Nhạc nềnPowder_Snow

Đua Tốc Độ Trên Đèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hai họng gậy sắt sẫm màu quét qua màn sương, sáng loáng dưới ánh đèn pha rực của căn biệt thự gỗ biệt lập tại Đà Lạt. Tiếng còi báo động vẫn rú lên từng hồi chói tai, dội vào vách đá, vang vọng khắp rừng thông sương giá. Trần Hoàng Yến siết chặt vòng tay ôm lấy Bảo An. Cô bé sáu tuổi vẫn lờ đờ dưới tác dụng của thuốc an thần, đầu ngoẹo vào vai mẹ, đôi mắt tròn xoe hé mở đầy hoảng sợ nhưng không còn sức để khóc thành tiếng.


"Đứng lại! Thả đứa nhỏ xuống!" Gã bảo vệ to lớn gầm lên, bước chân nện rầm rập trên thảm lá thông khô.


Ngay phía sau Yến, Lâm Sói chuyển động nhanh như một bóng ma. Không đợi đối phương ra đòn, cựu trinh sát hình sự lao lên, tay trái gạt phăng họng gậy sắt đang bổ xuống đầu Yến, đồng thời tay phải gập lại, dùng cùi chỏ thúc mạnh vào chấn thủy của gã bảo vệ bên trái. Cú ra đòn hiểm hóc khiến gã này nghẹt thở, gục xuống đau đớn. Tên bảo vệ còn lại hoảng hốt vung gậy, nhưng Lâm Sói đã nhanh hơn một nhịp. Anh lách người qua nách gã, bẻ ngược cổ tay gã ra sau, nghe một tiếng "khục" khô khốc. Chiếc gậy sắt rơi keng xuống đất.


"Chạy! Ra xe bán tải mau!" Lâm Sói hét lớn, một tay giữ chặt tên bảo vệ đang rên rỉ, tay kia đẩy vai Yến về phía bìa rừng.


Yến không dám ngoảnh đầu lại. Đôi chân trần của cô bị đá dăm và cành thông khô cào rách, rỉ máu đau đớn. Trên mu bàn tay phải, vết sẹo đỏ sậm—chứng tích của đêm bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền—bị nứt nhẹ, rớm ra những giọt máu tươi dưới sức ép của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Nhưng nỗi đau thể xác lúc này hoàn toàn bị lấn át bởi bản năng làm mẹ. Cô dùng cả cơ thể mình che chở cho Bảo An, lao điên cuồng qua màn sương mù dày đặc hướng về phía chiếc Ford Ranger màu đen đang nổ máy chờ sẵn dưới vòm thông tối.


Cửa xe bán tải bật mở. Yến bế Bảo An lao vào hàng ghế sau, thở dốc. Lâm Sói cũng kịp thời thoát thân, nhảy vọt vào ghế lái, gạt cần số và nhấn ga sát sàn. Chiếc xe bán tải 4x4 chồm lên, lốp xe rít trên nền đất ẩm, cuốn theo lá thông khô rồi lao vút ra con lộ tối tăm ngoài bìa rừng, bỏ lại sau lưng ánh đèn pha rực sáng và tiếng còi báo động bất lực của căn biệt thự.


"Chúng ta an toàn rồi chứ anh Lâm?" Yến hỏi, giọng run rẩy, hai tay vẫn ôm chặt con gái vào lòng, cố gắng truyền hơi ấm cho đứa trẻ đang lạnh ngắt vì sương đêm.


Lâm Sói không trả lời ngay. Ánh mắt anh dán chặt vào kính chiếu hậu. Qua làn sương mù đục ngầu như sữa, hai luồng sáng vàng vọt của đèn pha ô tô đột ngột xuất hiện, bám sát phía sau với tốc độ kinh hoàng.


"Chưa đâu," Lâm Sói trầm giọng, chất giọng khản đặc của cựu cảnh sát hình sự vang lên lạnh lùng nhưng đầy tập trung. "Bọn chúng đã điều xe đuổi theo. Hai chiếc sedan gầm thấp. Khải đã ra lệnh cho bảo an đuổi cùng giết tận rồi."


Chiếc Ford Ranger lao xuống dốc, chính thức nhập vào cung đường đèo Prenn hiểm trở. Đêm Đà Lạt sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn xa giảm xuống chưa đầy năm mét. Con đường nhựa đen thẫm ướt sương, quanh co khúc khuỷu bên sườn núi dốc đứng.


"Rầm!"


Một cú đâm cực mạnh từ phía sau khiến chiếc xe bán tải rung chuyển dữ dội. Bảo An giật mình tỉnh giấc hoàn toàn, tiếng còi báo động lúc nãy cộng với cú va chạm mạnh khiến cô bé hoảng loạn khóc thét lên: "Mẹ ơi! Cứu con! Con sợ lắm!"


"Có mẹ đây, Bảo An ngoan, nhắm mắt lại ôm chặt lấy mẹ!" Yến kéo chiếc áo khoác len alpaca dày dặn trùm kín đầu con gái, thì thầm vào tai con những lời dỗ dành bằng cả tình mẫu tử thiêng liêng. Đôi bàn tay cô siết chặt, vết sẹo rớm máu trên mu bàn tay phải áp sát vào lưng con, truyền đi một ý chí sắt đá.


