Nhạc nềnPowder_Snow

Đòn Gió Truyền Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc xe Wave cũ nổ giòn giã, luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp, chằng chịt như tơ nhện của khu Chợ Lớn. Trần Hoàng Yến ôm chặt chiếc túi xách trước ngực, cảm nhận rõ góc cạnh cứng cáp của chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 2TB qua lớp vải da. Gió mưa chiều Sài Gòn táp vào mặt cô lạnh buốt, nhưng bên trong lồng ngực cô, một ngọn lửa nóng bỏng đang bùng cháy. Phía sau, tiếng còi báo động của tiệm vàng Kim Phát nhỏ dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng còi xe cảnh sát tuần tra và tiếng ồn ào đặc trưng của phố thị.


Hoàng Nam vặn ga, khéo léo lách qua một chiếc xe tải chở hàng đang lùi vào hẻm. Cậu ghé sát tai Yến nói lớn qua tiếng gió rít:


"Chị Yến! Anh Lâm Sói nhắn tin rồi! Anh ấy đã cắt đuôi được tên thợ săn đen Lê Văn Hắc và đám bảo kê tiệm vàng. Anh ấy đang di chuyển về điểm hẹn bằng đường vòng để tránh bị định vị!"


Yến khẽ gật đầu, siết chặt quai túi. Vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải – chứng tích của đêm mưa bị Trịnh Thế Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền – khẽ giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới áp lực của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm. Nhưng cô không bận tâm đến nỗi đau thể xác. Bản nhật ký giao dịch OTC ngầm chứa trong chiếc ổ cứng này chính là mầm mống công lý đầu tiên cô giành được từ tay Khải. Cô biết, người chồng luật sư xảo quyệt của cô sẽ không ngồi yên khi phát hiện ra sào huyệt rửa tiền của hắn tại Quận 5 đã bị cô xâm nhập.


***


Sáng hôm sau, tại căn hộ chung cư cũ Quận 4.


Không khí bên trong căn phòng khách nhỏ hẹp, vốn được trưng dụng làm văn phòng tạm thời của Hoàng Yến, đông cứng lại như băng. Tiếng quạt trần quay cành cạch không thể xua đi sự ngột ngạt đang đè nặng lên vai mỗi người. Nguyễn Hoài Nam ngồi trước chiếc ThinkPad, ngón tay run rẩy lướt trên bàn phím, gương mặt thư sinh tái mét.


"Chị Yến... Chúng ta bị tấn công rồi. Một chiến dịch truyền thông bẩn quy mô cực lớn đang nhắm trực tiếp vào chị và văn phòng của chúng ta."


Yến điềm tĩnh đặt tách trà xuống bàn, bước lại sau lưng Nam. Trên màn hình máy tính, hàng loạt bài viết từ các trang tin lá cải, các hội nhóm lớn về tài chính, kiểm toán và cả các diễn đàn làm mẹ có hàng triệu thành viên đang chia sẻ dồn dập các bài viết nặc danh.


Tiêu đề giật gân đập thẳng vào mắt cô: *“Góc khuất của nữ kiểm toán ngoại tình: Lập văn phòng lậu Hoàng Yến để tống tiền chồng cũ và doanh nghiệp bẩn”*. Phía dưới bài viết là hình ảnh Yến bước ra khỏi khách sạn Plaza từ scandal ngoại tình giả mạo phòng 402 cũ, được cắt ghép tinh vi bên cạnh hình ảnh văn phòng nhỏ ở Quận 4 với dòng chú thích: *“Văn phòng ma hoạt động không phép, chuyên sử dụng nghiệp vụ kiểm toán để tống tiền các tập đoàn lớn”*.


"Lượng tương tác tăng chóng mặt," Hoài Nam lo lắng nói, giọng lạc đi. "Hàng ngàn tài khoản ảo đang spam bình luận chửi rủa chị dưới các bài viết. Fanpage của Văn phòng Hoàng Yến bị bão đánh giá 1 sao. Ba khách hàng doanh nghiệp vừa ký thỏa thuận tư vấn ban đầu với chúng ta sáng nay đã gọi điện yêu cầu tạm dừng hợp đồng vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng."


