Đồng Lõa Bóng Tối
Tiếng mưa rào ngoài cửa kính của căn hộ chung cư cũ tại Quận 4 vẫn rơi lộp bộp, hòa cùng tiếng rè rè của chiếc quạt máy cũ kỹ đặt sát góc tường. Lúc này đã là mười giờ đêm. Sau khi di dời Nguyễn Quốc Bảo đến một địa điểm tạm trú an toàn do các mối quan hệ cũ của Lâm Sói sắp xếp, Trần Hoàng Yến và Lâm Sói mới có thể ngồi lại trong không gian chật hẹp, ngột ngạt này để vạch ra bước đi tiếp theo.
Yến ngồi bên chiếc bàn gỗ ép thấp, ngón tay cô vô thức chạm vào vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải – chứng tích của đêm mưa cô bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền. Vết sẹo giật lên từng cơn đau nhức nhối dưới cái lạnh ẩm ướt của căn phòng. Trên trán cô, mảng băng gạc nhỏ vẫn dán chặt, che đi vết rách da chưa lành hẳn từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn. Dù thể xác đã kiệt quệ sau những ngày dài mất ngủ và căng thẳng, đôi mắt cô sau gọng kính mảnh vẫn sáng lên một ý chí sắt đá, sắc lẹm.
Lâm Sói đặt chiếc máy tính bảng lên bàn, trên màn hình là hình ảnh trích xuất từ camera hành trình của chiếc xe Mazda cũ mà anh đã mạo hiểm thu hồi trên cầu Sài Gòn ngay sau vụ tai nạn.
"Tôi đã nhờ sếp cũ của tôi ở phòng trinh sát hình sự – anh Nguyễn Văn Bình – tra cứu biển số của chiếc xe tải nhẹ màu xanh sẫm này," Lâm Sói trầm giọng, chất giọng khản đặc dạn dày sương gió vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. "Kết quả không ngoài dự đoán. Chiếc xe đó đứng tên một công ty vận tải vỏ bọc ở Bình Dương, nhưng thực chất công ty này nằm trong danh mục các doanh nghiệp do Đỗ Tấn Lộc – tức Lộc Búa, kẻ cầm đầu băng nhóm đòi nợ thuê đang quấy phá nhà bố mẹ cô ở Thủ Đức – kiểm soát. Dòng tiền thanh toán bảo hiểm và xăng xe của chiếc xe tải đó được chuyển trực tiếp từ một tài khoản quỹ đen thuộc Văn phòng Luật sư Thế Khải & Cộng sự."
Yến khẽ siết chặt nắm tay, vết sẹo trên mu bàn tay cô căng ra, rớm một vệt máu đỏ thẫm dưới lớp băng cá nhân. "Khải đã điên cuồng đến mức dùng cả giang hồ và tai nạn dàn dựng để tiêu hủy chứng cứ của tôi. Hắn nghĩ rằng vụ cướp trên cầu đã lấy đi chiếc điện thoại chứa file ghi âm lời khai của Bảo, hắn không biết chiếc bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 vẫn nằm an toàn trong áo tôi."
Cô thò tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc bút ghi âm Sony TX660 vẫn đang được bảo quản nghiêm ngặt. File ghi âm dài bốn mươi lăm phút chứa lời khai tự nguyện của Nguyễn Quốc Bảo về vai trò giám đốc bù nhìn và việc ký khống hồ sơ chính là lá bài tẩy đầu tiên của cô. Nhưng Yến hiểu, trước một kẻ xảo quyệt như Trịnh Thế Khải, chỉ có lời khai của Bảo là chưa đủ để bẻ gãy hợp đồng nợ năm mươi tỷ đồng trước tòa phúc thẩm. Cô cần một bằng chứng vật lý đanh thép hơn, một thứ chứng cứ không thể chối cãi được đóng dấu bởi cơ quan nhà nước.
