Vi Bằng Khẩn Cấp
Tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài đường Nguyễn Công Trứ dội vào cabin chiếc xe bán tải Ford Ranger đang đỗ dưới bóng một cây dầu cổ thụ. Kim đồng hồ trên táp-lô chỉ đúng 11 giờ 35 phút trưa. Cái nóng hầm hập của Sài Gòn tháng Ba như muốn nung chảy mặt đường nhựa, phả vào kính lái một làn hơi mờ ảo.
Bên trong cabin, bầu không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rè rè rất khẽ của hệ thống điều hòa đang chạy hết công suất. Trần Hoàng Yến ngồi ở hàng ghế sau, hai mắt nhắm nghiền. Ngón tay cái của cô vô thức miết nhẹ lên vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải – chứng tích của đêm mưa giông bão cô bị đuổi khỏi căn biệt thự Thảo Điền lộng lẫy. Vết thương đã đóng vảy cứng, nhưng mỗi khi cô siết chặt tay, nó lại giật lên từng cơn đau nhức nhối, nhắc nhở cô về sự phản bội tàn nhẫn của Trịnh Thế Khải. Trên trán cô, mảng băng gạc nhỏ vẫn dán chặt, che đi vết rách da từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn hai ngày trước. Thể xác cô rệu rã, nhưng tâm trí cô lúc này lại minh mẫn và lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Chị Yến, mọi thủ tục đã sẵn sàng," giọng nói điềm tĩnh của Luật sư Ngô Hữu Phước vang lên từ ghế phụ phía trước, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Luật sư Phước xoay người lại, đưa cho cô một tập hồ sơ được kẹp gọn gàng. Mái tóc muối tiêu của vị luật sư lão thành được chải chuốt gọn gàng, bộ vest xám cổ điển phẳng phiu toát ra sự uy nghiêm của một người đã có hơn ba mươi năm thực chiến trên các đấu trường pháp lý. Ngồi bên cạnh ông ở hàng ghế sau là Nguyễn Văn Tiến, một Thừa phát lại trẻ tuổi thuộc Văn phòng Thừa phát lại Quận 1. Tiến đang cẩn thận kiểm tra chiếc máy quay phim chuyên dụng Sony và các túi niêm phong ni-lông tiêu chuẩn đặt trên đùi.
"Lệ phí lập vi bằng khẩn cấp và niêm phong chứng cứ lần này là mười triệu đồng, chị Yến," Thừa phát lại Tiến vừa chỉnh lại ống kính máy quay vừa chuyên nghiệp giải thích. "Theo đúng quy định của Nghị định 08/2020/NĐ-CP, toàn bộ quá trình đối chất, kiểm tra sổ gốc và lập biên bản của chúng tôi sẽ được ghi hình, ghi âm liên tục không ngắt quãng để đảm bảo tính khách quan tuyệt đối. Vi bằng này sau khi đăng ký tại Sở Tư pháp sẽ là chứng cứ nguồn không thể bị bác bỏ tại tòa."
Yến khẽ gật đầu, bàn tay cô siết chặt chiếc túi xách sờn cũ chứa số tiền mặt mười triệu đồng cuối cùng – phần còn lại từ khoản tiền hai mươi tám triệu cô có được sau khi bán đi chiếc nhẫn cưới bạch kim tại tiệm vàng Thủ Đức. Sau khi chi trả khoản này, cô sẽ chính thức rơi vào tình trạng cạn kiệt tài chính. Nhưng cô biết, đây là canh bạc quyết định. Chỉ còn đúng bốn mươi tám tiếng trước khi hệ thống camera an ninh của Văn phòng Công chứng số 5 tự động ghi đè dữ liệu, xóa sạch bằng chứng về đêm ngày mười lăm tháng Ba đen tối đó.
"Mười triệu đồng để đổi lấy sự thật, quá rẻ," Yến dứt khoát nói, giọng cô khản đặc nhưng đanh thép. "Chúng ta đi thôi, thưa Luật sư Phước. Đã đến lúc bắt Lê Thị Kim phải trả giá."
***
Ba người bước xuống xe, nhanh chóng tiến về phía sảnh chính của Văn phòng Công chứng số 5 TP.HCM. Sảnh ngoài rộng lớn, đông nghịt người dân đang chờ đợi giao dịch. Tiếng máy in chạy sột soạt, tiếng đóng dấu rầm rập và tiếng loa gọi số thứ tự tạo nên một bầu không khí hỗn tạp đặc trưng của một cơ quan hành chính tư nhân sầm uất bậc nhất Quận 1.
