Nhạc nềnPowder_Snow

Bẫy Ngầm Đà Lạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã của Sài Gòn cuối cùng cũng ngớt lúc ba giờ sáng, để lại bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lên ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ở Thủ Đức. Trần Hoàng Yến ngồi bất động bên chiếc bàn gỗ ép trong phòng khách, ánh đèn tuýp leo lét hắt lên gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi của cô. Miếng băng gạc nhỏ trên trán cô đã hơi lỏng ra, để lộ vết rách da đang bắt đầu đóng vảy từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn. Trên ngón tay cô, chiếc nhẫn đá sapphire xanh sẫm khẽ lay động khi cô siết chặt hai bàn tay vào nhau. Cơn đau nhức nhối từ vết sẹo đỏ sậm ở mu bàn tay phải—chứng tích của đêm bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền—lại giật lên từng cơn dưới áp lực cơ học, như một chiếc mỏ neo nhắc nhở cô rằng thời gian tự vệ của cô đang cạn dần.


Yến cầm điện thoại, ngón tay run rẩy nhấn nút gọi cho cô giáo chủ nhiệm cũ của Bảo An tại Trường Quốc tế Green Star. Đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút dài vô vọng, rồi một giọng nói tự động lạnh lùng thông báo thuê bao không liên lạc được. Cô giáo đã bị gia đình họ Trịnh gây áp lực buộc phải chặn số của cô, hoặc chính Khải đã dùng quyền lực pháp lý để ép nhà trường cắt đứt mọi luồng thông tin liên quan đến đứa trẻ. Sự cô lập tàn nhẫn này khiến lồng ngực Yến thắt lại. Bảo An mới sáu tuổi, nhạy cảm và ngoan ngoãn, giờ đây đang bị giam lỏng tâm lý ở một nơi nào đó mà cô không thể chạm tới.


"Yến, uống chút nước ấm đi con." Bà Lê Thị Mai bước ra từ buồng trong, giọng ho húng hắng đầy mệt mỏi. Gương mặt phúc hậu của mẹ cô hằn sâu những nếp nhăn lo âu, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đặt chiếc ly sứ lên bàn. "Con đã thức hai ngày đêm rồi. Cứ thế này thì sức đâu mà chiến đấu tại phiên tòa phúc thẩm?"


"Con không sao, mẹ. Con phải tìm bằng được Bảo An," Yến ngước lên, ánh mắt cô sau gọng kính mảnh không hề có một tia dao động, chỉ có một ý chí sắt đá đang bùng cháy. "Khải nghĩ rằng dùng đòn bẩn y tế cưỡng chế tôi vào viện tâm thần thất bại thì hắn sẽ dừng lại sao? Không. Hắn biết tôi đã có chứng thư y khoa tỉnh táo của Bác sĩ Hoàng. Hắn sẽ dùng đến quân bài cuối cùng: giấu con đi để ép tôi phải ký đơn thuận tình ly hôn trắng tay."


Đúng lúc đó, tiếng động cơ trầm thấp của chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen quen thuộc vang lên ngoài ngõ. Cánh cổng sắt khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Lâm "Sói" bước vào, dáng người cao lớn sương gió của anh mang theo hơi lạnh của màn đêm. Đi sau anh là Nguyễn Tuấn Kiệt, gã tài xế công nghệ quen thuộc của Khải mà Lâm đã âm thầm cài cắm làm tai mắt từ một tháng trước. Gương mặt Kiệt lộ rõ vẻ hốt hoảng, chiếc mũ bảo hiểm xanh vẫn còn cầm chặt trên tay.


"Chị Yến, anh Lâm, có biến lớn rồi!" Kiệt nói gấp, giọng run lên vì lo sợ. "Lúc hai giờ sáng, tôi nhận được lệnh điều xe khẩn cấp từ trợ lý của anh Khải. Nhưng khi tôi đến biệt thự Thảo Điền, tôi thấy anh Khải không đi xe tôi mà trực tiếp lái chiếc Mercedes của hắn ra ngoài. Trên xe có bà Chi và... bé Bảo An. Con bé bị quấn trong một chiếc chăn dày, trông rất lờ đờ, mệt mỏi. Tôi lén bám theo một đoạn thì thấy xe hướng thẳng ra Quốc lộ 20."


"Quốc lộ 20? Hướng lên Lâm Đồng?" Yến đứng bật dậy, chiếc ly sứ trên bàn khẽ lung lay. Tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. "Khải định đưa con tôi đi Đà Lạt?"


