Đột Nhập Vùng Cấm
Hành lang Khoa Cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa Khu vực Thủ Đức nồng nặc mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi máu và sự ẩm ướt của cơn mưa chiều chưa dứt. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệnh, rọi xuống gương mặt thất thần, nhợt nhạt của Trần Hoàng Yến. Trên mu bàn tay phải của cô, vết sẹo đỏ sậm – chứng tích của đêm bị đuổi khỏi Thảo Điền – đang giật lên từng cơn đau nhức nhối khi cô siết chặt nắm tay. Ba cô, ông Trần Văn Sùng, vẫn đang nằm trong phòng hồi sức tích cực sau cơn nhồi máu cơ tim cấp tính. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn từ bên trong vọng ra ngoài hành lang như những nhịp gõ của chiếc đồng hồ định mệnh, đè nặng lên lồng ngực Yến.
Ngồi thụp trên băng ghế chờ bằng inox lạnh ngắt, Yến đưa mắt nhìn em trai Trần Hoàng Nam đang quỳ sụp dưới chân mình, đầu tóc rũ rượi, hai tay ôm lấy mặt nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Sự nông nổi, khát khao làm giàu nhanh chóng của Nam đã biến cậu thành một quân cờ hoàn hảo trong tay Trịnh Thế Khải. Khải không chỉ dùng công ty ma An Bình để gài bẫy nợ cô năm mươi tỷ đồng, mà hắn còn tàn nhẫn dùng chính Nam để tạo ra một khoản nợ bảo lãnh giả mạo trị giá năm tỷ, nhắm thẳng vào ngôi nhà dưỡng già của ba mẹ cô ở Thủ Đức. Đòn bẩn này của Khải quá hiểm độc. Hắn biết tử huyệt của cô là gia đình. Hắn muốn dùng sự an nguy của ba mẹ để ép cô phải quỳ gối, rút đơn kháng cáo sơ thẩm và vĩnh viễn từ bỏ quyền nuôi con gái Bảo An.
"Chị... em xin lỗi... em thực sự không biết anh Khải lại tàn nhẫn đến thế..." Nam nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì hối hận.
Yến không nhìn em trai. Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ hành lang, nơi những giọt mưa bong bóng đang vỡ tan trên mặt kính. Sự đau đớn, thất vọng trong cô giờ đây đã đông cứng lại thành một ý chí sắt đá, sắc lẹm. Cô hiểu rằng, nếu cô thỏa hiệp, nếu cô ký vào bản thỏa thuận thuận tình ly hôn trắng tay để cứu căn nhà, Khải sẽ không bao giờ dừng lại. Hắn sẽ tiếp tục dùng quyền lực và tiền bạc để giam lỏng tâm lý Bảo An, biến con gái cô thành một công cụ để hắn đánh bóng thể diện gia tộc. Cô phải phản công. Và vũ khí duy nhất cô có lúc này là trí tuệ của một chuyên gia kiểm toán forensic.
Cô nhớ lại những lời dạy của Giáo sư Nguyễn Đăng Khoa thời đại học: *"Trong thế giới tài chính, mọi giao dịch đều để lại dấu vết. Kẻ xảo quyệt nhất cũng không thể xóa sạch hoàn toàn những con số một khi chúng đã được ghi nhận."* Khải đã chuyển đổi toàn bộ tài sản chung trị giá hàng nghìn tỷ đồng thành tiền mã hóa để tẩu tán. Nhưng để vận hành khối tài sản khổng lồ đó, hắn bắt buộc phải sử dụng ví lạnh Ledger. Và cô biết, Khải có một thói quen cực kỳ cẩn trọng nhưng cũng là sơ hở lớn nhất của hắn: hắn luôn lưu trữ một file sao lưu khóa công khai (public key) dưới dạng ẩn trên chiếc laptop cũ Dell XPS – chiếc máy tính mà cô vô tình để lại biệt thự Thảo Điền khi bị đuổi đi.
"Đứng dậy đi Nam," Yến trầm giọng, giọng nói lạnh tanh không một chút gợn sóng. "Trông chừng ba và mẹ. Chị có việc phải đi ngay bây giờ."
"Chị đi đâu giữa đêm mưa thế này?" Nam ngẩng đầu lên, gương mặt đầy lo lắng.
"Chị đi lấy lại vũ khí của chúng ta," Yến nói, ánh mắt cô bừng lên một tia sáng kiên nghị.
