Chiếc Lồng Son Sụp Đổ
Cơn mưa rào cuối mùa của Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, biến không gian nhập nhoạng thành một tấm màn nước trắng xóa. Trần Hoàng Yến kéo lê chiếc vali bọc da dọc theo con hẻm nhỏ dẫn vào nhà bố mẹ đẻ tại Thủ Đức. Chiếc bánh xe vali bị kẹt bùn đất, rít lên những tiếng ken két mệt mỏi trên nền xi măng loang loáng nước. Toàn thân cô ướt sũng, chiếc áo khoác măng tô sẫm màu thấm đẫm nước mưa trở nên nặng trĩu, ép chặt vào bờ vai đang run lên vì lạnh và kiệt sức.
Trong túi áo măng tô, bàn tay phải của Yến siết chặt chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim khắc chữ Y&K. Kim loại lạnh buốt cạ vào da thịt cô, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự sụp đổ của một lâu đài hôn nhân kéo dài mười năm. Cô đã tháo nó ra ngay khi bước chân ra khỏi cánh cổng biệt thự Thảo Điền. Không còn là phu nhân của Luật sư Trịnh Thế Khải lẫy lừng, cô giờ đây chỉ là một người phụ nữ tay trắng, tài khoản ngân hàng bị phong tỏa hoàn toàn, mất quyền tiếp cận đứa con gái nhỏ Bảo An, và sắp sửa đối mặt với một bẫy nợ khổng lồ từ công ty ma An Bình.
Yến dừng lại trước cánh cổng sắt sơn xanh đã tróc sơn loang lổ của nhà bố mẹ đẻ. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ nằm nép mình dưới tán cây khế ngọt, tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp từ chiếc bóng đèn tròn nơi hiên vắng. Khác với sự xa hoa, tráng lệ nhưng lạnh lẽo của căn biệt thự một trăm tỷ ở Thảo Điền, nơi này luôn mang mùi hương của dầu gió, mùi gỗ cũ và mùi của những trang sách luật đã ngả màu thời gian của cha cô.
Yến đứng lặng đi dưới mưa, ngón tay run rẩy chạm vào sợi xích sắt khóa cổng. Cô không muốn gõ cửa. Cô sợ. Một người con gái từng là niềm tự hào của dòng họ, một Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp cấp cao luôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh lịch, kiêu hãnh, giờ đây lại trở về trong bộ dạng thảm hại này vào lúc nửa đêm. Quan trọng hơn, mẹ cô – bà Lê Thị Mai – đang bị bệnh tim hành hạ nhiều năm qua. Bất kỳ một cú sốc lớn nào cũng có thể cướp đi sinh mạng của bà.
"Yến đó phải không con?"
Một giọng nói già nua, run run vang lên từ phía hiên nhà. Cánh cửa gỗ mở ra, ông Trần Văn Sùng bước ra, tay cầm chiếc ô che mưa màu đen cũ kỹ. Mái tóc ông đã bạc phơ, dáng đi hơi khòm nhưng phong thái vẫn giữ được nét nghiêm nghị, nho nhã của một nhà giáo ưu tú về hưu. Ông nheo mắt nhìn qua màn mưa, rồi vội vã bước nhanh ra cổng khi nhận ra dáng hình quen thuộc của con gái.
"Trời đất ơi! Sao con lại về giờ này? Lại còn ướt hết thế này nữa!" Ông Sùng vừa xót xa kêu lên, vừa nhanh tay mở khóa xích cổng, kéo Yến vào dưới tán ô của mình.
Yến cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, ép bản thân nở một nụ cười gượng gạo: "Cha... Con vừa hoàn thành xong dự án kiểm toán lớn gần đây. Tiện đường nên con ghé về thăm cha mẹ luôn. Con quên mang theo ô nên mới bị ướt chút xíu thôi ạ."
Ông Sùng không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén của một người thầy có hơn bốn mươi năm đứng lớp lập tức quét qua chiếc vali sũng nước và gương mặt nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu của con gái. Ông thở dài, đỡ lấy chiếc vali từ tay cô: "Vào nhà đi con. Mẹ con đang thức đợi đấy."
Bước vào trong nhà, hơi ấm sực nức mùi dầu tràm và tiếng ho húng hắng của bà Mai khiến sống mũi Yến cay xè. Bà Mai đang ngồi trên chiếc phản gỗ giữa nhà, tấm lưng gầy guộc khoác chiếc áo len mỏng màu xám. Nhìn thấy con gái bước vào trong tình trạng ướt sũng, bà hốt hoảng đứng dậy, bước đi loạng choạng.
