Bản Nhật Ký Ngầm
Ngón tay Trần Hoàng Yến khẽ chạm vào mặt kính cường lực lạnh ngắt của chiếc máy tính bảng. Trên màn hình, một chuỗi ký tự dài ngoằn ngoèo, khởi đầu bằng ký tự "0x" đại diện cho tiêu chuẩn ví ERC-20, hiện lên sắc nét dưới ánh đèn neon trắng của phòng hầm VIP. Cô khẽ đẩy nhẹ thiết bị về phía Ngô Kiến Quốc.
"Địa chỉ ví nhận của tôi đây, anh Quốc. Mạng Ethereum. Tôi khuyên bộ phận kỹ thuật của anh nên kiểm tra kỹ lượng gas và whitelist trước khi thực hiện lệnh chuyển lớn. Bất động sản Nhơn Trạch không chấp nhận bất kỳ sự chậm trễ nào vì lỗi nghẽn mạng."
Ngô Kiến Quốc rít một hơi xì-gà Cohiba sâu, luồng khói xám đục phả ra che mờ một phần gương mặt béo tròn của gã. Gã híp đôi mắt ti hí lại, nhìn chằm chằm vào chuỗi mã hóa trên màn hình như muốn đọc vị xem có bất kỳ cạm bẫy nào ẩn giấu phía sau những con số vô tri. Trên ngón tay gã, những chiếc nhẫn vàng bản lớn chạm khắc hình rồng phượng khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ mun đen bóng.
"Chị Hoàng Anh đúng là cẩn thận quá," Quốc cười khà khà, giọng nói khàn đặc đặc trưng của dân Chợ Lớn lâu năm. Gã hất hàm về phía gã kỹ thuật viên gầy guộc đang ngồi im lặng ở góc phòng VIP bên chiếc laptop chuyên dụng. "A Sáng, quét ví của chị đây đi. Xem nguồn gốc có sạch không, có dính vết đen nào của bên phòng chống rửa tiền quốc tế không."
A Sáng đón lấy chiếc máy tính bảng từ tay Quốc. Gã không hề biết rằng, ngay dưới cổng sạc USB-C của thiết bị, Yến đã cắm ngầm chiếc ổ cứng SSD di động Samsung T7 2TB siêu nhỏ, được ngụy trang hoàn hảo dưới lớp vỏ bảo vệ bằng da cá sấu của máy tính bảng. Chiếc ổ cứng này chính là cầu nối vật lý mà Lê Gia Huy đã thiết lập.
Trong lúc A Sáng gõ phím cành cạch để nhập địa chỉ ví vào hệ thống kiểm tra whitelist nội bộ, Yến khẽ tựa lưng vào ghế da, đôi mắt cô liếc nhanh qua lớp kính gọng mảnh thanh lịch. Dưới gầm bàn mun, ngón tay cô khẽ chạm vào vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải – chứng tích đau đớn của đêm bị Trịnh Thế Khải đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền. Vết sẹo khẽ giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới áp lực của chiếc nhẫn sapphire xanh sẫm ép chặt, như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng cô không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào trong hang ổ này.
***
Cùng lúc đó, tại căn phòng lab ngột ngạt ở Quận 10.
Lê Gia Huy ngồi trước dàn màn hình máy tính khổng lồ tỏa nhiệt hầm hập. Những dòng code màu xanh lá cây chạy dọc liên tục trên nền đen tối sẫm. Huy đeo chiếc tai nghe một bên tai, ngón tay gõ nhanh đến mức tạo thành những tiếng động liên thanh như tiếng mưa rào trên mái tôn.
"Mã độc Trojan-V1 đã được kích hoạt," Huy trầm giọng nói vào mic kết nối với earpiece của Lâm Sói. "A Sáng bên kia vừa thực hiện truy vấn địa chỉ ví của chị Yến. Giao thức bảo mật của chúng đã tự động mở cổng kết nối nội bộ để kiểm tra chéo với máy chủ air-gapped của tiệm vàng. Tôi đã lọt được vào mạng LAN của chúng rồi."
Trên màn hình của Huy, một sơ đồ cấu trúc thư mục mạng nội bộ của tiệm vàng Kim Phát dần dần được dựng lại dưới dạng đồ họa 3D. Đây là một hệ thống lưu trữ khép kín, hoàn toàn không kết nối với internet bên ngoài để tránh bị các cơ quan an ninh mạng dòm ngó. Nhưng chính hành động quét ví nhận của Yến đã vô tình kéo chiếc máy tính của A Sáng thành một trạm phát sóng, bắc cầu cho Huy đột nhập vào hệ thống lưu trữ cốt lõi.
