Nhát Dao Sau Lưng
Cơn đau đầu buốt nhói từ hai bên thái dương lan xuống tận gáy, kéo theo một cảm giác buồn nôn lợm giọng không sao tả xiết. Tác dụng phụ của loại thuốc mê cực mạnh mà gã Trần Văn Thành đã lén bỏ vào ly nước cam trưa hôm qua vẫn chưa tan hết. Trần Hoàng Yến vịn tay vào thành bồn rửa mặt bằng sứ trắng trong nhà vệ sinh của Trụ sở Công ty Kiểm toán V-Audit tại Quận 3, cố gắng thở sâu để ngăn mình không gục xuống.
Cô nhìn vào gương. Gương mặt nhợt nhạt, quầng mắt thâm quầng sau một đêm thức trắng khóc cạn nước mắt, mái tóc búi thấp vội vã có vài sợi xõa xuống gương mặt mệt mỏi. Mu bàn tay phải của cô, vết xước rớm máu do vụ giằng co chiếc vali với gã bảo vệ tại biệt thự Thảo Điền tối hôm kia, giờ đã khô lại thành một vệt vảy sẫm màu, nhói lên đau đớn mỗi khi cô siết chặt nắm tay. Cô mặc một bộ vest công sở màu xanh đen khép kín, cố gắng dùng lớp trang điểm mỏng để che đi sự tàn tạ của thể xác và linh hồn. Nhưng chiếc lồng ngực đang phập phồng dữ dội kia thì không cách nào giấu nổi sự u uất và phẫn nộ.
Khải không chỉ muốn cướp con. Hắn muốn hủy diệt cô. Hủy diệt hoàn toàn tư cách làm mẹ, tư cách nghề nghiệp và cả con đường sống của cô.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Yến cảm nhận được ngay bầu không khí đông cứng của văn phòng mở. Hàng chục đồng nghiệp cũ – những người từng cười nói, từng được cô dìu dắt, hướng dẫn nghiệp vụ suốt mười năm qua – giờ đây đồng loạt cúi đầu tránh né ánh mắt cô. Tiếng bàn tán xôn xao bỗng chốc im bặt. Những chiếc đầu ghé sát vào nhau, những ngón tay trỏ lén lút chỉ về phía cô, và những ánh mắt đầy sự kỳ thị, khinh miệt bám chặt lấy bóng lưng cô.
"Nhìn kìa, Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp cấp cao đấy..."
"Ảnh đầy trên mạng rồi, vào khách sạn với trai trẻ cởi trần. Hóa ra vẻ đạo mạo ngày thường chỉ là vỏ bọc."
"Thương anh chồng luật sư quá, vừa giỏi vừa chung thủy mà bị cắm sừng đau đớn."
Những lời xì xầm như những nhát dao vô hình đâm nát lòng tự trọng của Yến. Cô siết chặt quai chiếc túi xách chứa cuốn sổ tay ghi chép số liệu cá nhân, bước thẳng về phía phòng họp lớn của ban giám đốc ở cuối hành lang. Cô không được phép gục ngã lúc này. Cô phải giải trình. Cô phải chứng minh mình bị hãm hại.
Cửa phòng họp mở ra. Luồng không khí lạnh buốt từ máy điều hòa trung tâm ập vào mặt Yến. Ngồi ở đầu bàn lớn bằng gỗ gụ là ông Vũ, Giám đốc điều hành khu vực của V-Audit, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc. Bên cạnh ông là Trưởng phòng Nhân sự và một người phụ nữ đang ngồi khoanh tay, diện bộ váy công sở ôm sát điệu đà, trang điểm đậm sắc sảo.
Nguyễn Thùy Linh. Phó phòng kiểm toán cũ, cấp dưới trực tiếp và cũng là người từng được Yến coi như em gái ruột thịt trong công ty.
"Chào ban giám đốc. Tôi đến để giải trình về vụ bê bối đời tư bị dàn dựng ngày hôm qua," Yến điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng nói khản đặc nhưng đanh thép.