"Yến! Sao thế này con? Khải đâu? Sao nó lại để con đi một mình đêm hôm mưa gió thế này?" Bà Mai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Yến, đôi mắt hằn sâu vết chân chim ngập tràn sự lo lắng.
"Khải bận chuẩn bị cho một phiên tụng lớn vào sáng mai nên không đưa con về được mẹ ạ," Yến nói dối, giọng cô khản đặc. "Con muốn tạo bất ngờ cho mẹ nên tự bắt xe về. Con không sao đâu, chỉ là mưa lớn quá thôi."
Bà Mai xoa xoa đôi bàn tay gầy guộc của Yến, xót xa nhìn vết xước rớm máu trên mu bàn tay cô – vết tích từ việc giằng co chiếc vali với tay bảo vệ mới tại biệt thự Thảo Điền lúc tối. "Vết thương trên tay con là sao đây? Có chuyện gì xảy ra phải không?"
"Dạ không, lúc xuống xe taxi con vô tình quẹt vào cạnh cửa xe thôi mẹ. Vết xước nhỏ thôi mà," Yến vội vàng giấu bàn tay ra sau lưng, cố tỏ ra vui vẻ. "Mẹ đừng lo, con khỏe lắm."
"Khỏe cái gì mà người lạnh ngắt như cục đá thế này! Con vào tắm nước ấm đi, mẹ xuống bếp hâm lại nồi cháo gừng cho ấm người. Trông con gầy đi nhiều quá, mắt thì thâm quầng hết cả rồi," bà Mai vừa lầm bầm mắng yêu, vừa lật đật đi xuống bếp.
Nhìn bóng lưng gầy yếu, bước đi không vững của mẹ, trái tim Yến thắt lại. Cô biết mình đã quyết định đúng khi giấu nhẹm chuyện ly hôn. Nếu bây giờ cô nói ra việc Khải đã tước quyền nuôi con, đóng băng toàn bộ mười lăm tỷ tiền tiết kiệm và gài bẫy nợ cô trăm tỷ, mẹ cô chắc chắn sẽ không chịu nổi cơn đau tim đột ngột.
Yến bước vào phòng tắm cũ. Dưới làn nước nóng bốc hơi nghi ngút, cô tựa đầu vào bức tường gạch men nhám, để mặc cho những tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa ra theo tiếng nước chảy. Cô khóc cho sự ngây thơ của mình khi đã ký vào những tờ giấy khống của Khải ba năm trước, khóc cho nỗi nhớ thương con gái Bảo An đang bị cô lập tại Quận 7, và khóc cho sự bất lực của bản thân lúc này. Nhưng khi dòng nước ấm gột rửa đi cái lạnh của cơn mưa, lý trí của một kiểm toán viên forensic trong cô bắt đầu hoạt động trở lại.
"Khải nghĩ mình có thể dùng bẫy nợ An Bình để ép mình đầu hàng sao?" Yến thầm nghĩ, ánh mắt cô dần trở nên sắc lạnh dưới làn nước. "Không. Mọi giao dịch tài chính đều để lại dấu vết kỹ thuật số. Mình phải tìm ra gót chân Achilles của hắn trong sổ sách của công ty ma đó. Mình phải sống sót, phải độc lập tài chính để giành lại Bảo An."
Sau khi thay bộ đồ bộ giản dị của mẹ, Yến bước ra ngoài phòng khách. Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ gụ, một bát cháo gừng nóng hổi, nghi ngút khói đã được bày sẵn. Bà Mai ngồi bên cạnh, ân cần múc từng thìa cháo thúc giục cô ăn. Ông Sùng ngồi đối diện, tay cầm tờ báo cũ nhưng ánh mắt lại đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định.
"Ăn đi con, ăn cho ấm người rồi đi ngủ," bà Mai dịu dàng nói.
Yến cúi đầu ăn từng thìa cháo, vị cay nồng của gừng và vị ngọt ấm của hạt gạo quê hương sưởi ấm lồng ngực đang băng giá của cô. Cô cố gắng nuốt trôi từng thìa, dù cổ họng đang nghẹn đắng.
Ông Sùng chậm rãi đặt tờ báo xuống bàn, đẩy chiếc kính lão gọng tròn lên sống mũi. Giọng ông trầm thấp, mang theo sức nặng của sự trải đời: "Yến này, Bảo An đâu? Sao con bé không về cùng con? Thường ngày mỗi lần con về chơi, con bé đều đòi đi theo bằng được cơ mà?"