"Lời khai của Bảo đã chỉ rõ gót chân Achilles thứ hai của Khải," Yến ngước lên nhìn Lâm Sói và Luật sư Ngô Hữu Phước – vị luật sư lão thành vừa bước vào phòng với tập hồ sơ dày cộm trên tay. "Toàn bộ hồ sơ vay nợ năm mươi tỷ được công chứng tại Văn phòng Công chứng số 5 bởi công chứng viên Lê Thị Kim. Bảo khẳng định ngày mười lăm tháng ba, hắn đang túc trực tại Bệnh viện Nhi đồng Thành phố để lo cho con trai mổ tim và có hóa đơn viện phí chứng minh ngoại phạm. Điều đó có nghĩa là Lê Thị Kim đã thực hiện quy trình công chứng khống, đóng dấu chứng thực hợp đồng mà không hề có sự hiện diện của tôi và Bảo tại văn phòng."
Luật sư Phước vuốt chòm râu muối tiêu, đôi mắt ông hiện lên vẻ nghiêm nghị của một người đã trải qua ba mươi năm tranh tụng. "Theo Luật Công chứng Việt Nam, hành vi công chứng khống, ký chứng thực trong sự vắng mặt của đương sự là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Nếu chúng ta chứng minh được điều này, toàn bộ hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ sẽ bị tuyên vô hiệu lập tức. Nhưng Lê Thị Kim là một công chứng viên sừng sỏ, văn phòng của bà ta là khách hàng quen thuộc chuyên hợp thức hóa các giao dịch bất động sản bẩn cho văn phòng luật của Khải và tập đoàn Thịnh Phát. Bà ta sẽ không đời nào tự nguyện thừa nhận sai phạm."
"Chúng ta cần Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024 của Văn phòng số 5," Yến dứt khoát nói. "Mọi giao dịch công chứng bắt buộc phải được ghi chép thủ công vào sổ gốc, có chữ ký tươi của các đương sự đối chiếu theo số thứ tự. Nếu ngày mười lăm tháng ba không có chữ ký của tôi và Bảo, hoặc chữ ký đó bị ký giả mạo cơ học, đó sẽ là bằng chứng đứt xích không thể chối cãi."
Lâm Sói khẽ gật đầu, anh đứng dậy, kéo chiếc bản đồ Quận 1 trên tường xuống. "Văn phòng Công chứng số 5 nằm ở mặt tiền đường Nguyễn Công Trứ, Quận 1. Đây là khu vực trung tâm tài chính, an ninh cực kỳ nghiêm ngặt. Hệ thống cửa từ bảo mật và camera giám sát của họ hoạt động hai mươi tư trên bảy. Chúng ta không thể đột nhập bất hợp pháp, điều đó sẽ biến chứng cứ thu thập được thành bất hợp pháp trước tòa. Tôi sẽ đóng vai một khách hàng VIP – một doanh nhân bất động sản cần công chứng gấp một giao dịch lớn – để thâm nhập thực địa và khảo sát sơ đồ an ninh."
Luật sư Phước đẩy tập hồ sơ trên tay về phía Lâm Sói. "Đây là bộ hồ sơ chuyển nhượng quyền sử dụng đất của một lô đất thật tại Thủ Đức do một khách hàng cũ của tôi ủy quyền. Mọi thông tin pháp lý đều là thật, trị giá giao dịch ghi trên hợp đồng là ba mươi tỷ đồng. Phí công chứng cho giao dịch này không hề nhỏ. Lê Thị Kim là kẻ tham lam, nhìn thấy món hời này, bà ta chắc chắn sẽ trực tiếp ra mặt tiếp đón cô và Lâm."
Yến nhìn tập hồ sơ, lòng thầm cảm kích sự chuẩn bị chu đáo của vị luật sư già. Cô biết, số tiền lệ phí công chứng thật cho giao dịch này sẽ ngốn sạch phần còn lại của số tiền ba mươi triệu đồng cô có được từ việc bán chiếc nhẫn cưới bạch kim tại tiệm vàng Thủ Đức. Nhưng đây là cái giá bắt buộc phải trả để tiếp cận mục tiêu một cách hợp pháp.