"Huy, tốc độ lên. Chúng ta chỉ có tối đa hai mươi phút trước khi hệ thống của chúng tự động reset định kỳ," giọng Lâm Sói vang lên lạnh lùng, trầm ổn qua tai nghe của Huy. Lâm Sói lúc này đang đứng sừng sững như một pho tượng đá sau lưng Yến trong phòng VIP, ánh mắt sắc bén ẩn sau cặp kính râm đen không ngừng quét qua hai gã bảo kê đứng chặn ở lối ra vào.
"Đang quét thư mục gốc," Huy lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng bên thái dương. "Tìm thấy rồi! Thư mục tên là 'Ledger_Offline_2024'. Đây chính là Bản nhật ký giao dịch OTC ngầm của tiệm vàng. Toàn bộ lịch sử đổi tiền mặt lấy USDT của giới thượng lưu Sài Gòn đều nằm ở đây. Tôi đang kích hoạt lệnh sao lưu ngược dòng về chiếc Samsung T7 cắm trên máy tính bảng của chị Yến. Tiến trình bắt đầu: 5%... 12%..."
***
Trong phòng VIP hầm, thời gian như kéo dài ra vô tận.
Yến biết cô phải kéo dài thời gian để tiến trình sao lưu không bị ngắt quãng. Cô khẽ mỉm cười, đưa tay cầm chén trà Ô Long lên nhấp một ngụm nhỏ, phong thái ung dung tự tại như một nữ chủ tịch thực thụ.
"Anh Quốc này," Yến chậm rãi lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đựng sức nặng của tri thức kiểm toán vĩ mô. "Tôi nghe nói dạo này các dòng tiền chuyển từ các quỹ đầu tư mạo hiểm Singapore về Việt Nam qua kênh OTC đang bị siết rất chặt. Bản thân tập đoàn của tôi cũng phải thực hiện các hợp đồng vay chuyển đổi lòng vòng qua nhiều công ty vỏ bọc để tránh bị thanh tra thuế sờ gáy. Anh có chắc chắn rằng lượng USDT anh chuyển cho tôi chiều nay là nguồn sạch, không bị dính vào các cuộc điều tra của C03 không?"
Ngô Kiến Quốc cười khẩy, gã gạt tàn xì-gà vào chiếc gạt tàn bằng pha lê lớn. Câu hỏi của Yến đánh trúng vào lòng tự tôn nghề nghiệp của một ông trùm rửa tiền lâu năm.
"Chị Hoàng Anh yên tâm đi," Quốc vỗ ngực tự tin. "Tiền của Kim Phát này đi qua hàng chục ví trung gian, đổi qua ba tầng sàn giao dịch phi tập trung trước khi về đến ví của chị. Ngay cả các chuyên gia công nghệ của Bộ Công an cũng chỉ thấy một chuỗi giao dịch hỗn loạn không đầu không đuôi. Thằng em luật sư sừng sỏ Trịnh Thế Khải của tôi... à không, một đối tác lớn của tôi, cũng vừa thực hiện quy đổi hơn năm mươi triệu đô tại đây mà có ai làm gì được hắn đâu?"
Trái tim Yến khẽ thắt lại khi nghe đến tên chồng cũ. Năm mươi triệu đô. Đúng là con số tài sản chung nghìn tỷ mà hắn đã tẩu tán trước khi nộp đơn ly hôn đơn phương. Cô siết chặt chiếc ví cầm tay bằng da cá sấu, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
"Ồ, Luật sư Trịnh Thế Khải sao? Tôi có nghe danh văn phòng luật của hắn ở Quận 1. Hóa ra hắn cũng là khách hàng quen của anh. Vậy thì tôi hoàn toàn yên tâm vào uy tín của Kim Phát rồi."
Ở góc phòng, A Sáng bỗng nhíu mày. Gã nhìn vào màn hình laptop hiển thị tiến trình quét whitelist. Chiếc quạt tản nhiệt của máy tính gã bỗng rú lên một tiếng rít nhỏ, và đèn tín hiệu kết nối cổng USB của máy tính bảng Yến khẽ nhấp nháy xanh liên tục.
"Anh Quốc, có điểm lạ," A Sáng trầm giọng báo cáo, ngón tay gõ nhanh lên bàn phím để truy tìm nguồn gốc của sự sụt giảm băng thông mạng nội bộ. "Hệ thống máy chủ lưu trữ của mình đang có lượng dữ liệu xuất ra (outbound traffic) bất thường. Nó đang tự động đồng bộ hóa với thiết bị ngoại vi của khách hàng."
