Bản Án Bất Công
Cơn gió sớm ở vùng ven Thủ Đức mang theo cái lạnh ẩm ướt của hơi nước sông Sài Gòn, nhưng không cách nào làm dịu đi sự bỏng rát từ vết xước trên mu bàn tay phải của Trần Hoàng Yến. Vết thương do vụ giằng co chiếc vali với gã bảo vệ tại biệt thự Thảo Điền tối hôm kia đã khô vảy, nhưng lúc này, khi cô siết chặt nắm tay, lớp da non mỏng manh lại nứt nhẹ, rớm ra một vệt máu đỏ tươi. Yến không lau. Cô đứng lặng lặng trước tủ kính của tiệm vàng Kim Thành trên đường Kha Vạn Cân, nhìn chăm chằm vào chiếc nhẫn cưới bạch kim đang nằm im lìm trong lòng bàn tay gầy guộc.
Chiếc nhẫn cưới khắc chữ "Y&K 2018" – biểu tượng của một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn mà cô từng nâng niu suốt sáu năm qua. Giờ đây, nó là tài sản giá trị duy nhất cô còn giữ lại sau khi bị Trịnh Thế Khải tước đoạt toàn bộ quyền truy cập vào tài khoản ngân hàng mười lăm tỷ đồng.
"Chị muốn bán hay cầm cố?" Gã chủ tiệm vàng trung niên liếc nhìn bộ vest công sở màu xanh đen có phần nhàu nát của Yến, giọng hờ hững.
"Tôi bán," Yến đáp, giọng khản đặc nhưng dứt khoát. "Tôi cần đúng ba mươi triệu đồng."
Gã chủ tiệm cầm chiếc nhẫn, đưa lên kính lúp soi kỹ vệt khắc rồi tặc lưỡi: "Bạch kim nguyên chất, nhưng thương hiệu này kén khách lắm. Tôi chỉ trả được hai mươi tám triệu thôi."
"Ba mươi triệu," Yến nhấn mạnh, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên định đến đáng sợ. "Tôi không cần tiền lẻ. Tôi cần đúng ba mươi triệu đồng để nộp lệ phí trưng cầu giám định chữ ký tại Tòa án Nhân dân Quận 1. Ông biết giá trị thực của chiếc nhẫn này gấp ba lần con số đó."
Nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của người phụ nữ đối diện, gã chủ tiệm thoáng rùng mình, gật đầu ái ngại rồi mở ngăn kéo đếm ra ba xấp tiền polyme mệnh giá năm trăm nghìn đồng. Yến nhận tiền, nhét vội vào chiếc túi xách sờn cũ rồi lập tức bắt xe ôm hướng thẳng về trung tâm Quận 1. Cô không còn thời gian để đau buồn. Phiên tòa sơ thẩm vụ án ly hôn và tranh chấp quyền nuôi con giữa cô và Trịnh Thế Khải sẽ diễn ra vào lúc tám giờ ba mươi phút sáng nay.
***
Trụ sở Tòa án Nhân dân Quận 1 nằm trên con đường lịch sử Nam Kỳ Khởi Nghĩa, một tòa nhà cổ kính mang đậm kiến trúc Pháp với những vòm cửa cao và những hàng hành lang hun hút gió. Nhưng đối với Yến lúc này, nơi đây giống như một pháp trường ngột ngạt.
Tại phòng làm việc của Luật sư lão thành Ngô Hữu Phước ở tầng trệt tòa án, Yến đặt xấp tiền ba mươi triệu đồng lên bàn trà gỗ gụ.
"Luật sư Phước, đây là lệ phí giám định chữ ký khống. Tôi đã chuẩn bị đủ."
Luật sư Phước nhìn xấp tiền, rồi nhìn xuống mu bàn tay phải đang rớm máu của Yến. Ông thở dài, mái tóc muối tiêu khẽ rung lên theo cái lắc đầu đầy ái ngại: "Yến này, tôi đã nộp đơn yêu cầu trưng cầu giám định chữ ký trên hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ đồng của công ty An Bình lên Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng từ chiều qua. Nhưng tôi phải cảnh báo trước với con... bầu không khí ở tòa án quận hiện tại rất bất thường."
