Vây Ép Thủ Đức
Chiếc xe bán tải của Lâm "Sói" lao đi xé rách màn mưa bụi đang bắt đầu giăng kín các ngả đường từ Quận 5 hướng về phía xa lộ Hà Nội. Kim đồng hồ trên táp-lô hiển thị đã chín giờ bốn mươi lăm phút tối.
Trong khoang lái chật hẹp, bầu không khí đông đặc như một khối chì. Trần Hoàng Yến ngồi ở ghế phụ, hai tay siết chặt chiếc túi xách sờn cũ đặt trên đùi. Bên trong chiếc túi đó, tấm Chứng thư y khoa tỉnh táo do chính tay Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng—chuyên gia tâm lý đầu ngành của Bệnh viện Công lập Thành phố—ký và đóng dấu đỏ vẫn còn thoang thoảng mùi mực mới. Đó là chiếc lá chắn duy nhất, là ranh giới mong manh ngăn cách cô khỏi vực thẳm của sự điên loạn mà Trịnh Thế Khải đã dày công dàn dựng.
Yến khẽ cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở mu bàn tay phải của mình. Dưới ánh đèn đường cao áp hắt qua kính chắn gió, vết sẹo đỏ sậm—chứng tích của đêm mưa bị Khải đuổi ra khỏi biệt thự Thảo Điền—đang nhói lên từng cơn đau nhức nhối dưới áp lực cơ học của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Cô đã khéo léo dùng chiếc nhẫn này để che đi vết sẹo, nhưng nỗi đau tinh thần thì không có thứ trang sức nào che giấu nổi. Trên trán cô, miếng băng gạc nhỏ dán vết rách từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn vẫn còn hơi ẩm ướt do mồ hôi lạnh rịn ra.
"Yến, cô phải giữ bình tĩnh tuyệt đối," Lâm Sói vừa xoay vô-lăng cho xe vượt qua một chiếc xe container lớn, vừa trầm giọng nói. Chất giọng khàn đặc, dạn dày sương gió của cựu trinh sát hình sự mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ giữa giông bão. "Thằng Khải đã tính toán đường đi nước bước cực kỳ tàn nhẫn. Nó dùng Trương Minh Hải—phó công an phường bị mua chuộc—để hợp thức hóa lệnh cưỡng chế y tế ngoài giờ hành chính. Bọn chúng biết Luật tố tụng dân sự có kẽ hở về việc bảo vệ khẩn cấp sức khỏe tâm thần. Nếu cô hoảng loạn, cô sẽ tự sập bẫy."
"Tôi không sợ, anh Lâm," Yến ngước lên, ánh mắt cô qua gọng kính mảnh không hề có một tia dao động. "Mười năm làm kiểm toán doanh nghiệp, tôi đã đối mặt với những báo cáo tài chính giả mạo tinh vi nhất, những tổng giám đốc xảo quyệt nhất. Khải nghĩ rằng dùng một bệnh án giả của bệnh viện tư nhân An Bình là có thể cướp đi năng lực hành vi dân sự của tôi sao? Khoa học và luật pháp chính thống sẽ đập tan sự ngụy tạo của hắn."
Chiếc xe bán tải rẽ ngoặt vào con đường Kha Vạn Cân sầm uất của Thủ Đức, rồi nhanh chóng lao vào con hẻm nhỏ dẫn đến nhà bố mẹ đẻ của Yến.
Từ xa, ánh đèn nhấp nháy xanh đỏ của một chiếc xe cấp cứu đã hắt lên những tán cây khế ngọt đầu hẻm, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đáng sợ. Chiếc xe cứu thương mang logo của "Bệnh viện Tâm thần Tư nhân Sài Gòn An Bình" đỗ xếch ngay trước cổng sắt cũ kỹ của ngôi nhà cấp bốn. Hai gã hộ lý đô con mặc đồng phục trắng, tay cầm cáng thương và bộ dây đai cưỡng chế chuyên dụng đang đứng áp sát cổng.
Đứng chắn ngay phía trước họ là Trương Minh Hải, phó công an phường Thủ Đức, trong bộ cảnh phục chỉnh tề nhưng phong thái hời hợt. Gã đang cầm một tập hồ sơ có đóng dấu, dõng dạc quát tháo vào trong cổng sắt khóa chặt.
Nhưng phòng tuyến của Khải đã vấp phải một rào cản bất ngờ.
Mười tình nguyện viên của Hội phụ nữ đơn thân Ánh Sáng, do Đỗ Quyên điều phối, đang liên kết chặt chẽ thành một hàng rào người vững chắc ngay trước cổng sắt. Họ mặc những bộ trang phục giản dị nhưng gương mặt ai nấy đều cương nghị. Trên tay họ, những chiếc điện thoại thông minh đang bật chế độ livestream trực tiếp, ống kính chĩa thẳng vào mặt Trương Minh Hải và hai gã hộ lý.
