Mắt Xích Trong Nhà
Sương mù Đà Lạt buổi sớm lạnh buốt, len lỏi qua những rặng thông già bao quanh khu vực hồ Tuyền Lâm, phủ một màn trắng đục lên kính chắn gió của chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen đang đỗ lặng lẽ dưới bóng cây. Bên trong cabin, không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng hơi thở đều đặn nhưng căng thẳng của hai người. Trần Hoàng Yến ngồi ở băng ghế sau, hai tay cô siết chặt vào nhau. Trên ngón tay cô, chiếc nhẫn đá sapphire xanh sẫm khẽ lay động, che đi vết sẹo đỏ sậm ở mu bàn tay phải—chứng tích của đêm mưa bị Trịnh Thế Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền. Vết sẹo ấy vừa bị nứt nhẹ, rớm một vệt máu tươi do chấn động của chuyến xe đèo dốc hiểm trở xuyên đêm, giờ đây đang giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới cái lạnh mười bốn độ của vùng cao nguyên. Trên trán cô, miếng băng gạc nhỏ dán vết rách từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn vẫn còn nguyên.
Ở băng ghế lái, Lâm "Sói" khẽ hạ ống kính máy ảnh siêu zoom chuyên dụng xuống. Gương mặt sương gió của cựu trinh sát hình sự không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt sắc bén ẩn sau chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống chưa từng rời khỏi ngôi biệt thự gỗ biệt lập phía dưới thung lũng.
"Khải đã thiết lập một hệ thống phòng thủ thực sự," Lâm Sói trầm giọng, chất giọng khản đặc mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ giữa không gian sương giá. "Tôi đã dùng Kỹ thuật Giám sát Thực địa Độc lập quét qua ba vòng an ninh. Có ít nhất bốn bảo vệ chuyên nghiệp tuần tra liên tục ở cổng chính và khuôn viên. Ba con chó béc-giê được thả xích ở cổng sau. Đặc biệt là hệ thống camera hồng ngoại quét 360 độ được gắn dọc theo các đà gỗ áp mái. Nếu chúng ta cố tình đột nhập vật lý vào lúc này, khả năng bị phát hiện và kích hoạt còi báo động là chín mươi phần trăm. Khải có quan hệ pháp lý rất mạnh ở địa phương, nếu bị bắt quả tang xâm nhập gia cư bất hợp pháp, cô sẽ mất hoàn toàn tư cách tố tụng tại phiên tòa phúc thẩm sắp tới."
"Tôi biết," Yến ngước lên, ánh mắt cô sau gọng kính mảnh không hề có một tia dao động, chỉ có một ý chí sắt đá đang bùng cháy dữ dội. "Nhưng Bảo An đang ở trong đó. Con bé mới sáu tuổi, nhạy cảm và ngoan ngoãn. Tôi không thể để con tôi bị giam lỏng tâm lý, bị họ ép uống thuốc an thần để giả bệnh trầm cảm thêm một ngày nào nữa. Chúng ta phải tìm cách tiếp cận."
Đúng lúc đó, ống kính máy ảnh của Lâm Sói khẽ di chuyển, dừng lại ở cánh cửa ngách phía sau ngôi biệt thự gỗ. Cánh cửa hé mở, và một bóng dáng người phụ nữ trung niên, mặc bộ đồ bộ giản dị, đầu quấn chiếc khăn len xám bước ra, tay xách chiếc giỏ mây cũ. Lâm Sói khẽ nhíu mày, điều chỉnh tiêu cự ống kính lên mức tối đa để nhận diện khuôn mặt.
"Yến, nhìn kìa," Lâm Sói khẽ vỗ vào vai cô, xoay màn hình máy ảnh về phía sau. "Người phụ nữ này... có phải dì Mười không?"
Yến vội vàng ghé mắt vào màn hình hiển thị. Tim cô như ngừng đập một nhịp khi nhìn thấy gương mặt phúc hậu, đầy những nếp nhăn sương gió và đôi bàn tay gầy guộc quen thuộc của dì Mười—vú nuôi trung thành của Bảo An từ nhỏ, người duy nhất trong biệt thự họ Trịnh luôn thương yêu và bảo vệ hai mẹ con cô.
"Đúng là dì Mười rồi!" Yến thốt lên, giọng run rẩy vì xúc động. "Tôi tưởng Khải đã sa thải dì ấy sau khi đuổi tôi đi. Sao dì ấy lại ở đây?"
"Khải xảo quyệt hơn cô nghĩ," Lâm Sói phân tích nhanh, mắt vẫn không rời mục tiêu. "Bảo An còn quá nhỏ, lại đang bị ảnh hưởng tâm lý do thuốc an thần. Hắn cần một người quen thuộc để chăm sóc con bé nhằm tránh việc nó gào khóc gây chú ý với những người xung quanh. Dì Mười là lựa chọn hoàn hảo nhất. Nhìn hướng di chuyển của dì ấy kìa, dì ấy đang đi bộ ra phía đường lộ để bắt xe ôm. Chắc chắn là đi chợ Đà Lạt mua thực phẩm cho cả nhà."
