Sinh Tử Trên Cầu
Tiếng bước chân của Trịnh Thế Khải nện đều đặn, nặng nề trên các bậc cầu thang gỗ sồi của biệt thự Thảo Điền. Mỗi nhịp gõ cơ học ấy như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Trần Hoàng Yến. Dưới gầm bàn làm việc tối tăm, cô nằm áp sát người xuống mặt sàn đá lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy bả vai để kiềm chế tiếng thở dốc. Mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế xoay của Khải và mùi ẩm mốc của nước mưa từ gấu quần cô quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
*Cạch.*
Tay nắm cửa xoay nhẹ. Cánh cửa phòng làm việc mở ra. Ánh sáng vàng nhạt từ hành lang hắt vào, kéo dài bóng lưng cao lớn, bảnh bao của Khải đổ dài trên mặt sàn, chạm sát vào mép gầm bàn nơi Yến đang trốn. Khải bước vào, tiếng giày tây nện trên sàn gỗ nghe sắc lạnh. Hắn vừa đi vừa nói chuyện điện thoại, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự áp chế tàn nhẫn quen thuộc:
"Tôi biết rồi, chị Hương. Việc phong tỏa tài sản của con Yến bên ACB đã hoàn tất. Con bé hiện tại không có một xu dính túi, lại phải lo viện phí cho ông già nó ở bệnh viện Thủ Đức. Nó không trụ quá được ba ngày đâu. Chị cứ lo thủ tục chuyển nhượng cổ phần ưu đãi của Thịnh Phát sang tên chị đi. Chữ ký ủy quyền của nó... tôi đã xử lý xong."
Yến siết chặt nắm tay. Trên mu bàn tay phải, vết sẹo đỏ sậm – chứng tích của đêm bị đuổi khỏi nhà – giật lên từng cơn đau nhức nhối. Nét mực chữ ký giả mạo mà Khải vừa nhắc đến chính là nhát dao chí mạng mà hắn và chị gái Trịnh Xuân Hương đã găm vào lưng cô.
Khải tiến sát về phía bàn làm việc. Chỉ cần hắn cúi xuống bật chiếc máy tính Dell XPS cũ, hoặc chỉ cần hắn kéo chiếc ghế da ra, sự hiện diện của cô sẽ hoàn toàn bị bại lộ. Chiếc USB chứa filèbackup_wallet_key.dat̀ – chìa khóa mở ra ví lạnh chứa 50 triệu USDT tẩu tán – đang nằm im lìm trong túi áo khoác của cô, nóng rẫy như một hòn than nung đỏ.
*Khụ! Khụ! Khụ!*
Tiếng ho khan lớn và dồn dập của dì Mười từ phía cầu thang vọng lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Tiếp sau đó là tiếng dì gọi lớn đầy hốt hoảng:
"Cậu Khải ơi! Cậu Khải! Bé Bảo An đột nhiên lên cơn sốt cao, con bé cứ khóc đòi mẹ, tôi dỗ thế nào cũng không chịu nín! Cậu xuống xem thế nào với!"
Khải khựng lại ngay trước mép bàn. Hắn tặc lưỡi một tiếng đầy bực dọc, nói nhanh vào điện thoại: "Tôi cúp máy trước, có chút chuyện phiền phức dưới nhà." Hắn quay ngoắt người, sải bước nhanh ra khỏi phòng làm việc, tiếng bước chân vội vã đi xuống cầu thang.
Yến thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô biết mình không có một giây để lãng phí. Cô bò nhanh ra khỏi gầm bàn, luồn qua khe cửa hé mở, bước đi bằng chân trần thầm lặng trên hành lang tối om do cầu dao điện hành lang ngách đã bị dì Mười lén ngắt từ trước. Xuống đến tầng trệt, cô lách qua cửa ngách phía sau, lao thẳng vào màn đêm sương gió xối xả.
Cơn mưa tầm tã của Sài Gòn quất liên tục vào mặt Yến khi cô chạy ra ngoài đường Nguyễn Văn Hưởng. Cô nhanh chóng tiếp cận chiếc xe máy Dream cũ kỹ, tróc sơn loang lổ mượn của cậu ruột Trần Văn Hùng đang dựng dưới bóng cây phượng vĩ già. Trên ghi-đông chiếc Dream cũ, chiếc camera hành trình – vốn là thiết bị cô tháo từ chiếc xe Mazda bị tịch thu để gắn tạm bằng giá đỡ tự chế – vẫn nhấp nháy chấm xanh hoạt động dưới lớp bọc nilon chống nước. Yến nổ máy xe, tiếng động cơ giòn giã vang lên giữa tiếng mưa gầm rú. Cô kéo sụp kính mũ bảo hiểm, rồ ga lao vút đi trong màn đêm đen kịt, hướng thẳng về phía cầu Sài Gòn để quay lại bệnh viện Thủ Đức.