"Ý bác là sao ạ?" Yến nhíu mày.
"Thẩm phán Hùng là người thụ lý chính," ông Phước hạ thấp giọng, ánh mắt đầy lo âu. "Bố của Khải – ông Trịnh Vĩnh Thế – từng là lãnh đạo cấp cao ngành ngân hàng, mạng lưới quan hệ của ông ta bao trùm cả hệ thống tư pháp địa phương này. Tôi nghe loáng thoáng từ văn phòng thư ký rằng Thẩm phán Hùng vừa được hứa hẹn một suất căn hộ cao cấp tại dự án mới của Tập đoàn Thịnh Phát. Phiên tòa hôm nay... chúng ta sẽ phải đối mặt với một bức tường thành kiên cố."
Yến siết chặt quai túi xách, lòng ngực phập phồng dữ dội. Cô biết Khải xảo quyệt, nhưng không ngờ gia tộc họ Trịnh lại dám dùng tiền bạc để thao túng cả cán cân công lý một cách trắng trợn như vậy. Cô nhìn ra phía hành lang, nơi bóng dáng cao lớn, lịch lãm của Trịnh Thế Khải vừa xuất hiện.
Hắn mặc bộ vest may đo cao cấp màu xám tro, kính gọng vàng sáng loáng, sải bước tự tin bên cạnh gã luật sư tranh tụng sừng sỏ Phạm Công Danh – kẻ được mệnh danh là "kẻ hủy diệt phụ nữ" trong các vụ ly hôn của giới tài phiệt. Đi phía sau họ là bà Nguyễn Kim Chi, mẹ chồng cũ của Yến, người đang diện bộ áo dài nhung quý phái, ánh mắt khinh miệt quét qua người Yến như nhìn một kẻ ăn mày tội nghiệp.
Khải dừng bước trước cửa phòng xử án, khẽ gật đầu chào Luật sư Phước rồi nhìn thẳng vào Yến. Nụ cười nửa miệng của hắn chứa đựng sự ngạo mạn tột cùng.
"Yến này," Khải tiến lại gần, giọng trầm ấm đầy giả tạo. "Nếu em ký vào bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi Bảo An và căn biệt thự Thảo Điền ngay lúc này, anh sẽ bảo công ty An Bình rút đơn đòi nợ năm mươi tỷ. Em sẽ được tự do, không phải gánh một đồng nợ nào cả. Đừng để mọi chuyện đi quá xa, em không đấu lại anh đâu."
"Trịnh Thế Khải," Yến ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cạo găm thẳng vào mặt chồng cũ. "Anh đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cướp đi sự nghiệp mười năm của tôi tại V-Audit, dùng scandal giả để bôi nhọ nhân phẩm của tôi. Nhưng anh nên nhớ, toán học và số liệu không biết nói dối. Tôi sẽ bóc trần công ty ma An Bình của anh ngay tại phiên tòa này."
Phạm Công Danh bước lên che chắn cho Khải, nở nụ cười ngạo nghễ: "Chị Yến, tòa án quyết định bằng chứng cứ pháp lý, chứ không bằng sự suy diễn cảm tính của một người phụ nữ vừa bị sa thải vì vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Chúng ta vào phòng xử thôi."
***
Phòng xử án số 3 của Tòa án Nhân dân Quận 1 ngột ngạt dưới ánh sáng vàng vọt của những chiếc bóng đèn tuýp cũ kỹ. Trên bục cao, Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng ngồi uy nghiêm trong bộ trang phục thẩm phán màu đỏ thẫm, gương mặt mập mạp lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại liên tục liếc về phía hàng ghế của Trịnh Thế Khải.
