Nhạc nềnPowder_Snow

Tối Hậu Thư Trước Phúc Thẩm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày mới hắt qua khung cửa kính vỡ vụn của văn phòng Hoàng Yến tại Quận 4, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như pha lê trên nền gạch bông loang lổ vết nước mưa. Mùi ẩm mốc của thảm len bị thấm nước quyện với mùi khét nhẹ của dàn máy tính bị chập nguồn tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, sắc lạnh.


Trần Hoàng Yến đứng giữa đống đổ nát, mái tóc búi thấp gọn gàng nhưng vài sợi rủ xuống gương mặt mệt mỏi. Trên trán cô, miếng băng gạc nhỏ màu trắng vẫn dán chặt, che đi vết rách da từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn. Cô khẽ cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ lên, ngón tay siết chặt. Dưới ánh sáng ban mai, vệt sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải của cô – chứng tích của đêm bị Trịnh Thế Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền – giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới áp lực của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Cô không bận tâm đến nỗi đau thể xác đó. Ý chí sắt đá trong cô đã được tôi luyện qua từng lớp bẫy pháp lý tàn nhẫn của người chồng cũ.


"Chị Yến, Luật sư Phước đến rồi!"


Tiếng gọi của Nguyễn Hoài Nam từ phía cửa cuốn bị móp méo cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Chàng trợ lý trẻ tuổi, gương mặt thư sinh vẫn còn tái nhợt vì thiếu ngủ và hoảng sợ sau đêm bị băng nhóm Lộc Búa tấn công, đang vội vã dẫn Luật sư Ngô Hữu Phước bước vào phòng.


Luật sư Phước, mái tóc muối tiêu chải chuốt gọn gàng, mặc bộ vest xám cổ điển phẳng phiu, tay cầm một phong bì thư lớn có niêm phong đỏ của Viện Khoa học Hình sự - Bộ Công an. Thần thái của vị luật sư lão thành cực kỳ nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính lão gọng tròn sáng lên một niềm tin chiến thắng.


"Yến, kết quả giám định chữ ký pháp y chính thức đã có," Luật sư Phước đặt phong bì lên chiếc bàn gỗ ép còn nguyên vẹn duy nhất, giọng ông trầm ấm nhưng đanh thép. "Quy trình Giám định Chữ ký Pháp y (Handwriting Analysis) bằng kính hiển vi quang học của Viện Khoa học Hình sự đã đưa ra kết luận cuối cùng. Nét chữ ký tên em trên hợp đồng nợ năm mươi tỷ đồng với công ty ma An Bình thực chất được tạo ra bằng công nghệ in laser nhiệt cực kỳ tinh vi, đè lên phôi giấy đã đóng dấu khống của công chứng viên Lê Thị Kim. Lực nhấn cơ học bằng không. Đây là bằng chứng giả mạo hoàn toàn!"


Yến thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô đón lấy tập tài liệu giám định, ngón tay lướt qua con dấu đỏ chói của Viện Khoa học Hình sự. Đây chính là nhát dao bẻ gãy hoàn toàn tính hợp pháp của khoản nợ khống năm mươi tỷ đồng mà Khải đã dùng để cướp đi căn biệt thự Thảo Điền và tước quyền nuôi con của cô tại phiên sơ thẩm.


"Con dấu đỏ này chính là sinh mệnh pháp lý của chúng ta," Yến ngước lên, ánh mắt cô qua gọng kính mảnh sắc lẹm như một lưỡi dao kiểm toán. "Nam, em lập tức hoàn thiện đơn kháng cáo sơ thẩm. Đính kèm bản kết luận giám định này, vi bằng công chứng khống của Lê Thị Kim, và tệp dữ liệu nhật ký giao dịch OTC ngầm tại tiệm vàng Quận 5 mà chúng ta đã bảo toàn trên hệ thống đám mây của Gia Huy. Gửi thẳng lên Tòa án Nhân dân Cấp cao tại TP.HCM."


"Dạ, em sẽ làm ngay," Nam gật đầu dứt khoát, lập tức mở chiếc ThinkPad cũ bắt đầu gõ phím.


Luật sư Phước nhìn Yến, khẽ nhíu mày cảnh báo: "Yến, chứng cứ này đủ để Tòa Cấp cao lật ngược toàn bộ bản án sơ thẩm. Nhưng em định làm gì tiếp theo? Khải là một luật sư sừng sỏ, hắn sẽ không ngồi yên chờ phiên phúc thẩm diễn ra đâu."


"Em biết," Yến trầm giọng, ngón tay cô chạm nhẹ vào chiếc nhẫn sapphire che đi vết sẹo đỏ. "Hắn đã dùng bạo lực đập phá văn phòng này vì hắn đang hoảng sợ. Em sẽ chủ động tấn công. Em muốn hẹn gặp hắn trực tiếp để đưa ra tối hậu thư. Em muốn hắn tự nguyện trả lại Bảo An cho em trước khi danh tiếng của hắn và gia tộc họ Trịnh bị chôn vùi dưới bản án hình sự về tội làm giả tài liệu và rửa tiền."