***
Nước mưa tràn qua các khe kính chắn gió, nhòe nhoẹt trước mắt Yến. Chiếc Dream cũ luồn lách qua những vũng nước đọng lớn trên mặt đường song hành. Yến vừa lái xe vừa đưa tay chạm vào túi áo ngực, cảm nhận góc cạnh cứng cáp của chiếc USB. Đó là hy vọng duy nhất của cô, là vũ khí để cô đối đầu với cả gia tộc họ Trịnh, giành lại quyền nuôi Bảo An và giữ lại căn nhà dưỡng già cho ba mẹ. Cô phải đưa chiếc USB này đến nơi an toàn trước khi Khải phát hiện ra file backup trên máy tính Dell XPS cũ đã bị sao chép.
Khi chiếc xe máy bắt đầu leo lên dốc cầu Sài Gòn, dòng xe cộ thưa thớt dần do trời đã về khuya và mưa quá lớn. Gió từ sông Sài Gòn thổi ngược lên mạnh mẽ, khiến chiếc xe máy nhẹ và cũ kỹ của Yến chao đảo liên tục. Đúng lúc này, qua chiếc gương chiếu hậu nhòe nước, Yến phát hiện một ánh đèn pha cực sáng từ phía sau đang tiến lại gần với tốc độ bất thường.
Đó là một chiếc xe tải nhẹ màu xanh sẫm, không bật đèn sương mờ, liên tục nháy pha vô tội vạ. Yến chủ động giảm tốc độ, lách xe sát vào làn đường dành cho xe máy sát thành cầu để nhường đường. Thế nhưng, chiếc xe tải không hề vượt qua. Nó đột ngột bẻ lái, ép sát vào đuôi xe của cô. Khoảng cách giữa cản trước của chiếc xe tải và bánh sau chiếc Dream chỉ còn tính bằng centimet.
Tim Yến đập dồn dập. Bản năng của một người từng trải qua nhiều biến cố mách bảo cô đây không phải là một vụ va chạm vô ý. Khải đã phát hiện ra điều gì đó, hoặc tay chân của hắn đã bám theo cô từ Thảo Điền.
Yến cố gắng vặn ga, chiếc Dream cũ rú lên một tiếng bất lực dưới làn mưa nặng hạt, tốc độ tăng lên chậm chạp. Chiếc xe tải phía sau đột ngột tăng tốc, tông mạnh một cú trực diện vào đuôi xe máy của cô.
*Rầm!*
Cú va chạm khiến chiếc Dream sàn sạt trên mặt đường trơn trượt. Yến suýt chút nữa mất lái, cô phải dùng hết sức bình sinh ghì chặt ghi-đông. Vết sẹo trên mu bàn tay phải nứt ra, máu tươi rỉ ra quyện với nước mưa lạnh buốt, đau rát đến tận xương tủy. Chiếc camera hành trình gắn trên xe máy bị chấn động mạnh, xoay lệch góc nhưng vẫn tiếp tục ghi hình.
Chiếc xe tải nhẹ màu xanh không dừng lại. Nó lùi lại một nhịp rồi tiếp tục lao lên, lần này cú va quệt nhắm thẳng vào hông xe, cố tình ép Yến vào thành cầu bê tông kiên cố. Tiếng kim loại của thành cầu và chân chống xe máy ma sát vào nhau tạo ra những tia lửa điện sáng lòa giữa màn mưa.
"Cứu với!" Yến hét lên tuyệt vọng, nhưng tiếng hét của cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng mưa rào và tiếng gầm rú của động cơ xe tải. Những chiếc xe máy khác đi trên cầu từ xa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đều hoảng sợ dạt ra, không ai dám tiếp cận.
Trong một khoảnh khắc sinh tử, chiếc xe tải thực hiện cú húc quyết định. Lực tông cực mạnh từ bên hông hất văng chiếc Dream cũ. Yến ngã nhào xuống đường nhựa. Cô bị kéo lê một đoạn dài trên mặt cầu ướt sũng, toàn thân ê ẩm, đau đớn tột cùng. Chiếc xe máy đổ rạp, bánh xe vẫn còn quay tít trong vô vọng, chiếc camera hành trình bị văng ra sát mép dải phân cách bê tông.