Phía dưới hàng ghế công chúng, Nguyễn Hoài Nam – cậu trợ lý trẻ trung thành của Yến tại V-Audit – đang ngồi lặng lẽ ở một góc khuất. Cậu nhìn Yến với ánh mắt lo âu tột độ, tay siết chặt chiếc ba lô chứa tài liệu kế toán nội bộ của Thịnh Phát mà cậu lén sao lưu được.
Phiên tòa bắt đầu bằng phần thủ tục xét hỏi đầy dồn ép.
Luật sư Ngô Hữu Phước đứng lên, dõng dạc trình bày yêu cầu của phía bị đơn: "Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi yêu cầu làm rõ dòng tiền mười lăm tỷ đồng trong tài khoản tiết kiệm chung của hai vợ chồng tại Ngân hàng Á Châu. Tài liệu sao kê cho thấy, toàn bộ số tiền này đã bị nguyên đơn Trịnh Thế Khải rút sạch bằng tiền mặt chỉ ba ngày trước khi nộp đơn ly hôn đơn phương. Đây rõ ràng là hành vi cố ý tẩu tán tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân rạn nứt."
Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng khẽ gõ búa, giọng điệu hờ hững: "Phía nguyên đơn có ý kiến gì về nội dung này?"
Luật sư Phạm Công Danh thong thả đứng dậy, chỉnh lại gọng kính vàng một cách lịch lãm: "Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi không phủ nhận việc rút mười lăm tỷ đồng. Tuy nhiên, số tiền này không hề bị tẩu tán. Nó được dùng để thực hiện nghĩa vụ chi trả khẩn cấp cho các đối tác kinh doanh của công ty chung. Và để chứng minh cho điều đó, chúng tôi xin trình tòa bản gốc Hợp đồng vay tiền của công ty An Bình."
Danh đẩy tập tài liệu dày cộp lên bàn thư ký tòa.
"Đây là hợp đồng vay nợ trị giá năm mươi tỷ đồng đứng tên công ty chung của hai vợ chồng với công ty An Bình để đầu tư dự án. Hợp đồng này có chữ ký tươi chứng thực của cả ông Trịnh Thế Khải và bà Trần Hoàng Yến, được thực hiện hợp pháp tại Văn phòng Công chứng số 5. Do công ty chung làm ăn thua lỗ, khoản nợ này đã quá hạn. Việc ông Khải rút mười lăm tỷ đồng chỉ là để cấn trừ một phần nghĩa vụ trả nợ chung của hai vợ chồng. Hiện tại, hai vợ chồng vẫn còn liên đới gánh chịu khoản nợ ba mươi lăm tỷ đồng còn lại."
Cả khán phòng xôn xao. Yến đứng bật dậy khỏi vành móng ngựa, gương mặt cô tái nhợt vì kinh ngạc nhưng giọng nói lại đanh thép vang dội khắp phòng xử:
"Tôi chưa từng nhìn thấy bản hợp đồng này! Tôi chưa từng đặt chân đến Văn phòng Công chứng số 5 để ký kết bất kỳ khoản vay nào với công ty An Bình! Chữ ký trên bản hợp đồng đó hoàn toàn là giả mạo!"
"Bị đơn giữ trật tự!" Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng gõ búa rầm rập, nét mặt sa sầm đầy uy quyền áp chế. "Mọi lời trình bày phải thông qua luật sư và phải có chứng cứ đi kèm."
Luật sư Phước lập tức bước lên, dâng tờ biên lai nộp tiền ba mươi triệu đồng cùng đơn kiến nghị khẩn cấp: "Kính thưa Hội đồng xét xử, chữ ký của bà Trần Hoàng Yến trên hợp đồng vay nợ này có sự bất nhất nghiêm trọng về nét bút và lực nhấn cơ học so với chữ ký thực tế của bà trong các báo cáo kiểm toán cũ. Chúng tôi yêu cầu Hội đồng xét xử ra quyết định tạm hoãn phiên tòa để gửi bản gốc hợp đồng này sang Viện Khoa học Hình sự tiến hành giám định chữ ký pháp y. Đây là lệ phí giám định chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ."
