Nhạc nềnPowder_Snow

Cạm Bẫy Phòng 402

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của vùng ngoại ô Thủ Đức không thể xua đi cái lạnh buốt đang bao trùm lấy căn phòng ngủ nhỏ của Trần Hoàng Yến. Cô thức dậy trên chiếc giường đơn cũ kỹ thời con gái, mu bàn tay phải vẫn còn nhói buốt. Vết xước rớm máu do vụ giằng co chiếc vali với gã bảo vệ mới tại biệt thự Thảo Điền tối qua đã khô lại, đóng thành một vệt vảy đỏ sẫm tàn nhẫn. Yến đưa bàn tay lên ngang tầm mắt, nhìn chăm chăm vào ngón áp út trống trơn. Nơi đó từng có một chiếc nhẫn cưới bạch kim ngự trị suốt mười năm, giờ chỉ còn lại một vệt da nhạt màu nhợt nhạt. Chiếc nhẫn cưới ấy hiện đang nằm im lìm trên chiếc bàn trà gỗ gụ dưới nhà, như một chứng tích câm lặng cho sự đổ vỡ của một gia đình tưởng chừng hoàn hảo.


Thực tế tàn nhẫn ập đến ngay khi Yến bước xuống nhà. Cha cô, ông Trần Văn Sùng, đang ngồi trầm ngâm bên bàn trà, chiếc kính lão gọng tròn trễ xuống sống mũi. Trên bàn là tập hồ sơ pháp lý sơ khởi mà Luật sư lão thành Ngô Hữu Phước vừa gửi qua bưu điện lúc sáng sớm.


"Yến này," ông Sùng chậm rãi lên tiếng, giọng ông khản đặc sau một đêm mất ngủ. "Luật sư Phước nói chúng ta cần nộp tạm ứng chi phí hành chính và lệ phí trưng cầu giám định chữ ký khống cho Tòa án Quận 1. Con số không hề nhỏ, khoảng ba mươi triệu đồng. Ngoài ra, để chuẩn bị cho phiên chuẩn bị xét xử sơ thẩm, chúng ta cần một khoản tiền bảo đảm để nộp vào tài khoản phong tỏa nếu muốn tòa ra quyết định khẩn cấp tạm thời, ngăn chặn thằng Khải bán tháo căn biệt thự Thảo Điền."


Yến siết chặt hai vạt áo bộ đồ bộ giản dị. Mười lăm tỷ đồng tiền tiết kiệm chung tại Ngân hàng Á Châu đã bị Khải lén rút sạch và phong tỏa chớp nhoáng. Tài khoản cá nhân của cô hiện tại có số dư khả dụng bằng không. Cô đang đứng trước một nghịch lý cay đắng: cô là một chuyên gia kiểm toán forensic từng rà soát những dòng tiền nghìn tỷ cho các tập đoàn đa quốc gia, nhưng lúc này lại không có nổi vài chục triệu đồng để tự bảo vệ mình và giành lại quyền nuôi con.


"Con sẽ lo được, cha ạ," Yến cố giữ giọng điệu điềm tĩnh để trấn an cha, dù lồng ngực cô đang thắt lại vì lo lắng. "Mọi giao dịch của công ty An Bình đều có kẽ hở. Con chỉ cần một chút thời gian và một nguồn tài chính nhỏ để duy trì cuộc chiến này."


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Yến rung lên bần bật trên mặt bàn. Trên màn hình hiển thị một số điện thoại lạ, nhưng mã vùng lại từ Quận 1. Yến ngần ngại một giây rồi nhấn nút nghe.


"Alo, có phải chị Hoàng Yến không? Tôi là Mạnh, cựu thành viên ban kiểm soát của quỹ đầu tư Nam Á đây. Chị còn nhớ tôi chứ?"


Trí nhớ số liệu xuất sắc của Yến lập tức định vị được cái tên này. Mạnh là một đối tác cũ từng hợp tác với cô trong một dự án kiểm toán năng lượng lớn cách đây hai năm.