Nhìn thấy Luật sư Phước và Yến bước vào cùng một Thừa phát lại đeo thẻ công vụ và mang theo máy quay phim chuyên dụng, nữ nhân viên lễ tân trẻ tuổi lập tức lộ vẻ cảnh giác. Cô ta định nhấc điện thoại nội bộ báo cáo, nhưng Luật sư Phước đã nhanh chóng bước tới, đặt thẳng chiếc thẻ luật sư và văn bản yêu cầu làm việc khẩn cấp lên mặt bàn kính.
"Tôi là Luật sư Ngô Hữu Phước, đại diện pháp lý cho bà Trần Hoàng Yến," ông Phước dõng dạc nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực dội thẳng vào quầy lễ tân. "Chúng tôi đi cùng Thừa phát lại Quận 1 đến yêu cầu làm việc trực tiếp với Trưởng văn phòng Lê Thị Kim về một sai phạm nghiêm trọng liên quan đến hồ sơ công chứng số 115/2024 ký ngày mười lăm tháng Ba. Đề nghị cô báo cáo ngay lập tức."
Nhân viên lễ tân lắp bắp, vội vàng bấm số điện thoại nội bộ. Chỉ chưa đầy ba phút sau, cửa phòng VIP ở cuối hành lang mở ra. Lê Thị Kim bước ra, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng vẫn giữ vẻ đĩnh đạc thường ngày, nhưng đôi mắt sau gọng kính mảnh đã thoáng qua một tia dao động cực nhanh khi nhìn thấy máy quay phim của Thừa phát lại Tiến đang hướng về phía mình.
"Chào Luật sư Phước, chào chị Yến," Kim cố nở một nụ cười xã giao, giọng điệu tỏ vẻ lịch sự nhưng lạnh lùng. "Không biết có chuyện gì quan trọng mà các vị lại kéo cả Thừa phát lại đến văn phòng của tôi vào giờ cao điểm thế này? Nếu là về giao dịch đất đai của anh Hùng hôm qua, tôi đã nói là hồ sơ cần thêm thời gian rà soát..."
"Bà Kim, chúng ta không đến đây để bàn về giao dịch giả mạo của công ty Nam Phát," Luật sư Phước cắt ngang lời bà ta, đôi mắt ông sắc lạnh như dao cạo. "Chúng tôi đến đây để thực hiện quyền giám sát và yêu cầu niêm phong chứng cứ khẩn cấp đối với Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024. Đề nghị bà cho phép chúng tôi vào phòng VIP làm việc để tránh ảnh hưởng đến hoạt động chung của văn phòng."
Kim mím môi, nhận ra đối phương đã nắm giữ một quân bài tẩy nguy hiểm. Bà ta liếc nhìn xung quanh, thấy nhiều người dân đang tò mò ngoái đầu nhìn về phía mình, liền nhanh chóng gật đầu: "Được, mời các vị vào trong."
***
Cánh cửa phòng VIP bằng gỗ lim dày cộm đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn với tiếng ồn ào ngoài sảnh. Thừa phát lại Tiến lập tức đặt máy quay lên giá đỡ chân ba góc, hướng ống kính thẳng về phía bàn làm việc của Lê Thị Kim và chiếc tủ sắt Hòa Phát xám tro phía sau.
"Bắt đầu ghi hình lập vi bằng lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút ngày mười chín tháng Ba năm 2024 tại phòng VIP Văn phòng Công chứng số 5," Tiến dõng dạc tuyên bố vào micro máy quay. "Thành phần tham gia gồm Thừa phát lại Nguyễn Văn Tiến, Luật sư Ngô Hữu Phước, bà Trần Hoàng Yến và công chứng viên Lê Thị Kim."
Lê Thị Kim ngồi xuống ghế da lớn của mình, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên bàn. Bà ta lấy lại vẻ ngạo mạn của một Trưởng văn phòng công chứng sừng sỏ: "Luật sư Phước, tôi nhắc nhở ông rằng mọi hồ sơ công chứng tại văn phòng chúng tôi đều được thực hiện nghiêm ngặt theo đúng quy định của Luật Công chứng 2014. Việc các ông tự ý đưa Thừa phát lại đến ghi hình khi chưa có quyết định của tòa án là xâm phạm hoạt động kinh doanh hợp pháp của chúng tôi."