Phạm Công Danh lập tức phản công, giọng gã sắc sảo và tàn nhẫn: "Kính thưa Hội đồng xét xử, yêu cầu của phía bị đơn hoàn toàn không có căn cứ thực tế và chỉ nhằm mục đích kéo dài thời gian tố tụng. Bản hợp đồng này đã được Văn phòng Công chứng số 5 – một tổ chức hành nghề công chứng được nhà nước cấp phép – chứng thực tính hợp pháp của chữ ký tươi của cả hai bên đương sự. Công chứng viên là người chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc xác minh nhân thân. Không có lý do gì để nghi ngờ một văn bản công chứng nhà nước chỉ vì sự phủ nhận vô căn cứ của một người phụ nữ đang hoảng loạn tâm lý."
Danh quay ngoắt lại nhìn Yến, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt:
"Hơn nữa, chúng tôi xin trình tòa hồ sơ bệnh án của bà Trần Hoàng Yến từ phòng khám tư nhân, chứng minh bà Yến đang điều trị chứng trầm cảm nặng và có dấu hiệu hoang tưởng nhẹ sau scandal ngoại tình bị phát tán trên mạng xã hội tuần trước. Một người có trạng thái tâm thần không ổn định, vừa bị sa thải nhục nhã khỏi V-Audit vì hành vi gian lận dữ liệu, liệu lời nói của bà ta có đủ độ tin cậy để bác bỏ một văn bản công chứng hợp pháp?"
Những lời công kích cá nhân tàn độc của Danh như những gọng kìm sắt siết chặt lấy cổ họng Yến. Dưới hàng ghế khán giả, bà Kim Chi khẽ che miệng cười khẩy đầy thỏa mãn. Yến cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô nhìn Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng, hy vọng tìm kiếm một sự công minh tối thiểu từ người đại diện cho luật pháp.
Nhưng Thẩm phán Hùng chỉ hắng giọng, lật giở vài trang hồ sơ một cách hời hợt rồi gõ búa:
"Sau khi xem xét tài liệu của hai bên, Hội đồng xét xử nhận thấy: Hợp đồng vay nợ của công ty An Bình là văn bản công chứng có giá trị chứng cứ trực tiếp theo quy định của Bộ luật Tố tụng Dân sự. Yêu cầu trưng cầu giám định chữ ký của phía bị đơn là không cần thiết và không có cơ sở pháp lý vững chắc để chấp nhận. Tòa bác đơn yêu cầu giám định chữ ký của bị đơn."
"Thưa Thẩm phán! Việc này vi phạm nghiêm trọng quyền tự vệ pháp lý của đương sự!" Luật sư Phước đứng bật dậy, gương mặt già nua đỏ bừng vì phẫn nộ, giọng ông run lên bần bật.
"Đề nghị luật sư bào chữa tôn trọng phán quyết của Hội đồng xét xử!" Thẩm phán Hùng lạnh lùng ngắt lời, không cho phép ông Phước nói tiếp. "Tòa chuyển sang phần tuyên án."
***
Căn phòng xử án im phăng phắc, chỉ còn tiếng đọc bản án đều đều, lạnh lùng của Thẩm phán Nguyễn Văn Hùng vang lên dưới những vòm trần cao cổ kính. Từng câu, từng chữ như những bản án tử hình giáng xuống cuộc đời Yến.
"...Căn cứ vào các chứng cứ tài liệu có trong hồ sơ vụ án, Hội đồng xét xử nhận định:
Về quan hệ hôn nhân: Chấp nhận yêu cầu ly hôn đơn phương của ông Trịnh Thế Khải đối với bà Trần Hoàng Yến.