"Bọn này điên rồi," Lâm Sói gầm lên. Qua kính chiếu hậu, chiếc sedan dẫn đầu của đối phương liên tục áp sát, cố tình húc mạnh vào hông xe bán tải hòng ép họ lệch bánh ra khỏi lòng đường, nơi vực sâu thăm thẳm đang chực chờ phía sau rải rác những rặng thông già.


Lâm Sói cố gắng tăng tốc vượt lên trên đoạn đường thẳng ngắn ngủi, nhưng sương mù quá dày che khuất hoàn toàn các khúc cua phía trước (failed attempt). Nếu lao quá nhanh, chiếc xe chắc chắn sẽ đâm thẳng vào dải phân cách bê tông hoặc lao xuống vực.


"Chúng muốn ép chúng ta dừng xe trên đèo để cướp lại đứa bé," Lâm Sói phân tích nhanh, tay liên tục điều khiển vô lăng để giữ thăng bằng cho xe sau mỗi cú tông bên hông của đối phương. "Xe của chúng là dòng sedan thể thao gầm thấp, bám đường nhựa rất tốt nhưng gầm cực kỳ thấp."


"Anh định làm gì?" Yến ngước lên, ánh mắt sau gọng kính gọng mảnh ánh lên vẻ lo âu nhưng kiên nghị.


"Tôi biết một con đường tránh sạt lở cũ ở giữa đèo," Lâm Sói mắt rực sáng. "Đó là đường đất đỏ, dốc và đầy bùn lầy sạt lở sau trận mưa tuần trước. Xe gầm thấp của chúng vào đó chắc chắn sẽ bị sập gầm hoặc lún bánh."


Chiếc sedan phía sau lại vượt lên, cố tình ép sát đầu xe bán tải của Lâm Sói bên phía vực thẳm. Tiếng kim loại ma sát vào nhau chói tai, những tia lửa bắn ra sáng rực trong sương mù. Lâm Sói giữ vững tay lái, chủ động rà phanh nhường đường ở các khúc cua hẹp để tránh rơi xuống vực, tạo cho đối phương ảo tưởng rằng họ đang chiếm ưu thế.


Đến gần khúc cua chữ U tiếp theo, Lâm Sói phát hiện ra lối rẽ nhỏ tối tăm của con đường đất đỏ tránh sạt lở cũ.


Không hề bật đèn tín hiệu để tránh đánh động đối phương, Lâm Sói bất ngờ thực hiện một cú bẻ lái đột ngột ở góc chín mươi độ. Chiếc Ford Ranger drift mạnh, đuôi xe văng ra sát mép vực trước khi bánh xe bám chặt vào nền đất đỏ nhão nát của con đường tránh.


Hai chiếc sedan của đối phương, do chạy với tốc độ quá cao trong sương mù và không kịp phản ứng trước cú rẽ bất ngờ của Lâm Sói, đã lao vút qua khúc cua, mất hút vào làn sương mù dày đặc phía cuối đường đèo nhựa.


"Cắt đuôi thành công rồi!" Yến thở phào nhẹ nhõm, nhìn ra phía sau chỉ còn một màu xám xịt của sương đêm và rặng thông già.


Chiếc xe bán tải gầm rú, vượt qua những vũng bùn lầy lội trên con đường đất đỏ sạt lở, dần dần thoát khỏi địa phận Lâm Đồng, hướng thẳng về phía vùng đất bằng phẳng của tỉnh Đồng Nai. Bảo An sau một hồi khóc thét vì hoảng sợ đã mệt lả, ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của mẹ.


Yến khẽ vuốt ve khuôn mặt hốc hác của con gái, lòng đau như cắt nhưng ánh mắt cô đã hoàn toàn đanh lại. Cuộc giải cứu thực địa đã thành công, nhưng cô biết, trận chiến pháp lý tối hậu tại tòa phúc thẩm Sài Sài Gòn đang chờ đợi cô phía trước. Cô phải mang được Bảo An về an toàn.


Khoảng ba tiếng sau, chiếc xe bán tải lăn bánh vào địa phận tỉnh Đồng Nai. Không gian xung quanh bắt đầu loãng sương, lộ ra con đường quốc lộ vắng vẻ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Lâm Sói khẽ thở phào, thả lỏng bớt đôi vai mỏi nhừ.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


"Bụp! Xììì..."


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau xe, kèm theo tiếng rít dài của hơi nước thoát ra. Chiếc xe bán tải đột ngột chao đảo mạnh, đuôi xe văng sang bên phải đường.


"Chuyện gì vậy anh Lâm?" Yến giật mình, ôm chặt Bảo An.


Lâm Sói điên cuồng ghì chặt vô lăng đang rung lắc dữ dội để giữ cho xe không bị lật. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, mặt biến sắc.


"Chết tiệt! Lốp sau bên phải bị bắn thủng rồi. Là đinh gài tự chế của đối phương từ lúc ở biệt thự hoặc trên đèo nhựa. Xe đang mất lái!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!