"Bà Kim, theo Điều 32 Bộ luật Tố tụng Dân sự và quy định về hoạt động Thừa phát lại, đương sự có quyền tự mình hoặc ủy quyền cho Thừa phát lại thu thập chứng cứ để bảo vệ quyền lợi hợp pháp," Luật sư Phước điềm tĩnh lật tập tài liệu ra trước mặt bà ta. "Hôm nay, chúng tôi chính thức yêu cầu bà cung cấp Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024 và hồ sơ lưu trữ của hợp đồng thế chấp, bảo lãnh nợ trị giá năm mươi tỷ đồng giữa công ty An Bình và Trịnh Thế Khải, có chữ ký chứng thực của bà Trần Hoàng Yến vào ngày mười lăm tháng Ba."
Kim cười lạnh, lắc đầu dứt khoát: "Tôi từ chối. Theo Điều 7 của Luật Công chứng về nguyên tắc bảo mật thông tin khách hàng, tôi không có nghĩa vụ và không được phép cung cấp hồ sơ giao dịch cho bất kỳ bên thứ ba nào khi chưa có yêu cầu chính thức bằng văn bản của cơ quan điều tra hoặc Tòa án Nhân dân."
"Bên thứ ba?" Yến lúc này mới lên tiếng, giọng nói cô điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự phẫn nộ tột cùng. Cô bước lên một bước, đối diện trực tiếp với Kim qua chiếc bàn kính. "Bà Kim, trên hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ đó, tôi là người ký tên với tư cách là bên bảo lãnh liên đới. Tôi là đương sự trực tiếp của giao dịch, chứ không phải bên thứ ba. Quyền được tiếp cận và sao lục hồ sơ của chính mình được pháp luật bảo vệ tuyệt đối. Bà đang dùng lý do bảo mật để che giấu điều gì?"
"Bà Yến, tôi chỉ làm việc theo đúng quy trình," Kim bắt đầu đổ mồ hôi hột dưới làn da trang điểm dày, giọng bà ta run nhẹ nhưng vẫn cố chống chế. "Ngày mười lăm tháng Ba, chính bà và ông Nguyễn Quốc Bảo – Giám đốc công ty An Bình – đã đến đây ký tên trước mặt tôi. Sổ nhật ký công chứng đã được lưu trữ đóng dấu. Tôi không thể tùy tiện mở tủ sắt cho các người lục lọi."
"Ký tên trước mặt bà?" Yến khẽ cười, một nụ cười lạnh buốt xương tủy. Cô thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 vẫn đang được niêm phong trong một túi ni-lông trong suốt theo đúng Quy tắc Chuỗi bảo quản Chứng cứ. Cô đặt chiếc bút lên bàn kính.
"Bà Kim, đây là chiếc bút ghi âm chứa lời khai tự nguyện dài bốn mươi lăm phút của ông Nguyễn Quốc Bảo, Giám đốc Công ty TNHH Đầu tư An Bình – người mà bà khẳng định đã cùng tôi có mặt tại văn phòng này vào ngày mười lăm tháng Ba," Yến dõng dạc nói, ánh mắt cô khóa chặt lấy gương mặt đang dần biến sắc của Kim.
Yến nhấn nút phát. Giọng nói run rẩy, khản đặc vì sợ hãi của Nguyễn Quốc Bảo vang lên rõ mồn một trong phòng VIP tĩnh lặng:
*"...Tôi thề tôi không hề biết bà Trần Hoàng Yến là ai... Ngày mười lăm tháng Ba, tôi không hề đặt chân đến Văn phòng Công chứng số 5. Con trai tôi bị hở van tim cấp tính, tôi phải túc trực tại Bệnh viện Nhi đồng Thành phố suốt cả ngày để lo thủ tục mổ tim cho cháu. Tôi vẫn giữ nguyên hóa đơn đóng tiền viện phí gốc có đóng dấu thời gian lúc mười bốn giờ ba mươi phút ngày hôm đó... Luật sư Khải đã đưa hồ sơ cho tôi ký khống từ trước tại một quán cà phê ở Bình Dương, rồi bảo tôi cứ về quê lánh mặt... Mọi việc công chứng ở Văn phòng số 5 đều do anh Khải tự lo liệu..."*
Tiếng băng ghi âm vừa tắt, căn phòng VIP rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Lê Thị Kim hoàn toàn chết lặng. Đôi môi bà ta mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời.