Yến nằm bất lực trên mặt đường, tầm nhìn nhòe đi vì nước mưa và máu từ vết trầy xước trên trán chảy xuống. Giữa màn sương mờ của ánh đèn đường, cô nhìn thấy chiếc xe tải nhẹ màu xanh dừng lại cách đó vài mét. Cửa xe mở ra, nhưng người bước xuống không phải để cứu hộ.
Một gã đàn ông mặc áo mưa cánh dơi màu tối, đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt, nhanh chóng bước xuống. Hắn không nhìn chiếc xe máy đổ, mà hướng thẳng ánh mắt sắc lạnh về phía Yến. Từ phía làn đường ngược lại, một chiếc xe máy Wave che biển số bằng băng keo đen cũng trờ tới, gã lái xe ra hiệu khẩn cấp.
Gã mặc áo mưa tối màu lao đến, cúi xuống giật phắt chiếc túi xách sờn cũ đang mắc vào tay lái chiếc xe máy đổ.
"Không... trả lại cho tôi!" Yến cố gượng dậy, dùng bàn tay rớm máu bấu chặt lấy dây đeo chiếc túi xách. Trong chiếc túi đó có điện thoại cá nhân và toàn bộ giấy tờ tùy thân của cô.
Gã đàn ông không nói một lời, tàn nhẫn dùng chân đạp mạnh vào bả vai đang bị thương của Yến. Lực đạp khiến cô ngã ngửa ra mặt đường nhựa, dây đeo túi xách đứt phắt. Hắn kéo lê cô một đoạn ngắn trên mặt đường trước khi cô buộc phải buông tay do cơn đau buốt truyền thẳng lên đại não.
Gã cầm lấy chiếc túi xách, nhảy tót lên yên chiếc xe Wave đang chờ sẵn. Chiếc xe rú ga, lao vút đi trong màn mưa, mất hút phía bên kia cầu Sài Gòn hướng về phía Quận 1. Chiếc xe tải nhẹ màu xanh cũng nhanh chóng lùi lại rồi rồ ga bỏ chạy khỏi hiện trường, để lại một làn khói khét lẹt.
Yến nằm cô độc giữa mặt cầu Sài Gòn lạnh buốt. Nước mưa xối xả dội vào những vết thương rách da thịt trên người cô. Cô hoảng loạn đưa tay sờ lên ngực áo khoác.
Chiếc USB vẫn còn đó.
Nó nằm sâu trong chiếc túi khóa kéo bên trong áo ngực, hoàn toàn nguyên vẹn. Khải đã sai lầm khi nghĩ rằng cô sẽ để tài liệu quan trọng trong chiếc túi xách dễ bị cướp giật. Cô đã bảo toàn được vũ khí cốt lõi, nhưng cái giá phải trả là chiếc điện thoại cá nhân chứa toàn bộ liên lạc quan trọng đã bị cướp mất, và cơ thể cô đang kiệt quệ, không thể tự đứng dậy.
Ánh đèn pha của dòng xe cộ từ xa hắt lại, nhưng không một ai dừng lại cứu giúp người phụ nữ nằm giữa vũng máu và nước mưa trong đêm bão. Yến cảm thấy mi mắt mình nặng trĩu, cái lạnh của nước sông Sài Gòn thổi lên như muốn đóng băng ý chí của cô.
*Kít...t...t!*
Tiếng phanh xe rít chói tai vang lên ngay sát bên cạnh cô. Một chiếc xe bán tải màu xám tro, kính tối màu bảo mật, đột ngột dừng chắn ngang dải phân cách để che chắn cho cô khỏi dòng xe phía sau.
Cửa xe bán tải mở ra. Một người đàn ông dáng người cao lớn, vạm vỡ bước xuống. Anh mặc chiếc áo khoác gió tối màu sũng nước, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa khuôn mặt ngăm đen sương gió. Ánh mắt anh sắc lạnh, điềm tĩnh rà soát nhanh hiện trường tai nạn trước khi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Yến.
Anh bước đến, quỳ một chân xuống mặt đường nhựa ướt sũng, đưa bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn ra đỡ lấy bả vai cô. Giọng nói của anh trầm ấm, điềm tĩnh đến kỳ lạ giữa tiếng mưa gầm rú:
"Cô không sao chứ? Tôi là Lâm Sói. Tôi sẽ đưa cô rời khỏi đây."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!