Câu hỏi của cha như một luồng điện giáng vào người Yến. Cô khựng lại một nhịp, chiếc thìa sứ chạm vào thành bát tạo ra một tiếng động nhỏ. Cô cố giữ cho giọng mình thật tự nhiên:
"Dạ... Bảo An dạo này bận học kỳ quân đội ngắn ngày ở trường quốc tế cha ạ. Trường con bé tổ chức khóa trải nghiệm thực tế mười ngày để rèn luyện tính tự lập cho các cháu. Con thấy tốt nên đăng ký cho con bé tham gia luôn."
Ông Sùng nhíu mày. Đôi mắt ông nhìn thẳng vào mắt Yến, như muốn xuyên qua lớp vỏ bọc dối trá mà cô đang cố công dựng lên. "Học kỳ quân đội? Cho một đứa trẻ sáu tuổi vào giữa mùa mưa bão thế này sao? Trường quốc tế nào lại tổ chức một khóa học vô lý như vậy?"
Yến bối rối, ngón tay cô siết chặt lấy vạt áo: "Dạ, đây là chương trình đặc biệt của hệ thống liên kết nước ngoài, họ tổ chức trong khu resort khép kín ở ngoại ô nên rất an toàn cha ạ. Cha mẹ cứ yên tâm..."
"Yến, con không biết nói dối," ông Sùng ngắt lời cô, giọng ông tuy nhỏ nhưng cực kỳ nghiêm khắc. "Mỗi lần con nói dối, ngón tay con đều vô thức bấu chặt vào vạt áo. Cha là người đã dạy con từ nhỏ, con nghĩ con có thể giấu được cha sao?"
Không khí trong căn phòng khách nhỏ đột ngột trở nên căng thẳng tột độ. Bà Mai dừng tay múc cháo, lo lắng nhìn hết chồng lại nhìn sang con gái: "Ông này, sao tự dưng lại gặng hỏi con thế? Con nó đi làm mệt mỏi mới về thăm nhà..."
"Bà im lặng đi," ông Sùng nghiêm giọng, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang tái đi của Yến. "Nó có chuyện đang giấu chúng ta. Một chuyện rất lớn."
Yến cúi gầm mặt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Cô cố gắng tìm kiếm một lý do khác hợp lý hơn để đánh lạc hướng cha, nhưng đầu óc cô lúc này hoàn toàn trống rỗng dưới áp lực của sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi.
"Cha, thực sự không có chuyện gì đâu ạ..." Yến cố vớt vát.
"Được rồi, nếu con đã nói vậy thì cha không hỏi nữa. Con ăn xong thì đi nghỉ đi," ông Sùng thở dài, đứng dậy bước về phía chiếc móc treo quần áo bằng gỗ ở góc phòng, nơi chiếc áo măng tô ướt sũng của Yến đang được treo tạm.
"Để cha mang chiếc áo này ra hiên phơi, để trong nhà ẩm ướt lắm," ông Sùng nói.
"Cha! Để con tự làm!" Yến hoảng hốt đứng bật dậy định ngăn cha lại, nhưng đã quá muộn.
Khi ông Sùng nhấc chiếc áo măng tô nặng trĩu nước mưa lên, từ chiếc túi áo khoác nông bên phải, một vật thể kim loại nhỏ, nặng rơi ra.
*Keng... keng...*
Tiếng kim loại va chạm với nền gạch bông cổ điển vang lên thanh mảnh nhưng rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng. Vật thể ấy lăn vài vòng trên sàn nhà, rồi dừng lại ngay dưới chân chiếc bàn tròn gỗ gụ.
Ánh đèn neon trắng chiếu rọi vào vật thể đó, làm ánh lên sắc kim loại bạch kim sáng loáng. Đó là chiếc nhẫn cưới của Yến.
Ông Sùng khựng lại. Ông chậm rãi cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên. Trên mặt trong của chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim, dòng chữ khắc laser tinh xảo hiện rõ mồn một trước mắt ông: "Y&K - 24/12/2016".
Ông Sùng nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn sang bàn tay phải của Yến. Ngón áp út của cô trống trơn, chỉ còn lại một vệt da nhạt màu – dấu vết của chiếc nhẫn đã được đeo liên tục suốt mười năm qua.
