Nhạc nềnPowder_Snow

Hội Quân Quận 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lâm Sói nghiến răng ghì chặt vô lăng bằng cả hai tay, cố gắng điều khiển chiếc xe bán tải đang sàn sạt trượt trên mặt đường nhựa tối tăm.


Tiếng lốp sau bên phải bị nổ rách bươm, ma sát trực tiếp với mặt đường quốc lộ thuộc địa phận tỉnh Đồng Nai tạo nên những âm thanh kim loại nghiến vào đá dăm chói tai. Chiếc Ford Ranger nặng hơn hai tấn chao đảo dữ dội, đuôi xe văng mạnh sang bên phải như muốn hất văng cả cabin xuống mương nước ven lộ. Trong sương đêm nhập nhoạng lúc ba giờ sáng, Lâm Sói phải vận dụng toàn bộ kỹ năng của một cựu cảnh sát hình sự, nhấp nhả phanh liên tục theo nhịp tim dồn dập, đồng thời ghì chặt tay lái ngược hướng văng để giữ cho trọng tâm xe không bị lật.


Sau một cú trượt dài kéo theo vệt khói khét lẹt của cao su cháy, chiếc xe bán tải cuối cùng cũng dừng lại an toàn trên dải đất sỏi bên lề đường. Tiếng động cơ gầm rú tắt lịm, trả lại sự im lặng tịch mịch cho màn đêm Đồng Nai.


"Mẹ ơi..."


Ở hàng ghế sau, Trịnh Bảo An giật mình khẽ cựa quậy. Cô bé vẫn đang mặc chiếc áo khoác len alpaca dày dặn của Yến, cơ thể nhỏ bé lọt thỏm trong lớp vải len ấm áp màu xám nhạt. Khuôn mặt bầu bĩnh của đứa trẻ sáu tuổi vẫn còn vương nét lờ đờ do tác dụng phụ của thuốc an thần nhẹ mà bà Chi lén pha vào sữa, nhưng tiếng động mạnh vừa rồi đã đánh thức một phần tiềm thức hoảng sợ của cô bé.


Trần Hoàng Yến vội vàng siết chặt vòng tay, kéo sát con gái vào lồng ngực mình. Đôi bàn tay cô run rẩy, mu bàn tay phải—nơi vết sẹo đỏ sậm từ đêm mưa bị Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền vừa bị nứt nhẹ, rớm ra những vệt máu tươi rỉ qua kẽ chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm—áp chặt vào lưng con như một chiếc lá chắn thầm lặng. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run để xoa dịu đứa trẻ:


"Mẹ đây, Bảo An ngoan. Không sao đâu con, xe chúng ta chỉ bị xóc một chút thôi. Con nhắm mắt lại ngủ tiếp đi, có mẹ ở đây rồi."


Nhìn thấy Bảo An khẽ thở dài rồi lại thiếp đi trong vòng tay mẹ, Yến mới ngước mắt nhìn lên kính chiếu hậu phía trước. Lâm Sói đã mở cửa xe bước xuống, trên tay cầm theo chiếc đèn pin chiến thuật siêu sáng. Ánh sáng trắng lạnh của đèn pin quét qua gầm xe, chiếu thẳng vào chiếc lốp sau bên phải đã rách bươm, trơ ra những sợi bố thép biến dạng.


Lâm Sói cúi người rà soát kỹ lưỡng mặt lốp, rồi đứng thẳng dậy, gõ nhẹ vào cửa kính xe. Yến hạ kính xuống, luồng gió đêm lạnh buốt của vùng trung du Đồng Nai ùa vào cabin.


"Đúng là đinh gài tự chế của đối phương," Lâm Sói trầm giọng, chất giọng khản đặc dạn dày sương gió mang theo sự sắc lạnh của một người lính thực địa. "Một miếng thép hình tam giác được hàn thủ công, cạnh sắc như dao. Chúng gài ngay dưới thảm lá thông quanh lối ra cổng sau biệt thự gỗ ở Đà Lạt. Lốp xe bám đường đồi dốc nên đinh găm rất sâu, chạy đến đoạn quốc lộ này áp suất tăng cao mới nổ tung. May là tôi giữ được tay lái, nếu nổ lốp lúc đang đổ đèo Prenn thì chúng ta đã nằm dưới vực sâu rồi."


