Cơn Bão Thủ Đức
Tiếng động cơ chiếc xe ôm công nghệ gầm rú rồi tắt lịm trước cánh cổng sắt xanh cũ kỹ của ngôi nhà cấp bốn tại Thủ Đức. Trần Hoàng Yến bước xuống xe, bước chân cô lảo đảo như người mất hồn. Nắng trưa đổ xuống đỉnh đầu bỏng rát, nhưng toàn thân cô lại lạnh toát. Mu bàn tay phải – nơi vết xước do cuộc giằng co chiếc vali với gã bảo vệ biệt thự Thảo Điền hai ngày trước – giờ đây lại nứt ra, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm vào lớp da non mỏng manh chưa kịp lành. Cơn đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau xé lòng khi hình ảnh bé Bảo An khóc thét qua lớp kính tối màu của chiếc Mercedes đen cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.
Phiên tòa sơ thẩm sáng nay là một hố đen tàn khốc. Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng đã bác bỏ mọi nỗ lực của cô và Luật sư Ngô Hữu Phước, thản nhiên công nhận khoản nợ khống năm mươi tỷ đồng từ công ty ma An Bình, đồng thời tước quyền nuôi con tạm thời của cô để trao cho Trịnh Thế Khải. Hai mươi lăm tỷ đồng nợ liên đới đè nặng lên vai một người phụ nữ vừa bị sa thải, không còn chứng chỉ hành nghề CPA như cô. Khải đã tính toán quá hoàn hảo. Hắn dùng luật pháp như một lưỡi dao sắc lẹm để cắt đứt mọi con đường sống của vợ cũ.
"Yến ơi, con về rồi đó hả?"
Tiếng gọi yếu ớt của bà Lê Thị Mai từ trong hiên nhà cắt đứt dòng suy nghĩ u uất của Yến. Bà Mai bước ra, gương mặt phúc hậu nhợt nhạt vì bệnh tim hành hạ nhiều năm, đôi mắt đượm vẻ lo âu nhìn con gái. Yến vội vàng giấu bàn tay rớm máu vào sau vạt áo bộ vest công sở màu xanh đen đã nhàu nát, cố nở một nụ cười gượng gạo.
"Dạ, con mới về, mẹ. Ba đâu rồi mẹ?"
"Ba con đang ở trong buồng viết giáo án. Sáng giờ ông ấy cứ đứng ngồi không yên, lo cho phiên tòa của con lắm. Kết quả thế nào rồi con? Tòa có trả Bảo An cho con không?" Giọng bà Mai run run, đầy hy vọng.
Yến nghẹn họng. Cô không biết phải đối diện với mẹ thế nào. Làm sao cô có thể nói với người mẹ đang mang trọng bệnh rằng đứa cháu ngoại sáu tuổi của bà đã bị gia đình họ Trịnh giam lỏng? Làm sao cô dám thừa nhận mình đang gánh khoản nợ khống khổng lồ có thể khiến cả gia đình này tan cửa nát nhà?
"Dạ... tòa cần thêm thời gian xem xét hồ sơ mẹ ạ. Con... con vẫn đang nỗ lực kháng cáo," Yến nói dối, giọng cô nghẹn lại nơi cổ họng.
Bà Mai thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai con: "Ừ, công lý rồi sẽ có thôi con. Vào ăn chén cháo nóng đi con, nhìn con xanh xao quá."
Nhưng chén cháo ấy chưa kịp bưng ra, thì cơn bão thực sự đã ập đến.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa sắt dữ dội vang lên ngoài cổng, kèm theo tiếng gầm rú của ba chiếc xe máy phân khối lớn. Tiếng quát tháo thô tục chửi bới vang dội cả một góc phố yên bình ở Thủ Đức.
"Mở cổng! Thằng Nam trốn nợ đâu rồi? Cả nhà tụi mày muốn chết chung đúng không?"
Yến giật nảy mình. Bà Mai hốt hoảng ôm lấy ngực, gương mặt lập tức cắt không còn giọt máu. Ông Trần Văn Sùng từ trong buồng bước ra, mái tóc bạc phơ rung lên, dáng đi hơi khòm nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị của một nhà giáo ưu tú.