"Yêu cầu các đồng chí công an thực hiện đúng quy trình!" Một tình nguyện viên dõng dạc nói lớn trước ống kính. "Đây là nhà riêng của công dân. Các đồng chí không có lệnh khám xét của Viện kiểm sát, không có quyết định của Tòa án nhân dân quận, tại sao lại tự ý áp giải cưỡng chế y tế ngoài giờ hành chính? Chúng tôi đang phát trực tiếp cho hơn mười ngàn người xem!"
Trương Minh Hải tối sầm mặt lại. Gã không ngờ Yến lại có thể huy động được một lực lượng bảo trợ xã hội nhanh chóng và bài bản đến thế. Gã giơ tập hồ sơ lên, cố tình che mặt trước ống kính camera:
"Tôi nhắc lại, chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ hỗ trợ y tế khẩn cấp theo đơn yêu cầu của người giám hộ hợp pháp là luật sư Trịnh Thế Khải, kèm theo Bản sao bệnh án trầm cảm nặng có dấu hiệu tự sát của bệnh viện tư nhân An Bình. Đối tượng Trần Hoàng Yến đang trong tình trạng bất ổn tâm lý cực đoan, có nguy cơ gây nguy hiểm cho bản thân và gia đình. Đề nghị các chị tránh ra, nếu không tôi sẽ khép vào tội cản trở người thi hành công vụ!"
Chiếc xe bán tải của Lâm Sói vừa kịp phanh kít ngay sát lề đường. Yến dứt khoát đẩy cửa xe bước xuống. Tà áo vest trắng ngà của cô khẽ bay trong gió đêm, thần thái đĩnh đạc và điềm tĩnh của cô ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Lâm Sói bước sát sau lưng cô như một hộ vệ thầm lặng, ánh mắt sắc lạnh của anh khóa chặt vào hai gã hộ lý đang có ý định manh động.
"Ai nói tôi đang bất ổn tâm lý cực đoan, đồng chí phó công an phường?"
Giọng nói của Yến vang lên điềm tĩnh, rõ ràng và đanh thép, cắt đứt tiếng còi hú của xe cấp cứu. Cô bước thẳng về phía Trương Minh Hải, không hề có một chút hoảng loạn hay sợ hãi.
Phóng viên điều tra Phạm Khánh Vân bước ra từ đám đông, chiếc máy quay chuyên dụng của cô lập tức zoom cận cảnh vào gương mặt tỉnh táo, nghiêm nghị của Yến. Khánh Vân dõng dạc nói vào micro:
"Kính thưa quý vị khán giả đang theo dõi livestream trực tiếp. Tôi là Phạm Khánh Vân, phóng viên mảng điều tra xã hội. Trước mặt chúng ta là thạc sĩ Trần Hoàng Yến, cựu Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp cấp cao, người đang bị chồng cũ là luật sư Trịnh Thế Khải dàn dựng một lệnh cưỡng chế tâm thần trái phép nhằm tước đoạt quyền kháng cáo vụ ly hôn nghìn tỷ."
Trương Minh Hải giật mình, gã lùi lại một bước, tay đặt lên bao súng ngắn bên hông theo bản năng, gương mặt lộ rõ sự bối rối:
"Chị Yến... chị xuất hiện đúng lúc lắm. Đề nghị chị hợp tác với nhân viên y tế để về bệnh viện làm việc. Chúng tôi có đầy đủ hồ sơ bệnh án chứng minh chị mất năng lực hành vi dân sự."
"Hồ sơ của các anh do ai cấp?" Yến dừng lại cách Hải hai mét, cô mở túi xách, chậm rãi rút ra tập tài liệu của Bác sĩ Hoàng. "Một bệnh viện tư nhân thuộc sở hữu liên kết của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát—gia tộc đứng sau chồng cũ của tôi? Một bệnh án được lập khống mà không hề có quy trình kiểm tra lâm sàng hợp pháp?"
"Chúng tôi thực thi theo văn bản hành chính có dấu đỏ!" Hải cố đấm ăn xôi, giọng gã run lên dưới sức ép của hàng chục chiếc điện thoại đang livestream. "Chúng tôi không có nhiệm vụ thẩm định tính thật giả của bệnh án!"
"Nhưng anh có nhiệm vụ phải tuân thủ Luật tố tụng dân sự và Luật phòng chống bệnh tâm thần!" Lâm Sói bước lên một bước, chắn giữa Yến và hai gã hộ lý. Anh nhìn thẳng vào mắt Hải, chất giọng sắc lạnh của một cựu trinh sát hình sự khiến gã phó công an phường phải rùng mình. "Đồng chí Hải, tôi nhắc cho đồng chí nhớ, theo Điều 22 Bộ luật Dân sự Việt Nam, một công dân chỉ bị coi là mất năng lực hành vi dân sự khi và chỉ khi có quyết định tuyên bố chính thức của Tòa án nhân dân cấp quận dựa trên kết luận giám định pháp y tâm thần của cơ quan giám định pháp y nhà nước. Bệnh viện tư nhân An Bình không có thẩm quyền định đoạt năng lực hành vi của công dân. Hành vi cưỡng chế bắt giữ người trái phép của các anh lúc này đã cấu thành tội bắt giữ người trái pháp luật theo Điều 157 Bộ luật Hình sự!"