"Ngày mai, Lâm sẽ vào vai Giám đốc công ty bất động sản Nam Phát," Yến phân tích chiến thuật, ngón tay cô chỉ vào sơ đồ tòa nhà Văn phòng số 5. "Tôi sẽ không xuất hiện trực tiếp để tránh bị Kim nhận diện. Tôi sẽ ngồi trong xe bán tải ngoài sảnh, quan sát sơ đồ camera và hướng dẫn Lâm qua bộ đàm liên lạc siêu nhỏ. Mục tiêu của Lâm là định vị chính xác nơi cất giữ Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024."
***
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của ngày mới đổ xuống những tòa nhà cao tầng kính bóng loáng tại Quận 1. Lâm Sói bước xuống từ chiếc xe bán tải của mình, diện một bộ vest xám may đo cao cấp, mái tóc ngắn được vuốt keo gọn gàng, đeo chiếc kính râm tối màu thời thượng. Phong thái đĩnh đạc, có phần ngạo nghễ của anh hoàn toàn lột tả hình ảnh một doanh nhân bất động sản thành đạt đang nắm giữ những dự án nghìn tỷ.
Phía sau gáy anh, ẩn dưới cổ áo sơ mi phẳng phiu là một chiếc tai nghe siêu nhỏ kết nối trực tiếp với máy tính bảng của Yến đang đặt trên đùi cô trong cabin xe bán tải đỗ cách đó một trăm mét. Yến đeo tai nghe, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị tín hiệu âm thanh và sơ đồ 3D của Văn phòng Công chứng số 5.
"Lâm, anh đang bước vào sảnh chính," giọng Yến vang lên trong tai nghe của Lâm Sói, điềm tĩnh và rõ ràng. "Theo tài liệu thiết kế tòa nhà cũ, Văn phòng số 5 có tổng cộng mười hai camera giám sát. Ngay phía trên quầy lễ tân có một mắt camera Hikvision góc rộng. Anh hãy đi chậm lại, rẽ phải về phía hành lang dẫn đến phòng lưu trữ hồ sơ."
Lâm Sói bước qua cánh cửa kính lớn của văn phòng công chứng. Tiếng gõ giày da nện xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng vang lên giòn giã. Một nữ nhân viên lễ tân trẻ tuổi lập tức đứng dậy, nở nụ cười chuyên nghiệp chào đón anh.
"Xin hỏi anh cần hỗ trợ dịch vụ gì ạ?"
"Tôi có hẹn trước với Trưởng văn phòng Lê Thị Kim," Lâm Sói trầm giọng, giọng điệu mang theo sự uy quyền của kẻ quen ra lệnh. "Tôi là Hùng, đại diện công ty Nam Phát. Chúng tôi cần công chứng gấp hợp đồng chuyển nhượng lô đất ba mươi tỷ ở Thủ Đức ngay trong sáng nay."
Nhân viên lễ tân nghe đến con số ba mươi tỷ, ánh mắt liền thay đổi, vội vàng bấm điện thoại nội bộ báo cáo. Chỉ chưa đầy hai phút sau, một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục công chứng viên lịch sự, đeo kính gọng mảnh bước ra từ phòng làm việc riêng. Đó chính là Lê Thị Kim. Gương mặt bà ta được trang điểm kỹ lưỡng nhưng không giấu nổi những nếp nhăn của sự thực dụng và mệt mỏi ở khóe mắt.
"Chào anh Hùng, tôi là Lê Thị Kim, Trưởng văn phòng," Kim chủ động đưa tay ra bắt, nụ cười niềm nở nhưng ánh mắt sắc sảo vẫn không ngừng rà soát từ đầu đến chân Lâm Sói. "Mời anh vào phòng VIP của chúng tôi để trao đổi chi tiết. Hồ sơ của anh đã chuẩn bị đầy đủ chưa ạ?"