"Có chuyện gì thế kia? Ai lại đến nhà người ta quấy phá vô lễ như vậy?" Ông Sùng trầm giọng hỏi.
"Ba, mẹ, hai người ở trong nhà, tuyệt đối đừng ra ngoài!" Yến hét lên, bản năng của một kiểm toán viên điều tra mách bảo cô rằng đây không phải là một vụ đòi nợ thông thường. Đây là đòn bẩn tiếp theo của Trịnh Thế Khải.
Yến lao ra sân. Đập vào mắt cô là một cảnh tượng hãi hùng. Phía sau cánh cổng sắt, năm gã đàn ông bặm trợn, xăm trổ đầy mình đang cầm những xô nhựa cỡ lớn. Kẻ đi đầu không ai khác chính là Đỗ Tấn Lộc, biệt danh Lộc Búa – gã giang hồ chuyên đòi nợ thuê khét tiếng vùng ven mà Khải từng nhắc đến như một lời đe dọa ngầm.
"Tạt cho tao!" Lộc Búa lạnh lùng ra lệnh.
*Xoảng! Bép!*
Hai xô sơn đỏ tươi pha lẫn chất thải hôi thối xối xả hắt thẳng qua khe cổng sắt, bắn tung tóe lên bức tường vôi trắng của ngôi nhà cấp bốn, nhuộm đỏ cả khoảng sân gạch bông sạch sẽ. Mùi hôi thối, nồng nặc bốc lên ngay lập tức khiến Yến lợm giọng. Sơn đỏ chảy dài trên cánh cổng như những vệt máu loang lổ, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ khủng khiếp.
"Dừng tay lại! Các người đang vi phạm pháp luật! Tôi sẽ báo công an!" Yến hét lên, cô chạy đến góc sân cầm chiếc vòi nước máy, cố gắng xịt rửa những vệt sơn đỏ đang bám chặt vào tường.
Nhưng một gã đàn em của Lộc Búa đã dùng gậy sắt thọc mạnh qua khe cổng, gạt phắt chiếc vòi nước khỏi tay Yến. Chiếc vòi phun nước tung tóe vào người cô, làm ướt sũng bộ vest công sở sờn cũ.
"Báo công an? Chị hai ơi, tụi này đi đòi nợ hợp pháp, công an nào rảnh mà lo!" Lộc Búa cười khẩy, gõ mạnh chiếc búa sắt vào thanh cổng, tạo ra những tiếng động đinh tai nhức óc. "Thằng em trai Trần Hoàng Nam của chị ký hợp đồng bảo lãnh nợ, dùng chính căn nhà này để thế chấp. Giờ nợ quá hạn, tụi tao đến thu hồi nhà. Khôn hồn thì ký vào biên bản bàn giao đất, không thì đừng trách tụi tao tàn nhẫn!"
"Các người nói láo! Em trai tôi không bao giờ dùng nhà của ba mẹ để thế chấp!" Yến dũng cảm bước sát lại cổng sắt, ánh mắt cô bừng bừng lửa giận.
"Láo à? Nhìn cho kỹ đi!" Lộc Búa rút từ trong túi áo khoác ra một bản sao hợp đồng bảo lãnh nợ, đập mạnh vào mặt kính cổng sắt.
Đúng lúc này, ông Trần Văn Sùng bước ra sân bất chấp tiếng can ngăn của vợ. Ông đứng thẳng lưng, gương mặt cương nghị nhìn thẳng vào đám giang hồ.
"Tôi là Trần Văn Sùng, chủ sở hữu hợp pháp của ngôi nhà này. Tôi chưa từng ký bất kỳ giấy tờ bảo lãnh nào cho con trai tôi vay tiền. Các người đưa bản hợp đồng đó đây tôi xem!"
Lộc Búa hé mở cổng sắt, chìa bản hợp đồng ra nhưng không buông tay. Yến ghé mắt nhìn vào trang cuối của tài liệu. Đồng tử của cô co rút lại khi nhìn thấy dòng chữ ký tên người bảo lãnh: *Trần Văn Sùng*. Bên cạnh đó là con dấu chứng thực màu đỏ chói của một văn phòng công chứng.
