Giải Cứu Trong Đêm Sương
Bóng tối bao trùm lấy thung lũng ngoại ô hồ Tuyền Lâm, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm sương Đà Lạt. Sương mù dày đặc đến mức như thể có một tấm màn lụa đục ngầu, ẩm ướt quấn chặt lấy những rặng thông già, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những ngôi biệt thự nghỉ dưỡng nằm rải rác xung quanh. Gió rít qua các khe lá thông, tạo ra những âm thanh u uất, rì rào kéo dài không dứt.
Trần Hoàng Yến nép mình sau một gốc thông lớn sát hàng rào gỗ của ngôi biệt thự biệt lập. Cô khẽ rùng mình, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ. Miếng băng gạc nhỏ dán trên trán cô vẫn còn hơi ẩm ướt, trong khi mu bàn tay phải—nơi có vết sẹo đỏ sậm từ đêm bị đuổi khỏi Thảo Điền—nhói lên từng cơn đau buốt dưới chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác ấy chẳng thấm thía gì so với sự phẫn nộ và lo âu đang thiêu đốt lồng ngực cô lúc này. Con gái cô, Bảo An, đang bị giam lỏng bên trong ngôi nhà gỗ kia, bị đầu độc bằng những liều thuốc an thần để giả trầm cảm.
Đứng bên cạnh cô, Lâm "Sói" như một cái bóng xám sẫm hòa lẫn hoàn toàn vào màn sương. Cựu trinh sát hình sự dạn dày sương gió khẽ chạm vào vai Yến, cử chỉ của anh điềm tĩnh nhưng dứt khoát. Anh đưa chiếc máy ảnh siêu zoom vào túi khoác chuyên dụng, rồi rút ra một thiết bị điện tử nhỏ bằng lòng bàn tay có dải đèn LED xanh nhấp nháy liên tục—thiết bị nhiễu sóng tầm ngắn tự chế của Gia Huy.
"Hệ thống camera hồng ngoại vừa được nâng cấp hôm qua," Lâm Sói rỉ tai Yến, giọng nói khản đặc của anh bị tiếng gió thông át đi phần nào. "Nhưng thiết bị này của Huy sẽ phát sóng can nhiễu trong bán kính mười mét, làm đóng băng khung hình của camera hành lang và cổng sau trong vòng mười lăm phút. Chúng ta có đúng từng đó thời gian để vào và ra. Cô đã sẵn sàng chưa?"
Yến gật đầu, ánh mắt sau gọng kính mảnh không hề có một tia dao động. "Con tôi đang đợi. Tôi không thể lùi bước."
Lâm Sói khẽ bấm nút trên thiết bị. Dải đèn LED chuyển sang màu đỏ rực. Ngay lập tức, chiếc camera hồng ngoại quét 360 độ gắn dưới đà gỗ áp mái cổng sau khẽ khựng lại, dải đèn led đỏ của nó chớp tắt rồi đứng im, hướng ống kính vào một khoảng không vô định.
"Đi!" Lâm Sói ra hiệu.
Họ nhanh chóng di chuyển dọc theo lối mòn nhỏ sát chuồng chó béc-giê phía sau vườn. Ba con chó nghiệp vụ to lớn đang nằm cuộn tròn trong chuồng sắt, tai chúng khẽ vểnh lên trước tiếng bước chân cực nhẹ trên thảm lá thông khô, nhưng sương mù dày đặc cùng hướng gió thổi ngược đã che giấu hoàn toàn mùi của người lạ.
Đến sát cánh cửa ngách bằng gỗ sồi ở phía sau biệt thự, Lâm Sói khẽ gõ ba tiếng ngắn, một tiếng dài—mật hiệu đã thống nhất với dì Mười từ buổi sáng tại chợ Đà Lạt.
Cạch.
