Nhạc nềnPowder_Snow

Phòng Tuyến Y Khoa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong phòng trà Trầm Hương đột ngột đông cứng lại ngay khi tiếng bước chân dứt khoát của Trịnh Thế Khải xa dần phía hành lang gỗ. Mùi trầm hương thoang thoảng giờ đây không còn mang lại cảm giác thư thái, mà tựa như làn sương lạnh lẽo bao trùm lấy Trần Hoàng Yến.


Yến ngồi lặng yên bên chiếc bàn gỗ mun đen bóng. Dưới ánh chiều tà nhập nhoạng hắt qua khe cửa sổ cổ kính, gương mặt cô nhợt nhạt nhưng đôi mắt sau gọng kính gọng mảnh vẫn sáng lên một tia nhìn sắc lẹm. Trên trán cô, miếng băng gạc nhỏ màu trắng dán chặt vết rách da từ vụ tai nạn vẫn còn hơi âm ẩm. Cô khẽ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tập tài liệu dày cộm nằm im lìm trên bàn—Bản sao bệnh án trầm cảm nặng của Yến do Khải ngụy tạo với con dấu đỏ chói của Bệnh viện Tâm thần Tư nhân Sài Gòn An Bình.


Ngón tay phải của Yến siết chặt lại. Vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải—chứng tích của đêm mưa bị Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền—giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới áp lực cơ học của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Khải đã tính toán quá tàn nhẫn. Hắn không chỉ dùng bạo lực đập phá văn phòng Quận 4 để dằn mặt, mà giờ đây còn kích hoạt Chiến dịch Khủng bố Tâm lý và Cô lập (Gaslighting) ở mức độ cực đoan nhất: dùng kẽ hở y tế tư nhân để tước đoạt năng lực hành vi dân sự của cô ngay trước thềm phiên tòa phúc thẩm.


Cô biết, nếu bị cưỡng chế vào phòng biệt giam của viện tâm thần tư nhân, mọi nỗ lực kiểm toán forensic của cô đối với dòng tiền tẩu tán năm mươi triệu USDT của Khải sẽ lập tức bị gạt bỏ như những lời hoang tưởng của một bệnh nhân tâm thần.


Cửa phòng trà khẽ đẩy nhẹ. Lâm "Sói" bước vào với dáng người cao lớn, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất một phần gương mặt sương gió. Anh liếc nhìn chiếc Bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 đang nhấp nháy đèn báo lỗi trên bàn, rồi nhìn sang tập hồ sơ đóng dấu đỏ.


"Thiết bị phá sóng cầm tay loại quân dụng," Lâm Sói cầm chiếc bút ghi âm lên, bấm nút reset nhưng vô hiệu. Giọng anh khàn đặc và lạnh lùng. "Thằng Khải chuẩn bị rất kỹ. Nó không để lại bất kỳ dấu vết ghi âm nào về lời đe dọa vừa rồi. Yến, chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Tôi vừa phát hiện hai gã đàn ông lạ mặt mặc thường phục đang đứng cảnh giới ngoài đầu hẻm phòng trà."


"Họ là người của Khải hoặc của bệnh viện tư nhân kia," Yến đứng dậy, cẩn thận nhét tập hồ sơ ngụy tạo cùng bản kết luận giám định chữ ký pháp y gốc của Viện Khoa học Hình sự vào túi xách. "Khải muốn chặn mọi ngả đường kháng cáo của tôi. Lâm, anh liên lạc với Luật sư Phước chưa?"


Lâm Sói vừa đi nhanh ra phía cửa sau của phòng trà, vừa bấm điện thoại ghé vào tai: "Luật sư Phước đang cố gắng nộp đơn yêu cầu Tòa án Nhân dân Cấp cao ra quyết định khẩn cấp tạm thời để ngăn chặn lệnh cưỡng chế y tế. Nhưng bây giờ đã là hơn bốn giờ chiều. Các văn phòng hành chính tư pháp chuẩn bị đóng cửa. Quy trình xử lý đơn thư ngoài giờ sẽ bị trì hoãn ít nhất là đến sáng mai. Chúng ta không có mười hai tiếng để chờ đợi."


