Nhạc nềnPowder_Snow

Vai Diễn Mạo Hiểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lời cảnh báo của Lê Gia Huy vẫn còn văng vẳng bên tai Trần Hoàng Yến khi cô đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ của một khách sạn năm sao tại Quận 1.


"Huy cảnh báo rằng nếu không có nhật ký giao dịch nội bộ của sàn OTC này, họ không thể chứng minh được số USDT đó được quy đổi từ nguồn tiền mặt siphoned của công ty chung."


Đúng vậy. Dữ liệu blockchain on-chain dẫu có minh bạch đến đâu cũng chỉ là những dòng địa chỉ ví vô tri vô giác. Trước tòa án dân sự Việt Nam, nơi chứng cứ pháp lý truyền thống vẫn giữ vai trò tối cao, Trịnh Thế Khải hoàn toàn có thể phủ nhận mọi mối liên hệ với địa chỉ ví lạnh chứa năm mươi triệu đô kia. Muốn bẻ gãy bẫy nợ năm mươi tỷ và giành lại quyền nuôi Bảo An, Yến bắt buộc phải có trong tay cuốn sổ cái nội bộ của tiệm vàng Kim Phát – nơi ghi nhận đích danh Khải đã mang bao nhiêu tiền mặt đến để quy đổi thành Tether.


Nhưng để bước vào sào huyệt của Ngô Kiến Quốc – ông trùm rửa tiền khét tiếng Chợ Lớn, cô không thể đi với tư cách là Trần Hoàng Yến, một người vợ bị bôi nhọ danh dự và đang gánh khoản nợ khổng lồ. Cô cần một thân phận mới. Một vai diễn đủ sức nặng để mở toang cánh cửa phòng VIP của sàn giao dịch OTC ngầm.


Nhờ sự bảo lãnh danh dự của bà Hoàng Thanh Vân – Chủ tịch quỹ đầu tư nữ giới và là quý nhân đã tài trợ cho văn phòng độc lập của cô, Yến giờ đây xuất hiện trong một diện mạo hoàn toàn khác. Chiếc áo sơ mi sờn cũ và mái tóc búi thấp mệt mỏi ngày thường được thay thế bằng một bộ vest may đo cao cấp màu trắng ngà, trang nhã nhưng đầy quyền lực. Mái tóc cô được uốn nhẹ, ôm lấy gương mặt sắc sảo, đeo kính gọng mảnh thanh lịch. Trên ngón tay cô, vết sẹo đỏ sậm ở mu bàn tay phải – chứng tích của đêm bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền – đã được khéo léo che đi dưới chiếc nhẫn đá sapphire xanh sẫm sang trọng.


Đứng bên cạnh cô, Lâm Sói đã trút bỏ chiếc áo khoác gió bụi bặm. Anh mặc một bộ suit đen phẳng phiu, tai đeo earpiece bảo mật, phong thái lầm lì, dạn dày sương gió của một cựu cảnh sát hình sự giờ đây biến thành vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp của một vệ sĩ cận kề cao cấp.


"Chị Yến, vali tiền mặt đã được chuẩn bị xong," Lâm Sói trầm giọng báo cáo, tay khẽ xách chiếc vali nhôm Rimowa màu bạc sáng bóng. Bên trong đó là một trăm nghìn USD tiền mặt thật do quỹ của bà Thanh Vân tạm ứng làm mồi nhử, phần dưới được ngụy trang tinh vi bằng các xấp giấy chuyên dụng có kích thước tương đương. "Bà Thanh Vân đã thực hiện cuộc gọi bảo lãnh VIP đến Ngô Kiến Quốc dưới danh nghĩa một đại gia bất động sản từ Nhơn Trạch cần quy đổi gấp một triệu đô tiền mặt sang USDT để đặt cọc đất. Nhưng hãy nhớ, chúng ta chỉ có đúng ba mươi phút trước khi Quốc cho bộ phận kỹ thuật kiểm tra chéo nguồn gốc pháp nhân."


Yến siết chặt chiếc ví cầm tay bằng da cá sấu, hít một hơi thật sâu để giữ cho nhịp tim của mình bình ổn. Đôi mắt cô ánh lên sự kiên định tột cùng: "Ba mươi phút là quá đủ để Huy kích hoạt mã độc theo dõi từ địa chỉ ví nhận của chúng ta. Đi thôi, anh Lâm."


Chiếc xe sedan hạng sang đỗ xịch trước tiệm vàng Kim Phát trên đường Hải Thượng Lãn Ông, Quận 5. Bối cảnh sầm uất của khu Chợ Lớn ngập tràn tiếng còi xe, mùi thuốc bắc nồng đượm và ánh nắng chiều vàng vọt hắt lên những bảng hiệu chữ Hoa cổ kính. Tiệm vàng Kim Phát nhìn bề ngoài không có gì khác biệt so với hàng trăm cửa hàng xung quanh, với những tủ kính trưng bày vòng xích vàng, ngọc phỉ thúy sáng lấp lánh dưới ánh đèn neon.