"Trợ lý của tôi đang mang bản gốc đến sau," Lâm Sói điềm tĩnh đáp, anh tháo kính râm, để lộ đôi mắt sắc lạnh nhưng đầy vẻ tự tin. "Tôi muốn trực tiếp rà soát lại các điều khoản hợp đồng trước khi ký. Bà biết đấy, giao dịch lớn thế này không thể vội vàng."
"Lâm, rẽ phải theo bà ta," giọng Yến lại vang lên trong tai nghe. "Góc chết của camera sảnh nằm ngay sau chậu cây kim tiền lớn cạnh hành lang phòng lưu trữ. Khi đi qua đó, anh hãy tìm cách tiếp cận cửa phòng lưu trữ để khảo sát hệ thống khóa."
Lâm Sói khẽ liếc mắt sang hướng hành lang tối. Khi đi ngang qua chậu cây kim tiền lớn, anh cố tình trượt tay, làm rơi chiếc cặp tài liệu bằng da cao cấp xuống mặt sàn đá cẩm thạch. Tập hồ sơ đất đai cùng vài tờ bản vẽ thiết kế Thủ Đức bung ra, bay tung tóe ngay sát thềm cửa phòng lưu trữ hồ sơ.
"Ôi, xin lỗi, tôi bất cẩn quá," Lâm Sói cúi xuống, vừa nhặt tài liệu vừa nhanh chóng quan sát ổ khóa của cánh cửa phòng lưu trữ bằng gỗ lim dày cộm phía sau.
Cánh cửa phòng lưu trữ được trang bị một hệ thống khóa kép cơ học kết hợp với đầu đọc thẻ từ và bàn phím số của hãng Yale. Đây là dòng khóa bảo mật cấp độ cao của doanh nghiệp. Lâm Sói sử dụng kỹ năng đọc vị cơ học của một cựu trinh sát, ngón tay anh lướt nhẹ qua mép khóa khi nhặt tờ bản vẽ sát chân cửa. Anh nhận ra khe hở của chốt khóa chỉ khoảng 0.2 mm, nghĩa là không thể dùng các công cụ bẻ khóa thông thường từ bên ngoài mà bắt buộc phải có thẻ từ quyền quản trị viên.
"Khóa Yale dòng mã hóa số kết hợp thẻ từ," Lâm Sói khẽ lẩm bẩm bằng giọng cực nhỏ chỉ đủ để micro thu âm truyền về cho Yến.
"Tôi hiểu rồi," Yến đáp từ trong xe. "Lâm, Lê Thị Kim đang quan sát anh. Đứng dậy ngay."
Lê Thị Kim bước lại gần, khẽ nhíu mày nghi ngờ thái độ của Lâm Sói. "Anh Hùng, anh có sao không? Để nhân viên của tôi dọn dẹp giúp anh."
"Không sao, không sao," Lâm Sói đứng thẳng dậy, gương mặt không chút biến sắc, nở một nụ cười xã giao hoàn hảo. Anh phủi nhẹ lớp bụi không có thật trên gấu quần tây. "Tài liệu dự án quan trọng nên tôi muốn tự tay giữ cho chắc chắn. Chúng ta vào phòng VIP chứ?"
Sự nghi ngờ trong mắt Kim khẽ giãn ra khi nhìn thấy tập hồ sơ đất đai Thủ Đức có con dấu đỏ chót của Sở Tài nguyên và Môi trường – tập hồ sơ thật trị giá ba mươi tỷ mà luật sư Phước đã chuẩn bị. Đối với một công chứng viên biến chất như Kim, mùi tiền từ lệ phí của một giao dịch thật luôn là thứ dung môi hoàn hảo nhất để hòa tan mọi sự cảnh giác.
***
Phòng VIP của Văn phòng số 5 được bài trí sang trọng với bộ sofa da lớn và chiếc bàn kính gụ. Đứng sau bàn làm việc của Lê Thị Kim là một chiếc tủ sắt lớn màu xám tro của thương hiệu Hòa Phát, được khóa bằng hai ổ khóa cơ và một vòng xoay mã số mật khẩu.