Gương mặt ông Sùng từ nghiêm nghị chuyển sang bàng hoàng, rồi dần trở nên xám ngắt. Đôi tay ông run rẩy, chiếc nhẫn cưới suýt chút nữa rơi khỏi những ngón tay gầy guộc.
"Yến... chuyện này là thế nào?" Giọng ông Sùng run lên bần bật, không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. "Tại sao nhẫn cưới của con lại ở trong túi áo? Tại sao con lại tháo nó ra?"
Bà Mai nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay chồng, gương mặt bà lập tức biến sắc. Bà đứng bật dậy, hơi thở trở nên dồn dập, một tay ôm chặt lấy lồng ngực trái: "Yến... con và Khải... hai đứa có chuyện gì phải không? Con nói cho mẹ nghe đi!"
Nhìn thấy mẹ khó thở, Yến hoảng loạn tột độ. Cô lao đến đỡ lấy bà Mai, đỡ bà ngồi xuống phản: "Mẹ! Mẹ bình tĩnh nghe con nói! Không có chuyện gì lớn đâu mẹ, chỉ là con tháo ra để rửa tay rồi quên đeo lại thôi! Mẹ hít thở đều đi mẹ!"
"Con im đi!" Ông Sùng quát lớn, tiếng quát của người cha vốn luôn hiền từ nay vang lên như sấm sét giữa đêm giông bão. Ông bước đến trước mặt Yến, ném mạnh chiếc nhẫn cưới xuống mặt bàn gỗ gụ. Tiếng kim loại va đập chát chúa như đập tan mọi nỗ lực che giấu cuối cùng của cô.
"Mười năm qua, dù đi tắm, đi làm hay đi ngủ, con chưa bao giờ tháo chiếc nhẫn này ra! Con nói tháo ra để rửa tay sao? Con nghĩ cha mẹ là những đứa trẻ lên ba để con lừa gạt à?" Đôi mắt ông Sùng đỏ hoe, những nếp nhăn trên trán hằn sâu đầy sự đau đớn và phẫn nộ. "Trần Hoàng Yến! Quỳ xuống cho cha!"
Lời quát của cha như một mệnh lệnh tối cao bẻ gãy hoàn toàn phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Yến. Bao nhiêu sự uất ức, nhục nhã, đau đớn và cô độc mà cô đã cố đè nén suốt đêm qua giờ đây vỡ òa ra như một dòng đê bị vỡ.
Cô quỳ sụp xuống sàn gạch bông lạnh lẽo dưới chân cha, hai đầu gối chạm vào nền đất buốt giá. Cô cúi đầu, hai bờ vai rung lên bần bật, những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi lã chã trên nền gạch.
"Cha... Mẹ... Con xin lỗi... Con xin lỗi..." Yến khóc nấc lên, giọng cô nghẹn ngào không thành tiếng.
Bà Mai nhìn thấy con gái quỳ sụp dưới đất khóc lóc thảm thiết, lòng bà đau như cắt. Bà định bước xuống đỡ con nhưng bị ánh mắt nghiêm khắc của ông Sùng chặn lại. Ông Sùng đứng sừng sững trước mặt con gái, lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng ông run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định đanh thép:
"Nói cho cha biết sự thật. Khải đã làm gì con? Và Bảo An hiện đang ở đâu?"
Yến ngước gương mặt đẫm lệ lên nhìn cha, giọng cô đứt quãng giữa những tiếng nấc: "Khải... Khải đã nộp đơn ly hôn đơn phương lên tòa án quận rồi cha ạ... Anh ấy đã xóa vân tay của con khỏi biệt thự Thảo Điền, sa thải dì Mười và đưa Bảo An đi từ chiều nay. Con... con không được gặp con gái nữa..."
"Cái gì?" Bà Mai kêu lên một tiếng đau đớn, gương mặt bà tái mét, hai tay run rẩy bám chặt vào thành phản. "Nó... nó dám đuổi con ra khỏi nhà giữa đêm mưa thế này sao? Nó dám cướp đi Bảo An của con sao?"
"Mẹ ơi, con xin mẹ đừng xúc động!" Yến vội vàng quỳ lết đến bên phản, nắm lấy tay mẹ. "Con giấu mẹ là vì sợ bệnh tim của mẹ tái phát. Con không muốn mẹ gặp chuyện gì cả. Con xin lỗi mẹ..."