Chữ ký đó... giống chữ ký của ba cô đến chín mươi chín phần trăm. Từ nét móc ngược ở chữ 'S' cho đến dấu gạch dưới dứt khoát. Nhưng Yến biết, ba cô là người cực kỳ cẩn trọng, ông không bao giờ ký bất kỳ giấy tờ tài chính nào cho Nam mà không bàn bạc với cô. Đây là chữ ký giả mạo! Một công nghệ ngụy tạo chữ ký tinh vi bằng laser nhiệt – thủ đoạn tương tự như cách Khải đã làm giả chữ ký của cô trên hợp đồng nợ năm mươi tỷ của công ty An Bình.
"Đây là giả mạo!" Yến gào lên. "Chữ ký này hoàn toàn bị ngụy tạo! Các người đã cấu kết với Trịnh Thế Khải để lừa gạt gia đình tôi!"
"Giả hay thật thì lên tòa mà nói! Giờ ngân hàng đã ủy quyền cho tụi tao xử lý tài sản tranh chấp. Tụi mày không dọn đi, ngày mai tụi tao mang xe cuốc đến san bằng nơi này!" Lộc Búa trợn mắt đe dọa, gã đàn em phía sau tiếp tục ném thêm một túi chất thải hôi thối vào sát chân ông Sùng.
Yến run rẩy rút chiếc điện thoại cũ ra. Cô tìm danh bạ, bấm số của Trương Minh Hải – Phó công an phường phụ trách địa bàn Thủ Đức, người mà cô từng gửi đơn trình báo quấy rối hai ngày trước.
"Alo, ông Hải đúng không ạ? Tôi là Trần Hoàng Yến ở đường Kha Vạn Cân. Băng nhóm của Lộc Búa đang đập phá nhà tôi, tạt sơn và đe dọa tính mạng ba mẹ tôi! Đề nghị các ông cử lực lượng xuống can thiệp ngay lập tức!"
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi vang lên giọng nói hờ hững, lạnh lùng đến đáng sợ của Hải:
"À, chị Yến đó hả? Việc này chúng tôi đã tiếp nhận đơn của phía ngân hàng rồi. Đây là tranh chấp dân sự về tài sản thế chấp quá hạn, hai bên tự thỏa thuận giải quyết đi. Lực lượng phường hôm nay đang bận bảo vệ một sự kiện lớn của quận, không có người xuống đâu."
"Tranh chấp dân sự? Họ đang hủy hoại tài sản và đe dọa giết người công khai! Sao các ông có thể phớt lờ như vậy?" Yến phẫn nộ hét vào điện thoại.
"Chị đừng có vu khống cho người thi hành công vụ. Tôi đã nói đây là việc dân sự. Khi nào có án mạng thì chúng tôi mới can thiệp. Thế nhé!"
*Tút... Tút... Tút...*
Cuộc gọi bị ngắt tàn nhẫn. Yến đứng chết lặng, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi bàn tay đang run rẩy. Trương Minh Hải đã bị gia đình họ Trịnh mua chuộc. Sự thờ ơ của chính quyền địa phương chính là chiếc ô bảo kê vững chắc nhất cho sự hung hãn ngoài vòng pháp luật của Lộc Búa.
Lộc Búa nhìn thấy biểu cảm của Yến, gã cười lớn đầy khoái trá: "Sao? Công an phường có cứu được tụi mày không? Thằng Khải đã nói rồi, ở cái thành phố này, tiền của nhà họ Trịnh có thể mua được cả luật pháp. Khôn hồn thì ký vào giấy tờ từ bỏ kháng cáo sơ thẩm, tụi tao sẽ cho ba mẹ mày giữ lại cái mạng dưỡng già!"
Nghe đến cái tên Trịnh Thế Khải và âm mưu đê tiện nhằm ép con gái mình phải đầu hàng, lồng ngực ông Trần Văn Sùng phập phồng dữ dội. Gương mặt ông từ đỏ bừng vì giận dữ bỗng chốc chuyển sang xám ngoét. Ông chỉ tay vào mặt Lộc Búa, giọng run rẩy đứt quãng:
"Các... các người... đồ ăn cướp... luật pháp... không thể..."