"Chính xác," Lâm Sói bước lên, gương mặt nghiêm nghị dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống. Anh chậm rãi rút chiếc máy tính bảng chuyên dụng ra khỏi áo khoác gió tối màu. Trên màn hình, một chấm đỏ nhỏ đang nhấp nháy di chuyển đều đặn trên bản đồ số, dọc theo tuyến đường đèo hướng về phía Tây Nguyên. "Tôi đã lén gắn một Thiết bị định vị GPS siêu nhỏ GPS-Tracker vào gầm xe Mercedes của Khải từ tuần trước khi hắn đỗ xe ở tòa nhà văn phòng Quận 1. Thiết bị đang truyền tọa độ thời gian thực về máy chủ 30 giây một lần. Khải nghĩ rằng hắn đã cắt đứt mọi liên lạc ngoại tuyến, nhưng hắn không biết công nghệ định vị đang phản bội hắn."


"Chúng ta phải đi ngay lập tức!" Yến dứt khoát nói, cô vơ lấy chiếc balo chứa ThinkPad và tập tài liệu kiểm toán forensic đặt trên ghế.


"Yến, cô đang bị thương, thể trạng rất yếu sau cuộc đối đầu với Trương Minh Hải tối qua," Lâm Sói ngăn lại, ánh mắt anh nhìn vào vết thương trên trán và mu bàn tay đang rớm máu nhẹ của cô. "Chuyến đi xuyên đêm lên Đà Lạt dài hơn ba trăm cây số, đường đèo dốc hiểm trở và cực kỳ mệt mỏi. Cô có chịu nổi không?"


"Vết thương này không là gì so với nỗi đau của con tôi lúc này, anh Lâm," Yến nhìn thẳng vào mắt cựu trinh sát hình sự, giọng cô đanh thép, chứa đựng bản năng làm mẹ vô điều kiện. "Bảo An đang bị họ ép uống thuốc an thần nhẹ để giả bệnh, con bé đang sợ hãi dưới bàn tay của họ. Tôi là mẹ của nó, tôi phải có mặt ở đó để đưa nó về. Dù có phải đi đến tận cùng trái đất, tôi cũng không lùi bước."


Lâm Sói im lặng nhìn cô trong ba giây, rồi khẽ gật đầu đầy tôn trọng. Anh hiểu rằng không có bất kỳ rào cản vật lý hay nỗi sợ hãi nào có thể ngăn cản người mẹ này bảo vệ đứa con của mình.


"Được rồi. Chúng ta sẽ đi bằng chiếc xe bán tải của tôi," Lâm Sói ra lệnh chiến thuật. "Kính xe đã được dán phim cách nhiệt tối màu chống nhìn trộm tuyệt đối. Tôi sẽ không đi xe chính của văn phòng để tránh bị camera hành trình của Khải hoặc tay chân của hắn quét biển số trên các trạm thu phí. Kiệt, cậu quay lại địa bàn Quận 1, tiếp tục hoạt động bình thường và báo cáo nếu có bất kỳ cuộc gọi nào từ văn phòng luật của Khải. Nhớ tuyệt đối giữ bí mật."


"Tôi biết rồi, anh Lâm. Chị Yến bảo trọng!" Kiệt gật đầu dứt khoát rồi nhanh chóng rút lui vào bóng tối.


Bốn giờ sáng, chiếc xe bán tải màu đen gầm rú lao ra khỏi Thủ Đức, hòa vào dòng xe container đang thưa dần trên xa lộ Hà Nội để hướng về phía Đồng Nai. Trời bắt đầu đổ mưa phùn lạnh giá. Yến ngồi ở băng ghế sau, cô mở ThinkPad, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím để kiểm tra lại hệ thống lưu trữ đám mây phi tập trung mà Gia Huy đã thiết lập. Toàn bộ dữ liệu kiểm toán của công ty ma An Bình đã được mã hóa an toàn. Cô phải đảm bảo rằng, dù cô có gặp bất kỳ tai biến nào trên thực địa Đà Lạt, chứng cứ bẻ gãy bẫy nợ năm mươi tỷ của Khải vẫn sẽ được bảo toàn nguyên vẹn để nộp lên Tòa án Cấp cao.