"Giải trình sao, chị Yến?" Thùy Linh lên tiếng trước, giọng cô ta tỏ vẻ xót xa nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự đắc thắng tột cùng. "Chúng tôi rất thông cảm với áp lực ly hôn của chị. Nhưng vụ bê bối đạo đức của chị đã tràn ngập các mặt báo lá cải từ tối qua đến giờ. Khách hàng lớn nhất của chúng ta – Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát – vừa gửi văn bản phản đối chính thức. Họ không chấp nhận một Trưởng phòng kiểm toán có lối sống suy đồi như vậy chịu trách nhiệm rà soát sổ sách của họ."
"Đó là một âm mưu dàn dựng! Tôi bị chuốc thuốc mê tại khách sạn Plaza," Yến dõng dạc cắt lời. "Tôi có bằng chứng về việc mình bị lừa đến đó bởi một đối tác giả mạo. Tôi yêu cầu công ty cho tôi thời gian để thu thập dữ liệu camera khách sạn."
"Chuyện đó để tòa án phân xử, chị Yến ạ," ông Vũ thở dài, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn. "Vấn đề là uy tín của V-Audit đang bị kéo xuống vũng bùn. Nhưng... đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."
Thùy Linh mỉm cười lạnh lùng, đẩy một tập tài liệu in giấy dày cộp về phía Yến.
"Chị Yến, chị nhìn cái này đi. Sáng nay, bộ phận an ninh mạng của chúng ta phát hiện một lượng lớn dữ liệu tài chính nội bộ tuyệt mật của Tập đoàn Thịnh Phát đã bị rò rỉ ra ngoài. Đích đến của các file dữ liệu này là hòm thư của HCM Audit Partners – đối thủ cạnh tranh trực tiếp của chúng ta."
Yến bàng hoàng lật mở tập tài liệu. Đó là các bản in email được gửi từ chính địa chỉ làm việc cá nhân của cô: `[email protected]ǹ. Thời gian gửi là lúc 2:00 PM chiều ngày hôm qua.
Đúng vào thời điểm cô đang nằm bất tỉnh nhân sự trong phòng 402 của khách sạn Sài Gòn Plaza.
"Không thể nào!" Yến đứng bật dậy, chiếc ghế da phía sau dịch chuyển tạo ra một tiếng rít chói tai trên sàn nhà. "Chiều qua tôi bị hôn mê. Tôi không hề chạm vào máy tính. Đây là tài khoản của tôi bị hack, hoặc có kẻ đã cố tình đăng nhập vào máy trạm của tôi tại văn phòng!"
"Chị Yến, mật khẩu hai lớp của tài khoản Trưởng phòng chỉ có một mình chị giữ trên thiết bị di động cá nhân," Thùy Linh đứng dậy, điềm tĩnh đối chất với Yến bằng một giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp. "Hơn nữa, nhật ký hệ thống ghi nhận lệnh đăng nhập được thực hiện bằng chính chứng thư số cá nhân của chị. Chị giải thích thế nào về việc này? Hay là vì biết mình sắp bị sa thải và mất quyền nuôi con, chị đã quyết định bán đứng dữ liệu của Thịnh Phát cho đối thủ để lấy một khoản tiền lót tay khổng lồ?"
Khoản hối lộ của Nguyễn Thùy Linh.
Yến nhìn chằm chằm vào gương mặt giả tạo của Linh. Trong một khoảnh khắc cực hạn của tư duy kiểm toán, trí nhớ số liệu xuất sắc của cô xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc. Khải là luật sư đại diện của Thịnh Phát. Linh ghen tị với chiếc ghế Trưởng phòng của cô từ lâu. Việc cô bị lừa đến khách sạn để chuốc thuốc mê không chỉ để tạo scandal ngoại tình giả, mà còn để cô hoàn toàn mất khả năng kiểm soát thiết bị cá nhân trong nhiều giờ. Trong thời gian đó, Linh đã dùng khóa bảo mật hoặc tiếp cận máy tính của cô để gửi những email giả mạo này.