Yến cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tiến trình sao lưu trên tai nghe của Lâm Sói khẽ báo hiệu qua tần số rung: 78%... 85%...
Lâm Sói khẽ bước lên một bước, tay đặt hờ lên thắt lưng, nơi chiếc đèn pin chiến thuật bằng thép titan đang sẵn sàng. Anh khóa chặt tầm mắt vào gã kỹ thuật viên.
"A Sáng, mày nói cái gì lạ?" Quốc quay ngoắt lại, gương mặt béo tròn xị xuống, lộ ra vẻ gian manh hung tợn của một kẻ giang hồ. "Ví của chị Hoàng Anh có vấn đề gì à?"
"Không phải ví dính blacklist," A Sáng đổ mồ hôi hột, gã đang cố gắng ngăn chặn lệnh sao chép ngầm nhưng mã độc Trojan của Huy đã tự động khóa quyền quản trị viên (Admin privilege) của gã. "Có kẻ đang hack vào máy chủ của chúng ta từ cổng kết nối của chiếc máy tính bảng này! Anh Quốc, mụ này không phải là khách hàng thật!"
"Cái gì?!" Quốc đứng bật dậy, chiếc ghế mun phía sau gã đổ rầm xuống sàn gạch. Hai gã bảo kê đứng ở cửa lập tức rút những thanh sắt ba khúc từ sau lưng ra, tiếng kim loại va vào nhau rôm rốp lạnh người.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Yến không hề hoảng loạn. Cô đứng dậy một cách chậm rãi, phong thái kiêu hãnh của cô vẫn không hề suy chuyển. Cô nhìn thẳng vào mắt Quốc, giọng nói sắc lạnh như dao cạo:
"Anh Quốc, tôi nghĩ bộ phận kỹ thuật của anh quá nhạy cảm rồi. Thiết bị của tôi chứa toàn bộ hồ sơ địa chính và hợp đồng chuyển nhượng đất Nhơn Trạch trị giá hàng triệu đô. Việc đồng bộ hóa dữ liệu bảo mật là quy trình tự động của tập đoàn chúng tôi để tránh bị rò rỉ thông tin. Nếu anh không muốn thực hiện giao dịch này, tôi có thể mang một trăm nghìn đô đặt cọc này đi nơi khác. Sự nghi ngờ vô căn cứ của anh đang làm mất thời gian của tôi."
Sự điềm tĩnh và lập luận sắc bén của Yến khiến Quốc thoáng khựng lại một nhịp. Gã liếc nhìn chiếc vali Rimowa chứa đầy đô-la Mỹ thật đang mở nắp trên bàn, rồi lại nhìn sang A Sáng đang điên cuồng gõ phím.
"Tiến trình sao lưu: 100%! Đã tải xong toàn bộ Nhật ký giao dịch ngầm vào ổ cứng Samsung T7!" Giọng Huy vang lên reo vui trong tai nghe của Lâm Sói. "Chạy mau!"
Yến nhanh tay giật phắt chiếc máy tính bảng khỏi bàn làm việc, khéo léo rút chiếc ổ cứng Samsung T7 giấu dưới lớp da bảo vệ nhét nhanh vào chiếc túi xách cầm tay của mình.
"Giao dịch hủy bỏ," Yến lạnh lùng nói, quay lưng bước đi. "Tôi không làm việc với những kẻ thiếu chuyên nghiệp."
"Đứng lại!" Quốc gầm lên, bản năng của một con cáo già lọc lõi lập tức nhận ra sự bất thường khi Yến giật máy tính bảng. "Khóa cửa hầm lại! Khám xét người chúng nó cho tao!"
Hai gã bảo kê vạm vỡ lập tức lao lên, chặn lối thoát duy nhất của căn phòng VIP.
***
Nhưng chúng chưa kịp chạm vào vạt áo của Yến thì một bóng đen cao lớn đã chắn ngang trước mặt cô.
Lâm Sói ra tay nhanh như một tia chớp. Anh không dùng vũ khí nóng, chỉ dùng tay không khống chế đối thủ bằng những thế võ cận chiến thực chiến của một cựu cảnh sát hình sự đặc nhiệm. Anh bước chéo chân, né cú vung gậy sắt của tên bảo kê thứ nhất, đồng thời dùng cùi chỏ nện mạnh vào chấn thủy của gã. Tên bảo kê ngạt thở, quỵ xuống sàn như một bao tải cát.