Tiếng chốt cửa sắt khẽ xoay. Cánh cửa gỗ từ từ hé mở ra một khe hẹp. Gương mặt phúc hậu đầy lo âu của dì Mười xuất hiện sau khe cửa. Dì Mười run rẩy nắm lấy tay Yến, kéo cô vào bên trong hành lang tối tăm của ngôi biệt thự.
"Cô Yến... nhanh lên," dì Mười thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vì lo sợ. "Bà Chi vừa đi ngủ sau khi bắt tôi mang ly sữa pha thuốc lên cho con bé. Bảo An đang ở phòng ngủ tầng trệt, cửa không khóa trong nhưng có một tên bảo vệ đang nằm ngủ gật ở sofa sảnh chính. Các người phải thật nhẹ tay."
Yến siết chặt tay dì Mười, mu bàn tay phải của cô lại rớm chút máu tươi nơi vết sẹo cũ, nhưng cô không bận tâm. Cô tháo đôi giày thể thao, bước đi trên nền gạch men lạnh buốt bằng đôi chân trần. Lâm Sói bám sát phía sau, mắt không ngừng rà soát các góc hành lang.
Họ bước qua lối rẽ hành lang tối tăm, hướng về phía phòng ngủ của Bảo An. Qua khe cửa sảnh chính, Yến có thể nhìn thấy bóng dáng một gã bảo vệ cao lớn đang ngửa đầu ra sau sofa, tiếng ngáy đều đặn của hắn vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Yến nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ của con gái.
Căn phòng thoang thoảng mùi gỗ thông ẩm và một mùi hóa chất nồng nhẹ—mùi của loại thuốc an thần bột mà bà Chi đã pha vào sữa. Trên chiếc giường gỗ nhỏ, Bảo An đang nằm nghiêng, mái tóc tơ xơ xác xõa trên gối. Cô bé sáu tuổi với khuôn mặt bầu bĩnh ngày nào giờ đây trông hốc hác, đôi mi nhắm nghiền, hơi thở nông và nặng nề do tác dụng của thuốc.
Nước mắt Yến chực trào ra. Cô quỳ xuống cạnh giường, khẽ vuốt ve mái tóc con. "Bảo An... mẹ đây con... mẹ đến cứu con đây..."
Đứa trẻ khẽ động đậy, đôi mắt tròn xoe hé mở một cách khó khăn. Ánh mắt con bé lờ đờ, thiếu đi sự linh hoạt thường ngày. Nhìn thấy Yến, Bảo An khẽ mỉm cười một cách yếu ớt, giọng thều thào như người mơ ngủ: "Mẹ... có phải mẹ không? Con mơ thấy mẹ hoài..."
"Mẹ đây, không phải mơ đâu con," Yến thì thầm, cô nhanh chóng lấy chiếc áo khoác len alpaca dày dặn mang theo, quấn chặt lấy cơ thể nhỏ bé của con gái. Cô bế thốc Bảo An lên lòng. Đứa trẻ mềm nhũn, tựa đầu vào vai mẹ ngủ thiếp đi ngay lập tức. Bản năng làm mẹ truyền vào cơ thể Yến một sức mạnh kỳ lạ, giúp cô bế con gái sáu tuổi một cách nhẹ nhàng mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.
Lâm Sói đứng ở cửa ra hiệu khẩn cấp bằng tay. Thời gian mười lăm phút của thiết bị nhiễu sóng đang trôi về những giây cuối cùng.
Yến ôm chặt con, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, đi ngược lại lối hành lang tối dẫn ra cửa sau. Dì Mười đứng ở cửa ngách, hai tay chắp trước ngực cầu nguyện. Dì khẽ gật đầu chào Yến trong nước mắt, biết rằng sau đêm nay, dì cũng sẽ phải rời khỏi ngôi nhà này để tránh sự trả thù của gia tộc họ Trịnh.
Nhưng ngay khi Yến vừa bước chân ra khỏi thềm cửa gỗ sồi, bước vào khuôn viên vườn thông tối tăm, một biến cố ngoài dự tính đã xảy ra.
