Nhạc nềnPowder_Snow

Lửa Thử Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ đã mục nát của căn chung cư cũ Quận 4 nghe buốt lạnh kỳ lạ, dù đêm Sài Gòn vẫn hầm hập cái nóng đặc trưng của mùa khô. Lâm "Sói" buông tay khỏi chốt cửa, xoay người lại. Ánh sáng từ chiếc bóng đèn tuýp huỳnh quang trên trần nhà rọi xuống gương mặt góc cạnh, sương gió của anh, hắt lên những vệt bóng tối xám xịt.


"Lộc Búa không phải kẻ thích nói suông," Lâm Sói trầm giọng, từng từ phát ra đều mang theo sức nặng của một cựu trinh sát hình sự dạn dày. "Hắn đã nhận tiền của Trịnh Thế Khải để dọn sạch cái văn phòng này. Đám đàn em của hắn toàn những tay phóng xe bạt mạng và không ngại dùng búa tạ để giải quyết vấn đề. Yến, cô và Nam phải di dời ngay lập tức."


Trần Hoàng Yến đứng bên cạnh chiếc bàn gỗ ép chất đầy những tập hồ sơ kiểm toán. Ngón tay cô khẽ miết lên chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm đeo ở ngón áp út tay phải, che đi vết sẹo đỏ sậm – chứng tích của đêm mưa bị Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền. Vết sẹo khẽ nhói lên dưới áp lực cơ học, như một chiếc mỏ neo nhắc nhở cô về nỗi đau mẫu tử và sự phản bội tàn nhẫn của người chồng cũ.


"Không," Yến ngước mắt lên, ánh nhìn qua gọng kính mảnh không hề có một tia dao động. "Chúng ta không chạy trốn, anh Lâm. Nếu chúng ta bỏ chạy lúc này, Khải sẽ nghĩ rằng bạo lực có thể khuất phục được khoa học và luật pháp. Hơn nữa, ổ cứng chứa nhật ký giao dịch ngầm của tiệm vàng Quận 5 đang ở đây. Nếu chúng ta di chuyển trong đêm, nguy cơ bị đánh chặn thực địa trên đường còn cao hơn."


Nguyễn Hoài Nam ngồi bên cạnh máy tính, gương mặt thư sinh tái mét nhưng ánh mắt vẫn cố tỏ ra kiên định. Cậu siết chặt hai tay: "Chị Yến nói đúng. Em đã thiết lập xong hệ thống sao lưu đám mây phi tập trung của anh Gia Huy. Toàn bộ dữ liệu kiểm toán forensic của công ty ma An Bình và nhật ký giao dịch OTC đã được đồng bộ hóa theo thời gian thực. Dù chúng có đập nát phần cứng ở đây, dữ liệu trên blockchain và đám mây vẫn nguyên vẹn."


Lê Văn Tài, người bảo vệ trưởng của văn phòng – một cựu quân nhân giải ngũ với vóc dáng vạm vỡ và đôi bàn tay đầy vết chai sạn – bước lên một bước. Anh vỗ nhẹ vào chiếc dùi cui cao su chuyên dụng dắt bên hông, giọng nói rổn rảng đầy tự tin:


"Giám đốc Yến yên tâm. Tôi đã thiết lập hệ thống còi báo động khẩn cấp kết nối thẳng với đồn công an phường cách đây hai con phố. Lối vào hẻm này rất hẹp, xe lớn không vào được. Nếu chúng đi xe máy hoặc đi bộ vào, tôi và anh Lâm có thể dễ dàng thiết lập thế trận phòng thủ vòng ngoài."


Lâm Sói khẽ nhíu mày suy tính. Anh nhìn Yến, rồi nhìn sang Tài. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Tài và tư duy logic của Yến khiến anh gật đầu đồng ý.


"Được," Lâm Sói dứt khoát chỉ đạo. "Tài, cậu canh gác ở sảnh dưới, khóa chặt cửa cuốn sắt nhưng để hở một khe nhỏ đủ để quan sát và kích hoạt báo động. Nam, cậu rút phích cắm toàn bộ máy tính, ôm chiếc ThinkPad của Yến lánh vào phòng ngủ phía trong cùng, khóa trái cửa lại. Yến, cô đi cùng Nam. Tuyệt đối không được bước ra ngoài dù nghe thấy bất kỳ tiếng động gì. Tôi sẽ chốt chặn ở lối thoát hiểm cầu thang bộ phía sau."