"Chào anh Mạnh. Có chuyện gì vậy ạ?" Yến hỏi, cố giấu đi sự mệt mỏi trong giọng nói.


"Tôi vừa nghe nói chị đang gặp một số rắc rối cá nhân và tạm thời không tham gia các dự án lớn tại V-Audit. Bên tôi đang có một dự án rà soát đặc biệt cho một quỹ đầu tư Singapore chuẩn bị rót vốn vào một dự án bất động sản tại Quận 2. Đây là một hợp đồng độc lập, rà soát báo cáo tài chính nội bộ trong vòng ba ngày. Thù lao là một trăm triệu đồng, chúng tôi sẽ tạm ứng trước năm mươi phần trăm ngay khi ký hợp đồng. Chị có thể gặp tôi lúc mười một giờ trưa nay tại sảnh khách sạn Sài Gòn Plaza ở Quận 1 để nhận tài liệu không?"


Một trăm triệu đồng. Năm mươi phần trăm tạm ứng ngay lập tức. Con số đó chính xác là chiếc phao cứu sinh mà Yến đang điên cuồng tìm kiếm để chi trả cho Luật sư Phước. Sự trùng hợp hoàn hảo này khiến bản năng cảnh giác của một kiểm toán viên điều tra trong Yến khẽ rung lên một nhịp chuông cảnh báo nhẹ. Nhưng hình ảnh con gái Bảo An đang bị cô lập tại biệt thự Thảo Điền, tiếng khóc thét đòi mẹ của con bé trong tâm trí cô đã đè bẹp mọi sự nghi ngờ.


"Được, anh Mạnh. Mười một giờ trưa nay tôi sẽ có mặt tại Plaza," Yến dứt khoát trả lời.


Yến mượn chiếc xe máy Dream cũ của cậu ruột Trần Văn Hùng. Chiếc xe máy cũ kỹ, ống xả kêu lạch cạch vang dội cả con hẻm nhỏ Thủ Đức khi cô nổ máy. Yến đội chiếc mũ bảo hiểm sờn cũ, mặc một bộ vest công sở thanh lịch nhưng đã lỗi mốt từ ba năm trước, cố gắng tạo cho mình một vẻ ngoài chuyên nghiệp nhất có thể. Cô lái xe vượt qua cầu Sài Gòn, hướng về phía trung tâm Quận 1 sầm uất. Gió sông thổi thốc vào mặt, mang theo cái lạnh ẩm ướt của cơn mưa đêm qua, nhưng tâm trí Yến chỉ tràn ngập hình ảnh tập hồ sơ kiểm toán sắp tới.


Khách sạn Sài Gòn Plaza sừng sững giữa trung tâm Quận 1 với kiến trúc kính hiện đại, phản chiếu ánh nắng rực rỡ của thành phố. Yến gửi chiếc xe Dream cũ kỹ ở bãi xe tầng hầm bên cạnh những chiếc siêu xe bóng loáng, cảm thấy một sự tương phản sâu sắc về vị thế xã hội của mình lúc này. Cô bước vào sảnh chờ lộng lẫy, mùi hương tinh dầu sả chanh sang trọng và tiếng nhạc piano du dương bao trùm lấy không gian.


Tại một bàn tròn khuất sau những tán cây cảnh lớn ở góc sảnh, một người đàn ông trẻ trung, ăn mặc bảnh bao theo phong cách lãng tử đang ngồi đợi. Thấy Yến bước vào, gã đứng dậy, nở một nụ cười lịch lãm đầy cuốn hút.


"Chị Hoàng Yến phải không? Tôi là Trần Văn Thành, trợ lý đặc biệt của anh Mạnh. Anh Mạnh đột xuất phải họp khẩn với đối tác Singapore nên đã ủy quyền cho tôi gặp chị để bàn giao tài liệu và ký hợp đồng tạm ứng," Thành nói, giọng nói ấm áp và cử chỉ vô cùng lịch thiệp.