Chiếc xe lao đi với tốc độ cao trên Quốc lộ 20. Đến khoảng bảy giờ sáng, sương mù bắt đầu giăng kín khi xe tiếp cận địa phận đèo Bảo Lộc. Những khúc cua ngặt nghèo hiện ra dưới màn sương mù dày đặc, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy mười mét. Lâm Sói giữ vững tay lái, đôi mắt sắc bén của cựu trinh sát không ngừng quan sát gương chiếu hậu.


"Yến, chấm đỏ định vị của Khải đang dừng lại ở lưng chừng đèo," Lâm Sói thông báo, ngón tay anh gõ nhẹ lên màn hình máy tính bảng gắn trên táp-lô. "Nhưng có điểm bất thường. Gần vị trí xe của Khải xuất hiện một chiếc Toyota Fortuner màu đen đang di chuyển với quy luật rất lạ. Nó liên tục tăng tốc rồi lại phanh gấp ở các khúc cua, giống như đang thực hiện các thủ thuật cắt đuôi và dò tìm xe bám đuôi."


"Lê Văn Hắc," Yến nheo mắt nhìn bản đồ, trí tuệ kiểm toán của cô lập tức phân tích hành vi đối thủ. "Khải đã thuê thám tử tư đen Hắc để hộ tống và bảo vệ an ninh vòng ngoài cho chuyến di dời này. Hắc là cựu cảnh sát bị sa thải, hắn rất quen thuộc với các kỹ thuật phản theo dõi thực địa. Chiếc Fortuner đó chính là chốt chặn để phát hiện xem có ai bám theo xe của Khải không."


"Hắc nghĩ hắn là thợ săn duy nhất trên cung đường này sao?" Lâm Sói khẽ cười lạnh, một nụ cười sắc lẹm đầy bản lĩnh của một cựu trinh sát hình sự đặc nhiệm. Anh chủ động giảm tốc độ, giữ khoảng cách an toàn hơn hai cây số với xe của Khải, ẩn mình hoàn toàn sau những chiếc xe tải chở rau lớn đang bò chậm rãi trên dốc đèo. "Tôi sẽ không vượt lên. Trên đèo Bảo Lộc sương mù dày đặc này, việc bám đuôi bằng công nghệ GPS-Tracker là an toàn nhất. Hắc có giỏi đến mấy cũng không thể phát hiện ra một chiếc xe bán tải kính tối màu nằm lẫn trong dòng xe tải giao thương thông thường."


Tuy nhiên, thử thách thực sự xuất hiện khi chiếc xe của họ vừa đi qua đỉnh đèo Bảo Lộc. Lâm Sói phát hiện qua gương chiếu hậu một chiếc xe bán tải màu trắng hiệu Triton liên tục bám theo họ từ khoảng cách năm mươi mét, không hề có ý định vượt qua dù đường đã rộng hơn.


"Yến, chúng ta bị bám đuôi ngược," Lâm Sói trầm giọng, tay anh khẽ siết chặt vô-lăng. "Chiếc Triton trắng phía sau. Nó đã bám theo chúng ta từ trạm dừng chân Madagui. Có thể Hắc đã cài cắm thêm người ở các chốt chặn dưới chân đèo để giám sát các xe khả nghi đi lên Đà Lạt."


"Họ có biết chúng ta đang đi xe này không?" Yến hỏi, nhịp tim cô khẽ tăng nhanh nhưng gương mặt vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc.


"Không chắc. Nhưng chúng ta không thể mạo hiểm mang cái đuôi này đến nơi giam lỏng Bảo An," Lâm Sói phân tích chiến thuật. "Tôi sẽ thực hiện một cú feint (đánh lạc hướng) ở ngã ba Liên Khương. Tôi sẽ rẽ hướng về phía hồ Tuyền Lâm bằng con đường tránh đèo Prenn cũ. Đường đó rất xấu, sạt lở nhiều, xe gầm thấp hoặc lái yếu không dám đi nhanh. Nếu chiếc Triton đó vẫn bám theo, tôi sẽ giải quyết nó ở khu vực hoang vắng."


Lâm Sói rồ ga, chiếc Ford Ranger mạnh mẽ tăng tốc vượt qua hai chiếc xe khách lớn ngay trước khúc cua rẽ vào đường tránh. Chiếc Triton trắng phía sau lập tức tăng tốc bám theo, tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường nhựa ướt sương. Lâm Sói tắt toàn bộ đèn tín hiệu, thực hiện một cú bẻ lái mạo hiểm đưa xe lao vào con đường đất đỏ gồ ghề, sạt lở bị che khuất bởi những tán thông già rậm rạp. Chiếc xe bán tải chao đảo mạnh, nẩy lên bần bật trên những hố bùn sâu hoắm.