"Tôi không thể trốn chạy," Yến dứt khoát bước đi, tà áo vest trắng ngà khẽ lay động trong gió chiều. "Nếu tôi trốn, Khải sẽ dùng chính hành vi đó để chứng minh tôi đang hoảng loạn, mất kiểm soát và có dấu hiệu tự sát để đẩy nhanh việc cưỡng chế. Cách duy nhất để bẻ gãy bệnh án giả của bệnh viện tư là dùng một chứng thư y khoa có giá trị pháp lý cao hơn từ một bệnh viện công lập đầu ngành."


Lâm Sói khẽ nhíu mày, mở cửa chiếc xe bán tải kính tối màu đỗ sẵn trong góc hẻm tối: "Cô muốn tìm ai?"


"Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng," Yến đáp khi đã ngồi vào ghế phụ, tay cô lướt nhanh trên màn hình điện thoại để tra cứu lịch làm việc của phòng khám. "Ông ấy là chuyên gia tâm lý trẻ em và người lớn hàng đầu tại bệnh viện công lập thành phố. Ông ấy cũng là người trực tiếp điều trị tâm lý cho con gái Bảo An của tôi sau những chấn động do Khải gây ra. Uy tín chuyên môn của bác sĩ Hoàng là tuyệt đối trước tòa án. Nếu ông ấy ký chứng nhận tôi hoàn toàn tỉnh táo, bệnh án của Khải sẽ trở thành một mớ giấy lộn."


Chiếc xe bán tải rồ máy, lao vút đi trong ánh hoàng hôn đỏ sẫm của Sài Gòn, hướng thẳng về phía bệnh viện công lập nằm ở trung tâm Quận 5.


Trên đường đi, Yến bấm số gọi cho Đỗ Quyên, trưởng nhóm bảo vệ quyền lợi phụ nữ đơn thân của Hội phụ nữ đơn thân Ánh Sáng. Giọng nói của Quyên ở đầu dây bên kia vang lên đầy lo lắng nhưng kiên định:


"Yến, tôi đã nghe Luật sư Phước nói qua tình hình. Đây là thủ đoạn tàn nhẫn nhất mà giới thượng lưu thường dùng để cướp con và tước quyền thừa kế của phụ nữ. Hội Ánh Sáng đang điều phối mười tình nguyện viên đến túc trực vòng ngoài tại nhà bố mẹ cô ở Thủ Đức. Chúng tôi sẽ lập hàng rào người và sử dụng điện thoại quay livestream liên tục nếu có bất kỳ chiếc xe cấp cứu nào cố tình áp sát để bắt cô trái phép. Nhưng cô phải có chứng thư y khoa tỉnh táo trong tay càng sớm càng tốt. Sức ép truyền thông và sự tự vệ thực địa chỉ có thể kéo dài thời gian, chứ không thể thay thế lá chắn pháp lý."


"Tôi hiểu, chị Quyên. Tôi đang đến gặp Bác sĩ Hoàng. Xin hãy bảo vệ ba mẹ tôi bằng mọi giá," Yến siết chặt điện thoại, lòng đau nhói khi nghĩ đến cảnh ba cô đang nằm viện và mẹ cô phải chịu áp lực khủng khiếp tại Thủ Đức.


***


Phòng khám chuyên khoa tâm lý của Bệnh viện Công lập Quận 5 chìm trong ánh đèn tuýp trắng xanh sắc lạnh. Mùi cồn sát trùng và tiếng máy điều hòa chạy rì rầm tạo nên một không gian yên tĩnh đến mức nghẹt thở.


Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng ngồi sau chiếc bàn làm việc gỗ phẳng phiu, gương mặt hiền hậu sau cặp kính gọng tròn khẽ nhíu lại khi nhìn tập hồ sơ bệnh án trầm cảm nặng của Yến do Khải ngụy tạo. Mái tóc ông đã chớm bạc, toát ra vẻ điềm tĩnh và bao dung của một người đã dành cả đời để chữa lành những tổn thương tinh thần.


"Chị Yến, hồ sơ này có đầy đủ chữ ký của Bác sĩ Trưởng khoa và con dấu đỏ của Bệnh viện Tư nhân An Bình," Bác sĩ Hoàng thở dài, đặt tập hồ sơ xuống, ánh mắt ông nhìn thẳng vào miếng băng gạc trên trán và vết sẹo đỏ sậm trên tay Yến. "Về mặt hành chính y tế, nó có hiệu lực khẩn cấp rất mạnh. Bệnh viện tư nhân đó thuộc sở hữu liên kết của Tập đoàn Thịnh Phát, uy tín của họ trên giấy tờ là rất lớn. Nếu tôi đứng ra ký một chứng thư ngược lại mà không có quy trình kiểm tra nghiêm ngặt, văn phòng luật của chồng cũ cô sẽ lập tức gửi đơn tố cáo tôi vi phạm quy trình chuyên môn để hủy bỏ chứng thư của tôi."