Yến ngồi xuống chiếc ghế da êm ái đối diện Thành. Bản năng nghề nghiệp khiến cô không ngừng quan sát đối phương. Thành diện một bộ vest may đo vừa vặn, nhưng mái tóc vuốt keo hơi quá chải chuốt và chiếc đồng hồ Hublot trên tay gã có vẻ quá phô trương đối với một trợ lý quỹ đầu tư thông thường. Đặc biệt, ánh mắt gã thỉnh thoảng lại lướt qua bả vai cô với một sự lả lơi kín đáo.


"Tài liệu rà soát đâu anh Thành?" Yến đi thẳng vào vấn đề, đặt cuốn sổ tay ghi chép số liệu cá nhân lên bàn.


"Chị Yến quả là người làm việc chuyên nghiệp," Thành cười lả lả, đẩy một chiếc máy tính bảng và một tập hồ sơ dày về phía cô. "Đây là báo cáo tài chính sơ bộ của công ty mục tiêu. Anh Mạnh muốn chị tập trung vào các khoản phải thu ngắn hạn có dấu hiệu bất thường này."


Yến lật giở tập hồ sơ. Những con số, bảng cân đối kế toán và dòng tiền quen thuộc hiện ra. Đúng là thuật ngữ chuyên ngành kiểm toán chuẩn xác. Sự nghi ngờ của Yến giảm đi một nửa. Cô bắt đầu tập trung phân tích các chỉ số tài chính trên trang giấy.


"Chị dùng chút gì nhé? Tôi đã gọi cho chị một ly nước cam ấm, thời tiết hôm nay hơi lạnh," Thành nói, khéo léo đẩy ly nước cam vừa được nhân viên phục vụ mang ra về phía tay phải của Yến.


"Cảm ơn anh," Yến nói, mắt vẫn không rời khỏi bảng cân đối kế toán. Cô cảm thấy cổ họng khô rát sau quãng đường dài chạy xe máy từ Thủ Đức dưới khói bụi thành phố. Vô thức, Yến cầm ly nước cam lên và nhấp một ngụm lớn.


Nước cam ngọt lịm, nhưng ở hậu vị, Yến cảm nhận được một chút vị đắng nhẹ, tê tê nơi đầu lưỡi. Cô nhíu mày, đặt ly nước xuống. Là một người có lối sống kỷ luật và nhạy cảm với các con số cũng như mùi vị, vệt đắng đó khiến cô thoáng chút bất an. Nhưng Thành đã nhanh chóng chuyển chủ đề bằng cách chỉ vào một dòng số liệu trên máy tính bảng:


"Chị xem, khoản chuyển tiền lẻ định kỳ này có phải là dấu hiệu của việc chuyển giá không?"


Yến tập trung giải thích: "Thông thường, các khoản chuyển lẻ dưới hạn mức báo cáo đáng ngờ của ngân hàng thường được dùng để..."


Giọng nói của Yến đột ngột khựng lại.


Một cơn đau đầu dữ dội, nhói buốt như có hàng ngàn cây kim đâm thẳng vào thái dương ập đến. Các con số trên màn hình máy tính bảng bắt đầu nhòe đi, quay cuồng rồi chập lại làm một. Nhịp tim cô tăng nhanh đột ngột, lồng ngực phập phồng dữ dội, và một cơn say sẩm mặt mày khủng khiếp kéo đến, cướp đi toàn bộ sức lực của các cơ bắp.


"Thuốc..." Một tia chớp lý trí lóe lên trong đầu Yến. Ly nước cam có thuốc mê.


Cô cố gắng dùng bàn tay phải – mu bàn tay vẫn còn vết xước rớm máu – bấu chặt vào cạnh bàn gỗ để giữ thăng bằng. Cô muốn đứng dậy, muốn hét lên cầu cứu nhân viên an ninh của khách sạn. Nhưng lưỡi cô cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh rõ ràng nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.