Yến bị hất mạnh về phía cửa xe, bả vai đập vào thành kính đau nhói. Vết sẹo ở mu bàn tay phải của cô bị va quệt vào khóa kéo balo, nứt nhẹ ra rớm một vệt máu tươi đỏ thẫm. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, một tay ôm chặt chiếc balo chứa tài liệu mật, tay kia bám chắc vào tay vịn trần xe. Nỗi đau thể xác lúc này hoàn toàn bị đè bẹp bởi khát vọng được ôm con gái vào lòng.


Nhờ kỹ năng lái xe địa hình xuất sắc của một cựu cảnh sát hình sự, Lâm Sói nhanh chóng cắt đuôi thành công chiếc Triton trắng trong những lối rẽ chằng chịt của rừng thông sương mù. Khi họ vòng ngược lại con đường chính hướng về phía ngoại ô Đà Lạt, chấm đỏ định vị trên máy tính bảng hiển thị xe của Khải đã dừng lại hoàn toàn tại một tọa độ biệt lập nằm sâu trong khu vực hồ Tuyền Lâm.


Một tiếng rưỡi sau, chiếc xe bán tải của Lâm Sói từ từ giảm tốc độ rồi tắt máy hẳn, ẩn mình dưới bóng râm của một rặng thông già rậm rạp bên vệ đường đất đỏ. Bầu trời Đà Lạt lúc này đã xám xịt, sương mù dày đặc và lạnh buốt tràn qua các khe thông, mang theo hơi ẩm ướt át bám đầy lên kính xe.


Lâm Sói cầm chiếc máy ảnh ống kính siêu dài chuyên dụng bước xuống xe, Yến kéo cao cổ áo khoác, nhanh chóng bước theo sau. Hai người di chuyển thầm lặng, bước chân dẫm lên lớp lá thông khô ẩm ướt không hề phát ra tiếng động. Họ leo lên một sườn dốc nhỏ, núp sau một bụi cây rậm rạp nhìn xuống thung lũng phía dưới.


Trước mắt họ, hiện ra giữa màn sương mù mờ ảo là một ngôi biệt thự gỗ biệt lập hai tầng, mang kiến trúc cổ điển kiểu Pháp nhưng xung quanh được bao bọc bởi một hệ thống an ninh hiện đại đến lạnh lùng. Ngôi biệt thự được bao quanh bởi hàng rào sắt cao hơn hai mét, phía trên có chăng dây kẽm gai sắc nhọn.


Lâm Sói đưa máy ảnh lên mắt, điều chỉnh tiêu cự ống kính quét qua toàn bộ khuôn viên ngôi nhà. Gương mặt anh dần trở nên sắc lạnh, chân mày nhíu chặt lại đầy cảnh giác.


"Yến, nhìn kìa," Lâm Sói nói, giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu nhưng chứa đầy sự nghiêm trọng. "Khải không chỉ muốn giấu con cô. Hắn đã biến nơi này thành một pháo đài thực sự. Có ít nhất bốn nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp mặc đồng phục đen đang túc trực tại các góc sân. Camera giám sát hồng ngoại quét liên tục 360 độ được gắn ở mọi góc tường. Và... nhìn góc chuồng gỗ sát lối vào cổng sau kìa."


Yến đón lấy chiếc máy ảnh từ tay Lâm Sói, ghé mắt vào ống kính. Tim cô như ngừng đập khi nhìn thấy ba con chó nghiệp vụ béc-giê to lớn, hung dữ đang được thả xích, đi tuần tra vòng quanh khuôn viên hàng rào sắt, chốc chốc lại hếch mũi hít hà không khí sương mù như đang dò tìm mùi lạ.


Ngôi biệt thự gỗ biệt lập hiện ra như một chiếc lồng sắt lạnh lẽo, giam giữ đứa con gái nhỏ bé của cô giữa rừng thông sương mù cô quạnh. Yến siết chặt chiếc máy ảnh trong tay, vết sẹo ở mu bàn tay phải lại rỉ máu thấm qua lớp băng gạc, nhưng ánh mắt cô nhìn qua màn sương mù chỉ còn lại một màu lạnh lùng, quyết chiến. Cô biết, để bước qua cánh cổng sắt kia và cứu được Bảo An, cô và Lâm Sói sẽ phải đối mặt với một phòng tuyến an ninh nguy hiểm bậc nhất từ trước đến nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!