Về quyền nuôi con: Xét thấy bà Trần Hoàng Yến hiện tại không có thu nhập ổn định do đã bị sa thải khỏi Công ty Kiểm toán V-Audit, đồng thời chứng chỉ hành nghề CPA đang bị tạm thu hồi phục vụ điều tra. Bên cạnh đó, hồ sơ y tế cho thấy bà Yến đang gặp bất ổn nghiêm trọng về tâm lý. Ngược lại, ông Trịnh Thế Khải có điều kiện kinh tế vượt trội, môi trường sống tại biệt thự Thảo Điền bảo đảm tốt nhất cho sự phát triển của trẻ. Do đó, tòa quyết định giao cháu Trịnh Bảo An, sáu tuổi, cho ông Trịnh Thế Khải trực tiếp nuôi dưỡng và chăm sóc tạm thời cho đến khi có quyết định mới. Bà Trần Hoàng Yến có quyền và nghĩa vụ thăm nom con nhưng không được cản trở việc nuôi dưỡng của ông Khải.
Về nghĩa vụ tài sản: Công nhận khoản nợ năm mươi tỷ đồng với công ty An Bình là khoản nợ chung phát sinh trong thời kỳ hôn nhân để phục vụ mục đích kinh doanh gia đình. Buộc bà Trần Hoàng Yến phải có nghĩa vụ liên đới gánh chịu một nửa khoản nợ, tương đương hai mươi lăm tỷ đồng. Cấn trừ toàn bộ phần giá trị tài sản chung của bà Yến tại căn biệt thự Thảo Điền để thực hiện nghĩa vụ trả nợ cho công ty An Bình..."
*Cộp! Cộp! Cộp!*
Tiếng búa gỗ gõ xuống mặt bàn vang lên khô khốc, báo hiệu phiên tòa sơ thẩm kết thúc.
Phiên tòa Sơ thẩm thảm bại. Một thất bại toàn diện, tàn khốc và bất công đến nghẹt thở.
Yến đứng chết lặng giữa vành móng ngựa. Hai tai cô ù đi, mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại tiếng đập loạn nhịp, nghẹn đắng của trái tim trong lồng ngực. Hai mươi lăm tỷ đồng nợ khống. Mất toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự Thảo Điền trị giá một trăm tỷ đồng. Và đau đớn nhất, mất đi quyền nuôi dưỡng đứa con gái bé bỏng Bảo An – nguồn sống duy nhất giúp cô tồn tại qua những ngày giông bão.
Khải đứng dậy, thong thả cài lại chiếc cúc áo vest xám. Hắn quay sang nhìn Yến, ánh mắt lộ rõ sự đắc thắng của một kẻ săn mồi đã hoàn tất chuyến đi săn hoàn hảo. Hắn không nói một lời nào, chỉ khẽ nhếch môi rồi cùng luật sư Phạm Công Danh bước nhanh ra khỏi phòng xử án.
"Yến... Yến ơi..." Luật sư Phước đỡ lấy cánh tay run rẩy của Yến, giọng ông nghẹn ngào. "Bác xin lỗi... Bác đã cố hết sức, nhưng hệ thống này... họ đã mua chuộc từ trước rồi. Chúng ta phải kháng cáo! Con còn mười lăm ngày để kháng cáo lên tòa án phúc thẩm!"
Yến không nghe thấy lời ông Phước nói. Đôi mắt cô dán chặt vào bóng lưng của Khải đang bước nhanh ra phía sảnh ngoài tòa án. Bản năng của người mẹ gào thét trong đầu cô: *Con gái tôi! Họ đang mang con gái tôi đi!*
***
Yến đẩy tay Luật sư Phước ra, điên cuồng lao chạy ra khỏi phòng xử án số 3. Cô chạy vấp váp dọc theo dãy hành lang cổ kính, đôi giày cao gót nện xuống nền gạch tiếng vang dội chói tai. Nước mắt cô trào ra, làm nhòe đi lớp mascara mỏng, để lại những vệt đen dài trên gương mặt nhợt nhạt.