Yến cố sức vơ lấy cuốn sổ tay ghi chép số liệu cá nhân trên bàn, run rẩy nhét vào túi xách. Cô phải rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng khi cô vừa đứng lên, hai đầu gối hoàn toàn khuỵu xuống.


"Chị Yến! Chị sao thế? Chị bị say sẩm mặt mày sao?" Giọng nói của Thành vang lên bên tai cô, nhưng nghe xa xăm và méo mó như phát ra từ dưới lòng đất.


Thành nhanh chóng bước vòng qua bàn, đỡ lấy bả vai Yến. Gã ôm chặt lấy người cô dưới danh nghĩa một đồng nghiệp đang giúp đỡ người bị ngất. Yến dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để đẩy gã ra, nhưng đôi tay cô lúc này yếu ớt như một dải lụa.


"Buông... buông ra..." Yến thầm thì, nước mắt vô thức trào ra vì sự uất ức và bất lực.


Thành không buông. Gã dìu cô đi nhanh về phía thang máy VIP của khách sạn. Yến cố gắng nhìn xung quanh. Qua làn nước mắt nhòe nhoẹt và tầm nhìn quay cuồng, cô nhìn thấy một nhân viên dọn phòng đang đẩy chiếc xe giặt ủi ở hành lang tầng 4 khi cửa thang máy mở ra. Cô cố gắng đưa tay ra, cố phát ra tiếng kêu cứu:


"Cứu... cứu tôi..."


Nhưng người nhân viên dọn phòng đó chỉ nhìn cô một giây, rồi lập tức cúi đầu, đẩy xe đi nhanh sang hướng khác. Người đó đã nhận một chiếc phong bì dày chứa đầy tiền mặt từ Lê Văn Hắc – gã thám tử tư đen đang đứng chờ sẵn ở góc hành lang với chiếc máy ảnh chuyên dụng ống kính siêu zoom treo trước ngực.


Yến nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy được dàn dựng hoàn hảo, một cạm bẫy tàn nhẫn được thiết lập bởi chính người mẹ chồng quý tộc Nguyễn Kim Chi để triệt hạ hoàn toàn tư cách làm mẹ của cô trước phiên sơ thẩm.


"Phòng 402," tiếng Hắc nói nhỏ với Thành khi cánh cửa phòng khách sạn mở ra.


Yến bị đẩy lên chiếc giường nệm lớn trong căn phòng tối tăm. Mùi nước xịt phòng nhân tạo sực nức khiến cô buồn nôn. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối vô thức của thuốc mê, Yến nghe thấy tiếng lạch cạch của khóa cửa phòng được chốt chặt, tiếng sột soạt của quần áo bị cởi bỏ, và tiếng màn trập máy ảnh kêu lên liên tục đầy tàn nhẫn: *Tách... tách... tách...*


Ánh đèn flash chớp tắt liên hồi, thiêu rụi chút danh dự cuối cùng của một người phụ nữ chính trực vào trong bóng tối của sự ngụy tạo.


***


Ánh chiều tà của Sài Gòn hắt qua khe rèm cửa dày của phòng 402, tạo thành những vệt sáng màu cam xám xịt trên nền thảm bám đầy bụi.


Yến giật mình tỉnh dậy. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ khiến cô rên rỉ thành tiếng. Cô cố gượng ngồi dậy, toàn thân bủn rủn, cổ họng khô rát như có cát chà xát. Yến bàng hoàng nhìn xuống người mình. Chiếc áo khoác vest công sở của cô đã bị lột bỏ, vứt chỏng chơ dưới sàn nhà. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong bị bung ba chiếc cúc ngực, xộc xệch và nhăn nhúm.


Căn phòng 402 hoàn toàn trống rỗng. Không có Thành, không có Hắc, không có tập hồ sơ rà soát tài chính nào cả. Trên chiếc bàn cạnh giường chỉ còn lại một ly nước cam rỗng tuếch và một tờ giấy ăn thấm nước.