"Bọn chúng có đuổi kịp không anh?" Yến lo lắng nhìn về khoảng không tối tăm phía sau.


"Hai chiếc sedan gầm thấp của chúng chắc chắn đã bị sập gầm hoặc lún bánh ở con đường đất đỏ tránh sạt lở mà tôi rẽ vào trên đèo," Lâm Sói khẽ cười lạnh, ánh mắt anh quét qua vạt rừng cao su hai bên đường. "Nhưng Khải là kẻ xảo quyệt, hắn sẽ sớm phát hiện ra chúng ta đã thoát khỏi Lâm Đồng và cho người rà soát các tiệm sửa xe dọc quốc lộ này. Tôi phải thay lốp dự phòng ngay lập tức. Cô và bé cứ ngồi yên trong xe, khóa chặt cửa lại."


Yến siết chặt chiếc nhẫn sapphire trên tay, cảm nhận vệt máu ráo dần trên da thịt. Cô nhìn Lâm Sói nhanh nhẹn kích gầm xe, tháo chiếc lốp hỏng và lắp lốp dự phòng vào với tốc độ đáng kinh ngạc của một trinh sát lão luyện. Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, chiếc Ford Ranger đã sẵn sàng lăn bánh trở lại.


"Chúng ta phải về thẳng Sài Gòn trước khi trời sáng," Lâm Sói nhảy vào cabin, gạt cần số. "Căn hộ chung cư cũ Quận 4 là nơi an toàn nhất hiện tại. Tôi đã báo cho Hoài Nam và Gia Huy chuẩn bị sẵn sàng."


***


Năm giờ ba mươi phút sáng, thành phố Hồ Chí Minh đón chào ngày mới bằng một màn sương mỏng bảng lảng trên sông Sài Gòn. Chiếc Ford Ranger bụi bặm, đuôi xe móp méo nghiêm trọng sau những cú va chạm trên đèo, lầm lũi rẽ vào con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo thuộc khu chung cư cũ Quận 4.


Nơi đây là một khu tập thể được xây dựng từ những năm 1990, tường vôi đã ngả màu vàng ố, chằng chịt những đường dây điện như mạng nhện và những giàn phơi quần áo nhô ra ngoài ban công sắt hoen gỉ. Bối cảnh chật hẹp, bình dân này hoàn toàn tương phản với sự xa hoa, tráng lệ của biệt thự Thảo Điền hay các tòa nhà văn phòng hạng A ở Quận 1, nhưng đối với Yến lúc này, nó lại là một pháo đài trú ẩn vô cùng quý giá.


Lâm Sói tắt đèn pha, đỗ xe sát vào góc tường rợp bóng một cây bàng già. Anh bước xuống trước, cảnh giác quét mắt nhìn quanh hành lang tầng trệt rồi khẽ gật đầu ra hiệu. Yến bế Bảo An, lúc này đã tỉnh táo hơn nhưng vẫn còn ngơ ngác, nhanh chóng bước xuống xe. Cô dùng vạt áo khoác len alpaca che kín gương mặt nhỏ nhắn của con gái để tránh những ánh mắt tò mò của vài người dân đi tập thể dục sớm.


Cánh cửa sắt của căn hộ chung cư cũ Quận 4 ở tầng hai khẽ hé mở ngay khi tiếng bước chân của họ vừa dừng trước thềm. Nguyễn Hoài Nam, chàng trợ lý trẻ thư sinh với cặp kính cận gọng đen, gương mặt hốc hác vì lo lắng và thiếu ngủ, vội vàng đón lấy hai mẹ con.


"Chị Yến! Chị và bé An về an toàn rồi! Em lo phát điên lên được," Nam nói, giọng run run, nhanh chóng khóa chặt ba lớp chốt cửa sắt phía sau.


Bên trong căn hộ nhỏ rộng chưa đầy năm mươi mét vuông, ánh đèn tuýp leo lét hắt lên chiếc bàn gỗ ép lớn đặt giữa phòng khách—nơi hiện tại đã biến thành một đại bản doanh dã chiến. Trên bàn ngập tràn các thiết bị công nghệ: chiếc máy tính ThinkPad của Yến, hệ thống máy trạm di động của Gia Huy với ba màn hình lớn nhấp nháy liên tục, hàng tá dây cáp kết nối và những xấp tài liệu kiểm toán dày cộm được sắp xếp ngăn nắp.