"Bảo An! Bảo An ơi!"
Cô hét lên, giọng lạc đi giữa khoảng sân rộng của Tòa án Nhân dân Quận 1.
Ánh nắng gay gắt của buổi trưa Sài Gòn dội xuống đầu cô bỏng rát. Giữa khoảng sân đầy nắng, chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng của Khải đang đỗ xịch sát bậc thềm đá.
Bà Kim Chi đang bế bé Bảo An bước nhanh ra từ phía cửa hông tòa án. Cô bé sáu tuổi mặc chiếc váy hồng nhạt, gương mặt bầu bĩnh đẫm nước mắt, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy mẹ đang lao đến từ phía xa.
"Mẹ ơi! Mẹ Yến ơi! Cứu An với!" Tiếng khóc thét non nớt của đứa trẻ xé toạc bầu không khí ngột ngạt của sân tòa.
"Bảo An! Trả con lại cho tôi!" Yến gào lên, cô chạy điên cuồng dưới cái nắng chói trang, mu bàn tay phải nứt nẻ rớm máu bấu chặt vào chiếc túi xách.
Nhưng Khải đã bước lên trước, chặn đứng đường chạy của cô. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút hơi ấm tình nghĩa vợ chồng cũ, rồi ra hiệu cho gã tài xế nhanh chóng đóng cửa xe.
Bà Chi nhét vội Bảo An vào hàng ghế sau của chiếc Mercedes. Khải bước vào xe, đóng sầm cửa lại.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa tự động vang lên lạnh lùng. Yến lao đến, hai bàn tay đập điên cuồng vào tấm kính cửa sổ xe tối màu.
"Khải! Mở cửa ra! Trả Bảo An cho tôi! Anh không được mang con đi! Khải ơi!"
Qua lớp kính tối màu dày cộp, Yến chỉ còn nhìn thấy lờ mờ bóng dáng bé nhỏ của Bảo An đang đập những ngón tay mũm mĩm vào mặt kính, miệng gào khóc không ngừng gọi mẹ. Nhưng không có một âm thanh nào lọt được ra ngoài. Tấm kính tối màu tàn nhẫn đã ngăn cách hoàn toàn hai mẹ con, biến tiếng khóc của đứa trẻ thành một sự câm lặng tuyệt vọng.
Chiếc Mercedes đen rú ga, bánh xe rít lên trên mặt đường nhựa nóng bỏng của sân tòa án rồi lao vút ra cổng chính hướng về phía cầu Sài Gòn.
Yến chạy đuổi theo chiếc xe vài mét, nhưng đôi chân cô không chịu nổi áp lực tột cùng đã khuỵu xuống. Cô ngã quỵ ngay trên mặt đường nhựa nóng rát của sân Tòa án Nhân dân Quận 1. Hai bàn tay cô bấu chặt lấy mặt đường, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống hòa cùng vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết xước trên mu bàn tay phải.
Tiếng còi xe ồn ã của dòng người lưu thông trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa dội vào tai cô như tiếng cười nhạo tàn nhẫn của số phận. Hệ thống pháp luật sơ thẩm đã bị đồng tiền bẩn của gia tộc họ Trịnh bóp méo hoàn toàn. Người mẹ cô độc đã mất đi tất cả: danh dự, sự nghiệp, tài sản, và cả đứa con gái ruột thịt.
Yến ngẩng đầu nhìn theo bóng chiếc xe Mercedes đang mất hút sau dòng xe cộ đông đúc. Đôi mắt cô không còn sự hoảng loạn của một nạn nhân bị hãm hại, mà giờ đây chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo và sắc bén như thép nguội.
Cô sẽ không đầu hàng. Cô sẽ kháng cáo lên tòa án phúc thẩm. Và cô sẽ bắt đầu cuộc truy vết từ chính những con số, những dòng tiền bẩn đang ẩn giấu đằng sau công ty ma An Bình của Trịnh Thế Khải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!