Nỗi kinh hoàng ập đến như một cơn lũ quét. Yến run rẩy vớ lấy chiếc túi xách nằm lăn lóc ở góc giường. Cuốn sổ tay ghi chép số liệu cá nhân vẫn còn đó, nhưng chiếc điện thoại di động của cô đang rung lên điên cuồng, màn hình nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ.


Cô nhấn mở màn hình khóa. Hàng trăm tin nhắn, cuộc gọi lỡ từ đồng nghiệp cũ tại V-Audit, từ những người quen trong giới kiểm toán và cả những số lạ xuất hiện dồn dập. Nhưng thứ khiến trái tim Yến hoàn toàn ngừng đập trong một giây chính là những thông báo liên kết từ các ứng dụng mạng xã hội.


Một đường link bài viết trên diễn đàn "Hội Làm Cha Mẹ" – diễn đàn có hơn một triệu thành viên hoạt động tại Việt Nam – được gửi đến từ một tài khoản ẩn danh với tiêu đề giật gân:


*"Nữ Trưởng phòng kiểm toán V-Audit danh tiếng lộ ảnh ngoại tình tại khách sạn Plaza Quận 1, bỏ bê con gái nhỏ cho chồng luật sư nuôi dưỡng để đi hú hí với trai trẻ."*


Yến run rẩy nhấn vào đường link.


Dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của màn hình điện thoại, những bức ảnh hiện ra rõ nét đến tàn nhẫn. Đó là hình ảnh cô nằm trên giường phòng 402 trong tình trạng quần áo xộc xệch, mắt nhắm nghiền vô thức, bên cạnh là Trần Văn Thành cởi trần, đang ghé sát mặt vào cổ cô với một cử chỉ cực kỳ thân mật. Những bức ảnh được chụp từ nhiều góc độ nhạy cảm cao, ánh sáng được căn chỉnh chuyên nghiệp để làm nổi bật gương mặt của Yến và sự 'thỏa mãn' giả tạo của hiện trường.


Dưới bài viết, hàng ngàn bình luận chửi rủa, lăng mạ của cộng đồng mạng xuất hiện dồn dập với tốc độ chóng mặt:


*"Trông thanh lịch, trí thức thế kia mà lăng loàn quá!"*

*"Thương anh chồng luật sư tài giỏi gánh vác gia đình, nuôi con nhỏ mà bị vợ cắm sừng ngay tại khách sạn trung tâm!"*

*"Loại phụ nữ này không xứng đáng có quyền nuôi con! Tòa án cần tước quyền làm mẹ của cô ta lập tức!"*


Nước mắt Yến trào ra, nóng hổi và mặn chát, nhòe đi cả màn hình điện thoại. Cô muốn hét lên rằng cô bị chuốc thuốc mê, rằng đây là một hiện trường dàn dựng bẩn thỉu. Nhưng tiếng nói của cô lúc này quá nhỏ bé trước cơn bão truyền thông bẩn đang được điều phối bởi mạng lưới tài khoản ảo của NovaMedia đứng sau.


*Ting...*


Một tiếng chuông thông báo email vang lên khằn đặc. Đó là email khẩn cấp được gửi trực tiếp từ phòng Nhân sự của Tập đoàn Kiểm toán V-Audit Quận 3 với tiêu đề ngắn gọn nhưng mang tính định đoạt:


*"Yêu cầu giải trình khẩn cấp về vụ bê bối đạo đức cá nhân ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín thương hiệu tập đoàn."*


Yến quỵ sụp xuống cạnh giường, hai tay ôm lấy đầu, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa căn phòng 402 lạnh lẽo. Chiếc bẫy của mẹ chồng và Khải đã vận hành hoàn hảo, tước đi của cô chút danh dự cuối cùng trước khi cô kịp bước chân vào phòng xử án sơ thẩm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!