Lâm Sói lập tức nổ máy chiếc xe bán tải, tiếng động cơ trầm thấp vang lên giữa rừng thông sương mù. "Đây là mắt xích bên trong duy nhất của chúng ta. Tôi sẽ lái xe bám theo từ xa. Cô phải tiếp cận dì ấy tại chợ Đà Lạt. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ hành tung cho bất kỳ tay thám tử đen nào của Khải đang lảng vảng xung quanh."
Khoảng ba mươi phút sau, chiếc Ford Ranger dừng lại ở một góc đường Nguyễn Thị Minh Khai, ngay sát khu vực Chợ Đà Lạt sầm sụi. Sương mù buổi sớm vẫn chưa tan hết, quện với mùi thơm của cà phê cóc, mùi ẩm ướt của rau củ tươi và tiếng lao xao mua bán của người dân địa phương. Yến kéo thấp chiếc mũ len màu xám, quấn chặt chiếc khăn quàng cổ để che đi vết thương trên trán, thầm lặng bước xuống xe.
Cô bám theo bóng lưng dì Mười từ khoảng cách mười mét. Dì Mười xách chiếc giỏ mây đi qua những sạp bán khoai tây, rau cải, gương mặt dì lộ rõ vẻ mệt mỏi, lo âu, chốc chốc lại nhìn quanh như thể sợ hãi có ai đó đang theo dõi mình. Yến nén lòng, chờ đợi thời cơ khi dì Mười rẽ vào một góc khuất, phía sau sạp bán hoa atiso vắng người.
"Dì Mười..." Yến khẽ bước lên, cất tiếng gọi nhỏ, giọng run lên vì nghẹn ngào.
Dì Mười giật nảy mình, hoảng sợ nhìn quanh theo bản xạ tự nhiên. Khi ánh mắt dì chạm vào gương mặt của Yến ẩn sau chiếc mũ len, đôi mắt dì mở to đầy kinh ngạc, chiếc giỏ mây trên tay suýt rơi xuống đất.
"Cô... cô Yến?" Dì Mười thốt lên, nước mắt lập tức chực trào ra trên khóe mắt đầy nếp nhăn. Dì vội vàng nắm lấy tay Yến, kéo cô vào sâu hơn trong góc tối của sạp hoa. "Sao cô lại ở đây? Trời đất ơi, cậu Khải và bà Chi đang cho người lùng sục cô khắp nơi dưới Sài Gòn mà! Sao cô lại lên tận đây?"
"Con lên để cứu Bảo An, dì ơi," Yến nắm chặt bàn tay thô ráp, nồng ấm của dì Mười, cảm nhận rõ sự run rẩy của người vú nuôi trung thành. "Bảo An thế nào rồi dì? Con bé có khỏe không? Sao họ lại đưa con bé lên đây?"
Dì Mười nhìn quanh một lần nữa đầy cảnh giác, rồi kéo Yến sát lại gần, giọng dì hạ thấp xuống đầy sợ hãi và uất ức: "Khốn nạn lắm cô Yến ơi! Họ đưa con bé lên đây từ hai ngày trước bằng chuyến xe đêm. Tôi bị họ ép đi theo để chăm sóc nó. Con bé... nó không ổn chút nào. Cả ngày nó cứ lờ đờ, ngủ lịm đi trên giường, không còn cười nói hay đòi mẹ như trước nữa."
Ngực Yến thắt lại, một cơn đau nhói buốt buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu. Cô siết chặt nắm tay, vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải lại nứt ra, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi thấm nhẹ qua lớp da mỏng dưới chiếc nhẫn sapphire. "Có phải... có phải họ vẫn tiếp tục ép con bé uống thuốc không dì?"
Dì Mười bật khóc nức nở, dì phải dùng chiếc khăn len che miệng để tránh gây tiếng động lớn. "Đúng thế cô Yến! Bà Chi... bà ấy tàn nhẫn lắm. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bà ấy đều lén pha một loại thuốc bột màu trắng vào ly sữa ấm của Bảo An. Tôi đã lén kiểm tra vỏ lọ thuốc vứt trong thùng rác phòng bà ấy. Đó là thuốc an thần liều lượng nhẹ dành cho người lớn bị mất ngủ. Họ ép con bé uống để lúc nào nó cũng ở trong trạng thái lờ đờ, mệt mỏi. Họ muốn dùng trạng thái đó để làm chứng cứ giả trước tòa, vu khống rằng con bé bị trầm cảm nặng do cô bỏ bê, không đủ năng lực nuôi dưỡng!"