"Tôi biết điều đó, thưa Bác sĩ Hoàng," Yến nghiêng người về phía trước, giọng cô điềm tĩnh nhưng đanh thép, thể hiện rõ bản lĩnh của một chuyên gia kiểm toán forensic. "Khải muốn dùng quyền lực tiền bạc để bẻ cong sự thật y khoa. Nhưng ông là người hiểu rõ nhất tình trạng của con gái tôi, Bảo An. Ông biết đứa trẻ bị khủng hoảng là do sự cô lập và bạo hành tinh thần từ gia đình nội, chứ không phải do tôi bỏ bê. Bây giờ, Khải muốn tống tôi vào viện tâm thần để vĩnh viễn cắt đứt quyền làm mẹ của tôi và che giấu dòng tiền bẩn. Tôi không xin ông một sự thiên vị. Tôi yêu cầu được thực hiện bài đánh giá tâm lý độc lập chuẩn quốc tế ngay lập tức, theo đúng quy trình khắt khe nhất của bệnh viện công."


Bác sĩ Hoàng nhìn vào ánh mắt kiên định, không một chút hoảng loạn hay hoang tưởng của Yến. Sự nhạy bén của một chuyên gia tâm lý kỳ cựu giúp ông nhận ra người phụ nữ đối diện đang sở hữu một lý trí cực kỳ sắc bén, hoàn toàn trái ngược với những mô tả về một bệnh nhân "trầm cảm nặng, hoang tưởng tự hại" trong tập hồ sơ của Khải.


"Bài đánh giá tâm lý chuẩn quốc tế MMPI-2 kết hợp với bài test Rorschach và phỏng vấn lâm sàng chuyên sâu sẽ mất ít nhất bốn tiếng đồng hồ liên tục," Bác sĩ Hoàng chậm rãi nói, ngón tay ông gõ nhẹ lên bàn. "Nó sẽ vắt kiệt sức lực của cô dưới áp lực thời gian cực hạn này. Cô có chắc chắn muốn thực hiện ngay bây giờ không?"


"Tôi sẵn sàng," Yến dứt khoát đáp. "Dù có mất bao nhiêu thời gian, tôi cũng phải dựng lên phòng tuyến y khoa này để bảo vệ con gái tôi."


***


Cuộc kiểm tra bắt đầu lúc năm giờ chiều.


Bên ngoài phòng khám, Lâm Sói đứng cảnh giới sát hành lang, ánh mắt anh không ngừng quét qua những bóng người qua lại ở sảnh bệnh viện. Anh biết, thời gian đang trôi đi từng phút và Khải sẽ không để yên nếu biết Yến đang tìm cách lật ngược thế cờ y tế.


Bên trong phòng test, Yến ngồi đối diện với tập đề thi trắc nghiệm MMPI-2 gồm hơn năm trăm câu hỏi kiểm tra tính trung thực, mức độ hoang tưởng, trầm cảm và năng lực hành vi. Những con chữ bắt đầu nhảy múa trước mắt cô sau nhiều ngày mất ngủ kéo dài. Vết thương trên trán cô khẽ nhói lên, và vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải lại giật lên từng cơn đau nhức dưới lớp băng gạc.


Cô khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để xua đi cơn chóng mặt. Hình ảnh con gái Bảo An đang ôm con búp bê vải cũ, khóc nấc lên gọi mẹ qua cửa kính tối màu của chiếc xe Mercedes hiện lên trong tâm trí cô. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cô không gục ngã.


Yến mở mắt, cầm cây bút bi lên và bắt đầu tích vào các ô đáp án với sự chính xác và tốc độ đáng kinh ngạc của một bộ óc toán học kiểm toán chuyên nghiệp. Cô không cố gắng trả lời theo cách để chứng tỏ mình bình thường, mà trả lời bằng sự chính trực tuyệt đối của bản thân. Sự nhất quán trong các câu hỏi kiểm tra chéo (L-Scale và F-Scale) của bài test MMPI-2 là không thể làm giả nếu người thực hiện có bất kỳ sự bất ổn tâm lý nào.


Sau bài test trắc nghiệm là cuộc phỏng vấn lâm sàng chuyên sâu với Bác sĩ Hoàng.