Khải đã chi tiền. Một khoản tiền khổng lồ, chắc chắn không dưới 2 tỷ đồng, để mua chuộc Linh ngụy tạo bằng chứng phản bội này. Một nhát dao sau lưng hoàn hảo từ người đồng nghiệp thân cận nhất.
"Linh, cô tự tin vào kịch bản này quá nhỉ?" Yến chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía trước, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo găm thẳng vào Linh. "Là một kiểm toán viên forensic, cô quên mất một nguyên tắc cốt lõi sao? File đính kèm trong các email này là định dạng̀.xlsx̀. Nếu ban giám đốc cho phép tôi truy cập vào hệ thống máy chủ ngay bây giờ, tôi sẽ giải nén file xml của tệp tin đó ra. Thè<dc:creator>` và<cp:lastModifiedBy>` trong filècore.xml̀ của siêu dữ liệu (metadata) sẽ chỉ ra chính xác ID của máy tính đã thực hiện chỉnh sửa cuối cùng trước khi gửi. Thiết bị của tôi đang nằm ở nhà, còn file này chắc chắn được tạo ra từ máy trạm của cô!"
Gương mặt Thùy Linh thoáng qua một vệt hoảng loạn cực nhanh. Ngón tay cô ta siết chặt vạt váy, nhưng cô ta lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, quay sang ông Vũ:
"Anh Vũ, chị Yến đang cố tình dùng kiến thức công nghệ để đánh lạc hướng và đổ lỗi cho tôi. Văn phòng luật sư Thế Khải & Cộng sự – đại diện pháp lý của Thịnh Phát – đã gửi công văn cảnh báo khẩn cấp. Nếu chúng ta không xử lý nghiêm khắc và sa thải Trần Hoàng Yến ngay lập tức, họ sẽ khởi kiện V-Audit tội vi phạm thỏa thuận bảo mật NDA với số tiền bồi thường lên tới năm mươi tỷ đồng. Tập đoàn không thể mạo hiểm vì một cá nhân có đời tư bại hoại và hành vi gian lận như thế này!"
"Đúng vậy," Trưởng phòng Nhân sự gật đầu đồng tình. "Tính pháp lý của các email in ra đã quá rõ ràng. Chúng tôi không thể chờ đợi một cuộc điều tra nội bộ kéo dài khi Thịnh Phát đang gây áp lực khủng khiếp từng giờ."
Ông Vũ nhìn Yến với ánh mắt đầy sự tiếc nuối nhưng lạnh lùng. Ông là người hiểu năng lực của cô, nhưng trước cán cân kinh tế của tập đoàn, sự chính trực của một cá nhân trở nên quá rẻ mạt.
"Trần Hoàng Yến," ông Vũ dõng dạc tuyên bố. "Căn cứ vào các chứng cứ hiện có và yêu cầu từ phía khách hàng Thịnh Phát, ban giám đốc quyết định: Sa thải khẩn cấp cô khỏi vị trí Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp kể từ ngày hôm nay, không hưởng bất kỳ khoản trợ cấp thôi việc nào. Đồng thời, chúng tôi sẽ báo cáo sự việc lên Hiệp hội Kiểm toán viên hành nghề Việt Nam để tạm thu hồi chứng chỉ hành nghề CPA của cô phục vụ công tác điều tra."
Bản án sa thải nhục nhã được tuyên bố.
Yến cảm thấy đất trời dưới chân mình như sụp đổ hoàn toàn. Sa thải không trợ cấp. Thu hồi chứng chỉ CPA tạm thời. Điều này đồng nghĩa với việc cô chính thức bị tước bỏ hoàn toàn tư cách pháp lý để hành nghề kiểm toán truyền thống, không còn nguồn thu nhập để thuê Luật sư Phước bào chữa cho phiên tòa sơ thẩm giành quyền nuôi con sắp diễn ra.
"Tôi yêu cầu được đăng nhập vào tài khoản cá nhân để bàn giao công việc và sao lưu dữ liệu cá nhân của mình," Yến cố giữ giọng không run rẩy, đưa ra yêu cầu cuối cùng.