Lê Gia Huy đang ngồi bó chân trên chiếc ghế xoay cũ, mái tóc bù xù bám đầy bụi bẩn đặc trưng, tay cầm một lon nước tăng lực nửa chừng. Gương mặt gã lập dị sáng lên khi nhìn thấy Yến bước vào:


"Chào mừng trở lại từ cõi chết, nữ giám đốc. Tôi đã bảo thằng Lâm Sói lái xe thì cứ yên tâm mà. Đứa nhỏ thế nào rồi?"


"Cháu bị uống thuốc an thần liều nhẹ, hiện tại đã tỉnh táo nhưng còn mệt," Yến nhẹ nhàng đặt Bảo An nằm xuống chiếc giường nhỏ ở góc phòng, đắp chăn cẩn thận cho con rồi quay lại bàn làm việc. Cô tháo chiếc nhẫn sapphire ra, để lộ vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải đã đóng vảy khô nhưng hơi sưng tấy. Cô nhìn thẳng vào ba người đàn ông đang túc trực trong phòng: "Chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi. Phiên tòa phúc thẩm chỉ còn đúng hai ngày nữa là khai mạc. Chúng ta phải hoàn thành Bản báo cáo kiểm toán forensic hoàn chỉnh ngay trong đêm nay."


Từ trong buồng tối bước ra, Luật sư lão thành Ngô Hữu Phước trong bộ vest xám cổ điển phẳng phiu, mái tóc muối tiêu được chải chuốt gọn gàng, khẽ gật đầu đầy kính trọng trước ý chí sắt đá của người mẹ trẻ. Ông đặt một phong bì thư lớn có niêm phong đỏ của Viện Khoa học Hình sự lên bàn:


"Yến nói đúng. Tôi đã nhận được bản kết luận giám định chữ ký pháp y chính thức từ Viện Khoa học Hình sự. Đây là vũ khí đầu tiên của chúng ta."


Yến cầm lấy phong bì, ngón tay cô lướt qua dấu niêm phong đỏ sậm. Cô mở tập tài liệu bên trong ra. Bản kết luận dài mười trang bằng giấy dày, có chữ ký của giám định viên trưởng và con dấu của Bộ Công an.


"Giám định hóa học và quang học bằng kính hiển vi lập thể cho thấy nét mực chữ ký của Trần Hoàng Yến trên Hợp đồng vay tiền An Bình gốc trị giá năm mươi tỷ đồng thực chất được tạo ra bằng công nghệ in laser nhiệt cực kỳ tinh vi đè lên phôi giấy đã đóng dấu khống từ trước của Văn phòng Công chứng số 5," Yến đọc to những dòng kết luận đanh thép, ánh mắt cô rực lên tia sáng sắc lạnh của một chuyên gia kiểm toán forensic. "Lực nhấn cơ học của chữ ký hoàn toàn đồng đều 100%, không hề có sự biến thiên sinh học của tay người ký. Đây là bằng chứng đanh thép chứng minh hợp đồng nợ khống bị ngụy tạo cơ học."


"Tuyệt vời!" Nguyễn Hoài Nam nắm chặt tay, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích. "Với chứng cứ này, cộng với bản vi bằng công chứng khống mà chúng ta lập được với Lê Thị Kim tại Văn phòng Công chứng số 5, bẫy nợ năm mươi tỷ của Khải tại phiên sơ thẩm sẽ bị thổi bay hoàn toàn!"


"Chưa đủ," Luật sư Phước trầm ngâm, ông đeo kính lão vào, lật giở từng trang vi bằng công chứng. "Khải là một luật sư sừng sỏ. Hắn sẽ lập luận rằng ngay cả khi hợp đồng vay nợ bị tuyên vô hiệu do sai sót thủ tục công chứng, dòng tiền thực tế năm mươi tỷ vẫn đã được chuyển từ tài khoản của công ty ma An Bình vào tài khoản chung của hai vợ chồng để chi tiêu gia đình. Luật Hôn nhân gia đình Việt Nam quy định nghĩa vụ liên đới đối với các khoản chi dùng cho nhu cầu thiết yếu của gia đình. Hắn sẽ dùng kẽ hở này để ép Yến gánh một nửa số nợ thực tế."