Tên thứ hai lao vào định ôm ngang hông Lâm Sói. Lâm xoay người, mượn lực đẩy của đối phương để thực hiện một cú quật vai (ippon seoi nage) ngoạn mục. Thân hình vạm vỡ của tên bảo kê đập mạnh xuống mặt bàn gỗ mun, làm vỡ tan chén trà pha lê và hất tung những xấp tiền mặt xuống sàn.
"Chị Yến, chạy lối kho chứa bên phải! Tôi cản hậu!" Lâm Sói hét lớn, tay giật phắt chiếc bình chữa cháy CO2 màu đỏ treo trên tường hành lang.
Yến ôm chặt chiếc túi xách chứa ổ cứng Samsung T7 – vật chứng tối thượng chứa Bản nhật ký ngầm – lao nhanh ra khỏi phòng VIP. Cô chạy dọc theo hành lang hẹp, lạnh lẽo của tầng hầm, hướng về phía cửa kho chứa hàng bên phải theo đúng sơ đồ mà Lâm Sói đã ghi nhớ từ trước.
Đúng lúc cô vừa đẩy cánh cửa gỗ của kho chứa hàng để bước ra lối thoát hiểm dẫn lên con hẻm phía sau tiệm vàng, một bóng người đột ngột bước ra từ bóng tối của dãy kệ để đồ.
Đó là Lê Văn Hắc – gã thám tử tư đen của Trịnh Thế Khải. Gã mặc chiếc áo khoác tối màu, gương mặt lạnh lùng với vết sẹo nhỏ sát chân mày giật lên đầy vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy Yến trong bộ vest trắng ngà sang trọng.
"Trần Hoàng Yến?!" Hắc thốt lên. Dù cô đã trang điểm đậm và đội tóc giả, bản năng của một kẻ chuyên theo dõi vẫn giúp gã nhận ra cô ngay lập tức. Gã liếc nhìn chiếc túi xách cô đang ôm khư khư trước ngực, lập tức hiểu ra cô vừa lấy được thứ gì đó vô cùng quan trọng từ sào huyệt của Quốc.
Hắc thò tay vào túi áo khoác, nhanh chóng rút chiếc điện thoại di động ra để bấm số gọi khẩn cấp cho Trịnh Thế Khải.
"Khải! Con vợ mày đang ở tiệm vàng Quận 5, nó vừa—"
Một tiếng vút xé gió vang lên từ phía sau hành lang. Lâm Sói đã kịp thời đuổi kịp. Anh lao tới như một con sói đói, tay không giật phắt chiếc điện thoại từ tay Hắc, ném mạnh xuống sàn bê tông vỡ tan tành.
"Mày nghĩ mày đang đi săn ai ở đây?" Lâm Sói trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo khóa chặt vào Hắc. Anh lập tức áp sát, dùng một đòn khóa vai chuyên nghiệp (hammerlock) ép chặt cánh tay của Hắc ra sau lưng, slamming gương mặt gã thám tử đen vào cạnh tủ sắt của kho chứa hàng.
Hắc rên rỉ đau đớn, gã cố gắng dùng chân đạp ngược lại để thoát thân, nhưng lực tay của Lâm Sói như gọng kìm bằng thép nguội, khóa chặt mọi cử động của gã trong góc khuất của hành lang kho chứa.
"Có biến! Có kẻ đột nhập kho chứa!" Tiếng hét của Ngô Kiến Quốc và đàn em vang lên rầm rập từ phía sau phòng VIP. Tiếng còi báo động nội bộ của tiệm vàng bắt đầu rú lên những hồi dài inh ỏi.
"Yến! Chạy mau! Nam đang chờ ở đầu hẻm!" Lâm Sói hét lớn, tay kia khẽ với lấy chốt bình chữa cháy CO2, sẵn sàng phun mù mịt để chặn đường truy đuổi của đàn em Quốc đang lao tới.
Yến nhìn Lâm Sói đang gồng mình khống chế Hắc giữa vòng vây nguy hiểm, lòng cô dâng lên một nỗi xúc động và lo sợ tột độ. Nhưng cô biết, chiếc ổ cứng trong tay cô chính là sinh mệnh của con gái Bảo An, là vũ khí duy nhất để cô đòi lại công lý. Cô không thể để mình bị bắt lại ở đây.
Cô siết chặt chiếc túi xách chứa chiếc ổ cứng Samsung T7 2TB vào lòng, lấy hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa sắt thoát hiểm của kho chứa, lao thẳng ra ngoài con hẻm nhỏ sầm uất của Chợ Lớn giữa làn sương chiều đang bắt đầu buông xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!