Yến khẽ nhíu mắt, gọng kính mảnh phản chiếu những dòng bình luận ác ý. Cô nhận ra ngay thủ pháp quen thuộc này. Đây không phải là hành vi tự phát của cư dân mạng. Đây là một chiến dịch PR đen được tổ chức bài bản, sử dụng công nghệ định hướng dư luận cực kỳ chuyên nghiệp.


"Lê Mai Phương," Yến trầm giọng nói, gọi tên vị Giám đốc của Công ty Truyền thông Đen NovaMedia. "Khải đã điên cuồng đến mức phải cầu cứu đến cánh tay truyền thông bẩn của chị gái hắn để dập tắt chúng ta trước khi chúng ta kịp nộp đơn kháng cáo."


"Chúng ta có nên đăng bài đính chính trên Fanpage không chị?" Hoài Nam hỏi, mồ hôi rịn ra trên trán. "Nếu cứ im lặng, danh tiếng của văn phòng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trước khi kịp ra tòa phúc thẩm."


"Không," Yến dứt khoát lắc đầu. "Đó chính là bẫy của Lê Mai Phương. NovaMedia sở hữu mạng lưới hàng vạn tài khoản clone chạy bằng tool tự động. Nếu em đính chính, chúng sẽ nhảy vào tranh cãi, bới móc đời tư của chị, biến sự thật thành một vũng bùn dư luận mập mờ. Trong chiến tranh truyền thông, kẻ nào cố gắng thanh minh kẻ đó sẽ thua. Chúng ta không đối thoại với những tài khoản ảo. Chúng ta sẽ nói chuyện bằng sự thật khoa học và luật pháp chính thống."


Cô xoay người, cầm lấy chiếc điện thoại, bấm số gọi cho một người đồng minh mà cô đã chuẩn bị từ trước: Phóng viên điều tra Phạm Khánh Vân.


***


Hai tiếng sau, tại một góc bàn kín đáo ở quán cà phê cuối hẻm Quận 4.


Phạm Khánh Vân bước vào với phong thái năng động quen thuộc: quần jeans, áo sơ mi đơn giản, chiếc túi đeo chéo chứa đầy sổ tay và máy ghi âm. Gương mặt thông minh của nữ phóng viên lộ rõ vẻ nghiêm nghị khi đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn.


"Chị Yến, tôi đã đọc toàn bộ các bài viết bôi nhọ của NovaMedia sáng nay," Khánh Vân nói, ánh mắt kiên nghị nhìn Yến. "Lê Mai Phương đang sử dụng kịch bản 'Gaslighting' kinh điển để biến chị thành một kẻ tâm thần bất ổn, tống tiền chồng cũ. Mục đích của chúng là tước bỏ hoàn toàn uy tín chuyên môn của chị trước khi phiên tòa phúc thẩm diễn ra, đồng thời gây áp lực lên các cơ quan chức năng để đình chỉ văn phòng của chị."


"Tôi biết," Yến điềm tĩnh đẩy chiếc USB chứa hồ sơ kế toán nội bộ Thịnh Phát và tài liệu kiểm toán của công ty ma An Bình về phía Khánh Vân. "Vì vậy, chúng ta sẽ không chơi trò đuổi bắt truyền thông với chúng. Chúng ta sẽ chuyển dịch chiến trường. Chúng muốn bàn về đạo đức và tống tiền? Chúng ta sẽ cho công chúng thấy bản chất thực sự của khoản nợ khống 50 tỷ đồng mà Trịnh Thế Khải đã dùng để gài bẫy tôi."


Khánh Vân mở máy tính, cắm chiếc USB vào. Đôi mắt nữ phóng viên sáng lên khi nhìn thấy các biểu đồ phân tích dòng tiền chéo được xuất ra từ phần mềm Forensic-V1 của Yến.


"Đây là..." Khánh Vân nín thở.


