ, nụ cười đầy dằn vặt và điên loạn của một kẻ không còn đường lui. Công lý? Nhân dạng con người? Nếu không cứu được Khánh Chi, những thứ đó có nghĩa lý gì? Anh cắn chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, máu tươi rỉ ra rực đỏ. Không một chút do dự, anh ấn mạnh ngón tay đẫm máu xuống góc dưới của tờ khế ước da người.


Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào mặt giấy, tờ khế ước bùng lên một ngọn lửa đỏ thẫm không có nhiệt độ nhưng lại thiêu đốt linh hồn. Một sợi chỉ đỏ nhân quả vô hình phóng ra từ tờ giấy, đâm xuyên qua ngực Trần Minh, cắm chặt vào tim anh. Cơn đau co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến Minh ngã quỵ xuống sàn, miệng hộc ra một ngụm máu đen. Anh cảm nhận rõ rệt một phần thọ mệnh phàm trần của mình vừa bị tước đoạt, hút thẳng vào tờ khế ước để kích hoạt giao dịch.


Khế ước lâm thời đã lập. Nhưng anh chưa có năng lực khống chế oán khí. Để sống sót qua những vụ thế mạng sắp tới và biến chúng thành công cụ trừng phạt kẻ ác, anh cần sự chỉ dẫn. Anh cần tìm đến người duy nhất hiểu rõ cơ chế lách luật khế ước này: Thầy cúng mù Nguyễn Vĩnh.


Minh gượng dậy dưới cơn mưa lạnh, bước đi lảo đảo trong con ngõ tối tăm của Quận 4. Sương mù đỏ nhạt bắt đầu rỉ ra từ các kẽ nứt đô thị, bao phủ lấy bước chân anh. Anh dừng lại trước một ngôi nhà cổ kính, cửa gỗ xám xịt bám đầy rêu phong nằm sâu trong hẻm cụt. Đây là điện thờ ẩn dật của Nguyễn Vĩnh – một pháp sư mù thâm trầm, người từng giữ một thân phận bí ẩn dưới cõi âm.


Minh đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong ngập tràn mùi hương trầm ấm áp nhưng u uất, đối lập hoàn toàn với cơn bão lạnh lẽo ngoài kia. Trên chiếc chiếu cói giữa nhà, một bà lão khoảng bảy mươi tuổi, mặc áo dài lam sờn cũ, hai mắt nhắm nghiền mang vết sẹo bỏng lớn, đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng. Tay bà nâng chiếc gậy trúc đen bóng loáng.


“Thầy Vĩnh... xin hãy cứu em gái con,” Minh quỳ sụp xuống nền gạch lạnh, giọng khản đặc.


Nguyễn Vĩnh không mở mắt, gương mặt già nua lạnh lùng như tượng đá cõi âm. Giọng bà khàn khàn vang lên giữa tiếng mưa rơi buốt giá:


“Nghiệp quả của em gái cậu quá nặng. Sợi chỉ sinh mệnh của nó đã bị buộc chặt vào Khế ước gốc của Tà Thần. Cứu nó là nghịch thiên, là tự rước diệt vong vĩnh viễn vào thân. Ta không cứu kẻ tự tìm đường chết.”


“Con đã ký khế ước thế mạng!” Minh gầm lên, đưa bàn tay trái đẫm máu ra trước mặt bà lão mù. “Con chấp nhận gánh chịu cái chết thay cho kẻ khác. Con chỉ cần thầy chỉ cho con cách... cách để giữ mạng sống qua những lần thế mạng đó!”


Nguyễn Vĩnh chợt động dung. Bà vung chiếc gậy trúc đen trong tay với tốc độ kinh hoàng. Đầu gậy trúc chuẩn xác gạt phăng chiếc nhẫn cưới bằng bạc – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố đeo trên tay Minh – khiến nó rơi keng keng xuống nền gạch.


“Đến cả kỷ vật mang chính khí hộ thân của mẹ cậu còn không giữ nổi, cậu đòi dùng cái gì để gánh vác nhân quả thế mạng tàn khốc?” Nguyễn Vĩnh lạnh lùng hỏi, uy áp thần thức từ gậy trúc đen đè nặng lên vai Minh khiến anh không thể đứng dậy.


Trần Minh quỳ sụp dưới màn mưa dột qua mái ngói cổ, nước mưa lạnh buốt chảy dài trên mặt hòa cùng dòng máu rỉ ra từ vết sẹo mắt phải đang rực sáng đỏ. Bằng tư duy hình sự lão luyện của một cựu điều tra viên, anh không hề hoảng loạn. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào vết sẹo bỏng trên hai hốc mắt nhắm nghiền của Nguyễn Vĩnh.