"Đó là lý do chúng ta cần đến chiếc ổ cứng này," Yến điềm tĩnh rút từ trong túi xách ra chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 2TB màu bạc—vật chứng vô giá chứa Bản nhật ký giao dịch OTC ngầm mà cô và Lâm Sói đã mạo hiểm cả tính mạng để lấy được từ tiệm vàng Chợ Lớn của Ngô Kiến Quốc.


Yến đặt chiếc ổ cứng lên bàn, đẩy về phía Lê Gia Huy:


"Huy, giải mã toàn bộ dữ liệu giao dịch trong này. Chúng ta cần chứng minh mục đích thực sự của công ty ma An Bình không phải là cho chúng ta vay tiền thiết yếu, mà là công cụ để Khải luân chuyển dòng tiền bẩn của Thịnh Phát ra nước ngoài dưới dạng tiền mã hóa."


Gia Huy đặt lon nước xuống, ngón tay gõ phím cành cạch liên hồi. Gã cắm chiếc ổ cứng Samsung T7 vào máy trạm chuyên dụng thông qua một cổng kết nối air-gapped bảo mật cao để tránh mọi nguy cơ bị hack ngược từ xa. Màn hình máy tính lập tức hiện lên hàng triệu dòng lệnh chạy dọc với tốc độ chóng mặt, giải mã các phân vùng dữ liệu đã bị khóa bằng thuật toán AES-256.


"Dữ liệu của tiệm vàng Quận 5 cực kỳ đồ sộ," Huy vừa dán mắt vào màn hình vừa phân tích. "Ngô Kiến Quốc sử dụng một hệ thống ghi sổ kép ngầm. Một sổ cái off-chain ghi nhận các giao dịch nhận tiền mặt VNĐ tại Việt Nam, và một sổ cái on-chain ghi nhận các lệnh chuyển USDT tương ứng từ ví của Quốc sang ví của khách hàng VIP. Thằng Khải sử dụng một địa chỉ ví lạnh Ledger Nano X ẩn danh để tiếp nhận số USDT này."


"Nam, bắt đầu đối chiếu dòng tiền chéo," Yến ra lệnh, cô mở phần mềm phân tích Forensic-V1 trên chiếc ThinkPad cá nhân.


Nguyễn Hoài Nam lập tức mở tệp sao kê chi tiết tài khoản ngân hàng của Khải và tài khoản công ty chung do giao dịch viên Đạt lén trích xuất cung cấp. Chàng trợ lý trẻ tuổi bắt đầu đọc to từng mốc thời gian rút tiền mặt ngoại tuyến:


"Ngày 15/3/2024, lúc 14 giờ 15 phút, tài khoản công ty chung phát sinh lệnh rút tiền mặt mười tỷ đồng tại chi nhánh Ngân hàng Sài Gòn Thịnh Vượng Quận 1 do Khải thực hiện ngoài giờ hành chính."


Huy lập tức gõ lệnh truy vấn trên cơ sở dữ liệu OTC vừa giải mã:


"Khớp! Ngày 15/3/2024, lúc 15 giờ 02 phút, sổ cái off-chain của Ngô Kiến Quốc ghi nhận khoản thu mười tỷ đồng tiền mặt từ khách hàng ký danh 'K-Thảo Điền'. Phí giao dịch là 1.5%. Ngay sau đó, lúc 15 giờ 10 phút, sổ cái on-chain phát đi lệnh chuyển 400.000 USDT từ ví nóng của Quốc sang địa chỉ ví lạnh Ledger của Khải."


"Tiếp tục!" Yến nhấn mạnh, ngón tay cô lướt nhanh trên bảng phân tích Excel, liên kết các điểm trùng khớp thời gian thực. "Ngày 22/3/2024, rút mặt mười lăm tỷ."


"Khớp! Sàn OTC Quận 5 nhận mười lăm tỷ mặt lúc 16 giờ, chuyển tương ứng 600.000 USDT vào ví lạnh của Khải lúc 16 giờ 15 phút," Huy dõng dạc báo cáo.


Không gian căn phòng Quận 4 chật hẹp chỉ còn tiếng gõ bàn phím lách cách dồn dập và tiếng thở gấp gáp của bốn con người đang chạy đua với thời gian. Dưới ánh đèn đêm, quy trình lắp ghép các mảnh ghép chứng cứ tài chính và kỹ thuật số hiện lên như một bức tranh hoàn chỉnh, bóc trần toàn bộ âm mưu tẩu tán tài sản tinh vi của gã luật sư xảo quyệt.