Nhưng ngay khi Yến bước vào, gã quản lý tiệm vàng với cặp mắt ti hí lập tức nhận ra phong thái thượng lưu của cô. Gã liếc nhìn chiếc vali Rimowa trên tay Lâm Sói, khẽ cúi đầu chào bằng tiếng Quảng Đông rồi nhanh chóng ra hiệu cho hai tay bảo kê vạm vỡ mở cánh cửa gỗ gụ dày cộm phía sau quầy thu ngân.


Lối đi bên trong hẹp và lạnh lẽo, dẫn sâu xuống một tầng hầm soundproof được thiết kế biệt lập. Đi qua lớp cửa thép thứ hai, không gian đột ngột thay đổi. Đây chính là Phòng giao dịch OTC ngầm Chợ Lớn. Khác với vẻ ồn ào bên ngoài, nơi này sặc mùi khói thuốc lá xì-gà đắt tiền, mùi của những xấp tiền mặt mới cứng xếp thành chồng cao ngất trên bàn đếm tiền chuyên dụng, và tiếng ù ù của máy điều hòa công nghiệp.


Ngô Kiến Quốc ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun lớn. Gã béo tròn, mặc chiếc áo sơ mi lụa hoa văn sặc sỡ, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng lớn lấp lánh. Đôi mắt gã nheo lại, sắc lẹm như dao cạo khi nhìn thấy Yến bước vào.


"Chào chị Hoàng Anh," Quốc lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực của kẻ nắm giữ huyết mạch tài chính đen. Gã không đứng dậy, chỉ khẽ chỉ tay về phía chiếc ghế da đối diện. "Chị Vân đã gọi cho tôi. Nghe nói chị đang có dự án lớn ở Nhơn Trạch cần giải ngân gấp?"


"Chào anh Quốc," Yến điềm tĩnh ngồi xuống, phong thái kiêu sa và quyền lực của một nữ chủ tịch tập đoàn bất động sản được cô thể hiện hoàn hảo đến từng cử chỉ nhỏ. Cô đặt chiếc ví cầm tay lên bàn, khẽ tựa lưng vào ghế. "Đất Nhơn Trạch không chờ đợi ai cả. Chủ đất chỉ nhận thanh toán bằng USDT để chuyển ra nước ngoài, và tôi cần quy đổi gấp một triệu đô tiền mặt ngay trong chiều nay để kịp ký hợp đồng đặt cọc vào sáng mai."


Quốc không vội trả lời. Gã khẽ nhấp một ngụm trà Ô Long đặc quánh, ánh mắt dò xét lướt từ đầu đến chân Yến, rồi dừng lại ở Lâm Sói đang đứng nghiêm nghị phía sau cô.


"Người của chị trông rất quen mặt," Quốc híp mắt lại, gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn lên mặt bàn gỗ mun. Gã quay sang gã đàn em đứng bên cạnh. "Kiểm tra an ninh."


Tình thế lập tức trở nên căng thẳng. Một tên bảo kê vạm vỡ bước tới, cầm chiếc máy dò kim loại cầm tay rà soát khắp người Lâm Sói. Lâm vẫn đứng im lìm như một tượng đá, hơi thở không một chút thay đổi. Máy dò kêu lên một tiếng bíp ngắn ở thắt lưng của anh. Tên bảo kê lập tức đặt tay lên cán súng ngắn giấu sau vạt áo.


"Cái gì đây?" Quốc trầm giọng hỏi, không khí trong phòng VIP đông cứng lại.


Lâm Sói chậm rãi đưa tay vào túi trong áo suit, rút ra một chiếc đèn pin chiến thuật bằng thép titan siêu cứng và một chiếc ví da chứa thẻ an ninh tư nhân hợp pháp do bộ công an cấp phép. Anh đặt chúng lên bàn với thái độ chuyên nghiệp:


"Thiết bị tự vệ hợp pháp của vệ sĩ cấp cao. Tôi có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Chủ tịch Hoàng Anh cùng vali tài sản."


Quốc liếc nhìn tấm thẻ an ninh, ánh mắt nghi ngờ khẽ giãn ra đôi chút. Gã cười khẩy, xua tay cho tên bảo kê lùi lại: "Vệ sĩ của chị Hoàng Anh cẩn thận quá. Nhưng ở Kim Phát này, an ninh của khách hàng luôn là tuyệt đối. Không cần phải căng thẳng thế."


Yến khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ của giới siêu giàu: "Tôi thích sự cẩn trọng của anh, anh Quốc. Đó là lý do tôi chọn giao dịch ở đây thay vì các sàn giao dịch trôi nổi khác. Để chứng minh thiện chí, tôi mang theo trước một trăm nghìn đô tiền mặt đặt cọc. Phần còn lại đang được xe bọc thép của công ty vận chuyển đỗ gần đây, chỉ cần giao dịch chuyển khoản USDT đầu tiên thành công, tiền mặt sẽ được giao đủ."