Cô bước ra khỏi bệnh viện, mượn chiếc xe máy Dream cũ kỹ, tróc sơn loang lổ của cậu ruột Trần Văn Hùng. Chiếc xe nổ máy giòn giã giữa màn đêm sương gió. Yến kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm, lao thẳng vào cơn mưa tầm tã hướng về phía khu đô thị Thảo Điền, Quận 2. Toàn bộ số tiền ba mươi triệu đồng từ việc bán chiếc nhẫn cưới bạch kim, cô đã đóng gần hết cho viện phí cấp cứu của ba, trong túi cô chỉ còn lại vài trăm nghìn đồng tiền lẻ. Nhưng cô không sợ. Nỗi sợ hãi đã biến mất từ khoảnh khắc ba cô gục xuống sân gạch dính đầy sơn đỏ.
***
Bi biệt thự Thảo Điền hiện ra giữa màn mưa như một pháo đài lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Những ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ các ô cửa kính lớn chỉ càng làm tăng thêm sự xa hoa tàn nhẫn của nó. Yến tắt máy xe từ xa, dắt bộ chiếc Dream cũ vào nép dưới bóng một cây phượng vĩ già bên đường Nguyễn Văn Hưởng. Cô rút chiếc điện thoại cũ ra, bấm một dãy số quen thuộc.
"Dì Mười, con đang ở ngoài cổng phụ."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thì thầm run rẩy của dì Mười, vú nuôi trung thành của Bảo An: "Yến ơi... con điên rồi sao? Đêm nay ông Khải và bà Chi đi dự tiệc kỷ niệm thành lập Tập đoàn Thịnh Phát ở trung tâm quận 1, nhưng họ thuê thêm hai bảo vệ tuần tra vòng ngoài nghiêm ngặt lắm. Con vào đây lúc này nguy hiểm lắm con ơi!"
"Dì Mười, con biết. Nhưng đây là cơ hội duy nhất khi Khải không có nhà. Con phải lấy lại chiếc laptop Dell XPS cũ của con trong phòng làm việc của hắn. Chỉ có chiếc máy đó mới chứa bằng chứng cứu được ba mẹ và giành lại Bảo An. Con xin dì..."
Tiếng thở dài đầy xót xa của dì Mười vang lên qua điện thoại, sau đó là một sự im lặng ngắn ngủi trước khi dì quyết định: "Được rồi, mười phút nữa, khi toán bảo vệ đi tuần ra khu vực bờ sông, dì sẽ ngắt cầu dao điện hành lang phía sau và mở cửa ngách cho con. Con phải nhanh lên đó!"
Yến siết chặt điện thoại, lòng dâng lên một sự biết ơn vô hạn. Dì Mười dù bị Khải tuyên bố sa thải nhưng thực chất bà Chi vẫn giữ dì lại tạm thời vài ngày để bàn giao công việc cho người mới vì Bảo An không chịu ăn uống nếu thiếu dì. Đây là sơ hở thực địa duy nhất mà Khải không lường trước được.
Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ. Dưới làn mưa xối xả, Yến nhìn thấy bóng dáng gầy gò của dì Mười lén lút bước ra cửa ngách phía sau biệt thự, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ tắt tối. Dì vẫy tay ra hiệu. Yến nhanh như một vệt bóng đen, luồn qua khoảng hở của hàng rào cây xanh, lao vào bên trong hành lang ngách. Không gian tối om do cầu dao điện hành lang đã bị dì Mười lén ngắt.
"Hệ thống báo động khu vực hành lang ngách dì đã tắt tạm thời bằng mã số dự phòng của người giúp việc," dì Mười nói khẽ, giọng run bần bật. "Nhưng phòng làm việc của ông Khải ở tầng hai có hệ thống camera hồng ngoại riêng biệt kết nối trực tiếp với điện thoại của ông ấy. Dì không có mật mã phòng đó."
"Con biết chỗ Khải giấu chìa khóa cơ dự phòng của phòng làm việc," Yến thì thầm, cô vuốt nước mưa trên mặt. "Hắn luôn nghĩ mình thông minh khi cài đặt khóa vân tay, nhưng hắn vẫn giữ một chiếc chìa khóa cơ dự phòng trong chiếc bình gốm cổ ở hành lang tầng hai đề phòng mất điện."
"Con đi đi, dì sẽ đứng ở cầu thang cảnh giới. Nếu bảo vệ có dấu hiệu quay lại, dì sẽ ho khan ba tiếng thật lớn," dì Mười dặn dò, ánh mắt đầy sự lo lắng.
Yến gật đầu, cô tháo đôi giày ướt sũng, bước đi bằng chân trần trên sàn gỗ lạnh ngắt của biệt thự để không phát ra tiếng động. Mỗi bước đi của cô là một sự tái hiện ký ức về những ngày tháng sống trong sự kiểm soát ngột ngạt tại nơi này. Cô đi lên cầu thang tầng hai, bóng tối bao trùm lấy không gian xung quanh, chỉ có ánh sáng le lói từ những ánh đèn đường ngoài phố hắt qua các ô cửa kính.