"Đúng vậy," Yến giải thích, ngón tay cô chỉ vào các dòng số liệu đỏ sậm trên màn hình. "Khoản nợ khống 50 tỷ đồng (Hợp đồng vay khống) giữa tôi và công ty An Bình thực chất là một giao dịch ma. Hãy nhìn vào báo cáo thuế VAT của An Bình: địa chỉ đăng ký kinh doanh của họ là một bãi đất trống thuộc dự án treo của Tập đoàn Thịnh Phát. Họ không hề có bất kỳ hoạt động mua bán hàng hóa thực tế nào trong suốt ba năm qua, nhưng lại bất ngờ phát sinh một hợp đồng cho vay 50 tỷ đồng với chữ ký giả mạo của tôi. Đây không đơn thuần là tranh chấp ly hôn, đây là hành vi ngụy tạo chứng cứ quy mô doanh nghiệp để tẩu tán tài sản chung và trốn thuế."


Khánh Vân đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết chính nghĩa của một nhà báo điều tra:


"Tuyệt vời! Đây chính là gót chân Achilles của chúng. Tôi sẽ viết một loạt bài phóng sự điều tra gồm ba kỳ. Kỳ một: 'Bẫy nợ ly hôn trăm tỷ và những ghost company trong bóng tối'. Tôi sẽ dùng chính số liệu kiểm toán của chị để bóc trần bản chất ma của công ty An Bình. Khi công chúng nhìn thấy những con số khoa học và bằng chứng địa chính thực địa, mọi trò bôi nhọ đời tư của NovaMedia sẽ trở thành trò hề bẩn thỉu."


"Hãy cẩn thận, Vân," Yến khẽ chạm vào tay Khánh Vân, giọng cô đầy sự lo lắng chân thành. "Khải và bà Hương sẽ không tiếc tiền để dập tắt ngòi bút của cô. NovaMedia sẽ tìm cách mua chuộc tòa soạn của cô."


Khánh Vân nở nụ cười kiên nghị, ánh mắt không chút dao động:


"Tôi làm báo mười năm, đối mặt với không ít lời đe dọa của giới tài phiệt. Tổng biên tập của tôi là một người chính trực, ông ấy sẽ không bao giờ cúi đầu trước đồng tiền bẩn của Thịnh Phát. Chị cứ chuẩn bị thật tốt cho hồ sơ kháng án, mặt trận truyền thông chính thống cứ để tôi lo."


***


Ngay đêm hôm đó, kỳ một của loạt bài phóng sự điều tra do Phạm Khánh Vân thực hiện được xuất bản chính thức trên trang chủ của tờ báo lớn nhất thành phố.


Bài viết không hề nhắc đến scandal ngoại tình hay mâu thuẫn cá nhân của Yến. Nó đi thẳng vào phân tích kỹ thuật tài chính: đưa ra hình ảnh thực địa bãi đất trống của công ty An Bình, đối chiếu bảng cân đối kế toán rỗng tuếch của doanh nghiệp này với hợp đồng vay khống 50 tỷ đồng có chữ ký giả mạo của Yến. Bài báo sử dụng ngôn từ sắc bén, khoa học nhưng dễ hiểu, giải thích cho công chúng thấy thủ thuật "Debt Layering" (tạo nợ liên kết) mà các cặp vợ chồng thượng lưu thường dùng để cướp đoạt tài sản của đối phương khi ly hôn.


Sức ảnh hưởng của bài báo lập tức tạo nên một cơn địa chấn truyền thông.


Chỉ trong vòng vài tiếng, bài viết đạt hàng triệu lượt xem và chia sẻ. Các diễn đàn luật sư, kiểm toán viên lớn đồng loạt chuyển hướng thảo luận. Những chuyên gia pháp lý đầu ngành bắt đầu lên tiếng phân tích về tính phi lý của hợp đồng nợ An Bình và sự bất thường trong phán quyết của phiên tòa sơ thẩm Quận 1.