Yến sử dụng Phương pháp Đối chiếu Dòng tiền Chéo để dựng nên một biểu đồ trực quan sinh động trên màn hình lớn. Biểu đồ hiển thị rõ ràng: cứ mỗi khi tài khoản chung bị rút rỗng tiền mặt, thì chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng sau, một lượng USDT tương đương trị giá hàng chục tỷ đồng lại được nạp thẳng vào ví lạnh ẩn danh của Khải.


"Đây chính là bằng chứng thép!" Luật sư Phước thốt lên, giọng ông run lên vì xúc động. "Chúng ta chứng minh được số tiền năm mươi tỷ trong hợp đồng nợ An Bình thực chất không hề được chi dùng cho gia đình, mà bị Khải rút ra dưới dạng tiền mặt, mang đến tiệm vàng Quận 5 để quy đổi thành USDT tẩu tán vào ví lạnh cá nhân. Khoản nợ này hoàn toàn là giả tạo và vô hiệu!"


"Huy, anh có thể giải mã nốt ví lạnh chính của Khải để đóng băng số tiền năm mươi triệu USDT kia không?" Yến quay sang hỏi Huy, ánh mắt đầy kỳ vọng.


Huy dừng gõ phím, thở dài một tiếng rồi lắc đầu đầy bất lực (failed attempt):


"Không thể được, nữ giám đốc. Tôi đã dùng thuật toán quét on-chain định vị được ví chính, nhưng để can thiệp chuyển tiền hoặc phong tỏa hoàn toàn trên blockchain, chúng ta bắt buộc phải có chuỗi 24 ký tự bảo mật vật lý (seed phrase) của thiết bị Ledger Nano X đó. Không có khóa riêng tư, số tiền đó vẫn là một khối băng bất khả xâm phạm đối với công nghệ hiện tại. Chúng ta cần thêm thời gian và chứng cứ vật lý thực địa."


"Không sao," Yến điềm tĩnh nói, cô nhìn vào vết sẹo đỏ sậm trên tay mình. "Chúng ta đã có đủ chứng cứ để chứng minh hành vi gian lận tài sản của hắn trước tòa phúc thẩm. Cái giá phải trả là cả nhóm đã thức trắng đêm làm việc liên tục 24 giờ dưới áp lực thời gian kháng cáo chỉ còn đúng hai ngày (cost paid). Nhưng kết quả này hoàn toàn xứng đáng."


Đúng lúc này, Gia Huy bỗng dừng lại trước một thư mục con bị mã hóa sâu trong phân vùng dữ liệu của ổ cứng OTC. Đôi lông mày gầy guộc của gã nhíu chặt lại sau cặp kính cận dày cộm:


"Khoan đã... Có một tệp tin mã hóa sâu dưới dạng định dạng SQLite ẩn trong cơ sở dữ liệu của Ngô Kiến Quốc. Tệp này được gắn thẻ tag bảo mật đặc biệt 'VIP-Backdoor'. Để tôi thử dùng công cụ quét tự chế bẻ khóa xem sao."


Màn hình máy trạm của Huy bỗng chốc chuyển sang màu đen sâu thẳm, những dòng lệnh màu xanh lá cây chạy quét liên tục qua các phân đoạn bộ nhớ. Yến, Nam và Luật sư Phước nín thở đứng vây quanh sau lưng Huy. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rú lên từng hồi báo hiệu hệ thống đang hoạt động hết công suất.


"Cạch!"


Một tiếng bíp ngắn vang lên. Thư mục SQLite được mở ra, hiển thị một danh sách các tài khoản ví phụ liên kết trực tiếp với ví lạnh chính của Khải.


Huy di chuột xuống dòng cuối cùng, nơi hiển thị lịch sử giao dịch chuyển dịch 5 triệu USDT từ ví của Khải sang một ví phụ khác ngay trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra. Gã nhấp đúp vào thông tin định danh (KYC) của ví phụ này.


Trên màn hình lớn, thông tin cá nhân của chủ sở hữu ví phụ hiện ra rõ mồn một:


*Họ và tên: NGUYỄN THỊ THỦY.*

*Số CMND: 025xxxxxx.*

*Địa chỉ thường trú: Căn hộ dịch vụ cao cấp, Phú Mỹ Hưng, Quận 7, TP.HCM.*

*Mối quan hệ liên kết: Nguyễn Thị Thủy hiện đang đứng tên sở hữu căn hộ dịch vụ cao cấp Quận 7 và là người đại diện pháp lý cho một công ty con thuộc Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát.*


Căn phòng bỗng chốc đông cứng lại trong một sự im lặng đến nghẹt thở.