Yến siết chặt quai túi xách, bên trong là chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 2TB chứa toàn bộ sinh mệnh pháp lý của cuộc chiến này. Cô nhìn Tài, nhìn Lâm Sói, giọng cô nghẹn lại nhưng đầy kiên nghị: "Mọi người phải bảo trọng. Tuyệt đối không được dùng vũ khí nóng hay hành động vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Khải chỉ chờ chúng ta phạm sai lầm pháp lý để gài bẫy ngược."


Lâm Sói nở một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn ra phía hành lang tối tăm: "Tôi biết ranh giới của luật pháp ở đâu, Yến ạ."


***


11:45 đêm.


Mưa bắt đầu rơi nặng hạt trên những mái tôn cũ kỹ của khu tập thể Quận 4, tạo nên những âm thanh rầm rập như tiếng trống trận. Không gian văn phòng Hoàng Yến chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe cửa kính cường lực bị màn mưa làm nhòe nhoẹt.


Yến ngồi trong phòng ngủ tối om cùng Hoài Nam. Chiếc máy tính xách tay ThinkPad đã được tắt màn hình nhưng đèn nguồn vẫn nhấp nháy xanh nhạt trong bóng tối. Nam thở dồn dập, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Yến đặt một tay lên vai cậu, truyền đi sự điềm tĩnh kỳ lạ của một người mẹ đang bảo vệ tổ ấm của mình. Ngón tay cô miết chặt chiếc nhẫn sapphire, cảm nhận nhịp tim mình đập đều đặn. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ ngày quyết định thành lập văn phòng độc lập. Sự thật không thể bị tiêu hủy bằng búa tạ.


Đột nhiên, một tiếng "Rầm!" chói tai vang lên từ phía sảnh dưới, xé toạc màn đêm yên tĩnh.


Đó là tiếng búa tạ nện thẳng vào lớp cửa cuốn sắt của văn phòng. Tiếp theo là tiếng kim loại biến dạng cơ học rợn người và tiếng la hét thô tục của một đám đàn em thuộc băng đảng Lộc Búa.


"Đập nát cái văn phòng lậu này cho tao! Tìm cái ổ cứng và đập sạch đống máy tính của con mụ đó!" Tiếng gầm rú của một gã ringleader vang lên đầy hung hãn.


Ngay lập tức, tiếng còi báo động khẩn cấp rú vang liên tục, âm thanh chói tai dội vào các bức tường bê tông của khu chung cư cũ. Lê Văn Tài đã kích hoạt hệ thống báo động.


Tại sảnh dưới, ba tên côn đồ xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm búa tạ và gậy sắt, vừa cạy được một góc cửa cuốn liền cúi người lao vào. Tên đầu tiên định xông thẳng lên cầu thang dẫn vào phòng máy chủ thì một chiếc gậy cao su quật mạnh vào khớp gối của hắn.


"Bộp!"


Tên côn đồ rú lên đau đớn, quỵ xuống sàn gạch bông. Tài xuất hiện từ góc tối, phong thái nhanh nhẹn và dứt khoát của một cựu binh. Anh dùng đòn khóa tay, tước chiếc gậy sắt trên tay hắn và đẩy hắn ngã nhào ra phía cửa. Tuy nhiên, tên thứ hai đã kịp áp sát từ phía sau, vung chiếc gậy sắt dài đánh mạnh xuống.


Tài phản xạ né tránh theo bản năng, nhưng không gian sảnh quá chật hẹp. Chiếc gậy sắt đánh sượt qua trán anh, để lại một vết rách dài, máu lập tức rỉ ra, nhuộm đỏ một bên mặt của người bảo vệ dũng cảm. Tài nghiến răng chịu đau, không hề lùi bước, anh dùng gậy cao su quét ngang hông tên thứ hai, khống chế không cho hắn bước lên cầu thang.


Cùng lúc đó, ở tầng trên, tên ringleader của nhóm – một gã bặm trợn với vết sẹo dài trên cổ – đã luồn qua lối ban công và dùng búa tạ đập tan cánh cửa kính cường lực của văn phòng chính.


"Xoảng!"


Hàng vạn mảnh kính vỡ vụn rơi rào rào xuống sàn nhà như một trận mưa pha lê sắc lẹm. Gã ringleader lao vào phòng, đôi mắt điên cuồng đảo quanh tìm kiếm phòng máy chủ. Hắn nâng chiếc búa tạ lên, định nện thẳng vào dàn máy tính để bàn đặt trên dãy bàn gỗ ép.