"Ba!" Yến hốt hoảng quay lại.
Ông Sùng đột ngột ôm chặt lấy ngực trái, đôi mắt trợn trừng lên vì đau đớn. Hơi thở của ông rít qua cuống họng một cách khó khăn. Toàn thân ông lảo đảo, rồi đổ gục xuống sân gạch bông ngay trên những vệt sơn đỏ loang lổ như máu.
"Ông ơi!" Bà Mai từ trong nhà lao ra, quỳ sụp xuống ôm lấy chồng, tiếng khóc xé lòng vang lên.
"Ba! Ba ơi! Tỉnh lại đi ba!" Yến lao đến, hai tay cô dính đầy sơn đỏ khi cố nâng đầu cha lên. Gương mặt ông Sùng tái mét, môi thâm tím, mạch đập dưới cổ yếu ớt đến mức gần như biến mất. Cơn đau tim cấp tính đã quật ngã người cha già trước sự bất công tột cùng.
Lộc Búa nhìn thấy ông Sùng gục xuống, thoáng một chút hoang mang hiện lên trong mắt gã. Gã biết nếu xảy ra chết người tại hiện trường, tính chất vụ việc sẽ chuyển sang hình sự và gã không thể dùng danh nghĩa "đòi nợ thuê dân sự" để lấp liếm được nữa.
"Rút!" Lộc Búa quát lớn.
Băng nhóm giang hồ nhanh chóng nhảy lên xe máy, gầm rú ga lao vút đi, để lại một bãi chiến trường hôi thối, loang lổ sơn đỏ và tiếng khóc tuyệt vọng của hai người phụ nữ bên người đàn ông đang hấp hối.
***
Tiếng còi xe cấp cứu rú vang xé rách bầu không khí ngột ngạt của buổi trưa Thủ Đức. Yến ngồi trên xe, hai tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của ba, nước mắt cô rơi lã chã hòa cùng những vệt sơn đỏ chưa kịp rửa sạch trên cánh tay.
Bệnh viện Đa khoa Khu vực Thủ Đức hiện ra với những dãy hành lang sặc mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân vội vã. Ông Sùng lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu đặc biệt. Cánh cửa phòng mổ khép lại, ánh đèn đỏ rực bật sáng như một lời cảnh báo tử thần.
Yến đứng tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh lẽo, hai đầu gối cô run rẩy không đứng vững. Bộ vest công sở màu xanh đen ướt sũng, dính bết những vệt sơn đỏ và bùn đất hôi thối. Mu bàn tay phải của cô lại rớm máu, những giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống nền gạch bệnh viện trắng xóa. Cô không cảm thấy đau. Sự căm hận tột cùng đã biến thành một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Trịnh Thế Khải. Hắn không chỉ muốn cướp con gái cô, hắn đang muốn giết chết cha cô, hủy diệt cả gia đình cô để bảo vệ khối tài sản bẩn thỉu của hắn.
"Chị Yến! Ba sao rồi chị?"
Một tiếng gọi hoảng loạn vang lên từ đầu hành lang. Trần Hoàng Nam lao đến, gương mặt trẻ trung của cậu kỹ sư công nghệ giờ đây cắt không còn giọt máu, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Theo sau cậu là Hoài Thu, người vợ trẻ đang khóc sướt mướt.
Nhìn thấy em trai, ngọn lửa giận dữ kìm nén suốt từ trưa của Yến bùng phát. Cô bước lao tới, nắm chặt lấy cổ áo Nam, dồn cậu vào bức tường hành lang.
"Trần Hoàng Nam! Em đã ký cái gì? Em đã ký cái gì với Trịnh Thế Khải?" Yến gào lên, giọng cô khản đặc, u uất.
Nam run rẩy, hai dòng nước mắt chảy dài trên má, cậu không dám nhìn vào mắt chị gái: "Chị... em... em xin lỗi..."