Ông Sùng đứng lặng đi như một pho tượng đá. Gương mặt ông xám ngắt, đôi bàn tay nắm chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Sự phản bội và tàn nhẫn của đứa con rể mà ông từng coi như con ruột, từng tự hào giới thiệu với bạn bè đồng nghiệp, là một đòn giáng quá chí mạng vào danh dự và lòng tự trọng của một gia đình nhà giáo chính trực.
"Nó còn làm gì con nữa?" Ông Sùng hỏi, giọng ông đột ngột trở nên lạnh lùng, sắc bén đến đáng sợ. "Tài sản mười năm qua hai đứa tích lũy thì sao?"
Yến cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không nói ra khoản nợ khống một trăm tỷ của công ty ma An Bình. Cô biết nếu nói ra con số khổng lồ ấy, cha mẹ cô sẽ hoàn toàn tuyệt vọng và sụp đổ. Cô chỉ khóc nói:
"Khải... Khải đã dùng quyền lực pháp lý để phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng đứng tên chung và tài khoản cá nhân của con. Sổ tiết kiệm mười lăm tỷ của chúng con đã bị đóng băng khẩn cấp. Con... con hiện tại không còn một đồng tiền mặt nào khả dụng cả cha ạ..."
"Thằng khốn nạn!" Ông Sùng rít qua kẽ răng, một lời chửi thề hiếm hoi xuất hiện trong cuộc đời của một nhà giáo nho nhã. Ông giận dữ đến mức toàn thân run rẩy, chiếc kính lão trên mắt suýt rơi xuống. "Nó dùng luật pháp để cướp con, cướp tài sản, dồn con gái ta vào đường cùng không lối thoát sao? Nó nghĩ gia đình họ Trần này nghèo là có thể để nó tùy ý chà đạp, sỉ nhục hay sao?"
"Cha... con xin cha đừng giận dữ mà ảnh hưởng sức khỏe," Yến khóc nghẹn ngào, cô quỳ rạp người dưới chân cha, hai tay ôm lấy đầu gối ông. "Con chấp nhận ra đi tay trắng đêm nay là để bảo toàn tư cách pháp lý. Con đã không ký vào bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con của hắn. Con thề với cha, con thề trước vong linh tổ tiên, con sẽ dùng nghiệp vụ kiểm toán của mình để đòi lại công bằng, đòi lại Bảo An về bên chúng ta. Con xin cha mẹ hãy tin con!"
Nhìn con gái quỳ dưới đất, gương mặt đầy nước mắt nhưng ánh mắt lại bừng lên một ý chí sắt đá, kiên cường của một người mẹ bảo vệ con, cơn giận dữ của ông Sùng dần dịu xuống, thay vào đó là một nỗi xót thương vô hạn. Ông từ từ cúi xuống, đặt hai bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp lên vai Yến, chậm rãi nâng cô đứng dậy.
"Đứng lên đi con. Con gái của cha không được phép quỳ gối trước sự bất công," ông Sùng dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên má Yến, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức mạnh tinh thần. "Nhà chúng ta nghèo, nhưng chúng ta có sự chính trực. Căn nhà cấp bốn này tuy cũ kỹ nhưng luôn là nơi an toàn nhất bảo vệ con. Khải nghĩ hắn có tiền, có quyền lực pháp lý là có thể che trời sao? Cha mẹ và cả gia đình này sẽ luôn là điểm tựa vững chắc nhất cho con bước vào cuộc chiến này. Chúng ta sẽ đòi lại Bảo An!"
Bà Mai cũng ôm chặt lấy Yến vào lòng, hai mẹ con khóc nấc lên trong sự sưởi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng. Vị cay nồng của bát cháo gừng vẫn còn phảng phất trong không gian, hòa quyện với mùi dầu tràm ấm áp, tạo nên một phòng tuyến tinh thần vững chắc che chở cho Yến trước cơn bão tố cuộc đời.
Yến tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận nhịp tim yếu ớt nhưng tràn đầy tình thương của bà. Ý chí chiến đấu trong cô lúc này đã được tôi luyện thành thép nguội. Cô không còn đơn độc nữa. Phía sau cô là gia đình, là tình thương vô điều kiện của cha mẹ.
"Khải... anh hãy đợi đấy," Yến thầm thề trong lòng, ánh mắt cô nhìn ra ngoài hiên nhà, nơi cơn mưa bão vẫn đang gầm rú dữ dội. "Tôi sẽ bóc trần toàn bộ mạng lưới tài chính bẩn thỉu của anh. Trận chiến này, tôi nhất định phải thắng."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!