Tại văn phòng của NovaMedia, Lê Mai Phương điên cuồng đập phá điện thoại khi thấy các tài khoản ảo của mình bị cộng đồng mạng tràn vào chỉ trích, vạch trần hành vi định hướng bẩn. Phương lập tức gọi điện cho Trịnh Thế Khải, giọng nói không còn giữ được sự tự tin thường ngày:


"Khải! Bài báo của con Khánh Vân quá mạnh! Nó đưa ra toàn bộ chứng từ kế toán gốc của An Bình. Đám clone của tôi không thể cãi lý lại những con số khoa học đó. Tôi đã cố gắng liên hệ với Ban biên tập tờ báo để dùng tiền mua chuộc gỡ bài, nhưng Tổng biên tập của họ đã từ chối thẳng thừng và tuyên bố sẽ khởi kiện NovaMedia nếu chúng tôi tiếp tục phát tán thông tin vu khống Văn phòng Hoàng Yến!"


Ở đầu dây bên kia, Trịnh Thế Khải im lặng một lúc lâu. Tiếng thở dốc nặng nề của hắn qua điện thoại cho thấy gã luật sư sừng sỏ đang rơi vào trạng thái cực kỳ hoảng loạn.


"Khốn kiếp..." Khải rít qua kẽ răng. "Con Yến không còn là đứa con gái ngây thơ chịu đựng như trước nữa. Nó đang dùng chính nghiệp vụ kiểm toán để bức tử tôi... Chị Hương đâu? Tập đoàn Thịnh Phát phải có hành động ngay lập tức trước khi thanh tra thuế sờ gáy vào dự án treo của An Bình!"


***


Sự đảo chiều ngoạn mục của dư luận không chỉ đập tan chiến dịch PR đen của NovaMedia mà còn tác động mạnh mẽ đến hệ thống tư pháp.


Tại phòng làm việc của Hội đồng Thẩm phán Tòa án Nhân dân Quận 1, hai vị Hội thẩm nhân dân – những người từng tham gia phiên tòa sơ thẩm bất công của Yến – đang chăm chú đọc bài báo của Khánh Vân trên máy tính. Gương mặt họ lộ rõ vẻ bàng hoàng và trăn trở.


"Anh xem này," một vị Hội thẩm nói, giọng đầy sự nghi ngại. "Chúng ta đã quá vội vàng khi công nhận tính hợp pháp của hợp đồng nợ An Bình tại phiên sơ thẩm chỉ dựa trên con dấu công chứng của Văn phòng số 5. Bài báo này chứng minh An Bình hoàn toàn là một công ty ma không có dòng tiền thực tế. Nếu chữ ký của cô Yến thực sự bị giả mạo bằng công nghệ cao như bài viết phân tích, chúng ta đã gián tiếp tiếp tay cho một vụ cướp tài sản quy mô lớn."


Vị Hội thẩm còn lại khẽ gật đầu, thở dài đầy lo âu:


"Đúng vậy. Dư luận xã hội đang phẫn nộ tột độ. Nếu chúng ta không yêu cầu giám định lại chữ ký gốc tại Viện Khoa học Hình sự một cách khách quan, uy tín của toàn bộ hệ thống tòa án quận sẽ bị hủy hoại. Chúng ta cần phải kiến nghị lên Thẩm phán phúc thẩm xem xét lại toàn bộ hồ sơ vụ án này."


***


Tại căn hộ Quận 4, Yến đứng bên cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ hối hả dưới đường. Tiếng chuông điện thoại của cô vang lên liên tục từ các đối tác doanh nghiệp gọi đến để xin lỗi và đề nghị tiếp tục hợp tác. Cô khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh, kiên nghị.


Cô biết, chiến thắng truyền thông này chỉ là một đòn gió để tạo lợi thế pháp lý ban đầu. Khải đang bị dồn vào đường cùng, và một con thú dữ khi bị dồn vào chân tường sẽ trở nên điên cuồng và tàn bạo hơn bao giờ hết.


Đúng lúc đó, cửa phòng khách đột ngột mở ra. Lâm Sói bước vào, gương mặt sương gió của anh nghiêm nghị đến đáng sợ. Anh nhìn thẳng vào Yến, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một cảnh báo khẩn cấp:


"Yến, chúng ta đã thắng trận chiến ngôn từ. Nhưng Khải vừa gặp Đỗ Tấn Lộc tại văn phòng luật của hắn. Lộc Búa đang điều động đàn em chuẩn bị phương án bạo lực cực đoan nhắm trực tiếp vào văn phòng Quận 4 của cô ngay trong đêm nay."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!