Lâm Sói ngồi xuống sofa, đặt tập hồ sơ lên bàn kính. Kim ngồi đối diện, bắt đầu lật giở từng trang tài liệu với sự chăm chú của một chuyên gia hành chính.
"Hồ sơ của anh rất hoàn chỉnh," Kim vừa nói vừa đẩy gọng kính. "Quy trình công chứng giao dịch này sẽ mất khoảng ba mươi phút để chúng tôi nhập liệu vào hệ thống và đối chiếu sổ gốc. Lệ phí công chứng cho gói dịch vụ nhanh này là mười lăm triệu đồng, anh có đồng ý không?"
"Tiền bạc không thành vấn đề," Lâm Sói xua tay đầy vẻ hào phóng. "Nhưng tôi muốn chắc chắn rằng số thứ tự công chứng của tôi phải được ghi nhận chính xác và bảo mật tuyệt đối trong Sổ nhật ký công chứng gốc của văn phòng bà. Tôi không muốn có bất kỳ tranh chấp hay sự trùng lặp số thứ tự nào với các dự án khác."
Kim mỉm cười tự tin, bà ta đứng dậy bước về phía chiếc tủ sắt Hòa Phát phía sau bàn làm việc. Bà ta nhanh chóng xoay vòng mã số và dùng chiếc chìa khóa vạn năng đeo trên cổ để mở cánh cửa tủ sắt dày cộm. Từ bên trong, bà ta rút ra một cuốn sổ lớn bìa da màu xanh đậm, trên mép sổ có dán nhãn ghi rõ: *Sổ Nhật Ký Công Chứng Giao Dịch Dân Sự – Năm 2024*.
"Anh Hùng cứ yên tâm," Kim đặt cuốn sổ lên bàn làm việc của mình, lật ra một trang giấy trắng trống có số thứ tự tiếp theo. "Mọi giao dịch tại văn phòng chúng tôi đều được ghi chép thủ công vào đây trước khi cập nhật lên cổng thông tin của Sở Tư pháp. Đây là sổ gốc duy nhất, không ai có thể can thiệp hay thay đổi số thứ tự của anh."
Lâm Sói nín thở. Trái tim anh đập mạnh một nhịp. Cuốn sổ da xanh đậm kia chính là thứ vũ khí tối thượng mà Yến đang tìm kiếm để bẻ gãy bẫy nợ năm mươi tỷ của Khải.
"Lâm, cuốn sổ đang nằm trên bàn," giọng Yến trong tai nghe đột ngột trở nên dồn dập, căng thẳng. "Tìm cách chụp lại trang ghi chép ngày mười lăm tháng ba năm 2024. Đó là trang chứa số thứ tự công chứng hợp đồng nợ của tôi."
Lâm Sói đứng dậy, giả vờ bước lại gần bàn làm việc của Kim để chỉ vào một điều khoản trên bản vẽ thiết kế Thủ Đức. Ngón tay anh lén chạm vào nút bấm trên chiếc bút bi cao cấp cài ở túi áo ngực – chiếc bút có gắn camera siêu nhỏ độ phân giải cao do anh tự chế.
"Bà Kim, tôi muốn đối chiếu vị trí ranh giới đất trên bản vẽ này với sổ gốc của bà một chút được không?" Lâm Sói vừa nói vừa khẽ nghiêng người, hướng chiếc bút bi về phía cuốn sổ da xanh đang mở trên bàn.
Nhưng ngay khi anh vừa chuẩn bị bấm nút chụp, cánh cửa phòng VIP đột ngột bị đẩy ra. Một nam nhân viên thư ký trẻ tuổi bước vào với vẻ mặt hớt hải.
"Trưởng phòng, có đoàn kiểm tra hành chính đột xuất của quận đang ở ngoài sảnh ạ!"