“Thầy Vĩnh... thầy không phải sinh ra đã mù,” Minh lên tiếng, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ của một cảnh sát đang phá án. “Vết sẹo bỏng trên mắt thầy... đó không phải tai nạn hỏa hoạn thông thường. Nó mang hình dáng của minh văn tịnh hóa cõi u minh. Thầy đã tự hủy hoại đôi mắt vật lý của mình để đổi lấy Thiên nhãn tâm linh thượng thừa nhằm lách luật cứu người trong quá khứ. Con cũng mang dòng máu cận tử, con dám đánh đổi ngũ giác của mình như thầy đã từng làm!”


Nguyễn Vĩnh sững sờ. Chiếc gậy trúc đen trong tay bà run nhẹ. Bà lão mù từ từ hạ gậy xuống, thở dài một tiếng đầy u uất. Sự thấu thị tâm linh của bà đã bị bẻ gãy bởi ý chí kiên định và sự nhạy bén của cựu cảnh sát hình sự trước mặt.


“Cậu quả thực có căn tính cận tử quý hiếm... và một cái đầu lạnh của kẻ thực thi công lý,” Nguyễn Vĩnh trầm giọng, gõ nhẹ gậy trúc xuống đất. “Được rồi. Ta sẽ chỉ đường cho cậu. Khế ước thế mạng bắt buộc cậu phải chết thay cho kẻ được chỉ định. Nhưng quy luật nhân quả của cõi âm dương có một kẽ hở: Quy tắc Nhân Quả Ngược. Nếu cậu dùng tư duy điều tra hình sự để vạch trần tội ác tâm linh của kẻ thuê thế mạng trước khi thời khắc tử kỳ đến, cậu sẽ biến cái chết thay thành một phán quyết công lý. Khi đó, cậu có thể dùng Kéo Cắt Duyên để cắt đứt sợi chỉ khế ước tà ác, tước đoạt thọ mệnh của kẻ ác để hồi sinh thể xác phàm trần của mình.”


Nguyễn Vĩnh chậm rãi rút từ trong tay áo ra một chiếc kéo sắt cũ kỹ, rỉ sét loang lổ vết máu khô – Kéo Cắt Duyên. Bà đặt nó trước mặt Minh.


“Đây là pháp bảo của phái khắc bia mộ cổ xưa. Hãy giữ lấy nó. Mỗi lần cậu cắt đứt một khế ước tà ác, cậu sẽ tích lũy phước đức đỏ để kéo dài sinh mệnh cho Khánh Chi. Nhưng hãy nhớ kỹ: nếu cậu thế mạng cho một kẻ vô tội mà không trừng phạt kẻ ác tương ứng, hoặc dùng tư thù cá nhân để giết chóc, linh hồn cậu sẽ lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi dưới cõi u minh.”


Trần Minh cung kính nhận lấy chiếc kéo rỉ sét. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc cánh tay rách linh hồn của mình, tạm thời xoa dịu vết thương đang rỉ máu đen.


“Con xin tạ ơn thầy,” Minh dập đầu ba tiếng xuống nền gạch.


“Đi đi. Tử kỳ của nạn nhân đầu tiên của cậu đang đếm ngược. Cậu chỉ còn chưa đầy ba giờ đồng hồ,” Nguyễn Vĩnh xua tay, bóng dáng bà chìm dần vào làn sương khói trầm dày đặc.


Trần Minh bước ra khỏi điện thờ cổ, cầm chặt chiếc kéo rỉ sét trong găng tay da đen. Anh quay trở lại căn phòng trọ cũ ngõ Quận 4.


Khi anh vừa bước qua cửa phòng, tờ khế ước đỏ máu đặt trên bàn gỗ đột ngột bùng cháy nhẹ bằng ngọn lửa màu xanh lục lạnh lẽo. Trên mặt giấy da người, những ký tự máu bắt đầu sủi bọt, tự động dịch chuyển và hiện lên một cái tên bằng chữ quốc ngữ đỏ rực rỡ, kèm theo một dòng địa chỉ quen thuộc:


“Nguyễn Thị Mai – Tầng 5, Chung cư cũ Quận 4. Tử kỳ: 03 giờ 12 phút sáng đêm nay. Hình thức tử vong: Nhảy lầu tự sát.”


Trần Minh nhìn trân trân vào cái tên đầu tiên xuất hiện trên tờ khế ước. Vết sẹo trên mắt phải của anh bỗng chớp nháy đỏ rực rỡ liên tục, tỏa ra một luồng sát khí oán hận cực hạn bốc lên ngùn ngụt. Cuộc chạy đua sinh tử giành giật linh hồn bắt đầu kích hoạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!