Lời nói của Lâm Sói như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trương Minh Hải. Gã phó công an phường biến chất tái mặt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Gã biết Lâm Sói nói hoàn toàn chính xác. Gã chỉ định dùng quyền lực hành chính ngoài giờ để cưỡng ép Yến vào viện tâm thần tư nhân, tạo sự đã rồi để Khải hoàn tất thủ tục phúc thẩm. Nhưng sự xuất hiện của Lâm Sói và phóng viên báo chí đã bẻ gãy hoàn toàn tính bất ngờ của kế hoạch.
"Đây... đây là yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp từ gia đình..." Hải cố gắng chống chế yếu ớt.
"Gia đình nào?" Yến đưa cao Chứng thư y khoa tỉnh táo của Bác sĩ Hoàng trước ống kính camera của Khánh Vân. "Tôi vừa hoàn thành cuộc giám định tâm lý độc lập kéo dài bốn tiếng đồng hồ tại Bệnh viện Công lập Quận 5. Đây là chứng thư do chính tay Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng—chuyên gia tâm lý đầu ngành ký, đóng dấu đỏ của bệnh viện công lập tuyến đầu. Chứng thư xác nhận: Tôi hoàn toàn tỉnh táo, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự, không mắc bất kỳ chứng bệnh tâm thần hay rối loạn hoang tưởng nào cần phải điều trị cưỡng chế."
Khánh Vân nhanh chóng zoom cận cảnh vào con dấu đỏ chói của Bệnh viện Công lập và chữ ký của Bác sĩ Hoàng trên màn hình livestream. Hàng ngàn lượt bình luận trên sóng trực tiếp lập tức bùng nổ, lên án sự lạm quyền trắng trợn của lực lượng cưỡng chế tư nhân.
"Đồng chí Hải," Yến nhìn thẳng vào mắt gã phó công an phường, giọng cô lạnh lùng như băng. "Chứng thư y khoa này có giá trị pháp lý tối cao, vô hiệu hóa hoàn toàn tập bệnh án giả mạo của bệnh viện tư nhân An Bình mà anh đang cầm trên tay. Nếu anh và hai gã hộ lý kia cố tình bước qua cánh cổng sắt này để chạm vào người tôi, tôi sẽ lập tức gửi đơn tố cáo hành vi bắt giữ người trái pháp luật kèm theo toàn bộ video livestream này lên Thanh tra Bộ Công an và Viện kiểm sát nhân dân thành phố."
Hai gã hộ lý nhìn nhau hoang mang, rồi tự động buông chiếc cáng thương xuống đất. Họ chỉ là những kẻ làm thuê ăn lương của bệnh viện tư, không dại gì gánh án hình sự bắt giữ người trái phép trước hàng chục ống kính camera đang phát sóng trực tiếp cho cả nước xem.
Trương Minh Hải biết mình đã hoàn toàn thất bại. Phòng tuyến y khoa của Yến chuẩn bị quá hoàn hảo, kết hợp với lá chắn truyền thông đại chúng của Khánh Vân và sự bảo vệ thực địa sắc bén của Lâm Sói đã đập tan toàn bộ bẫy cưỡng chế tâm thần bẩn thỉu của Khải.
"Rút quân!" Hải nghiến răng ra lệnh cho hai gã hộ lý.
Chiếc xe cấp cứu của bệnh viện tư nhân An Bình vội vã tắt còi hú, rồ ga lùi nhanh ra khỏi con hẻm nhỏ Thủ Đức trong tiếng la ó, phản đối của các tình nguyện viên Hội Ánh Sáng và người dân địa phương xung quanh.
Trương Minh Hải chậm rãi đút tập hồ sơ vào cặp táp. Gã bước qua sát bên cạnh Yến, ánh mắt gã lộ rõ vẻ hằn học và tàn nhẫn của một kẻ quyền lực bị sỉ nhục. Gã ghé sát tai cô, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu nhưng từng lời nói ra đều sắc lạnh như dao cạo:
"Hôm nay cô thắng nhờ mấy trò livestream này. Nhưng đừng quên, đất Thủ Đức này vẫn dưới sự quản lý của tôi. Nếu cô không tự nguyện rút đơn kháng cáo, gia đình cô sẽ không bao giờ có được một ngày bình yên."
Yến đứng thẳng người, cô không hề né tránh ánh mắt của gã phó công an phường biến chất. Khóe miệng cô khẽ giật nhẹ dưới chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm, thể hiện một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Cô biết, Khải đã hoàn toàn bất lực trên mặt trận pháp lý minh bạch nên mới phải dùng đến những đòn bẩn thực địa tàn độc này. Nhưng cô đã có lá chắn tối thượng trong tay, và cuộc chiến giành lại con gái Bảo An tại phiên tòa phúc thẩm sắp tới mới là trận chiến quyết định sinh mệnh của kẻ dối trá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!