Lê Thị Kim giật mình, gương mặt bà ta lập tức biến sắc, lộ rõ vẻ hoảng hốt. Bà ta nhanh chóng đóng sập cuốn sổ da xanh lại, giật lấy nó từ trên bàn và nhét vội vào trong tủ sắt Hòa Phát, khóa chặt cửa tủ chỉ trong vòng ba giây.
"Anh Hùng, xin lỗi anh," Kim quay lại nhìn Lâm Sói với nụ cười gượng gạo, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. "Văn phòng có chút việc đột xuất cần xử lý. Hợp đồng của anh xin vui lòng đợi nhân viên của tôi tiếp nhận ở sảnh ngoài. Tôi phải ra đón đoàn kiểm tra."
Lâm Sói nén một tiếng thở dài đầy tiếc nuối trong lòng. Cơ hội chụp ảnh trang sổ gốc đã bị bỏ lỡ trong gang tấc. Nhưng anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối của một cựu trinh sát. Anh thu dọn tập hồ sơ đất đai, khẽ cúi đầu chào Kim rồi bước ra ngoài sảnh.
***
Mười phút sau, Lâm Sói đã ngồi lại vào cabin chiếc xe bán tải bên cạnh Yến. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác vest, nới lỏng cà vạt, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
"Thất bại rồi sao, Lâm?" Yến lo lắng hỏi, mắt cô vẫn dán vào màn hình máy tính bảng.
"Không hẳn là thất bại hoàn toàn," Lâm Sói quay sang nhìn cô, ánh mắt anh hiện lên một sự nghiêm trọng đáng sợ. "Tôi đã xác định được vị trí chính xác của Sổ nhật ký công chứng gốc năm 2024. Nó được cất giữ trong chiếc tủ sắt Hòa Phát khóa mã số phía sau bàn làm việc của Lê Thị Kim trong phòng VIP. Nhưng có một chi tiết nguy hiểm hơn nhiều mà tôi vừa phát hiện ra khi quan sát màn hình hệ thống camera giám sát đặt sau quầy lễ tân lúc nãy."
"Chi tiết gì?" Yến nhíu mày.
Lâm Sói siết chặt vô lăng, giọng anh trầm xuống, sắc lạnh:
"Hệ thống camera giám sát của Văn phòng số 5 sử dụng đầu ghi hình Dahua đời cũ với dung lượng ổ cứng cực kỳ hạn chế. Để tiết kiệm bộ nhớ, họ thiết lập chế độ tự động ghi đè dữ liệu video sau đúng bảy ngày. Yến, điều đó có nghĩa là toàn bộ dữ liệu video ghi hình đêm ngày mười lăm tháng ba – bằng chứng chứng minh cô chưa từng đặt chân đến đây và Nguyễn Quốc Bảo bị ép ký khống lúc nửa đêm – chỉ còn chưa đầy bốn mươi tám tiếng nữa là sẽ bị hệ thống tự động xóa sạch vĩnh viễn!"
Yến cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Toàn bộ cơ thể cô run lên vì một áp lực khủng khiếp đột ngột đè nặng xuống lồng ngực. Thời gian của cô không còn tính bằng ngày nữa, mà đang được đếm ngược từng giờ, từng phút. Nếu để dữ liệu camera bị ghi đè, cô sẽ vĩnh viễn mất đi bằng chứng vật lý trực quan nhất để bóc trần sự đồng lõa của Lê Thị Kim và Trịnh Thế Khải trước tòa phúc thẩm.
Cô nhìn vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải của mình, rồi ngước lên nhìn Lâm Sói, ánh mắt vụt sáng một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn.
"Chúng ta không thể chờ đợi quy trình tố tụng thông thường của tòa án được nữa, Lâm," Yến dứt khoát nói, giọng nói cô đanh lại như thép nguội. "Chúng ta phải hành động ngay lập tức để lấy được chứng cứ gốc trước khi bóng tối nuốt chửng nó vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!