Cô ra hiệu cho Lâm Sói. Lâm đặt chiếc vali Rimowa lên bàn, bật khóa mã số rôm rốp. Cánh nắp vali mở ra, lộ ra những xấp tiền đô-la Mỹ mệnh giá một trăm đô mới cứng, xếp phẳng phiu, tỏa ra mùi mực in đặc trưng của tiền mặt thật.


Ánh mắt Ngô Kiến Quốc lóe lên một tia tham lam khi nhìn thấy xấp tiền đô, nhưng bản năng cảnh giác của một trùm rửa tiền lâu năm nhanh chóng khiến gã thu lại nụ cười. Gã rít một hơi xì-gà sâu, phả khói mờ mịt về phía Yến, giọng điệu trở nên dò xét sắc lạnh:


"Một triệu đô không phải là con số nhỏ, chị Hoàng Anh ạ. Nhất là trong thời điểm các cơ quan thanh tra thuế đang làm gắt gao các dự án bất động sản vùng ven. Chị có thể cho tôi biết, dòng tiền mặt khổng lồ này được rút từ pháp nhân nào của chị để tôi còn tiện khớp hồ sơ nguồn gốc sạch (clean source) cho phía đối tác bên Singapore không?"


Đây chính là thử thách lớn nhất của cuộc đàm phán. Chỉ cần một câu trả lời sai lệch về mặt kế toán hoặc cấu trúc doanh nghiệp, Ngô Kiến Quốc sẽ lập tức nhận ra cô là kẻ giả mạo.


Yến khẽ mím môi dưới, vết sẹo ở tay phải cô khẽ nhói lên như một lời nhắc nhở về ranh giới sinh tử. Cô không hề nao núng, ngước mắt nhìn thẳng vào Quốc, giọng nói đĩnh đạc, tuôn ra những thuật ngữ tài chính vĩ mô sắc sảo với tốc độ chuẩn xác của một Trưởng phòng kiểm toán forensic kỳ cựu:


"Dòng tiền này đi từ quỹ đầu tư mạo hiểm liên kết của chúng tôi tại Singapore, thông qua hợp đồng cho vay chuyển đổi (convertible loan) với công ty con tại Nhơn Trạch. Chúng tôi sử dụng phương thức giải ngân chia nhỏ qua các tài khoản trung gian để tối ưu hóa chi phí thuế thu nhập doanh nghiệp hoãn lại (deferred tax liability) theo đúng quy định tại Thông tư 80 của Bộ Tài chính. Anh Quốc là người trong nghề, chắc chắn anh hiểu rõ tại sao chúng tôi phải dùng tiền mặt quy đổi OTC thay vì chuyển khoản trực tiếp qua hệ thống SWIFT ngân hàng truyền thống trong giai đoạn kiểm soát ngoại hối này chứ?"


Từng câu chữ của Yến đanh thép, chuyên nghiệp và chứa đựng lượng kiến thức tài chính thượng lưu vượt trội đến mức Ngô Kiến Quốc hoàn toàn bị thuyết phục. Gã trùm rửa tiền khẽ gật đầu, ánh mắt dò xét ban đầu biến mất, thay vào đó là sự nể phục thực sự trước phong thái của một nữ đại gia trí tuệ.


"Chị Hoàng Anh quả thực là người hiểu biết rộng," Quốc cười lớn, thái độ trở nên vồn vã hơn. Gã rót thêm trà nóng vào chén của Yến. "Được rồi. Phong thái của chị làm tôi rất nể. Nhưng nguyên tắc của Kim Phát là tiền trao cháo múc. Trước khi tôi cho người đếm số tiền mặt này và xuất USDT, chị vui lòng cung cấp địa chỉ ví nhận USDT để bộ phận kỹ thuật của tôi kiểm tra tính hợp pháp (whitelist) trên hệ thống trước."


Không khí phòng VIP một lần nữa rơi vào trạng thái im lặng đến nghẹt thở.


Yến khẽ siết chặt chiếc ví cầm tay. Đây chính là thời khắc quyết định. Địa chỉ ví nhận mà cô chuẩn bị đưa ra thực chất đã được Lê Gia Huy cài sẵn mã độc theo dõi để xâm nhập vào máy chủ cục bộ của tiệm vàng ngay khi họ thực hiện lệnh quét. Chỉ cần bộ phận kỹ thuật của Quốc tiến hành kiểm tra ví, Huy ở phòng lab Quận 10 sẽ có cơ hội khôi phục bản nhật ký giao dịch ngầm của Khải.


Nhưng nếu bộ phận kỹ thuật của Quốc phát hiện ra mã độc, tính mạng của cả cô và Lâm Sói trong căn phòng kín này sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.


Lâm Sói khẽ di chuyển ngón tay sát mép chiếc đèn pin chiến thuật, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Yến chậm rãi rút chiếc máy tính bảng ThinkPad từ trong túi xách ra, ngón tay cô đặt trên màn hình hiển thị địa chỉ ví nhận, đối mặt trực diện với ánh mắt sắc lạnh đang chờ đợi của Ngô Kiến Quốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!