Luật sư Phước lập tức bồi thêm đòn đánh thứ hai, ông đẩy một bản sao hóa đơn viện phí của Bệnh viện Nhi đồng Thành phố ngày mười lăm tháng Ba trước mặt Kim: "Bà Kim, hóa đơn viện phí này có đóng dấu đỏ của bệnh viện, chứng minh Nguyễn Quốc Bảo hoàn toàn có chứng cứ ngoại phạm vào ngày hôm đó. Một người đang ở huyện Bình Chánh lo cho con mổ tim làm sao có thể cùng lúc xuất hiện tại Quận 1 để ký tên vào sổ công chứng của bà? Hành vi công chứng khống, ký chứng thực trong sự vắng mặt của đương sự là vi phạm nghiêm trọng Điều 48 Luật Công chứng, và có dấu hiệu đồng lõa ngụy tạo hồ sơ lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 174 Bộ luật Hình sự."
Kim hoảng loạn thực sự. Trán bà ta đẫm mồ hôi, đôi bàn tay đeo nhẫn kim cương run rẩy thấy rõ. Bà ta vội vàng vớ lấy chiếc điện thoại di động trên bàn, định bấm số gọi cho Trịnh Thế Khải để cầu cứu.
"Tôi... tôi cần liên lạc với Luật sư Khải để xác minh lại sự việc..." Kim lắp bắp.
Nhưng ngay khi bà ta vừa nhấn nút gọi, màn hình điện thoại lập tức hiện lên thông báo: *Không có dịch vụ*. Cột sóng điện thoại tụt xuống bằng không.
Kim bàng hoàng nhìn lên cửa kính lớn của phòng VIP nhìn ra sảnh ngoài. Qua lớp kính mờ, cô có thể nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Lâm Sói đang đứng tựa lưng vào cột sảnh, tay đút vào túi áo khoác gió sẫm màu. Trong túi áo khoác của anh, chiếc thiết bị phá sóng cầm tay chuyên dụng đang hoạt động âm thầm, chặn đứng toàn bộ tín hiệu di động trong phạm vi mười mét xung quanh phòng VIP.
"Bà Kim, điện thoại ở khu vực này đang gặp sự cố kỹ thuật," Yến điềm tĩnh nói, ánh mắt cô không một chút dao động. "Bà không cần phải gọi cho Khải nữa. Khải không thể cứu được bà lúc này. Người duy nhất có thể tự cứu mình lúc này chính là bà."
Kim buông thõng chiếc điện thoại xuống bàn, gương mặt xám ngoét: "Các người... các người muốn gì?"
Luật sư Phước nghiêm nghị đáp: "Chúng tôi yêu cầu bà hợp tác mở tủ sắt, cung cấp Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024 để Thừa phát lại tiến hành đối chiếu chữ ký và lập vi bằng niêm phong trang hồ sơ ngày mười lăm tháng Ba. Nếu bà từ chối, chúng tôi sẽ lập tức chuyển hồ sơ này cùng file ghi âm của Nguyễn Quốc Bảo sang Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an tố cáo hành vi làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức."
Kim vẫn cố bám víu vào chút phòng thủ cuối cùng, bà ta run rẩy nói: "Nếu tôi đưa sổ cho các người, Khải sẽ hủy hoại sự nghiệp của tôi. Các người không biết thế lực đứng sau ông Thế và tập đoàn Thịnh Phát mạnh thế nào đâu..."
Yến khẽ thở dài, cô rút từ trong cặp ra tập tài liệu thứ hai – bản báo cáo kiểm toán nội bộ của văn phòng công chứng số 5 do trợ lý Nguyễn Hoài Nam âm thầm trích xuất từ dữ liệu thuế liên kết của Thịnh Phát.
"Bà Kim, bà sợ Khải hủy hoại sự nghiệp của bà, vậy bà có sợ bản báo cáo này được gửi thẳng đến Chi cục Thuế Quận 1 và Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế không?" Yến lạnh lùng đẩy tập tài liệu trước mặt Kim. "Trong ba năm qua, văn phòng của bà đã thực hiện công chứng khống cho hơn năm mươi giao dịch bất động sản treo của tập đoàn Thịnh Phát, cố ý hạ thấp giá trị giao dịch trên hợp đồng xuống dưới năm mươi phần trăm giá trị thực tế để giúp họ trốn thuế VAT và thuế thu nhập cá nhân hàng trăm tỷ đồng. Đây là hành vi trốn thuế quy mô lớn theo Điều 200 Bộ luật Hình sự, khung hình phạt cao nhất lên tới bảy năm tù giam. Bà nghĩ Khải và ông Thế sẽ vào tù ngồi thay bà sao?"