"Rất tiếc, tài khoản hệ thống của cô đã bị khóa bảo mật vĩnh viễn kể từ tám giờ sáng nay theo lệnh của ban giám đốc," Trưởng phòng Nhân sự lạnh lùng đáp.
Yến quay đầu nhìn ra phía cửa phòng họp. Qua vách kính trong suốt, cô nhìn thấy Bùi Minh Tuấn, quản trị viên IT của tòa nhà, đang đứng cúi đầu né tránh ánh mắt cô. Anh ta chỉ là một nhân viên kỹ thuật cấp dưới, tay đã bị trói chặt bởi các quyết định hành chính từ cấp trên. Mọi nỗ lực tự vệ công nghệ của cô đã bị chặn đứng ngay từ trong trứng nước.
Yến bước ra khỏi phòng họp, đi về phía bàn làm việc của mình để thu dọn đồ đạc cá nhân. Cô đặt chiếc hộp các-tông nhỏ lên bàn, lặng lẽ xếp cuốn sổ tay ghi chép số liệu, chiếc cốc uống nước in hình con gái Bảo An và vài vật dụng cá nhân vào trong.
Nguyễn Hoài Nam, cậu trợ lý trẻ tuổi trung thành, đứng bật dậy từ bàn bên cạnh. Gương mặt Nam đỏ gay vì giận dữ, hai tay nắm chặt thành quyền như muốn lao vào phòng họp để đòi lại công bằng cho sếp của mình. Yến khẽ lắc đầu, đưa tay ra hiệu cho Nam ngồi xuống. Cô ghé sát tai Nam, nói thầm bằng một giọng điệu cực kỳ điềm tĩnh:
"Hãy im lặng và giữ chặt chiếc ghế của cậu ở đây. Tôi cần một tai mắt đáng tin cậy bên trong V-Audit lúc này. Đừng để họ tìm lý do sa thải cậu."
Nam mím môi, nước mắt rơm rớm gật đầu. Cậu hiểu rằng sự hy sinh của mình lúc này là cần thiết để làm hậu phương cho Yến.
Khi Yến ôm chiếc hộp các-tông bước ra sảnh chính của tòa nhà V-Audit Quận 3, hai nhân viên bảo vệ cao lớn đã đứng chờ sẵn ở cửa thang máy.
"Mời chị bàn giao lại thẻ ra vào và bước ra ngoài. Từ bây giờ chị không còn là nhân sự của tòa nhà này nữa," một gã bảo vệ nói, giọng điệu cứng nhắc và lạnh lùng.
Yến đặt chiếc thẻ từ lên bàn tân trang. Cô ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, bước qua cánh cửa kính xoay tự động của tòa nhà văn phòng hạng A sang trọng – nơi cô đã từng cống hiến mười năm thanh xuân rực rỡ nhất của cuộc đời mình.
Cô dừng bước dưới sảnh chờ rợp bóng cây của đường Nguyễn Thị Minh Khai. Gió chiều thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường. Yến ngoảnh đầu nhìn lại vách kính phản chiếu ánh mặt trời của tòa nhà V-Audit.
Tại tầng 4, qua ô cửa kính của văn phòng Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp vừa mới trống chỗ, Nguyễn Thùy Linh đang đứng đó. Cô ta cầm trên tay chiếc nameplate bằng đồng khắc tên "Trần Hoàng Yến" vứt thẳng vào thùng rác, rồi thong thả ngồi xuống chiếc ghế xoay bằng da mahogany quyền lực, nở một nụ cười đắc thắng tột cùng nhìn xuống bóng dáng cô độc của Yến dưới lòng đường.
Yến siết chặt chiếc hộp các-tông trong tay, mu bàn tay phải vết xước nứt nhẹ rớm máu. Khải, Linh, gia tộc họ Trịnh... các người nghĩ rằng tước đi sự nghiệp của tôi thì tôi sẽ quỳ gối đầu hàng sao? Không. Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!