Nguyễn Hoài Nam trợn tròn mắt nhìn màn hình, giọng cậu lắp bắp:


"Nguyễn Thị Thủy... Nhân tình bí mật của Khải! Đứa trẻ ba tuổi Trịnh Bảo Vy mà Lâm Sói từng nghi ngờ chính là con riêng của cô ta với Khải!"


Yến đứng lặng đi trước màn hình máy tính. Đôi mắt cô dán chặt vào cái tên Nguyễn Thị Thủy và địa chỉ căn hộ cao cấp ở Quận 7. Mọi mảnh ghép hỗn loạn trong suốt những tháng ngày tăm tối qua bỗng chốc được kết nối lại bằng một đường thẳng logic sắc lẹm.


Khải không chỉ tẩu tán tài sản chung của hai vợ chồng sang tiền mã hóa để trốn tránh phân chia khi ly hôn. Hắn đã âm thầm dùng chính số tiền bẩn rút ra từ công ty chung và Thịnh Phát để quy đổi sang USDT, rồi chuyển thẳng vào ví của nhân tình để nuôi dưỡng gia đình mới của hắn, bỏ mặc cô và con gái Bảo An trong cảnh không nhà, gánh chịu bẫy nợ khổng lồ.


Một nụ cười nhạt, pha lẫn sự u uất và ý chí sắt đá xuất hiện trên môi Yến. Cô siết chặt nắm tay, vết sẹo trên mu bàn tay phải khẽ giật lên đau nhức nhối dưới chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm:


"Hóa ra đây chính là gót chân Achilles của Trịnh Thế Khải. Hắn tưởng rằng hệ thống blockchain ẩn danh sẽ bảo vệ được tội lỗi của hắn vĩnh viễn. Nhưng hắn không ngờ toán học và sự minh bạch của sổ cái on-chain đã phản bội hắn."


Cô quay sang nhìn Luật sư Phước, giọng nói đanh thép và đầy quyền lực:


"Chú Phước, đây chính là bằng chứng kép của chúng ta tại phiên phúc thẩm sắp tới. Chúng ta không chỉ bẻ gãy bẫy nợ năm mươi tỷ, mà sẽ dùng chính dòng tiền chuyển dịch sang ví của Nguyễn Thị Thủy để chứng minh hành vi ngoại tình, vi phạm chế độ một vợ một chồng của Khải ngay tại tòa. Hắn sẽ mất hoàn toàn tư cách đạo đức để giành quyền nuôi con gái Bảo An!"


Luật sư Phước nhìn Yến, ánh mắt ông ngập tràn sự khâm phục trước bản lĩnh điềm tĩnh và tư duy chiến thuật tài chính đỉnh cao của cô:


"Đúng vậy, Yến. Đây là đòn chí mạng. Khải sẽ không kịp chuẩn bị kịch bản đối phó với chứng cứ kép này trước Hội đồng xét xử phúc thẩm."


Yến đứng thẳng dậy, bóng cô đổ dài trên bảng trắng chứa sơ đồ dòng tiền ma An Bình. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đang xua tan màn sương mù u tối trên những mái nhà chung cư cũ Quận 4.


Bản báo cáo kiểm toán forensic dày 500 trang chứng minh toàn bộ dòng tiền tẩu tán của Khải đã được hoàn thành và niêm phong hợp pháp.


Nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Luật sư Phước đột ngột vang lên dồn dập giữa không gian tĩnh lặng. Ông áp điện thoại vào tai, lắng nghe vài giây rồi mặt biến sắc, nhìn thẳng vào Yến:


"Yến... Thư ký Tòa án Nhân dân Cấp cao vừa gửi thông báo khẩn. Phiên tòa phúc thẩm của chúng ta đã được ấn định chính thức mở vào đúng tám giờ sáng ngày mai tại Tòa án cấp cao. Khải đã dùng quan hệ của bố hắn để đẩy nhanh lịch xét xử hòng đánh úp chúng ta trước khi chúng ta kịp hoàn thiện hồ sơ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!