Nhìn vào những con số kiểm toán chính xác đến từng chữ số thập phân, những mã số giao dịch đối ứng được Yến bôi vàng nổi bật trên trang giấy, Lê Thị Kim hoàn toàn sụp đổ. Phòng tuyến tâm lý của một kẻ thực dụng, tham lam nhưng nhát gan đã bị bẻ gãy hoàn toàn trước gọng kìm kết hợp giữa chứng cứ hình sự ký khống và sai phạm thuế chí mạng.
"Tôi... tôi hiểu rồi," Kim gục đầu xuống bàn, giọng bà ta méo mó vì sợ hãi. "Tôi sẽ mở tủ sắt. Xin các người đừng gửi bản báo cáo thuế đó đi."
Bà ta lảo đảo đứng dậy, bước về phía chiếc tủ sắt Hòa Phát. Tiếng xoay mã số lạch cạch vang lên trong sự giám sát chặt chẽ của ống kính máy quay do Thừa phát lại Tiến điều khiển. Cánh cửa tủ sắt nặng nề mở ra. Kim run rẩy rút cuốn sổ da màu xanh đậm – *Sổ Nhật Ký Công Chứng Giao Dịch Dân Sự – Năm 2024* – đặt lên bàn kính.
"Tiến hành đối chiếu trang ngày mười lăm tháng Ba năm 2024," Luật sư Phước yêu cầu Thừa phát lại Tiến.
Tiến nhanh chóng hướng máy quay cận cảnh vào trang sổ gốc. Yến bước lại gần, lật từng trang giấy cho đến khi dừng lại ở dòng số thứ tự công chứng 115/2024.
Tại dòng ghi nhận giao dịch hợp đồng thế chấp năm mươi tỷ đồng giữa công ty An Bình và Trịnh Thế Khải, phần chữ ký của bên bảo lãnh liên đới ghi rõ tên: *Trần Hoàng Yến*. Chữ ký nét mực màu xanh, thanh mảnh, nhìn qua giống hệt chữ ký tay thông thường của cô.
Tuy nhiên, với năng lực Phát hiện Sai lệch Số liệu và chi tiết cơ học của một chuyên gia kiểm toán forensic, ánh mắt Yến đột ngột đanh lại khi nhìn thấy một điểm bất thường cực kỳ nhỏ ở mép giấy xung quanh nét ký.
Cô yêu cầu Thừa phát lại Tiến đưa ống kính zoom sát vào nét chữ ký dưới ánh đèn pin chuyên dụng.
"Bà Kim, giải thích thế nào về hiện tượng này?" Yến trầm giọng hỏi, ngón tay cô chỉ vào phần rìa của nét mực xanh.
Khi nhìn qua ống kính phóng đại của máy quay, một sự thật kinh hoàng lộ ra: Nét chữ ký màu xanh của Yến không hề có độ lún cơ học của đầu bút bi trên thớ giấy. Ngược lại, phần mực dấu đỏ của Văn phòng Công chứng số 5 lại nằm *phía dưới* nét mực chữ ký, nhưng thớ giấy xung quanh chữ ký lại có vết cháy xém siêu nhỏ của tia laser nhiệt.
Chữ ký của Yến trên hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ đồng thực chất không phải là chữ ký tươi trực tiếp, mà là được ký đè bằng công nghệ in laser nhiệt lên một phôi giấy trắng đã được Lê Thị Kim đóng dấu khống từ trước. Thứ tự chồng chéo của mực in và con dấu đã bị đảo ngược hoàn toàn.
"Trời đất ơi..." Luật sư Phước thốt lên, gương mặt ông hiện rõ sự bàng hoàng trước thủ đoạn ngụy tạo tinh vi ngoài sức tưởng tượng của Khải và Kim.
Yến ngước lên nhìn Kim, ánh mắt cô sắc lạnh như băng tuyết: "Bà Kim, bà đã đóng dấu khống lên phôi giấy trắng trước, rồi giao cho Khải để hắn dùng máy in laser nhiệt mô phỏng lại nét chữ ký của tôi đè lên con dấu của bà đúng không?"
Lê Thị Kim quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở, hoàn toàn thừa nhận hành vi phạm tội phạm pháp của mình trước ống kính máy quay đang chạy liên tục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!