***


15:00 chiều cùng ngày.


Không gian phòng trà Trầm Hương nằm khuất sâu trong một con hẻm cổ kính ở Quận 3 chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ tạo nên một cảm giác thư thái giả tạo. Đây là nơi biệt lập, chỉ dành cho những cuộc gặp gỡ kín tiếng của giới thượng lưu.


Yến ngồi bên chiếc bàn gỗ mun đen bóng, diện bộ vest công sở màu trắng ngà lịch lãm, thần thái điềm tĩnh tự tin. Cô đặt chiếc túi xách sờn cũ bên cạnh, tay phải khẽ vuốt ve chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Trong túi áo ngực của cô, chiếc Bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 đã được gạt nút kích hoạt ngầm, đèn LED đỏ nhấp nháy âm thầm ghi lại mọi âm thanh xung quanh.


Tiếng bước chân dứt khoát vang lên từ phía hành lang gỗ. Trịnh Thế Khải bước vào phòng trà. Hắn vẫn xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm hoàn hảo: bộ vest may đo cao cấp màu xanh navy, kính gọng vàng sáng loáng, mái tóc vuốt ngược bóng mượt. Gương mặt hắn không hề có một vệt lo âu nào sau vụ đập phá văn phòng đêm qua, nụ cười tự tin ngạo nghễ thường trực trên môi.


"Em hẹn gặp anh ở một nơi lãng mạn thế này, anh cứ ngỡ em muốn quay lại biệt thự Thảo Điền," Khải ngồi xuống đối diện Yến, giọng điệu mỉa mai, tự tay rót một chén trà nóng.


"Trịnh Thế Khải, trò chơi của anh kết thúc rồi," Yến không hề dao động trước lời khiêu khích, cô điềm tĩnh đẩy tập hồ sơ giám định của Viện Khoa học Hình sự ra giữa bàn.


Khải khẽ liếc nhìn con dấu đỏ của Viện Khoa học Hình sự trên trang bìa. Nụ cười trên môi hắn khựng lại trong một tích tắc cực ngắn, nhưng ngay lập tức, hắn lấy lại vẻ điềm nhiên, chậm rãi lật xem từng trang tài liệu.


"Giám định chữ ký pháp y?" Khải tặc lưỡi, ném tập hồ sơ xuống bàn với vẻ khinh bỉ. "Yến à, em vẫn ngây thơ như ngày nào. Tòa sơ thẩm đã công nhận tính hợp pháp của hợp đồng nợ An Bình. Một bản giám định tư pháp đơn phương ngoài tố tụng thế này không đủ để thay đổi phán quyết đã có hiệu lực."


"Đây không phải là giám định đơn phương," Yến nghiêng người về phía trước, giọng cô sắc lạnh như những con số trên bảng cân đối kế toán. "Đây là giám định do Viện Khoa học Hình sự thực hiện theo trưng cầu hợp pháp của Luật sư Phước, được nộp kèm đơn kháng cáo lên Tòa án Nhân dân Cấp cao. Quy trình Giám định Chữ ký Pháp y đã chứng minh nét chữ ký của tôi được in bằng công nghệ laser nhiệt đè lên con dấu khống của Lê Thị Kim. Lực nhấn cơ học bằng không. Điều này có nghĩa là hợp đồng nợ năm mươi tỷ hoàn toàn vô hiệu."


Khải khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Yến.


"Chưa hết," Yến tiếp tục tấn công, cô rút chiếc máy tính bảng ra, hiển thị sơ đồ dòng tiền chéo. "Tôi đã có lời khai hoàn chỉnh được lập vi bằng của Nguyễn Quốc Bảo – giám đốc bù nhìn của công ty ma An Bình. Hắn thừa nhận ngày 15/3/2024 hắn đang ở Bệnh viện Nhi đồng Thành phố đưa con đi mổ tim, hoàn toàn không có mặt tại Văn phòng Công chứng số 5. Và quan trọng nhất, tôi đã nắm giữ toàn bộ nhật ký giao dịch OTC ngầm tại tiệm vàng Quận 5 của Ngô Kiến Quốc. Dòng tiền rút mặt từ công ty chung của chúng ta khớp chính xác đến từng phút với lượng USDT nạp vào ví lạnh của anh. Chuỗi chứng cứ này đủ để khởi tố anh tội làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức và rửa tiền hình sự."


Gương mặt Khải bắt đầu biến đổi sắc mặt. Những thớ cơ trên má hắn giật nhẹ dưới làn da được chăm sóc kỹ lưỡng. Hắn nhận ra người vợ nhu mì, cam chịu ngày nào giờ đây đã nắm giữ một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, chặt chẽ không thể chối cãi. Quyền lực pháp lý của hắn đang bị bẻ gãy từng mảng lớn bởi nghiệp vụ kiểm toán forensic của cô.