"Yến, hãy giải thích cho tôi nghe về sơ đồ dòng tiền chéo này," Bác sĩ Hoàng đẩy chiếc máy tính bảng hiển thị các giao dịch blockchain phức tạp của công ty ma An Bình về phía cô, một bài test bất ngờ để kiểm tra khả năng tư duy logic và nhận thức thực tế của cô.


Yến không hề do dự. Cô dùng ngón tay thon dài lướt qua các cột mốc thời gian trên màn hình, giọng nói rõ ràng, rành mạch và cực kỳ khoa học:


"Đây là dòng tiền rút mặt trị giá mười lăm tỷ đồng từ tài khoản tiết kiệm chung của chúng tôi tại Ngân hàng Á Châu vào ngày 15/3/2024. Cùng ngày, lúc mười bốn giờ ba mươi phút, một lượng USDT tương đương ba trăm nghìn đô la được nạp vào địa chỉ ví lạnh Ledger của Khải thông qua sàn giao dịch OTC Quận 5 của Ngô Kiến Quốc. Khải đã dùng hợp đồng nợ khống của công ty ma An Bình được công chứng khống tại Văn phòng số 5 bởi Lê Thị Kim để hợp thức hóa khoản nợ chung năm mươi tỷ đồng nhằm cấn trừ tài sản biệt thự Thảo Điền. Đây không phải là sự hoang tưởng của tôi, thưa Bác sĩ Hoàng. Đây là kết quả đối chiếu dòng tiền chéo off-chain và on-chain đã được Viện Khoa học Hình sự giám định chữ ký giả mạo bằng công nghệ in laser nhiệt."


Bác sĩ Hoàng chăm chú lắng nghe, gương mặt ông giãn ra, thay thế bằng một sự khâm phục sâu sắc. Khả năng liên kết số liệu, sự điềm tĩnh và cấu trúc ngôn từ mạch lạc của Yến là bằng chứng đanh thép nhất đập tan mọi cáo buộc về chứng rối loạn hoang tưởng hay trầm cảm mất hành vi.


"Tuyệt vời," Bác sĩ Hoàng khẽ thốt lên, đặt cây bút máy xuống bản đánh giá lâm sàng. "Sự minh mẫn và năng lực tư duy logic của cô vượt xa tiêu chuẩn của một người bình thường dưới áp lực cao. Cô không hề có bất kỳ dấu hiệu hoang tưởng hay trầm cảm tự hại nào. Những phản ứng lo âu của cô hoàn toàn là phản ứng tự vệ hợp pháp và lành mạnh của một người mẹ bảo vệ con trước bạo lực tinh thần."


Đúng chín giờ tối.


Bác sĩ Hoàng cẩn thận đặt bút ký vào bản chứng thư y khoa độc lập, đóng con dấu đỏ chói mang danh nghĩa Bệnh viện Công lập Thành phố lên văn bản. Chứng thư xác nhận: *Bệnh nhân Trần Hoàng Yến hoàn toàn tỉnh táo, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự, không mắc bất kỳ chứng bệnh tâm thần hay rối loạn hoang tưởng nào cần phải cách ly điều trị cưỡng chế.*


"Đây là phòng tuyến y khoa của cô," Bác sĩ Hoàng trao tập hồ sơ có đóng dấu đỏ cho Yến, giọng ông ấm áp nhưng đầy uy nghiêm. "Nó có giá trị pháp lý cao nhất trước mọi hội đồng thẩm phán và cơ quan thi hành án hành chính. Bệnh án của bệnh viện tư nhân kia đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa."


Yến đón lấy tập tài liệu, hai dòng nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má sau bốn tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ. Cô khẽ cúi đầu: "Cảm ơn ông, Bác sĩ Hoàng. Ông đã cứu mạng tôi và con gái tôi."


Cô bước ra khỏi phòng khám, Lâm Sói lập tức áp sát, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng khẩn cấp.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi áo vest của Yến rung lên bần bật. Một tin nhắn SMS từ số máy của Trịnh Thế Khải hiện lên trên màn hình:


*"Xe cấp cứu của bệnh viện tư nhân đã xuất phát hướng về phía nhà bố mẹ đẻ em ở Thủ Đức. Anh đã gửi kèm lệnh cưỡng chế y tế cho công an phường. Chúc em có một đêm điều trị yên tĩnh để chuẩn bị cho phiên phúc thẩm, vợ cũ ạ."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!