Nhưng chiếc búa của hắn chưa kịp hạ xuống thì một bóng đen đã lao ra từ lối thoát hiểm tối tăm.


Lâm Sói xuất hiện như một bóng ma trong đêm. Không một tiếng động thừa, anh áp sát gã ringleader từ phía sau. Ngón tay anh khóa chặt vào cổ tay cầm búa của đối phương, đồng thời dùng gối thúc mạnh vào thắt lưng gã.


"Rắc!"


Một tiếng rạn nứt cơ học của khớp xương vang lên kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của gã ringleader. Chiếc búa tạ nặng nề rơi tự do xuống sàn nhà, tạo nên một vết nứt lớn trên nền gạch. Lâm Sói không dừng lại, anh thực hiện một đòn khóa khớp vai điêu luyện, đè chặt gã xuống đống kính vỡ trên sàn, khóa cứng mọi khả năng kháng cự.


"Mày... mày là ai?" Gã ringleader hét lên, mặt áp sát xuống những mảnh kính sắc nhọn, máu bắt đầu rỉ ra từ những vết cắt trên má hắn.


"Cựu cảnh sát hình sự," Lâm Sói lạnh lùng đáp, lực tay khóa của anh càng siết chặt hơn. "Và các người vừa phạm tội hủy hoại tài sản có tổ chức và xâm nhập gia cư bất hợp pháp."


Bên ngoài con hẻm, tiếng còi xe cảnh sát tuần tra bắt đầu rú vang, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục hắt lên những bức tường ẩm ướt của khu tập thể. Đám đàn em của Lộc Búa đứng cảnh giới vòng ngoài hoảng loạn hét lớn:


"Hình sự đến! Chạy đi!"


Tiếng chân chạy hỗn loạn, tiếng nổ máy xe ga bạt mạng vang lên rồi xa dần dưới cơn mưa tầm tã. Hai tên côn đồ bị Tài và Lâm Sói khống chế bên trong văn phòng hoàn toàn bị bỏ lại trong sự tuyệt vọng.


***


00:30 sáng.


Cánh cửa phòng ngủ từ từ mở ra. Trần Hoàng Yến bước ra ngoài, theo sau là Hoài Nam đang ôm chặt chiếc ThinkPad.


Yến đứng lặng đi trước cảnh tượng hoang tàn của văn phòng. Cánh cửa kính cường lực trị giá hàng chục triệu đồng giờ chỉ còn là những mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn tuýp. Bàn ghế gỗ ép bị lật đổ, tài liệu giấy tờ bay tứ tung, hòa lẫn với nước mưa tạt vào từ ban công.


Tài đang ngồi trên chiếc ghế nhựa còn nguyên vẹn duy nhất, dùng bông gạc y tế lau vết máu trên trán. Lâm Sói đứng bên cạnh, tay vẫn giữ chặt sợi dây thừng trói gã ringleader đang quỳ sụp dưới đất.


Yến bước lại gần Tài, cô cúi người, nhẹ nhàng đỡ lấy tay anh: "Anh Tài, anh có sao không? Để tôi đưa anh đến bệnh viện."


"Không sao, Giám đốc Yến," Tài nở nụ cười gượng gạo, vết thương trên trán đã được băng bó tạm thời nhưng mặt anh vẫn còn tái đi vì mất máu. "Vết rách nhỏ thôi. May mắn là chúng ta đã bảo vệ thành công phòng máy chủ. Không một chiếc máy tính nào của văn phòng bị chúng chạm vào."


Yến nhìn sang Lâm Sói, rồi nhìn xuống gã ringleader đang run rẩy dưới đất. Ánh mắt cô không hề có một tia sợ hãi, ngược lại, nó lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Cô bước lại gần gã, đứng thẳng người, gọng kính mảnh phản chiếu ánh sáng sắc lạnh.


"Về nói với Trịnh Thế Khải," Yến trầm giọng, từng từ phát ra đanh thép như những con số kiểm toán không thể chối cãi. "Rằng lửa thử vàng, gian nan thử sức. Những mảnh kính vỡ này sẽ không bao giờ ngăn được tôi bước vào phiên tòa phúc thẩm. Ngược lại, chúng sẽ là bằng chứng hình sự trực tiếp chứng minh hành vi đê tiện của hắn trước pháp luật."


Cô xoay người nhìn ra màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ, tay siết chặt chiếc nhẫn sapphire trên mu bàn tay phải. Cuộc chiến này, cô sẽ không bao giờ lùi bước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!