"Tối hậu thư của tôi rất đơn giản," Yến nhấn mạnh từng từ, đôi mắt cô rực cháy ngọn lửa mẫu tử. "Anh tự nguyện ký biên bản thỏa thuận giao quyền nuôi con gái Bảo An cho tôi, rút toàn bộ đơn kiện nợ khống tại tòa phúc thẩm. Đổi lại, tôi sẽ giữ im lặng về tập hồ sơ rửa tiền này trước cơ quan điều tra kinh tế. Anh vẫn giữ được cái danh luật sư thành đạt của mình. Bằng không, chúng ta sẽ gặp nhau tại phiên tòa hình sự cấp cao."


Phòng trà chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng nước chảy từ hòn non bộ nghe như tiếng đếm ngược của quả bom thời gian.


Khải nhìn chằm chằm vào Yến trong vài giây, rồi đột ngột, hắn bật cười. Tiếng cười của hắn trầm thấp, lạnh lùng và đầy sự điên cuồng bám víu quyền lực.


Hắn thọc tay vào túi quần tây, rút ra một thiết bị kim loại nhỏ màu đen chỉ bằng bao diêm, khẽ bấm nút. Một tiếng vo vo tần số cao cực nhỏ vang lên trong không gian rồi tắt lịm.


Yến khẽ giật mình. Cô liếc nhìn xuống túi áo ngực của mình. Chiếc Bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 vốn đang nhấp nháy đèn đỏ âm thầm bỗng nhiên tắt lịm, đèn tín hiệu báo lỗi nhấp nháy liên tục rồi tối đen. Khải đã sử dụng máy phá sóng ghi âm bỏ túi để vô hiệu hóa hoàn toàn thiết bị thu âm của cô.


"Em nghĩ anh sẽ bước vào cuộc gặp này mà không có sự chuẩn bị sao, vợ cũ?" Khải tựa lưng vào ghế da, nụ cười ngạo nghễ quay trở lại trên gương mặt xảo quyệt của hắn. Hắn không hề hoảng loạn trước tối hậu thư của Yến, ngược lại, ánh mắt hắn toát ra sự tàn nhẫn tột cùng.


Khải chậm rãi mở chiếc cặp da cao cấp của mình, rút ra một tập tài liệu có đóng dấu đỏ của Bệnh viện Tâm thần Tư nhân Sài Gòn An Bình, đẩy ngược về phía Yến.


"Bản sao bệnh án trầm cảm nặng của Trần Hoàng Yến," Khải gõ ngón tay lên tập hồ sơ y tế ngụy tạo mới tinh, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng nọc độc tàn bạo. "Hồ sơ bệnh án này chứng nhận em đang bị chứng rối loạn hoang tưởng, trầm cảm nặng kèm theo hành vi tự hủy hoại bản thân và mất khả năng kiểm soát hành vi dân sự. Nó được ký và đóng dấu hợp pháp bởi bác sĩ trưởng khoa tâm thần của bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố."


Yến bàng hoàng nhìn tập hồ sơ y tế giả mạo. Chữ ký và con dấu đỏ chót của bệnh viện hiện lên rõ ràng trên giấy tờ.


"Anh... anh dám ngụy tạo cả hồ sơ bệnh án tâm thần của tôi?" Giọng Yến khẽ run lên vì phẫn nộ.


"Ngụy tạo? Không, đây là hồ sơ y tế hợp pháp," Khải ghé sát mặt lại gần Yến, ánh mắt hắn lạnh lùng như một loài bò sát. "Với tư cách là chồng hợp pháp của em – vì thủ tục ly hôn của chúng ta chưa hoàn tất tại tòa phúc thẩm – anh có đầy đủ quyền hạn pháp lý để yêu cầu cưỡng chế cách ly y tế đối với người thân có dấu hiệu tâm thần nguy hiểm. Anh đã liên hệ với bệnh viện tư nhân. Chỉ cần em dám bước chân vào phòng xử án phúc thẩm của Tòa án Nhân dân Cấp cao, xe cứu thương và đội ngũ y tế cưỡng chế sẽ chờ sẵn ở cửa nhà ba mẹ em ở Thủ Đức để đưa em vào phòng biệt giam điều trị bắt buộc."


Yến siết chặt hai tay dưới gầm bàn, vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải giật lên đau đớn nhức nhối. Chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm ép chặt vào thớ thịt như một lời nhắc nhở cô phải giữ vững lý trí giữa cơn bão tống tiền tâm lý tàn nhẫn này. Khải đang dùng đòn đánh vào năng lực hành vi dân sự để triệt tiêu hoàn toàn tư cách tham gia tố tụng của cô ngay trước thềm phiên phúc thẩm.


"Nếu em bị tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự và bị đưa vào viện tâm thần," Khải cười lạnh, giọng nói đầy sự đắc thắng tột cùng. "Mọi đơn kháng cáo của em sẽ bị đình chỉ vô thời hạn. Quyền nuôi Bảo An sẽ vĩnh viễn thuộc về anh. Và toàn bộ đống chứng cứ kiểm toán forensic của em... sẽ chỉ là lời hoang tưởng của một con điên trong phòng biệt giam y tế."


Ánh nắng ban chiều tắt dần ngoài hiên phòng trà, để lại những bóng tối loang lổ bao trùm lấy hai người từng là vợ chồng, giờ đây đang đối đầu sinh tử trên ranh giới của công lý và sự tàn bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!