Một trong ba con chó béc-giê trong chuồng bất ngờ chồm dậy. Khứu giác nhạy bén của loài chó nghiệp vụ đã ngửi thấy mùi hóa chất nồng nhẹ từ chiếc áo len quấn quanh người Bảo An—mùi thuốc an thần mà chúng đã quá quen thuộc mỗi ngày, kết hợp với mùi lạ từ cơ thể Yến.
Gâu! Gâu! Gâu!
Tiếng sủa vang dội, xé toạc không gian tĩnh mịch của rừng thông Đà Lạt. Tiếng sủa của con dã thú lập tức kích hoạt phản xạ của hai con còn lại. Chúng điên cuồng lao vào lưới sắt chuồng, sủa vang trời.
"Chết tiệt!" Lâm Sói rít lên qua kẽ răng.
Ngay lập tức, hệ thống đèn pha công suất lớn gắn quanh bờ tường biệt thự đột ngột bật sáng rực, cắt qua màn sương mù dày đặc như những lưỡi dao màu trắng sắc lẹm. Ánh sáng chói mắt bao trùm lấy toàn bộ khu vườn sau, phơi bày bóng dáng của Yến đang ôm chặt Bảo An và Lâm Sói ngay sát chuồng chó.
"Kẻ đột nhập! Có kẻ đột nhập cổng sau!"
Tiếng hét lớn của gã bảo vệ sảnh chính vang lên bên trong ngôi nhà, kèm theo tiếng bước chân rầm rập chạy xuống cầu thang của những tên bảo an khác.
"Chạy ngay ra cổng sau! Tôi cản hậu!" Lâm Sói hét lên, đẩy mạnh Yến về phía lối mòn dẫn ra cổng ngách.
Yến ôm chặt Bảo An vào lòng, dùng thân hình mình che chắn cho con khỏi ánh đèn pha chói mắt. Cô cắm đầu chạy trên thảm lá thông trơn trượt, đôi chân trần bị những cành thông khô và đá dăm cào rách, rỉ máu đau đớn, nhưng cô không hề giảm tốc độ.
Từ phía hông biệt thự, một tên bảo vệ trẻ tuổi, vạm vỡ lao ra, tay cầm chiếc gậy sắt dài hướng thẳng về phía Yến. "Đứng lại!"
Lâm Sói chuyển động nhanh như một tia chớp. Anh lao lên cắt ngang đường chạy của tên bảo vệ. Bằng một động tác cận chiến chuyên nghiệp của cựu trinh sát hình sự, Lâm Sói né cú vung gậy của đối phương, áp sát và dùng tay trái khóa chặt khớp vai của gã, đồng thời dùng cùi chỏ phải thúc mạnh vào mạn sườn gã bảo vệ. Tên bảo vệ đau đớn rên rỉ, chiếc gậy sắt rơi keng xuống đất, cơ thể gã bị Lâm Sói quật ngã nhục nhã xuống bãi cỏ ẩm ướt.
Nhưng tiếng còi báo động của biệt thự lúc này đã bắt đầu rú vang dội, âm thanh chói tai vang vọng khắp núi đồi, báo động cho toàn bộ lực lượng an ninh tư nhân vũ trang của gia tộc họ Trịnh.
Yến chạy đến sát cánh cổng sắt ngách ở cổng sau—lối thoát duy nhất dẫn ra bìa rừng thông, nơi chiếc xe bán tải của Lâm Sói đang đỗ chờ sẵn trong bóng tối.
Nhưng khi cô chỉ còn cách cánh cổng chưa đầy năm mét, hai nhân viên bảo vệ to lớn khác đột ngột lao ra từ màn sương mù dày đặc. Trên tay chúng là những chiếc gậy sắt sáng loáng dưới ánh đèn pha biệt thự, gương mặt chúng lạnh lùng và dữ dằn, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của hai mẹ con cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!