Đứng trước cánh cửa gỗ sồi dày cộm của phòng làm việc của Khải, trái tim Yến đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc khóa vân tay điện tử màu đen vẫn nhấp nháy một chấm đỏ nhỏ trong đêm tối. Yến tiến đến chiếc bình gốm cổ đặt trên chiếc đôn gỗ cạnh lối đi. Cô thọc tay vào bên trong, ngón tay rà soát đưới lớp cát trang trí mịn màng. Cảm giác kim loại lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay làm cô thở phào nhẹ nhõm. Chiếc chìa khóa cơ vẫn ở đó.
Yến cắm chìa khóa vào ổ cơ ẩn dưới đáy khóa điện tử, nhẹ nhàng xoay nửa vòng. Một tiếng *cạch* nhỏ vang lên. Cánh cửa gỗ sồi từ từ hé mở. Yến lách người vào trong, lập tức đóng chặt cửa lại.
Phòng làm việc của Khải nồng nặc mùi da thuộc cao cấp và mùi xì-gà đắt tiền. Yến biết mình không có nhiều thời gian. Điều đầu tiên cô làm là nhìn lên góc tường phía trên tủ sách – nơi chiếc camera hồng ngoại đang chĩa thẳng xuống bàn làm việc. Đúng như kế hoạch, dì Mười đã lén dùng một chiếc khăn lau bụi màu tối phủ hờ lên ống kính camera từ chiều lúc dọn phòng, giả vờ như vô tình để quên. Chiếc camera lúc này chỉ ghi nhận một màu đen tối mịt, nhưng Khải sẽ sớm phát hiện ra nếu hắn kiểm tra ứng dụng trên điện thoại.
Yến tiến thẳng đến chiếc két sắt cơ học hiệu Boshang đặt ở góc phòng. Cô thử xoay vòng mã số cũ mà cô từng biết trước khi ly hôn: *28-10-18* – ngày cưới của hai người.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Nhưng tay gạt két sắt vẫn cứng đờ. Khải đã thay đổi hoàn toàn mã số. Yến mím chặt môi, vệt máu trên mu bàn tay phải lại rỉ ra do cô dùng lực quá mạnh. Sự thất bại đầu tiên này không làm cô nản lòng. Cô hiểu Khải, hắn là kẻ thực dụng, chiếc két sắt này chỉ chứa những tài liệu giấy tờ vật lý và tiền mặt ngoại tệ để hối lộ, còn khối tài sản số nghìn tỷ của hắn phải nằm trên mạng blockchain. Và chìa khóa để mở cánh cửa đó đang nằm trong chiếc laptop Dell XPS cũ của cô.
Cô nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc tủ kính trưng bày những cuốn sách luật dày cộm. Phía dưới hộc tủ tối tăm, chiếc laptop Dell XPS màu bạc cũ kỹ của cô đang nằm im lìm dưới một lớp bụi mỏng. Khải giữ chiếc máy này không phải vì giá trị của nó, mà vì hắn muốn chiếm giữ mọi thứ thuộc về cô để triệt tiêu khả năng cô tìm lại dữ liệu cũ.
Yến cầm chiếc laptop lên bàn làm việc. Cô nhấn nút nguồn. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên nho nhỏ trong không gian tĩnh lặng khiến cô giật mình. Màn hình Dell sáng lên, yêu cầu nhập mật khẩu Windows.
Yến gõ mật khẩu cũ của mình: *BaoAn2018*.
*"Mật khẩu không chính xác. Vui lòng thử lại."*
Khải đã thay đổi mật khẩu hệ thống. Yến cắn chặt môi đến bật máu. Cô không thể đăng nhập vào hệ điều hành chính thức. Nếu cố tình nhập sai thêm vài lần, hệ thống bảo mật BitLocker của máy có thể tự động khóa vĩnh viễn ổ cứng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lý trí của một kiểm toán viên điều tra giàu kinh nghiệm đã giúp Yến lấy lại sự bình tĩnh. Cô nhớ ra chiếc máy này có hai ổ cứng vật lý độc lập: một ổ SSD chạy hệ điều hành và một ổ HDD phụ lưu trữ dữ liệu cũ mà cô chưa từng xóa sạch. Khải có thể đổi mật khẩu Windows của ổ SSD, nhưng hắn chưa chắc đã mã hóa ổ HDD phụ.