"Chị không cần lời xin lỗi của em! Ba đang nằm trong kia, ranh giới sinh tử chỉ trong gang tấc! Ngôi nhà dưỡng già của ba mẹ đang bị giang hồ đến siết nợ vì chữ ký bảo lãnh của em! Em nói đi, em đã làm cái gì hả Nam?" Yến siết chặt cổ áo em trai, mu bàn tay rớm máu của cô in hằn một vệt đỏ lên cổ áo trắng của Nam.
Nam quỳ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo của bệnh viện, hai tay ôm lấy đầu gối chị gái, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa trong sự hối hận tột cùng:
"Em... em lỡ ký rồi chị ơi! Ba tháng trước, khi startup của em bên bờ vực phá sản, anh Khải đã tìm đến em. Anh ấy nói sẽ giúp em kết nối với một quỹ đầu tư nước ngoài để rót vốn mười tỷ đồng. Anh ấy đưa cho em một xấp tài liệu tiếng Anh dày cộp, bảo em ký vào các biên bản thỏa thuận đầu tư để làm thủ tục giải ngân nhanh."
Nam nấc lên, giọng nói đầy sự uất nghẹn:
"Em tin tưởng anh ấy là anh rể, là luật sư sừng sỏ nên không đọc kỹ... Em không biết... em thực sự không biết trong đó có cài cắm điều khoản bảo lãnh nợ liên đới, dùng mảnh đất Thủ Đức của ba mẹ làm tài sản thế chấp cho một khoản vay khống năm tỷ từ Ngân hàng Sài Gòn Thịnh Vượng. Anh Khải đã làm giả chữ ký của ba để hoàn thiện hồ sơ... Em bị anh ấy gài bẫy rồi chị ơi! Cả gia đình mình bị dồn vào chân tường rồi!"
Yến đứng lặng đi, hai tay buông thõng. Chân tướng đã phơi bày một cách tàn nhẫn nhất. Khải không chỉ dùng công ty ma An Bình để tạo bẫy nợ năm mươi tỷ với cô, hắn còn dùng chính sự nông nổi, nhẹ dạ của em trai cô để tạo ra một con tin kinh tế – một đòn bẩy tống tiền tàn bạo nhắm thẳng vào mảnh đất dưỡng già của bố mẹ cô.
Hắn biết rõ cô thương ba mẹ hơn sinh mạng. Hắn biết cô sẽ không bao giờ để ba mẹ mất nhà. Hắn dùng căn nhà Thủ Đức để ép cô phải từ bỏ quyền nuôi con gái Bảo An, từ bỏ việc kháng cáo sơ thẩm, chấp nhận ra đi tay trắng và im lặng mãi mãi.
Yến nhìn cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đang đóng chặt, rồi nhìn xuống em trai đang quỳ dưới chân mình. Sự yếu đuối, nhẫn nhịn cuối cùng trong cô hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá, lạnh lùng như băng tuyết.
"Đứng dậy đi Nam," Yến trầm giọng, giọng nói của cô không còn sự giận dữ mà lạnh tanh đến đáng sợ. "Khóc lóc không cứu được ba, cũng không lấy lại được nhà."
Cô quay người nhìn ra cửa sổ bệnh viện, hướng về phía trung tâm thành phố – nơi những tòa nhà chọc trời của gia tộc họ Trịnh đang kiêu hãnh vươn lên giữa trời xanh.
"Trịnh Thế Khải, anh nghĩ anh dùng bạo lực giang hồ và bẫy nợ để ép tôi quỳ gối sao?" Yến lẩm bẩm, bàn tay phải cô siết chặt, vệt máu trên mu bàn tay đã ngưng chảy, để lại một vết sẹo đỏ sậm đầy kiên nghị. "Tôi sẽ dùng chính nghiệp vụ kiểm toán forensic này để bóc trần từng công ty vỏ bọc, từng giao dịch ví lạnh ẩn danh của anh. Tôi sẽ đòi lại Bảo An, đòi lại công bằng cho ba mẹ tôi, và đưa cả gia tộc dơ bẩn của anh ra trước vành móng ngựa."
Chiến tranh đã thực sự bắt đầu, và lần này, cô sẽ chiến đấu bằng tất cả trí tuệ tài chính và bản năng của một người mẹ độc lập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!