Sự thật tàn nhẫn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lồng ngực Yến, biến nỗi đau đớn tột cùng thành một ngọn lửa căm thù rực cháy. Đầu ngón tay cô run rẩy, hơi thở dồn dập. Khải và gia đình hắn đã dùng đến những thủ đoạn vô nhân tính nhất, chà đạp lên sức khỏe của chính đứa con, đứa cháu ruột thịt của mình chỉ để đạt được mục đích chiếm đoạt tài sản và bôi nhọ nhân phẩm cô. Bản năng làm mẹ trong cô gào thét, thúc giục cô phải lao ngay vào ngôi biệt thự gỗ kia để giật lại con.
Nhưng lý trí của một chuyên gia kiểm toán forensic đã kịp thời kéo cô lại. Yến hít một hơi thật sâu, nén dòng nước mắt vào trong, đôi mắt cô trở nên sắc lạnh và tỉnh táo.
"Dì Mười, dì nghe con nói," Yến nắm chặt vai dì Mười, giọng cô đanh thép nhưng đầy ấm áp để trấn an người vú nuôi. "Con không thể manh động xông vào đó lúc này. Khải có lực lượng bảo vệ vũ trang và chó béc-giê canh phòng nghiêm ngặt. Nếu con báo công an địa phương ngay bây giờ, Khải sẽ dùng quan hệ pháp lý để trì hoãn và phi tang chứng cứ thuốc an thần trước khi họ kịp can thiệp. Chúng ta cần chứng cứ không thể chối cãi trước tòa phúc thẩm."
"Tôi phải làm gì để giúp cô đây, cô Yến? Tôi thương con bé Bảo An như cháu ruột, tôi không thể giương mắt nhìn họ hủy hoại con bé được nữa," dì Mười khóc lóc, ánh mắt lộ rõ quyết tâm hối cải.
Yến khẽ gạt nước mắt trên mặt dì Mười, ghé sát tai dì hướng dẫn chiến thuật: "Dì hãy tiếp tục giữ bình tĩnh, tỏ ra phục tùng bà Chi như bình thường. Khi chăm sóc Bảo An, dì hãy lén dùng chiếc điện thoại cũ của dì để quay lại video cận cảnh nhãn lọ thuốc an thần và cảnh bà Chi pha thuốc vào sữa. Đó sẽ là bằng chứng bạo hành trẻ em đanh thép nhất để con tước quyền nuôi con của Khải trước tòa phúc thẩm."
Dì Mười gật đầu dứt khoát, dì thò tay vào túi áo khoác bộ đồ, rút ra một chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ xíu cùng một mảnh giấy gấp gọn, lén dúi vào lòng bàn tay Yến.
"Tôi đã chuẩn bị sẵn cái này cho cô," dì Mười thì thào, giọng đầy lo lắng. "Trong chiếc thẻ nhớ này là các đoạn video tôi lén quay được cảnh bà Chi pha thuốc vào sữa từ tuần trước khi còn ở Thảo Điền, cùng với lịch trình di chuyển của cậu Khải. Còn mảnh giấy này là sơ đồ vẽ tay của tôi về lối ra vào cửa sau của biệt thự gỗ Đà Lạt, nơi có một góc khuất camera hồng ngoại sát chuồng chó béc-giê."
Yến nhận lấy chiếc thẻ nhớ và mảnh giấy, cảm giác như mình vừa cầm được chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa công lý. Nhưng ngay khi cô định cất tài liệu vào túi, dì Mười đã giữ chặt tay cô, ánh mắt dì hiện rõ sự hoảng sợ tột độ.
"Nhưng cô Yến ơi, cô phải cực kỳ cẩn thận," dì Mười nói run rẩy, giọng thì thầm sát tai cô. "Cậu Khải vừa cho người nâng cấp toàn bộ hệ thống camera bảo mật của biệt thự gỗ vào chiều qua. Họ lắp thêm cảm biến chuyển động hồng ngoại quét đêm dọc theo hàng rào sắt cổng sau và tăng cường thêm hai bảo vệ tuần tra vòng ngoài. Tôi sợ... tôi sợ chỉ một sơ hở nhỏ, cô cậu sẽ không thể thoát ra ngoài an toàn đâu."
Tiếng gió rít lạnh buốt từ hồ Tuyền Lâm tràn qua sạp hoa, mang theo hơi sương ẩm ướt hắt vào gương mặt kiên nghị của Trần Hoàng Yến. Cô cầm chặt chiếc thẻ nhớ trong lòng bàn tay lạnh ngắt, ánh mắt rực lửa phẫn nộ nhìn về phía rừng thông mịt mù phía xa, biết rằng cuộc chiến giải cứu con gái ngay trong đêm nay sẽ là một trận chiến sinh tử đầy hiểm nguy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!