Yến nhanh chóng khởi động lại máy, nhấn liên tục phím *F12* để vào menu Boot của hệ thống. Giao diện BIOS màu xanh lam cổ điển hiện ra. Cô sử dụng kỹ năng IT cơ bản học được từ các khóa đào tạo kiểm toán forensic, chuyển hướng boot hệ thống sang một phân vùng phục hồi ẩn (recovery partition) trên ổ cứng phụ HDD.
Màn hình chạy những dòng lệnh chữ trắng trên nền đen quay cuồng. Yến nín thở, mồ hôi hột chảy dài bên thái dương.
*"Truy cập phân vùng phụ thành công."*
Yến lập tức kích hoạt công cụ quét tìm kiếm file hệ thống. Cô gõ lệnh tìm kiếm các tệp tin có đuôi mở rộng *.dat* và *.json* – định dạng tiêu chuẩn của các file sao lưu ví điện tử.
*Khụ! Khụ! Khụ!*
Tiếng ho khan lớn của dì Mười từ phía cầu thang vọng vào phòng làm việc như một tiếng sét đánh ngang tai Yến. Có biến động ngoài sân. Toán bảo vệ tuần tra bờ sông đang quay lại sớm hơn lịch trình do trời mưa quá lớn.
Yến run rẩy nhìn màn hình máy tính. Thanh tiến trình quét dữ liệu (scanning) đang chạy ở mức bảy mươi phần trăm... tám mươi phần trăm...
"Nhanh lên... làm ơn nhanh lên..." Yến thì thầm, hai tay cô bấu chặt vào mép bàn gỗ, mắt không rời khỏi những dòng code đang nhảy liên tục.
Tiếng bước chân nặng nề của gã bảo vệ tuần tra vang lên đều đặn dưới sân gạch, hướng thẳng về phía cửa ngách hành lang sau biệt thự. Tiếng xích sắt của chú chó Bec-giê xột xoạt trên nền đất ẩm ướt sát cửa sổ phòng làm việc.
*Chính xác chín mươi lăm phần trăm... chín mươi chín phần trăm...*
*"Tìm thấy 1 tệp tin trùng khớp: backup_wallet_key.dat"*
Đúng là nó! Đây chính là nguồn gốc file sao lưu ví lạnh chứa một phần khóa công khai (public key) mà Khải đã vô tình để lại khi hắn vội vã chuyển dọn đồ đạc cá nhân của cô ra khỏi biệt thự để dàn dựng vụ ly hôn đơn phương. File này chứa chuỗi ký tự công khai giúp định vị chính xác địa chỉ ví lạnh Ledger chứa 50 triệu USDT trên blockchain Ethereum.
Yến nhanh chóng rút chiếc USB nhỏ từ trong túi áo khoác ra, cắm vào cổng USB của laptop. Cô thực hiện lệnh sao chép dữ liệu khẩn cấp.
*Copying... 10%... 40%... 80%...*
Tiếng bước chân của gã bảo vệ đã vào đến hành lang tầng một. Tiếng bộ đàm của hắn rẹt rẹt vang lên trong không gian tối om: "Cầu dao hành lang ngách bị ngắt rồi, để tôi lên kiểm tra xem có sự cố chập điện do mưa không."
*100%. Sao chép hoàn tất.*
Yến giật phắt chiếc USB ra khỏi máy tính, gập màn hình laptop lại và nhét chiếc máy vào hộc tủ cũ đúng vị trí ban đầu để không để lại dấu vết. Cô cúi người xuống dưới gầm bàn làm việc, tim đập thình thịch như trống trận.
Đúng lúc cô vừa rút chiếc USB vào túi quần, từ phía sảnh chính của biệt thự Thảo Điền, một tiếng động cơ xe Mercedes quen thuộc gầm rú rồi tắt lịm ngoài sân. Tiếng đóng cửa xe rầm rầm vang lên, cắt đứt tiếng mưa rơi.
*Bíp... Bíp... Cạch.*
Tiếng khóa cửa vân tay của biệt thự vang lên dứt khoát ở tầng trệt. Khải đã đột ngột trở về sớm hơn dự kiến do cơn mưa lớn làm gián đoạn buổi tiệc ngoài trời của tập đoàn Thịnh Phát. Giọng nói lạnh lùng, đầy quyền lực của hắn vang lên ngay dưới cầu thang:
"Dì Mười! Sao hệ thống điện hành lang ngách lại bị ngắt thế này?"
Yến đứng chết lặng trong phòng làm việc khóa kín ở tầng hai, chiếc USB chứa chìa khóa tước đoạt tài sản số nghìn tỷ đang nằm im trong túi cô, trong khi tiếng bước chân của Khải bắt đầu nện đều đặn lên các bậc cầu thang gỗ đi lên phía phòng làm việc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!